Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dịch: Dưa Hấu
Trong động mỏ số một, bốn năm chục thợ mỏ đang hì hục đào bới không ngừng.
Bởi đều là lão thủ, mà đất đá bình thường lại không cứng bằng Hỏa Tinh Nham, nên chỉ mới hơn một canh giờ, không gian trong động đã rộng ra thêm một vòng nhỏ.
Trong lúc đó, cũng có vài khối Hỏa Tinh Nham bị chôn sâu dưới lòng đất lộ ra, vừa xuất hiện đã bị người ta tranh nhau đào trước.
Vận khí của Dương Lăng hôm nay không được tốt lắm, một khối Hỏa Tinh Nham cũng chưa tìm thấy.
Hắn tính đi sâu hơn vào trong, đám hộ vệ khoáng mạch theo dõi thấy vậy cũng chẳng buồn để ý.
“Tiểu tử kia đi sâu quá rồi, có cần phái người theo không?” Một tên hộ vệ phát hiện động tĩnh của Dương Lăng, liền hỏi đồng bạn bên cạnh.
“Theo cái gì mà theo? Nếu gặp phải sự cố sập mỏ thì chúng ta cũng chết theo. Cứ đứng ngoài cửa động canh là được.” Đồng bạn hắn liếc mắt đáp.
“Nhưng phía trên chẳng phải muốn tìm quyển phật kinh mà Tù Nhân Đồ giấu ở đây sao?”
“Ta không tin hắn giấu ở chỗ này, chắc chỉ là kế nghi binh mà thôi. Nếu thật ở đây thì đã bị tìm thấy từ lâu rồi, cần gì phải huy động đám thợ mỏ đào sâu ba thước?”
“Ngươi nhìn xem, Ngô giám sự chỉ phái bốn năm chục người vào, là hiểu ý gì rồi. Bất quá chỉ là cho Khổ Giác Tự một lời giải thích, hơn nữa thật tìm được chưa chắc đã là chuyện tốt.”
“Không tìm thấy ngược lại mới là chuyện tốt.”
Nghe đồng bạn nhắc nhở, tên hộ vệ kia như hiểu ra điều gì, lập tức ngậm miệng không nói nữa.
Dương Lăng đối chiếu bản đồ, không ngừng tiến sâu vào động mỏ số một, trên bản đồ có đánh dấu những nơi từng đào ra khối lớn Hỏa Tinh Nham.
Mỗi lần tới gần các vị trí đó, hắn liền bắt đầu khai quật, sau một hồi thăm dò và xác định vị trí, cuối cùng cũng tìm được một khối Hỏa Tinh Nham khá lớn.
“Bắt đầu thôi!” Dương Lăng siết chặt Cuốc Chim Thép Tinh, toàn thân hưng phấn.
Một nhát.
Hai nhát.
Ba nhát.
Mỗi lần bổ xuống đều có luồng kinh nghiệm lạnh lẽo mà sảng khoái tràn vào cơ thể.
Mỗi khi tới lúc này, Dương Lăng đều quên mất thời gian, hoàn toàn chìm vào trạng thái vong ngã.
Không biết đã trôi qua bao lâu.
Khối Hỏa Tinh Nham kia cuối cùng cũng bị đào sạch.
Dương Lăng nhét vào túi vải bên hông, ước lượng một chút, khoảng chừng ba cân.
“Tốc độ đào quáng của ngươi thật nhanh.” Từ phía xa, một người cầm hỏa chiết tử, vẻ mặt kinh ngạc nói.
Hôm nay Dương Lăng không lo có khoáng tặc, bình tĩnh nhìn sang, đó là một thợ mỏ khá lạ mặt.
“Trong thôn thợ mỏ, người nào ta cũng biết. Người mới tới ta cũng từng xem qua thuộc tính để xác định có phải người chơi hay không. Nhưng tên này... trước giờ sao chưa từng gặp?”
Người nọ nhìn chừng hai mươi tuổi, tuy mặc đồ thợ mỏ, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt.
Dương Lăng nhìn qua bảng thuộc tính của hắn.
