Bắt Lấy Ma Tu Kia (Dịch)

Chương 30. Tiểu Sư Cô Chiến Đấu (Hạ)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giữa sân, Nhậm Thúy Nhi hai mắt khép hờ, lông mày khẽ nhíu, ngón tay khua động niệm pháp quyết.

Trong nháy mắt, một cỗ khí tức màu đỏ bùng lên từ cơ thể nàng.

Sương mù của bảy đầu cự mãng Nhạn Sơn Tông trưởng lão, cũng chỉ bao phủ không gian xung quanh hắn.

Còn Nhậm Thúy Nhi thì khác, khí tức màu đỏ từ cơ thể nàng tỏa ra, nhanh chóng bao phủ cả khu vực mười trượng xung quanh.

- Đây là linh thể gì vậy? Sao toàn là khí thể? Có độc không?

- Ta cảm nhận được từ bên trong khí tức màu đỏ này, có hỏa diễm khí tức.

- Chưa bao giờ thấy loại linh thể này. Có phải là một loại mê hồn trận không?

- Nói linh tinh gì thế, linh thể là linh thể, làm sao lại là trận pháp được.

Mọi người xì xào bàn tán, đồng thời lùi ra xa, sợ bị cỗ khí tức màu đỏ của Nhậm Thúy Nhi làm hại.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Nhậm Thúy Nhi, tò mò muốn xem linh thể của nàng là gì.

Một tiếng Phượng Minh thanh cao vang lên từ trong cơ thể Nhậm Thúy Nhi, thanh âm vang vọng khắp sơn cốc, khiến người ta không khỏi sợ hãi.

Ngay sau đó, một ngọn hỏa diễm bùng cháy phía sau lưng nàng, bao bọc lấy toàn thân. Khi mọi người nhìn kỹ, bọn hắn phát hiện trong hỏa diễm còn có những tia kim sắc hỏa diễm.

Phượng Minh còn chưa dứt, hai cánh phượng hoàng màu đỏ rực rỡ đột nhiên xuất hiện, sau đó là một chiếc vương miện dần dần hiện ra, Phượng Hoàng thân ảnh trong nháy mắt xuất hiện.

- Phượng Hoàng! Hỏa Phượng Hoàng! Bất Tử Điểu! Nữ tử này có thể câu thông ra thần vật bực này!

Có biết bao nhiêu tu sĩ tại Trích Tinh Đài muốn câu thông thiên địa thần vật, nhưng rất ít người làm được.

Trong ngọn hỏa diễm bùng cháy, Nhậm Thúy Nhi đứng thẳng người, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào trưởng lão Nhạn Sơn Tông, dường như đã nhìn thấu đối phương.

Trong khoảnh khắc đó, trưởng lão Nhạn Sơn Tông cảm thấy lạnh sống lưng.

Không hiểu sao, hắn cảm thấy vùng dưới có một cơn nóng ran.

Ngay khi Phượng Hoàng chân thân hiện ra hoàn chỉnh, bảy đầu cự mãng phía sau lưng trưởng lão Nhạn Sơn Tông bắt đầu run rẩy, bảy cái đầu lớn cúi xuống như thể muốn quỳ lạy.

Cứ như thể chúng đang đối mặt với Thần Linh.

Chưa đầy ba hơi thở, lớp sương mù bao quanh trưởng lão Nhạn Sơn Tông tan biến, bày đầu cự mãng biến mất không còn tăm tích.

Những người xung quanh và các trưởng lão khác của Nhạn Sơn Tông đều kinh ngạc. Trận chiến chưa bắt đầu mà đã kết thúc như vậy?

Nhậm Thúy Nhi khí thế ngời ngời, chỉ tay về phía đối phương:

- Đến đây, chúng ta giao đấu công bằng!

Mọi người đều ngẩn người. Giao đấu công bằng? Nàng đang đùa sao?

