Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thiên hạ này, chốn tu hành nhiều vô số, pháp môn muôn hình vạn trạng, tông phái nào cũng tự nhận mình mạnh, cũng muốn chiêu mộ thêm nhiều hạt giống tu hành thiên tư trác tuyệt, để tích lũy nội tình.
Song từ thời Tiên Tần, việc phân chia phẩm cấp của tu hành giả, vẫn có một quy chuẩn chung được công nhận.
Dưới Tứ phẩm thì nhiều như lá rụng mùa thu, không ai muốn tốn công miêu tả.
Ngũ phẩm gọi là Quán Thông.
Chân khí đả thông tất cả kinh mạch trong cơ thể, huyết nhục sinh cơ bừng trỗi, khí lực dồi dào.
Lục phẩm gọi là Thành Huyền.
Chân khí có thể cương nhu tùy ý, có thể lưu chuyển dưới da thịt, có thể hộ thể, có thể câu thông với huyền binh phù văn.
Thất phẩm gọi là Diệu Hóa.
Chân khí vô cùng ngưng luyện, không chỉ có thể quán thấu phàm vật, mà còn có thể uyển chuyển như huyết nhục kéo dài, biến hóa khôn lường, diệu dụng vô tận.
Nhưng Bát phẩm lại được tôn xưng là Thần Thông!
Giữa Bát phẩm và Thất phẩm, chân khí dường như không có ranh giới quá rõ ràng, cả hai đều có thể rời khỏi cơ thể, chỉ là Bát phẩm thì ngưng luyện hơn.
Nhưng khó khăn lại nằm ở chỗ ranh giới không rõ ràng này.
Tất cả các chốn tu hành của Đại Đường, tổng cộng có hơn một trăm pháp môn tu luyện chân khí, trong đó ít nhất có bảy mươi mấy pháp môn căn bản không có phương pháp tu hành từ Thất phẩm đến Bát phẩm.
Bởi vì trong số những tu hành giả tu luyện bảy mươi mấy pháp môn này, xưa nay chưa từng xuất hiện Bát phẩm.
Tu luyện những pháp môn này, dù chân khí có ngưng luyện mạnh đến mức độ nào, không có kinh nghiệm của tiền bối đi trước để tham khảo thì không thể biết được chân khí của mình có thể khai mở ra thần thông gì.
Từ Thất phẩm đến Bát phẩm, là một bước nhảy vọt về chất.
Mấu chốt nằm ở việc khai mở ra thần thông đặc thù.
Bởi vì có những đồng bạn như Âm Thập Nương và Long Bà, nên Trần Đồ hiểu rõ hơn về con đường tấn thăng từ Thất phẩm lên Bát phẩm so với những tu hành giả bình thường.
Khai mở thần thông nói thì đơn giản, nhưng thực tế lại là sự tổng hòa của các yếu tố: kinh nghiệm tiền bối truyền lại, thể ngộ tu hành của bản thân, cơ duyên, thậm chí là đánh bậy đánh bạ, cộng thêm sự nỗ lực tu hành quanh năm không ngừng nghỉ.
Lấy Thính Đào Kiếm Viện của Tạ thị làm ví dụ, trong bốn năm mươi năm qua, vô số kiếm sư trẻ tuổi ưu tú đến rồi đi, tu luyện cùng một loại pháp môn, cùng một loại kiếm pháp, nhưng tâm cảnh, thể ngộ, tư chất, cộng thêm ý chí và tính tình của mỗi người lại khác biệt, cuối cùng chỉ có Phùng Thúc Thanh là người duy nhất khai mở ra thần thông, bước vào cảnh giới Bát phẩm.
Hơn nữa cảnh giới Bát phẩm mà lão đạt tới rõ ràng vