Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhìn bộ dạng khoa tay múa chân kia của Chu Lư Nhi, tên mã tặc tung một cước đá bay cối xay đá đi thật xa, tu vi như thế ít nhất cũng mạnh hơn Trần Đồ y.
“Vậy ngươi có học được môn võ công lợi hại nào không?” Trần Đồ đột nhiên bừng tỉnh, quay sang nhìn Chu Lư Nhi, hỏi.
Chu Lư Nhi vốn vô tâm vô phế thoắt cái đã ỉu xìu như cọng bún thiu, “Ta chẳng học được môn nào lợi hại cả, Thập Ngũ ca nói ta không được học mấy pháp môn đánh đấm.”
Đang nói chuyện thì Trần Đồ đột nhiên giật mình kinh hãi, Chu Lư Nhi vừa nói vừa lôi từ trong ngực áo ra một thứ gì đó để nghịch, thứ đó rõ ràng là một con rắn, lại còn là một con rắn cực độc.
“Giữa trời đông rét buốt thế này ngươi kiếm đâu ra một con rắn vậy!”
Trần Đồ nhìn rõ hoa văn trên mình con rắn, sắc mặt lập tức biến đổi, “Ngươi cứ để nó trong ngực ủ ấm? Chờ nó tỉnh lại, không sợ cắn chết ngươi à?”
“Ta nhổ răng nó rồi, không sao đâu.” Chu Lư Nhi cười hì hì đùa nghịch con rắn có cái đuôi rung lên tiếng động vui tai, “Ban đầu ta còn định ủ ấm nó để dọa người Thổ Phồn, ai dè lại không dùng đến. Huynh xem nó cũng thú vị phết đấy chứ.”
“Ngươi lại đi nghịch rắn! Tránh xa ta ra.” Trần Đồ chẳng còn hứng thú dò la tin tức từ Chu Lư Nhi nữa, y cảm thấy đầu óc tên này chắc chắn có vấn đề.
Nhưng Chu Lư Nhi thấy bộ dạng của Trần Đồ thì lại cảm thấy y đúng là loại “ếch ngồi đáy giếng”.
Nghịch rắn thì có gì lạ, thứ này chẳng có gì đáng sợ, chỉ cần hiểu rõ tập tính của chúng là được, còn đơn giản hơn bất cứ loài vật nào khác.
Duy chỉ có một điều không tốt, là chúng không thể trò chuyện cùng hắn mà thôi.
…
Quan nội và quan ngoại khác biệt một trời một vực.
Những thành trấn ở biên cảnh Đại Đường có cứ điểm bao quanh, có quân đội tinh nhuệ đóng giữ, khác hẳn với những vùng đất hỗn loạn đầy rẫy hiểm nguy ở quan ngoại.
Đến cả tiền đồng sử dụng cũng khác nhau một trời một vực.
Dù là ra khỏi Dương Quan hay Ngọc Môn Quan, trên con đường thông thương trải dài đến Hồi Cốt, Thiên Trúc, Ba Tư, thậm chí còn xa hơn nữa đến những miền đất xa xôi mà người ta còn chẳng thể gọi nổi tên, loại tiền đồng được công nhận và lưu thông rộng rãi nhất lại là tiền Hồi Cốt.
Điều này cũng phản ánh một cách trực quan, hiện tại Hồi Cốt là thế lực lớn nhất ở quan ngoại.
Nhưng cho dù là trấn Long Lặc Tử, một trấn biên thùy nằm không quá xa Dương Quan, thì thứ tiền được công nhận và sử dụng phổ biến nhất vẫn là Khai Nguyên Thông Bảo của Đại Đường.
Ngày thường trấn Long Lặc Tử chẳng có mấy khách trọ ghé qua, duy chỉ có một dịch quán tư nhân tên là Dịch quán Long Lặc Tử, chủ dịch quán mấy ngày trước đã bắt đầu dọn dẹp và trang hoàng lại khách điếm một cách cẩn thận và kỹ lưỡng, bởi vì có một nhóm khách tuy chưa đến, nhưng đã cho người mang đến một lượng Khai Nguyên Thông Bảo đủ để bao trọn cả dịch quán này trong vòng nửa tháng.