Trưởng lão Nhạn Sơn Tông mặt tái mét, vùng dưới vẫn còn cảm giác nóng ran.

- Tiếp ta một chưởng!

Nhậm Thúy Nhi còn chưa dứt lời, đã vung hỏa diễm lên, đồng thời một chưởng đột nhiên đánh ra.

Trưởng lão Nhạn Sơn Tông đành phải vội vàng ra tay chống đỡ.

- Phanh!

Trưởng lão kia rõ ràng chậm hơn một nhịp, cảm giác như bị một lực lượng khổng lồ đập vào vai trái, khiến cơ thể bay vút lên.

- Bành – xùy –

Hắn rơi xuống đất với một tiếng động lớn.

Trưởng lão Nhạn Sơn Tông lúc này nằm cách đó hơn ba mươi mét, miệng tràn máu, hai mắt thất thần.

Không chỉ hắn, mà tất cả những người xung quanh đều sững sờ.

Ngay cả những cao thủ đã đạt đến Khải Linh cảnh cửu trọng cũng kinh ngạc, trong lòng không ngừng suy đoán nếu mình đối mặt với một chiêu như vậy thì sẽ ra sao.

Thấy đối phương đã mất sức chiến đấu, Nhậm Thúy Nhi cũng không truy sát.

Nàng thu lại khí thế, hư ảo Hỏa Phượng Hoàng linh thể trở lại cơ thể của nàng.

- Lần sau nói chuyện khách khí với Cửu Thiên Lâu một chút, nếu không đừng trách ta cho ngươi nếm thử cảm giác phá toái đan điền.

Nói xong, Nhậm Thúy Nhi quay trở lại chỗ ngồi của mình.

Bạch Dương, Tiêu Thu Vũ, Phạm Chính ba người như đã đoán trước được tình huống này, không nói gì thêm.

Bọn hắn chỉ liếc nhìn tên trưởng lão đang nằm dưới đất, sau đó quay trở lại vị trí của mình.

Bốn người Cửu Thiên Lâu ngồi im lặng như chưa có chuyện gì xảy ra.

Không khí trở nên tĩnh lặng đến lạ thường.

Sau một lúc lâu, những người xung quanh mới dần lấy lại bình tĩnh, trở về chỗ ngồi của mình.

Đặc biệt là những người ngồi gần Cửu Thiên Lâu nhất, bọn hắn đều lùi ra xa một khoảng, sợ bị liên lụy.

Bốn trưởng lão còn lại của Nhạn Sơn Tông tiến lên đỡ đồng môn của mình dậy, trên mặt bọn hắn hiện rõ vẻ không cam lòng.

Ban đầu, bọn hắn đã tính toán rất kỹ, năm người đối đầu với bốn người, chắc chắn sẽ giành được lợi thế.

Nhưng giờ đây, tình hình hoàn toàn ngược lại.

Một nữ tử Khải Linh cảnh tam trọng chỉ bằng một chiêu đã đánh bại trưởng lão bọn hắn. Đến tột cùng đi đâu nói rõ lý lẽ, ai giải thích một chút?.

Lúc này, bọn hắn không còn ý định khiêu khích nữa.

Càng chết hơn là, phía dưới trưởng lão nhà mình lại chảy ra nước? Đây là tình huống gì?.

Quá mất mặt rồi!

Bọn hắn vội vàng đưa vị trưởng lão bị thương về nơi ở tạm thời, trong lòng thề thốt rằng những ngày tới phải giữ chặt miệng lại. Nếu không có bằng chứng chắc chắn, tuyệt đối không được tùy tiện nói ra chuyện này. Bọn hắn tuyệt đối không được đến gần Cửu Thiên Lâu.

Ở một nơi khác.

- Tiểu sư muội chúng ta ra tay thật tàn nhẫn. Nếu đổi lại là Tam sư huynh, e rằng cũng không chống đỡ được.

