Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dịch: Dưa Hấu

“Vừa rồi ngươi bị làm sao vậy?” Lúc ra khỏi động mỏ, Từ Thanh tò mò hỏi.

“Mệt thôi.” Dương Lăng thuận miệng đáp.

“Cũng phải, đào bới cả ngày như vậy, không mệt mới lạ.” Từ Thanh cảm nhận cánh tay đau nhức, thầm nghĩ tối nay phải vận chuyển Sơn Hà Tâm Pháp để điều dưỡng một phen.

Hắn chào tạm biệt Dương Lăng rồi cứ thế nghênh ngang rời khỏi khoáng mạch.

Ngưu quản sự dường như không nhìn thấy Từ Thanh, cũng chẳng hỏi lấy một khối Hỏa Tinh Nham nào.

“Dương Lăng, mười ba cân Hỏa Tinh Nham? Tốc độ của ngươi càng lúc càng nhanh đấy.”

Ngưu quản sự lấy ra vài viên đậu bạc, cân nhắc một hồi, xác nhận đủ một lượng ba đồng rồi mới giao cho Dương Lăng.

“Quen tay hay việc thôi.” Dương Lăng cười híp mắt nhận lấy bạc.

Trước đó hắn đã bỏ ra năm lượng bạc mua Băng Sơn Quyền, trong tay chỉ còn hơn ba lượng.

Giờ thêm một lượng ba tiền này, cuối cùng cũng gom đủ tiền mua thân phận.

Sau khi Dương Lăng rời đi, Ngưu quản sự không khỏi cảm thán.

“Vị đại nhân vật kia thân phận còn cao hơn cả Vương Kính sư huynh, vậy mà lại thân thiết với Dương Lăng như thế. Quả nhiên là tử đệ Dương gia.”

...

Trong căn nhà gỗ.

Trong đầu Dương Lăng vẫn đang suy nghĩ về Bảng Xếp Hạng Thần Vực.

“Tuệ Ngộ chuyển chức thành Vũ Tăng, hẳn là một nghề nghiệp đặc thù đi kèm với Khổ Giác Tự.”

“Nhưng ta không phải đệ tử tông môn, vậy sẽ chuyển chức thành cái gì?”

“Khoáng sư sao? Chắc không có nghề nghiệp đó đâu.”

“Chuyển chức nhất định sẽ mang tới chỗ tốt, hoặc tăng thuộc tính, hoặc có thêm năng lực đặc thù nào đó.”

“Nếu ta là cấp mười, gặp một người chơi cấp mười khác đã chuyển chức, vậy thực lực đối phương rất có thể sẽ mạnh hơn ta không ít.”

“Cho nên nhất định phải chuyển chức, ta chỉ còn cách cấp mười một cấp nữa thôi...”

Dương Lăng có chút đau đầu, hắn hoàn toàn không biết gì về chuyển chức.

Đồng thời còn lo lắng sau khi lên cấp mười sẽ bị bảng xếp hạng phơi bày.

“Dương Lăng, có ở trong không?” Ngoài cửa truyền tới giọng của Trương Vĩ.

Dương Lăng đứng dậy mở cửa.

Trương Vĩ lập tức lách người đi vào, thần sắc khá nghiêm túc.

“Chuyện Bảng Xếp Hạng Thần Vực ngươi biết rồi chứ?”

“Biết.” Dương Lăng gật đầu.

“Điều đó chứng minh số lượng người chơi giống chúng ta không hề ít.” Trương Vĩ lẩm bẩm: “Cái tên Tuệ Ngộ kia thăng cấp nhanh đến mức ấy, điều này cho thấy gia nhập tông môn mới là đích đến cuối cùng của chúng ta.”

Nói đến đây, hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn Dương Lăng, “Ngươi có suy đoán gì về chuyện chuyển chức không? “

“Trước đây ngươi cũng từng chơi không ít trò chơi rồi nhỉ?” Dương Lăng hỏi ngược lại.

Trương Vĩ như có điều suy nghĩ, gật đầu. “Đúng vậy, hầu hết các trò chơi có chuyển chức đều coi đây là hệ thống cực kỳ quan trọng.”