Nhân vật: Từ Thanh
Nghề nghiệp: Võ giả
Sức mạnh: 22
Nhanh nhẹn: 17
Tinh thần: 7
Võ học: Sơn Hà Bạt Đao Thuật (Đăng Đường Nhập Thất), Sơn Hà Thập Nhị Quyền (Đăng Đường Nhập Thất), Sơn Hà Tâm Pháp (Tam lưu, Sơ Khuy Môn Kính)
Thế lực: Sơn Hà Tông
Trong lòng Dương Lăng khẽ chấn động, đây là võ giả có thuộc tính cao nhất mà hắn từng gặp.
Sức mạnh, nhanh nhẹn và tinh thần cộng lại tới bốn mươi sáu điểm!
Ngay cả Tuệ Năng của Khổ Giác Tự cũng chỉ có ba mươi sáu điểm.
“Huynh đệ trông khá lạ mặt.” Dương Lăng thuận miệng nói: “Đào quáng vốn không khó, chỉ là quen tay hay việc thôi.”
Nói xong, hắn tiếp tục tìm kiếm vị trí có Hỏa Tinh Nham, không ngừng gõ đục thăm dò khắp nơi.
Từ Thanh dường như khá hứng thú, bước nhanh theo sau.
“Ta mới tới không lâu, muốn theo ngươi học cách đào quáng một chút.”
“Được thôi. Nhưng đừng làm phiền ta, cũng đừng cướp Hỏa Tinh Nham của ta.” Dương Lăng tùy ý đáp.
Từ Thanh gật đầu cười: “Dễ nói, dễ nói.”
Sau đó, Dương Lăng đi đâu, Từ Thanh theo đó.
Dương Lăng cũng không tiếp tục tiến sâu vào trong nữa, có một cao thủ như vậy đi bên cạnh, hắn luôn cảm thấy như có gai sau lưng.
Không biết đối phương đang có ý đồ gì.
Rất nhanh, một ngày đã gần kết thúc.
Trong túi vải của Dương Lăng đã có hơn mười cân Hỏa Tinh Nham.
“Không còn sớm nữa, nên ra ngoài rồi.” Từ Thanh nhắc nhở.
Dương Lăng cũng định đi, nhưng trước lúc rời khỏi, hắn tiện tay đào thêm vài nhát, vậy mà lại phát hiện thêm một khối Hỏa Tinh Nham.
Không nói hai lời, lập tức khai đào.
“Đúng là một tên cuồng đào quáng...”
Từ Thanh đứng cách đó không xa, âm thầm cảm thán.
“Nghe Ngô Khuyết nói, một cân Hỏa Tinh Nham đổi được một trăm văn tiền. Với tốc độ này của hắn, mỗi ngày kiếm một lượng bạc cũng chẳng khó.”
“Một tháng là ba mươi lượng, ta có thể hiểu được hắn.” Từ Thanh âm thầm tính toán.
Nếu là hắn, kiếm tiền nhanh như vậy, hắn cũng sẽ liều mạng đào.
“Nếu ta toàn lực đào, tốc độ chưa chắc chậm hơn hắn, nhưng sức bền của hắn lại cực tốt.”
“Đào cả ngày tuy mệt nhưng vẫn có thể tiếp tục. Là do ý chí quá kiên định sao?”
Từ Thanh âm thầm suy nghĩ.
Lúc này, trong mắt Dương Lăng chẳng còn gì khác, hắn đã xác định Từ Thanh là cao thủ mà Sơn Hà Tông phái tới âm thầm tìm kiếm phật kinh.
Đối phương chủ động bắt chuyện, đơn giản là vì thấy tốc độ đào quáng của hắn quá nhanh, tạm thời không có uy hiếp gì.
Cho nên, thăng cấp mới là chuyện quan trọng nhất.
Trong mắt hắn lúc này chỉ còn khối Hỏa Tinh Nham kia.
Hắn điên cuồng đào bới.
Cuối cùng...
Đinh!
‘Chúc mừng, ngươi đã thăng cấp, nhận được 1 điểm thuộc tính tự do.’
