"Ủa? Đây chính là cái lợi của việc bái Tướng Quân sao?"

"Chú âm bắt đầu ngấm vào cơ thể rồi à?"

Hàn Bình cẩn thận cảm ứng, dần dần cảm thấy khá ngạc nhiên, bèn thử lại thêm vài lần nữa.

Quả nhiên, lúc này niệm lại Tướng Quân lệnh, hắn liền thấy khác hẳn lúc trước. Cảm giác ấm áp và tê rần kia vẫn còn, chỉ là so với ban nãy, dường như đã có thêm vài phần linh tính.

Trước kia, chú âm chỉ làm chấn động cơ thể hắn, giống như bọc lớp ngoài; nhưng hiện giờ lại giống như từng tia từng tia đang chui thẳng vào bên trong cơ thể vậy.

Mặc dù từ Tướng Quân chú cho đến vị Tướng Quân kia đều toát lên một vẻ quái dị, nhưng cái môn Tướng Quân pháp này hình như có tác dụng thật...

Dù là việc trừ tà, hay những ảnh hưởng lên chính bản thân, đều là thật cả...

Phát hiện này khiến Hàn Bình bình tĩnh lại, hắn cũng nhanh chóng đưa ra quyết định: "Không còn cách nào khác. Thắc mắc có nhiều đến đâu thì mình vẫn bắt buộc phải học tiếp môn Tướng Quân pháp này!"

Dù là để sớm ngày nhìn thấy "Tướng Quân" lần nữa, hay là luyện thành bản lĩnh để giải quyết đám Quỷ Ăn Mày kia, bản thân đều phải học ngón nghề này.

Những thắc mắc đang bủa vây bản thân, đợi sau này tìm hiểu được nhiều hơn thì ắt sẽ có lời giải đáp thôi nhỉ?

Nghĩ vậy, đầu óc hắn cũng nhẹ nhõm hẳn, không còn bị những nghi hoặc kia làm phiền nữa. Hắn chỉ bình tĩnh tính toán lại thời gian một chút: "Đừng nghĩ linh tinh nữa. Cục diện tổng thể hiện tại vẫn đang có lợi cho mình..."

"Mình biết bài Tướng Quân chú hoàn chỉnh, việc ký danh cũng vô cùng suôn sẻ, còn về bà què kia..."

"... Thôi bỏ đi, bây giờ không thể để bà ta làm nhiễu loạn tâm trí mình được!"

"Tuy hiện giờ mình đã tiến liền hai bước lớn trong việc luyện bản lĩnh của Hàn gia, nhưng thực tế thì thời gian dành cho mình vẫn rất eo hẹp..."

“……”

Trước khi chết, người cha thật thà thực ra đã đánh giá thấp mức độ hung hãn của đám Quỷ Ăn Mày.

Lời dặn ông để lại trước lúc lâm chung là: khi nào số chó đất bị hỏng quá nửa thì mình phải đi học Tướng Quân pháp.

Khi ấy, ông vốn tưởng chó đất vừa khéo khắc chế được Quỷ Ăn Mày, chí ít cũng bảo vệ được mình hai ba năm. Nhưng thực tế thì chưa tới nửa năm, Quỷ Ăn Mày đã vào tận sân, chó đất cũng chỉ còn lại ba con.

Mà cứ theo cái đà đám Quỷ Ăn Mày này ngày càng hung hãn, ba con chó đất còn lại chả biết có bảo vệ nổi mình thêm một tháng nữa hay không...

Trong khi đó, bản thân muốn học Tướng Quân pháp đến mức đủ sức đối phó với Quỷ Ăn Mày thì vẫn còn một chặng đường rất dài. Một hai tháng làm sao mà đủ?

"Thôi thôi, việc đã đến nước này rồi, đi ngủ trước đã..."

Cứ nghĩ tới là Hàn Bình lại thấy nhức cả đầu, hắn dứt khoát về gian chính nghỉ ngơi. Mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, cũng chẳng biết đã qua bao lâu, hắn chợt có cảm giác hình như có thứ gì đó đang nhảy tới nhảy lui xung quanh mình.

Hàn Bình giật mình mở choàng mắt. Hắn chợt thấy ngay cạnh mình đang có ba con chó với màu lông khác nhau, chúng đang ngẩng đầu nhìn hắn đầy mong đợi, đuôi vẫy tít thò lò.

Một con thì oai vệ vạm vỡ, một con thân hình thon dài, còn một con thì ngoan ngoãn ngồi chồm hổm dưới đất, trông bộ dạng hơi lác mắt.

"Rõ ràng mình đã cài then cửa rồi cơ mà, chuyện này là..."

Phản ứng đầu tiên của Hàn Bình là nhìn về phía cửa, thấy cửa phòng vẫn đóng im ỉm, không hề có dấu vết bị mở ra. Hắn chợt nhận ra điểm bất thường, như sực nhớ ra điều gì, ánh mắt hắn ghim chặt lấy con chó lác mắt kia.

Cửa phòng đóng kín, nói cách khác, ba con chó này không phải chạy từ bên ngoài vào.

Vậy thì...

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía buồng trong, thoắt cái cảm thấy kinh nghi.

Trương gia đã đưa cho mình bảy con chó đất để giúp trông nhà giữ cửa. Từ lúc thỉnh về nhà đến nay, chúng đã bảo vệ mình rất nhiều lần, bốn con đã vỡ nát.

Nhưng mỗi bận Quỷ Ăn Mày xuất hiện, Hàn Bình chỉ có thể thấy bóng mấy con chó này lao ra. Lần nào cũng chỉ là nhìn thoáng qua, chưa bao giờ hắn nhìn rõ được hình thù của chúng, lại càng chưa từng thấy chúng chạy đến trước mặt mình thế này.

Nhưng hiện giờ...

Lẽ nào do hưởng không ít hương hỏa của mình nên hiển linh rồi?

"Mấy đứa..."

Hắn không hề thấy mấy con chó đất này đáng sợ, được chúng bảo vệ quá lâu, hắn chỉ thấy an toàn.

Nhưng khi hắn thử giao tiếp với mấy con chó đất này, phát hiện chúng chỉ nhìn mình chằm chằm, thi thoảng nôn nóng chạy tới chạy lui, sau đó lại chồm hổm xuống, tiếp tục dán mắt mong ngóng vào vị trí tay trái của hắn.

Chỗ này có cái gì à?

Hắn vô thức sờ thử, không ngờ lại móc từ trong tay áo ra một khúc xương.

Khúc xương thon dài, dường như còn vương chút hắc khí. Cầm trong tay chỉ thấy lạnh buốt tận tủy, thậm chí hắn còn có cảm giác khúc xương này đang hơi cựa quậy.

Đây là...

Hàn Bình khẽ rùng mình, lập tức nhớ ra. Đây chính là cái thứ tà môn trước đó muốn nhập vào người mình, nhưng lại cùng mình rơi xuống ngôi mộ cổ quái dị kia.

Nói cách khác, nó cũng đã bái Tướng Quân cùng với mình.

Có điều, thứ này lập tức bị "làm thịt", sau đó biến thành khúc xương thế này rồi xuất hiện trong tay mình?

Hộc hộc!

Vừa thấy khúc xương trong tay Hàn Bình, mấy con chó đất lập tức càng thêm kích động. Nước dãi thèm thuồng gần như sắp trào ra khỏi miệng, nhất là cái con lác mắt kia, cái đuôi vẫy cứ như chong chóng.