“Đa số có hơn mười nghề nghiệp, có trò còn có tới vài chục nghề. Mỗi nghề đều có ưu thế riêng, hiện tại chúng ta đã biết một nghề là Vũ Tăng.”

Dương Lăng gật đầu: “Nhưng những nghề khác vẫn chưa ai chuyển chức, chúng ta chỉ có thể suy đoán.”

“Ta nghĩ sẽ có các nghề như cường đạo, đạo tặc, đạo sĩ, y sư, dược sư...”

“...” Sắc mặt Trương Vĩ có chút cổ quái, “Ngươi có dự định gì?”

“Ta có thể có dự định gì chứ?” Dương Lăng trợn mắt, “Đừng quên hiện tại ta chỉ là một thợ mỏ, hơn nữa còn là lưu dân. Có những người chơi vận khí sinh ra đã tốt, chúng ta không so được. Chỉ có thể cắm rễ trong lĩnh vực mình am hiểu, lĩnh vực của ta là đào quáng. Cho nên ta chỉ cần chuyên tâm đào quáng thăng cấp là được.”

“Ngươi đào quáng nhanh như vậy, rốt cuộc cấp mấy rồi?” Trương Vĩ buột miệng hỏi.

Dương Lăng trầm mặc vài hơi thở rồi bình thản đáp: “Chắc chắn cao hơn ngươi. Ta cấp sáu.”

Cấp sáu?

Vậy cũng hợp lý.

Ta sắp lên cấp bốn rồi.

Hắn cao hơn ta hai cấp rưỡi cũng không có gì lạ.

Sắc mặt Trương Vĩ lập tức dễ nhìn hơn không ít, hắn không cho rằng Dương Lăng sẽ lừa mình.

Nếu đối phương nói cấp tám hay cấp chín, ngược lại hắn sẽ không tin.

Sau khi Trương Vĩ rời đi, Dương Lăng tiếp tục luyện quyền, chuyện chuyển chức tạm thời chưa tới lượt hắn quan tâm.

Tăng cường thực lực bản thân mới là chính đạo.

Trời gần sáng.

Dương Lăng bắt đầu tu luyện Kim Cương Minh Vương Công.

Sau một lượt vận công, chẳng những mệt mỏi tiêu tan, mà điểm kinh nghiệm cũng tăng thêm năm điểm.

“Bốn mươi lăm điểm rồi, khoảng cách một trăm điểm không còn xa.”

“Nhưng lần này tinh thần lực của ta tăng thêm một điểm, dường như điểm kinh nghiệm không thay đổi quá rõ rệt...”

“Không đúng. Chắc chắn có thay đổi, chỉ là mức thay đổi quá nhỏ nên khó nhận ra.”

“Tối qua khi luyện quyền, độ thuần thục hình như tăng nhanh hơn một chút... tuy không rõ ràng.”

Để kiểm chứng suy đoán này, hắn quyết định tiếp tục thăng cấp.

Tăng thêm vài điểm tinh thần lực nữa, nếu tinh thần lực thật sự giúp gia tăng tốc độ tích lũy độ thuần thục và kinh nghiệm thì quá tốt.

Còn nếu không có tác dụng cũng chẳng thiệt, dù sao đây vẫn là một trong những điều kiện tu luyện các công pháp cao cấp, tăng lên vẫn luôn là chuyện tốt.

Dương Lăng đi tới động mỏ số một, giống như hôm qua, Từ Thanh lại đi theo hắn suốt chặng đường.

Hai người trò chuyện câu được câu không.

Dương Lăng phát hiện hôm nay Từ Thanh cũng đào quáng vô cùng hăng hái. Quan sát một lúc, hắn liền tiếp tục công việc của mình.

Đào được vài canh giờ.

Giữa chừng, Tuệ Năng và Vương Kính ghé qua một chuyến, nhìn khắp động mỏ số một đầy dấu vết đào bới, hơn mười thợ mỏ đang cặm cụi làm việc.

Tuệ Năng khẽ gật đầu, “Lần này thật sự làm phiền Sơn Hà Tông tương trợ.”

“Đâu có, đâu có.” Vương Kính cười tươi đáp lại.

Sau khi hai người rời đi, Dương Lăng tiếp tục chuyên tâm khai quật.

