Quỷ Đả Tường đã được phá giải.

Cái thứ định nhập vào người hắn kia cũng đã hoàn toàn biến mất tăm, giống như căn bản chưa từng xuất hiện...

Vậy rốt cuộc, thứ vừa rồi là cái gì?

Là ảo tượng sinh ra do hắn quá mức căng thẳng, hay hắn thực sự đã nhìn thấy cái con ma men thất đức chỉ giỏi trò giả thần giả quỷ kia?

Một vấn đề còn chưa làm rõ, hết nghi vấn này đến nghi vấn khác lại dồn dập kéo tới, quả thực muốn làm nổ tung cả đầu.

Mọi chuyện thế này quá vô lý rồi.

Lễ bái Tướng quân của Hàn gia chính là tạo ra cảm ứng với cái tồn tại thần bí mà Hàn gia đã cung phụng bao đời nay. Để nó nhìn thấy mình, mình cũng nhìn thấy nó. Bắt đầu từ giây phút này, người cung phụng coi như đã có chỗ dựa dẫm, các loại bản lĩnh thi triển ra cũng sẽ khác hẳn trước kia.

Càng tiếp tục học, bản lĩnh càng cao, thậm chí có thể được ban cho sắc lệnh, điều khiển binh mã.

Nhưng vấn đề chính là ở đây. "Tướng quân" của Hàn gia đã được cung phụng mười mấy đời người, tính tới tính lui, ít nhất cũng phải hai ba trăm năm, sao tự dưng lại biến thành cái bà què thất đức kia?

Cái pháp của Hàn gia này, rốt cuộc là cái thứ gì?

...

...

Nghĩ tới nghĩ lui vấn đề này, đầu óc hắn giật từng cơn "thùng thùng": Lú quá rồi, cũng ảo quá rồi, chẳng hiểu nổi cái quái gì nữa...

Đang đứng đực ra đó suy nghĩ, hắn chợt nghe thấy tiếng xe ba gác nổ máy "bành bành" vang lên. Ngay sau đó, một luồng ánh đèn chói mắt từ phía sau rọi tới.

Người trên xe chạy tới gần rồi dừng lại, kinh ngạc hỏi: "Tiểu thúc gia họ Hàn đấy à, tối muộn thế này cậu còn đứng đây làm gì?"

Hàn Bình nhìn rõ mặt người này, nhận ra đây là gã đồ tể trong thôn, biệt hiệu là Sát Trư Lý.

Chắc là gã vừa bán xong thịt ở trên trấn, còn làm vài chén nên đang say khướt, lái chiếc xe ba gác cứ lắc la lắc lư.

"Vừa đi có việc, đứng đây nghỉ chân một lát."

Hàn Bình định thần lại, cố nặn ra một nụ cười rồi rút một điếu thuốc đưa cho Sát Trư Lý.

Sát Trư Lý vội vàng nhận lấy, sau đó chủ động nhấc xe đạp của Hàn Bình bê lên xe ba gác của mình: "Tối muộn thế này rồi, còn nghỉ ngơi cái gì ở đây nữa. Lên đi, tôi chở cậu một đoạn, về nhà tôi làm thêm vài chén nhé?"

Thực ra trong bụng gã cũng đang hãi. Có người bình thường nào lại đi nghỉ chân ở cái bãi đất hoang này giữa đêm hôm khuya khoắt cơ chứ.

Dưới ruộng bên cạnh còn có mấy cái mả lù lù ra đấy.

"Uống rượu thì thôi, cũng muộn rồi."

Hàn Bình cũng không từ chối, đè nén một bụng nghi vấn mà theo Sát Trư Lý về thôn. Sau khi vào đến thôn, hắn hạ xe đạp xuống rồi đạp về cái sân nhỏ của mình.

Nóng lòng không chờ nổi, hắn đóng chặt cổng lớn, đi vào nhà, sau đó đi thẳng vào gian phòng trong đang thờ con chó đất. Hắn ngồi xếp bằng xuống, cầm theo một cái bát và một túi lạc.

Hít sâu một hơi, hắn nhanh chóng nhẩm đọc Tướng Quân chú.

Hiện giờ hắn đang đầy bụng thắc mắc, chỉ có một cách giải quyết duy nhất, đó là thử tìm cách gặp lại con sâu rượu thất đức kia để hỏi cho ra nhẽ. Có khi con mụ đó lại biết nhiều hơn bản thân chút đỉnh, dù sao thì mối công việc ở ngôi mộ cổ Nam Dương cũng là do bà ta vác về.

Hàn Bình không ngừng niệm chú, cứ niệm xong một lần, lại bỏ một hạt lạc vào cái bát không.

Nhưng đến tận lúc số lạc gộp lại đủ rang được cả một đĩa, trước mắt và bên tai hắn vẫn trống huơ trống hoác, chả nghe thấy cái gì. Bù lại, cả người hắn có cảm giác ấm áp nóng ran, sự khó chịu do tà khí nhập thể mang lại đã sớm bị xua tan sạch sẽ.

Có điều, vị Tướng Quân mà bản thân muốn cảm ứng, hay những động tĩnh mà bản thân muốn nghe thấy thì lại chẳng thấy đâu.

Thời gian trôi qua càng lâu, thậm chí đến cả cái cảnh nhìn thấy sư phụ què vừa nãy cũng bắt đầu trở nên hơi thiếu chân thực...

Hắn đành phải dừng lại ngẫm nghĩ: "Là do công lực hiện tại của bản thân chưa đủ, nên chỉ có thể nhìn thấy ảo ảnh đó trong lần đầu tiên bái Tướng Quân?"

Chuyện này dường như chỉ có thể dùng nguyên tắc luyện bản lĩnh của Hàn gia ra để giải thích.

Bản lĩnh của Hàn gia cũng phải học từng bước một. Ban đầu chỉ niệm Tướng Quân chú, sau khi làm lễ ký danh thì mới có thể khiến Tướng Quân chú ý tới mình, pháp lực khi ấy cũng sẽ theo đó mà sinh ra biến hóa.

Luyện thành rồi, thậm chí có thể mượn pháp từ chỗ Tướng Quân, hoặc trực tiếp thỉnh Tướng Quân phụ thể.

Nhưng đó đều là chuyện về sau. Lúc mới học ngón nghề này, người ta ngược lại không thể cảm ứng được rõ ràng đến thế. Đây thực ra cũng là một cách bảo vệ người học pháp, bởi khi công lực chưa đủ thì sẽ không chịu nổi cái nhìn của Tướng Quân.

Vừa rồi bản thân có thể nhìn thấy "Tướng Quân", là nhờ tác dụng của xấp giấy vàng mà người cha thật thà để lại. Về sau nếu muốn nhìn thấy nữa, thì phải tiếp tục niệm chú, luyện bản lĩnh, dựa vào pháp lực của chính bản thân để "bái Tướng Quân" thôi.

"Phù..."

Nghĩ thông được điều này, hắn lại đâm ra hơi chán nản, bèn ngừng niệm chú.

Ngờ đâu vừa mới dừng lại, hắn liền phát hiện ra một điểm vi diệu. Rõ ràng bản thân đã không niệm nữa, nhưng âm thanh ong ong của câu chú lại vẫn đang vang lên, dường như có quán tính, lưu lại bên trong cơ thể hắn trọn vẹn hai ba giây đồng hồ rồi mới từ từ biến mất.