- Có vẻ như tiểu sư muội tức giận quá rồi nên ra tay không kiềm chế. Cũng tốt, ít nhất sẽ khiến những kẻ khác suy nghĩ kỹ hơn trước khi nói năng lung tung.

Bạch Dương vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không trách mắng cũng không an ủi. Là đại sư huynh, cho dù xảy ra chuyện gì, hắn cũng phải giữ bình tĩnh.

Tuy nhiên, trong lòng hắn cũng đang cân nhắc. Đối thủ của tiểu sư muội quá yếu rồi. Không chỉ Nhậm Thúy Nhi, ngay cả Tiêu Thu Vũ hàng ngày chỉ biết luyện đan, cũng chưa chắc đã thua tiểu sư muội.

Tình hình dần trở lại bình tĩnh, trưởng lão các tông môn khác bắt đầu bàn bạc lại về thực lực của Cửu Thiên Lâu.

Một số tông môn bắt đầu nghĩ cách để kết giao với Cửu Thiên Lâu.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, mọi người lại một lần nữa tập trung vào màn hình lớn.

Con số ban đầu là 29 đã tăng lên 31, điều này có nghĩa là trong thời gian ngắn vừa qua, đã có thêm hai đệ tử vẫn lạc tại Tử Dương Sơn.

Trên màn hình lại xuất hiện một danh sách mới với 28 cái tên.

Bốn người Cửu Thiên Lâu giật mình khi thấy trong danh sách 28 cái tên đó có cả Kim Tiểu Xuyên và Sở Nhị Thập Tứ.

Danh sách 28 cái tên này khác với danh sách những người đã vẫn lạc trước đó.

Những cái tên đã vẫn lạc có màu tối và ghi rõ chữ “vẫn lạc”.

Còn 28 cái tên này lại sáng rực, phía sau mỗi tên đều có thân phận lệnh bài. Trong đó có hai người có hai cái thân phận lệnh bài, còn những người khác, phía sau đều là một cái thân phận lệnh bài.

Trong khi mọi người đang thắc mắc thì một thanh âm vang lên từ đài cao:

- Các vị trưởng lão, những đệ tử trên màn hình này đều đã thu được thân phận lệnh bài của những người mà bọn hắn đã đánh bại. Do đó, chúng ta có thể khẳng định rằng bọn hắn chính là những người chiến thắng trong sáng nay.

Lời này vừa nói ra, cả hội trường lại ồn ào náo loạn.

Một trưởng lão một tông môn khác nói với vẻ vui mừng:

- Mau nhìn! Đó là đệ tử của ta, quả nhiên không phụ kỳ vọng của ta, chỉ trong thời gian ngắn như vậy đã đánh chết một người.

Nghe hắn ta nói vậy, bốn người Cửu Thiên Lâu, tám con mắt nhìn nhau chằm chằm.

Mỗi người đều muốn tìm thấy câu trả lời từ ánh mắt của người kia.

Tại sao sau tên của Kim Tiểu Xuyên và Sở Nhị Thập Tứ lại có một tấm thân phận lệnh bài? Chẳng lẽ bọn hắn cũng có thể đánh giết đối thủ? Hay là đối thủ bị người khác công kích, bọn hắn liền nhặt được tiện nghi?

Hoặc có lẽ hai đệ tử này nhân phẩm bộc phát, gặp được hai người đang sinh tử giao chiến, lưỡng bại câu thương, rồi nhân cơ hội mà kết liễu đối phương?

Tiêu Thu Vũ có ánh mắt tinh tường nhất, hắn chỉ vào màn hình lớn:

- Các ngươi mau nhìn, xem tu vi của Kim Tiểu Xuyên.

Mọi người theo ngón tay của hắn nhìn sang, bọn hắn thấy ngay sau tên của Kim Tiểu Xuyên có dòng chữ “Khai Mạch cảnh nhị trọng”.

Cái gì? Tin tức của Phong Vũ Các sai sao?