Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cố Lưu Bạch khẽ gật đầu, trầm giọng nói: “Bọn họ gọi kền kền trên trời là Thiên Hành Mẫu, Thiên Hành Mẫu không sát sinh, nhưng lại có thể cảm nhận được hơi thở của tử vong. Đa Bất Đan và những Thiên Hành Mẫu này có mối liên hệ đặc biệt, mà Chu Lư Nhi từ nhỏ đã sớm quen thuộc với chúng, thậm chí hắn còn có thể sai khiến chúng giúp đỡ một số việc.”
“Bao gồm cả việc truyền tin tức?” Âm Thập Nương chợt nhớ đến ống đồng trước đó Chu Lư Nhi đưa cho Cố Lưu Bạch.
“Không sai.” Cố Lưu Bạch nhìn Chu Lư Nhi, trong ánh mắt ánh lên vẻ tự hào: “Để một vài Thiên Hành Mẫu đến tìm hắn, đối với hắn mà nói là việc dễ như trở bàn tay, nếu hắn ở lại nơi này, chắc chắn sẽ trở thành Đa Bất Đan tài giỏi nhất, bởi vì thường ngày lúc không có việc gì hắn đều tìm đến những Thiên Hành Mẫu này để bầu bạn.”
“Khả năng cảm nhận của Thiên Hành Mẫu ở một vài phương diện vượt xa tu hành giả.”
Cố Lưu Bạch mỉm cười nói: “Những người dừng lại bất động quá lâu, cũng sẽ bị chúng xem là kẻ sắp chết, chúng sẽ không ngừng bay lượn trên không trung chờ đợi, một Đa Bất Đan bình thường cũng chưa chắc có thể thông qua số lượng và tiếng kêu của Thiên Hành Mẫu mà phán đoán chính xác có bao nhiêu người, nhưng Chu Lư Nhi thì lại có thể.”
“Cho nên ngươi mới phán đoán người kia là trinh sát mai phục của chúng ta, dựa theo thói quen trước đây, ngươi xác định chúng ta là ba người một tổ.” Trần Đồ hít sâu một hơi, ánh mắt y đảo qua Cố Lưu Bạch rồi dừng lại tại người Chu Lư Nhi, sống lưng bất giác lạnh toát.
Những người này, may mắn thay hiện tại là bằng hữu chứ không phải là địch nhân.
Lợi hại thật… Ngay cả tên khỉ gầy yếu như sắp chết đói kia cũng có bản lĩnh phi thường.
Trần Đồ nở nụ cười có chút gượng gạo, “Ta nghe Lam Ngọc Phượng nói, Hạ Hỏa La đang ẩn nấp trên lầu thành, có phải ngươi muốn hắn thừa cơ tập kích giết người nào đó?”
“Nếu Tán Trác không bị bệnh đa nghi làm cho mất đi lý trí, cái chết của những kẻ kia khiến hắn thay đổi tâm tính thường ngày, vậy đến cuối cùng, khi không còn cách nào khác, ta chỉ có thể lấy bản thân mình và Bùi Vân Cừ làm mồi nhử.” Cố Lưu Bạch bình thản nói, “Khi hắn vào thành xem xét tình hình của chúng ta, xem chúng ta còn thoi thóp hay đã chết, thì Hạ Hỏa La có lẽ sẽ có cơ hội ra tay giết chết hắn.”
Trần Đồ trầm mặc.
Hồ Lão Tam cũng xuất hiện.
Cả người lão cũng nhuộm đầy máu tươi, vừa đến bên tường thành liền ngồi phịch xuống, trên người lão phát ra những tiếng leng keng khi kim loại va chạm với nhau.
“Thập Ngũ ca, anh hùng xuất thiếu niên, ta thật sự bội phục ngươi.”
Lão là người thật thà, nói chuyện cũng rất chân thành mộc mạc.
Ngoại trừ Từ Thất, những người khác của Âm Sơn Nhất Oa Phong đều đã tề tựu.