Đến tối lại trở về nhà luyện quyền, luyện công.

Có thể nói, ngoài ăn uống ngủ nghỉ ra, hai mươi bốn giờ mỗi ngày của hắn đều dùng để cày kinh nghiệm và độ thuần thục.

Vài ngày sau, Dương Lăng chậm rãi thu công, nhìn bảng thuộc tính.

Ánh mắt chủ yếu dừng lại ở độ thuần thục và điểm kinh nghiệm.

‘Kim Cương Minh Vương Công: 60/100’

‘Băng Sơn Quyền: 87/1000.’

“Còn tám ngày nữa là Kim Cương Minh Vương Công đạt Sơ Khuy Môn Kính.”

“Còn về cấp bậc, hôm nay hẳn là ta cũng có thể lên cấp mười.”

Trong lòng Dương Lăng nóng lên.

Mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp. So với lúc vừa tiến vào Thần Vực, năng lực tự vệ hiện tại của hắn đã tăng lên hơn mười lần.

Chờ Kim Cương Minh Vương Công tu thành tầng thứ nhất, hắn sẽ không còn e ngại Ngô Khuyết nữa.

“Đúng rồi.”

Tâm niệm khẽ động, Dương Lăng mở Bảng Xếp Hạng Đẳng Cấp Thần Vực.

‘Bảng Xếp Hạng Đẳng Cấp Thần Vực’

‘Hạng 001: Khổ Giác tự - Tuệ Ngộ, cấp 10, nghề nghiệp: Vũ Tăng’

‘Hạng 002: Quan Tinh Thư Viện - La Khai, cấp 10, nghề nghiệp: Đồng Sinh’

‘Hạng 003: Tử Nhân Cốc - Tề Khải, cấp 10, nghề nghiệp: Y Đồ’

‘Hạng 004: ???’

“Lại có thêm hai người đạt cấp mười?”

“Còn chuyển chức thành công?”

“Khoan đã, bảng xếp hạng này chẳng lẽ chỉ hiển thị người đã chuyển chức thành công?”

“Nếu là vậy, rất có thể đã có không ít người chơi đạt cấp mười. Chỉ là chưa hoàn thành chuyển chức nên không thể lên bảng?”

Trong lòng Dương Lăng dâng lên một suy đoán, đồng thời ghi nhớ hai nghề nghiệp mới.

Đồng Sinh.

Y Đồ.

“Đồng Sinh hẳn là con đường học vấn.”

“Còn Y Đồ thì liên quan tới y đạo...”

“Bọn họ chuyển chức được là vì nơi mình ở có điều kiện chuyển chức. Nói như vậy, trong thời gian ngắn ta rất khó chuyển chức, trừ phi ta cũng tìm cơ hội bái nhập một đại tông môn nào đó...”

“Trước hết cứ thăng cấp đã, chỉ cần đẳng cấp đủ cao, sớm muộn gì cũng sẽ gặp cơ hội chuyển chức.”

Dương Lăng siết chặt Cuốc Chim Thép Tinh bên hông rồi bước ra khỏi nhà gỗ. Nhưng vừa tới cửa khoáng mạch, hắn đã phát hiện bầu không khí hôm nay hoàn toàn khác thường.

“Hôm nay ngươi tới hơi muộn.” Trương Vĩ chậm rãi bước tới, “Chuyện đã kết thúc rồi, vị đại sư kia cũng đã rời đi. Cho nên hôm nay ta cũng sẽ rời khỏi khoáng mạch, tới Thanh Sơn Thành tìm việc làm.”

“Đào quáng thăng cấp chẳng phải rất tốt sao?” Dương Lăng cười nhạt.

Trương Vĩ cười khẩy, “Thần Vực là một giang hồ. Muốn sống tiếp ở đây, chỉ dựa vào đào quáng là không đủ.”

“Làm thợ mỏ thì có tiền đồ gì?”

“Ta muốn tìm công việc có nhiều kinh nghiệm hơn. Rất rõ ràng, cơ hội lớn đều nằm ở Thanh Sơn Thành.”

Nói xong, Trương Vĩ phất tay một cái rồi tiêu sái rời đi.