“Lên cấp rồi...” Dương Lăng theo bản năng định cộng vào sức mạnh, nhưng rất nhanh hắn tỉnh táo lại, đổi sang cộng vào tinh thần.
Một luồng nhiệt lưu sinh ra trong cơ thể, cuối cùng men theo huyết mạch dâng lên não bộ.
Hắn cảm thấy đầu óc sáng suốt hơn hẳn.
Tinh thần cũng tăng lên một đoạn.
Bảng thuộc tính hiện ra:
Nhân vật: Dương Lăng
Nghề nghiệp: Võ giả
Đẳng cấp: 9
Sức mạnh: 14 (+3)
Nhanh nhẹn: 5
Tinh thần: 11
Võ học: Kim Cương Minh Vương Công (Nhất lưu công pháp, Nhập Môn)
Điểm kinh nghiệm: 40/100
Băng Sơn Quyền (Sơ Khuy Môn Kính)
Độ thuần thục: 22/1000
Điểm sinh mệnh: 110
“Cấp chín rồi.” Dương Lăng âm thầm cảm khái, khoảng cách cấp mười đã không còn xa.
“Là một trong những người chơi đầu tiên tiến vào Thần Vực, tốc độ thăng cấp của ta cũng không tính chậm. Chỉ tiếc không có bảng xếp hạng đẳng cấp, không biết tình hình chung ra sao.”
Vừa nghĩ, hắn vừa đi ra ngoài mỏ.
Khoảng vài hơi thở sau, một tiếng nổ vang như sấm rền bỗng vang lên bên tai hắn.
‘Chúc mừng đã có người chơi đầu tiên đạt cấp 10 và hoàn thành chuyển chức’
‘Nay chính thức mở Bảng Xếp Hạng Đẳng Cấp Thần Vực’
‘Những công năng tiếp theo sẽ lần lượt được mở khóa.’
Ngay sau đó, trước mắt hắn hiện ra một giao diện màu vàng kim rực rỡ.
‘Bảng Xếp Hạng Đẳng Cấp Thần Vực.’
Không chỉ Dương Lăng.
Trong thôn thợ mỏ, đám người Lâm Quốc Lương cũng nghe thấy âm thanh nhắc nhở khổng lồ kia, đồng thời nhìn thấy bảng xếp hạng màu vàng trước mặt.
Trương Vĩ, lúc này cũng đang đào quáng, chậm rãi đứng thẳng người.
Trong mắt hiện lên vẻ kinh nghi bất định.
“Có người lên cấp mười?”
“Còn hoàn thành chuyển chức?”
“Sao có thể... Ta mới cấp ba mà thôi.”
“Ai lại thăng cấp nhanh đến vậy?”
“Không phải Dương Lăng đấy chứ?”
Trương Vĩ lập tức mở bảng xếp hạng để xem rốt cuộc là ai.
Cùng lúc đó, vô số người chơi ở những nơi khác nhau cũng đồng loạt làm hành động tương tự.
‘Bảng Xếp Hạng Đẳng Cấp Thần Vực.’
‘Hạng 001: Khổ Giác Tự - Tuệ Ngộ, cấp 10, nghề nghiệp: Vũ Tăng.’
‘Hạng 002: ???.’
...
“Nói như vậy, hiện tại chỉ mới có một người đạt cấp mười, lại còn là người của Khổ Giác Tự. Trùng hợp như thế sao?” Dương Lăng khẽ nhíu mày.
“Nếu người chơi này cùng vào trò chơi với ta trong cùng một đợt, vậy vận khí của hắn cũng quá nghịch thiên rồi.”
“Vừa vào đã trở thành đệ tử của đại tông môn hàng đầu như Khổ Giác Tự?”
Trong lòng Dương Lăng vừa kinh ngạc vừa cảnh giác.
Nếu người đầu tiên lên cấp mười là hắn...
Chẳng phải hiện giờ đã bị bảng xếp hạng phơi bày ra ánh sáng rồi sao?
“Thứ này không hẳn là chuyện tốt, nhưng có một điều ta đoán đúng, cấp mười quả nhiên là cánh cửa chuyển chức.”
Dương Lăng khẽ hít sâu một hơi.