Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Vì vậy, nó sẽ tạm thời chọn một người không thể phát huy lực lượng đến mức tối đa."
"Nguyệt Ma rời đi rồi sẽ tìm một thân thể mới, sau khi dung hợp và có đủ tự tin mới xuất hiện trở lại."
Nàng kể lại cặn kẽ những chuyện xảy ra sau khi Ngu Uyên hôn mê.
Kể xong, nàng mới nói tiếp: "Ta có một câu hỏi."
Ngu Uyên nheo mắt, thản nhiên nói: "Nói đi."
"Mười bảy năm qua, có phải ngươi giả ngốc, thật ra vẫn luôn bình thường không?" Ánh mắt Lận Trúc Quân đột nhiên trở nên sắc bén. "Ngươi cố ý làm vậy, giả điên giả dại, muốn ta và Lận gia phải bẽ mặt? Để người khác nghĩ rằng vị hôn phu của Lận Trúc Quân ta là một kẻ ngốc?"
Đây là nỗi nghi hoặc vẫn luôn luẩn quẩn trong lòng nàng bấy lâu nay.
Hôn mê im lặng mười bảy năm, vừa tỉnh lại đã có thể thay đổi cục diện của Ám Nguyệt thành, còn được thành chủ Viên Liên Dao tin tưởng?
Thị nữ An Tử Tình hầu hạ y lại là một cường giả Âm Thần cảnh của Huyết Thần Giáo.
Ngu gia còn đột nhiên xuất hiện thêm một người, không biết có phải luyện dược sư thật không, nhưng dù sao đôi chân gãy của Ngu Xán cũng đã bình phục như cũ.
Trong cấm địa thí luyện, Ngu Uyên lại thể hiện xuất sắc, bất kể là trí tuệ, khả năng phán đoán hay chiến lực đều khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.
Ngay cả bọn Nghiêm Lộc, Tô Nghiên, Chiêm Thiên Tượng đều tỏ ra khâm phục, thậm chí Lý Vũ còn đặc biệt dặn dò mọi người phải bảo vệ y cho tốt.
Điều đó cho thấy từ sâu trong lòng, Lý Vũ cũng đã công nhận Ngu Uyên.
Một Ngu Uyên như vậy mà mười bảy năm trước lại ngây ngây dại dại, nói ra ai mà tin?
Vô số sự thật khiến nàng cảm thấy Ngu gia và Ngu Uyên chính là bất mãn với hôn ước này nên cố tình làm vậy để sỉ nhục nàng, sỉ nhục cả Lận gia!
Thù hận lớn đến đâu mà phải trăm phương ngàn kế, cố tình nhằm vào nhau như vậy?
Sâu trong đôi mắt lạnh lùng của Lận Trúc Quân như có ngọn lửa đang bùng cháy.
"Buồn cười."
Ngu Uyên cảm thấy thật nực cười. "Rõ ràng là vấn đề của Lận gia các người, vậy mà cũng đổ lên đầu ta được. Từ đầu đến cuối đều là các người một lòng muốn hủy hôn, nếu không bị lão thái quân ngăn cản thì đã sớm được như ý. Sau khi lão thái quân qua đời, các người quả thực đã làm vậy, bây giờ còn có thể cắn ngược lại một cái à?"
"Nếu không phải ngươi giả điên giả dại, Lận gia có đến mức này không?" Lận Trúc Quân cố nén giận. "Nếu trước kia ngươi thể hiện tài năng và trí tuệ như vậy, Lận gia và cả ta liệu có đối xử với ngươi, với Ngu gia các ngươi như thế không?"
"Thật xin lỗi Lận tiểu thư, ta khai khiếu hơi muộn, làm cô thất vọng rồi." Ngu Uyên hừ lạnh một tiếng. "Lão tử còn phải chuyên tâm hồi phục, đợi Nguyệt Ma kia xuất hiện thì dốc sức. Cho nên, mời cô đừng làm phiền!"
Nói rồi, y liền nhắm mắt lại, không thèm để ý đến nữa.
Đôi vai Lận Trúc Quân khẽ run, trong lòng gần như đã khẳng định Ngu Uyên và Ngu gia cố tình nhằm vào nàng, nhưng không muốn thành hôn nên mới để Ngu Uyên giả điên giả dại, khiến Lận gia mang tiếng xấu mà phải chủ động tới hủy hôn.
"Ngu... Ngu đại ca."
Đúng lúc này, Tô Nghiên xinh xắn yêu kiều bước tới, nhìn Ngu Uyên đang nhắm mắt, rồi lại nhìn Lận Trúc Quân đang tức đến run người, nhẹ giọng nói: "Không phải ta cố ý làm phiền hai vị, mà là ta cũng có một viên Dưỡng Thần Đan, có thể giúp Ngu đại ca bổ sung tinh khí thần đã tiêu hao với tốc độ nhanh hơn."
Ngu Uyên đột ngột mở mắt, lập tức chìa tay ra nói: "Vậy thì ta không khách sáo nữa."
"Không cần cảm ơn, huynh đã cứu mạng mọi người, đây là việc nên làm." Tô Nghiên rất nghiêm túc, thái độ vô cùng thành khẩn. "Với lại, đợi chúng ta sống sót rời khỏi Vẫn Nguyệt cấm địa, sau khi ra ngoài, ta nhất định sẽ bẩm báo với phụ thân, để người biết chuyện ở Ám Nguyệt thành đều là do Tô Dận thúc thúc có thành kiến với huynh."
"Hai nhà Tô Ngu thật ra không có thù hận gì, chỉ là có phần hiểu lầm thôi."
"Ngu đại ca, huynh cứ yên tâm, những hiểu lầm nhỏ nhặt đó ta nhất định có thể xử lý ổn thỏa!"
Nói rồi, bàn tay nhỏ trắng ngần của nàng liền đặt viên Dưỡng Thần Đan vào lòng bàn tay Ngu Uyên.
Lận Trúc Quân nén cơn bực bội trong lòng, đột nhiên đứng dậy cầm lấy quyển sách lót dưới thân, không nói một lời quay người bỏ đi.
"Nàng sao vậy?" Tô Nghiên ngạc nhiên nói. "Là nàng chủ động yêu cầu thay ta bảo vệ huynh mà."
"Kệ cô ta đi, ta thấy cô ta chỉ tổ mang đến phiền phức cho ta." Ngu Uyên bĩu môi. "Tuy cô không đáng tin vào thời khắc quan trọng, nhưng dù sao cũng còn có Dưỡng Thần Đan."
"Ngươi nói ai là đồ phiền phức?" Lận Trúc Quân quay người trừng mắt.
Tô Nghiên có phần khó xử, nói: "Lận tỷ tỷ, ta không có ý gì khác, chỉ là cảm thấy nên đồng tâm hiệp lực, với lại Ngu đại ca đang cần Dưỡng Thần Đan, cho nên..."