Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Trên danh nghĩa hắn vẫn là vị hôn phu của ta, mời ngươi tránh xa hắn một chút!" Lận Trúc Quân lạnh lùng nói.

"Vâng." Tô Nghiên khẽ cúi người, cười áy náy với Ngu Uyên rồi quay người rời đi.

Ngu Uyên nhìn bóng lưng nàng, vẻ mặt đăm chiêu rồi khẽ mỉm cười.

Còn về Lận Trúc Quân đang tức giận ngùn ngụt ở bên kia, y vẫn không thèm để ý.

Y vờ như không nghe thấy tiếng quát mắng của nàng, vờ như không biết thiếu nữ áo xanh của Tô gia kia chuyến này chính là cố ý chọc giận nàng, muốn tranh đấu với nàng.

"Nha đầu nhà ngươi, hà tất phải khuấy đục nước lên?"

Tô Sướng là một trong những người may mắn sống sót, thấy Tô Nghiên đi tới bèn nhẹ giọng hỏi.

Trong số những người tham gia thí luyện của Tô gia, hắn là người lớn tuổi nhất, cảnh giới chỉ là Hoàng Đình cảnh sơ kỳ, sau này gần như không thể có thành tựu gì lớn.

Hắn tới được đây chỉ vì tính tình già dặn ổn trọng, có thể giúp đỡ Tô Nghiên ở những phương diện khác.

"Ta không gọi đó là khuấy đục nước."

Khi đối mặt với hắn, Tô Nghiên lại trở về vẻ dịu dàng điềm tĩnh, nói năng từ tốn, nụ cười trên môi và trong mắt đều biến mất, toát ra một vẻ trầm mặc. "Quyết sách của thúc thúc ta e là sai rồi."

Tô Sướng nhướng mày: "Ngươi không phải muốn thay đổi gì đó chứ?"

"Ta muốn xem xét lại mối quan hệ với Ngu gia." Sắc mặt Tô Nghiên kiên định. "Lần này, nếu Ngu Uyên chết trong cấm địa thì sẽ không có gì thay đổi. Nhưng nếu hắn sống sót ra khỏi cấm địa, vậy thì chúng ta phải nghiêm túc đối đãi với mối quan hệ với Ngu gia."

"Vậy vừa rồi ngươi?" Tô Sướng ngạc nhiên hỏi.

"Giúp Ngu Uyên chọc tức Lận Trúc Quân một chút." Tô Nghiên nhún vai. "Tặng một viên Dưỡng Thần Đan làm cho Lận Trúc Quân không vui, chỉ vậy thôi."

"Lận Trúc Quân dù sao cũng là vị hôn thê trên danh nghĩa của hắn. Tương lai nếu Lận gia và Lận Trúc Quân nghĩ thông suốt, hai nhà chưa chắc đã không thể quay lại với nhau." Tô Sướng nói.

"Vì vậy ta muốn cắt đứt khả năng đó." Tô Nghiên nói.

Tô Sướng kinh ngạc: "Nha đầu này, không phải ngươi để ý hắn rồi đấy chứ?"

"Không phải." Tô Nghiên khẽ lắc đầu: "Ta chỉ cảm thấy sau này Ngu Uyên chắc chắn sẽ là một nhân vật lớn của đế quốc. Lận gia và Tô gia chúng ta từ trước đến nay chưa bao giờ hòa hợp, họ vẫn luôn muốn vượt mặt chúng ta. Trước đây chúng ta nhằm vào Ngu gia, chẳng phải cũng vì hôn ước giữa hắn và Lận Trúc Quân sao?"

"Chẳng phải lo rằng có ngày hôn ước đó thành sự thật, Ngu gia sẽ ngả vào vòng tay của Lận gia à?"

Tô Sướng trầm ngâm vài giây rồi nói: "Mấy nha đầu các ngươi suy nghĩ nhiều thật. Ta lại thấy, những chuyện khác cứ gác sang một bên, trước mắt vẫn nên nghĩ cách vượt qua ải Nguyệt Ma này thì hơn."

Nhắc tới Nguyệt Ma, Tô Nghiên bỗng im lặng.

Hồi lâu sau, nàng mới u uất nói: "Đúng là ta đã nghĩ nhiều rồi. Nếu lời đồn đại trong bóng tối về đế quốc là sự thật, vậy thì tình hình bên ngoài có lẽ cũng chẳng khả quan là bao."

"Đế quốc sẽ không thực sự vì Nguyệt Ma mà thay đổi chứ?" Tô Sướng cũng sợ hãi bất an.

...

Ngu Uyên lại nuốt một viên Dưỡng Thần Đan, luyện hóa hấp thu.

Dược lực thấm thẳng vào thức hải, hóa thành dòng chảy mát lạnh nuôi dưỡng hồn phách.

Đồng thời, y âm thầm vận hành "Tuệ Cực Đoán Hồn thuật", mượn sự huyền diệu của hồn thuật để dung nhập triệt để dược hiệu dưỡng thần vào Thiên Hồn.

Cảm giác uể oải buồn ngủ lúc trước thoáng chốc bị quét sạch.

Đầu óc y một lần nữa trở nên minh mẫn.

Không biết qua bao lâu.

Khi dược lực của Dưỡng Thần Đan đã khuếch tán khắp thức hải và được hấp thu hoàn toàn, tâm thần Ngu Uyên vừa động liền chuyển sang tu hành "Sát Luyện Thể thuật".

Thiên địa linh khí vốn đã cuồng bạo hỗn loạn, nay vì pháp quyết của y thay đổi mà chợt dậy sóng.

Từng luồng linh khí lẫn tạp chất đủ màu xám, nâu sẫm, trắng đột ngột lao về phía Ngu Uyên.

Cảm giác đau đớn ập đến khiến Ngu Uyên nhớ ra cách đó không xa vẫn còn thí luyện giả các tộc, y vội ngừng tu luyện, đi về phía cánh đồng hoang vu đằng xa.

Trong nhóm người Lý gia còn sống sót, Lý Vũ lặng lẽ mở mắt.

Hắn cảm nhận rõ mồn một sự biến động của linh khí lẫn hướng đi của Ngu Uyên.

"Không sao đâu."

Chiêm Thiên Tượng khẽ trấn an, ra hiệu không có gì đáng ngại: "Ta qua chỗ hắn trông chừng một chút. Yên tâm, giao cho ta, ta quen rồi."

"Hắn vừa mới tu luyện à?" Lý Vũ kinh ngạc hỏi.

"Ừm, Uẩn Linh cảnh sơ kỳ, tôi luyện huyết nhục." Chiêm Thiên Tượng cười nói: "Động tĩnh có phải hơi lớn không?"

Lý Vũ gật đầu: "Động tĩnh rất lớn."

Tuy Ngu Uyên đã kịp thời dừng lại, những người khác chưa nhận ra điều bất thường, nhưng Lý Vũ - cường giả thế hệ mới của đế quốc, cũng là người duy nhất ở đây đạt Phá Huyền cảnh - lại cảm nhận được sự cuồng động của linh khí.