Ba ngày trước, nhóm khách quý này cuối cùng đã đến, mười mấy cỗ xe ngựa tuy có vẻ bình thường, nhưng vật liệu chế tác lại khác hẳn xe ngựa thông thường, hơn nữa trên thùng xe còn được khắc dòng chữ nhỏ “Hòa khí sinh tài” một cách tinh xảo.
Những vị khách quý bao trọn dịch quán này khí độ cũng khác hẳn người thường, mỗi khi ra vào thường có chút ban thưởng hậu hĩnh, ngay cả một số vật dụng sinh hoạt cũng mang theo cùng xe ngựa, nếu nói có điều gì khiến chủ dịch quán cảm thấy không thoải mái, thì chính là những vị khách này quá mức nghiêm nghị, hầu như không hề trò chuyện hay giao tiếp với bất kỳ ai.
Có vẻ không được hòa khí cho lắm.
Ngay như đêm nay, những vị khách quý này cũng không nói rõ là đi làm công sự hay rời đi, tất cả xe ngựa đều lặng lẽ di chuyển về hướng tây bắc trấn Long Lặc Tử. Chủ dịch quán tốt bụng lên tiếng nhắc nhở bọn họ, phía tây bắc đó trước kia từng là chiến trường đẫm máu, biên quân và một số lưu khấu đã từng giao chiến ác liệt ở đó, không có phong cảnh gì đẹp đẽ, lại còn rất dễ bị tà ma quấy nhiễu, nhưng lời nhắc nhở thiện ý của ông ta lại chỉ nhận về một câu quát lớn đầy lạnh lùng “Đừng nhiều chuyện”.
Chủ dịch quán đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt, những chuyện như nơi đó sát khí nặng, dễ gặp ma quỷ, lại còn có rất nhiều chó hoang hung dữ, tự nhiên cũng không thể nói ra được nữa.
Nơi đó tên là Dã Cẩu Lĩnh.
Giữa những gò đất trọc là một khoảng đất hoang rộng lớn và tiêu điều.
Trước khi đoàn xe ngựa dừng chân ở Dịch quán Long Lặc Tử ba ngày kia đến, thì ở bãi đất hoang này đã có một đống lửa trại được đốt lên.
Tám cỗ xe ngựa tụ tập lại một chỗ, lửa trại được đốt lên cách những cỗ xe đó chừng ba bốn trượng.
Mấy con chó hoang rất hung dữ mà chủ dịch quán muốn nói nhưng lại thôi, giờ đây đã bị giết chết mấy con, đang bị Hạ Hỏa La thuần thục lột da xẻ thịt nướng trên lửa.
Nhìn Hạ Hỏa La chỉ bằng một tay cũng có thể thành thục làm thịt chó, lột da, moi ruột, rồi lại cẩn thận rửa sạch, Trần Đồ không nhịn được hỏi một câu, “Ngươi cũng ăn thịt chó sao?”
Hạ Hỏa La đáp: “Ăn.”
Trần Đồ suy nghĩ một chút, rồi lại hỏi: “Vậy lần ở Minh Bách Pha sao ngươi không ăn thịt cừu?”
Hạ Hỏa La đáp: “Thịt cừu tanh, thịt chó thơm.”
Nhìn bộ dạng mặt không đổi sắc, lời ít ý nhiều của Hạ Hỏa La, Trần Đồ cảm thấy nói chuyện với hắn còn chẳng bằng xem Chu Lư Nhi nghịch rắn.
Thế là y quay sang nhìn Cố Lưu Bạch, một bàn tay của hắn đang quấn băng trắng như bánh chưng, “Cố Thập Ngũ, chó hoang ở đây thấy người là mắt đỏ ngầu, chắc là đều đã từng ăn thịt người.”
Cố Lưu Bạch mỉm cười, nói: “Chó còn ăn cả phân nữa đấy.”
Trần Đồ nghe xong, không giữ được bình tĩnh, “Mẹ kiếp, ngươi nói ra cái loại lời này, còn để cho người ta ăn thịt chó nữa không hả.”
Lúc này Chu Lư Nhi lại cười hì hì tiến lại gần, nước mũi trong veo chảy dài xuống tận mép, “Trần ca, hay là để ta nướng rắn cho huynh ăn?”
“Cút cút cút…”
Trần Đồ vốn có tính sạch sẽ, nhìn thấy Chu Lư Nhi lôi con rắn ra từ trong ngực thì chỉ muốn ngất lịm.