Chẳng qua dựa theo tính tình của Từ Thất, có lẽ hắn cũng đang ẩn nấp ở đâu đó không xa.
Bọn hắn sống sót sau trận đại chiến khốc liệt này, giống như một gánh hát rong đã cùng nhau phiêu bạt nhiều năm, tựa lưng vào tường thành mà ngắm nhìn mây trôi.
Trong lòng mỗi người đều cảm thấy bình yên và thanh thản.
Đột nhiên Cao Giác cười ha hả, hắn cầm chiếc mũ của Mang Bố Chi quơ về phía Chu Lư Nhi, giọng điệu đầy kinh ngạc: “Con cua to quá!”
“Cua bốn chân dù có to đến mấy cũng không ăn được đâu.”
Trần Đồ dặn dò một câu, sau đó mới nghiêm túc nhìn Cố Lưu Bạch, hỏi: “Ngươi cuối cùng nói với tên Thổ Phồn kia mấy lời đó, ngươi cảm thấy có tác dụng không?”
Trước kia nếu y cảm thấy Cố Lưu Bạch có ý định cấu kết với người Thổ Phồn, chắc chắn y sẽ vô cùng phẫn nộ, nhưng sau trận chiến này, y bắt đầu hiểu rõ cách hành xử và suy tính của thiếu niên này.
Y bắt đầu suy ngẫm về những đạo lý mà Cố Lưu Bạch đã nói với y lúc đầu.
“Tán Trác không phải kẻ ngốc, có lẽ bây giờ những lời đó chưa có tác dụng, nhưng biết đâu sau này sẽ có lúc cần dùng đến.” Cố Lưu Bạch mỉm cười nói: “Làm ăn mà, không phải lúc nào ngươi muốn bán cái gì, thì cũng sẽ có người muốn mua, nhưng khi người ta muốn mua, biết tìm đến ta là có thể mua được, thì việc làm ăn này coi như thành công.”
“Ta chỉ làm ăn với những người coi trọng chữ tín.”
Cố Lưu Bạch nói tiếp: “Tạ thị còn dám làm ăn với Tán Trác, chứng tỏ Tán Trác là người có chữ tín, theo ta tìm hiểu trước đây thì đúng là như vậy, nếu ta còn có chữ tín hơn cả Tạ thị, vậy nếu Tán Trác làm ăn với ta, hắn cũng sẽ càng giữ chữ tín hơn.”
Trên mặt Trần Đồ cuối cùng cũng xuất hiện nụ cười thường thấy.
Y nhìn Cố Lưu Bạch, ánh mắt mang theo chút cảm khái, “Ngươi lúc đầu không hề hỏi ý kiến chúng ta, đã biết chúng ta sẽ không rời khỏi Hắc Sa Ngõa?”
Cố Lưu Bạch cười nói: “Cho dù ngươi muốn đi, ngươi chưa chắc đã có thể kéo được Hồ bá và Âm Thập Nương rời đi cùng đâu nhỉ?”
Trần Đồ muốn cười, nhưng lại không thể cười nổi.
Y nhìn thi thể nằm la liệt trên đại lộ, nhìn vũng máu tươi đang dần đông lại, chuyển sang màu tím thẫm, lại nhìn những người còn sống sót đang ngồi cách đó không xa, một nỗi niềm bi thương trĩu nặng trong lòng y.
“Khi người Thổ Phồn lui binh, ta và Âm Thập Nương đều đã nghiêm túc suy nghĩ, nếu như ngươi không ở đây, chỉ có chúng ta ở lại, thì kết cục cuối cùng sẽ như thế nào.”
Chu Lư Nhi cuối cùng cũng ngừng sùi bọt mép.
Cậu ta lật người ngồi dậy, cười hì hì hỏi, “Sẽ ra sao?”
Cao Giác giật mình, hoảng hốt kêu lên: “Con cua này đáng sợ quá.”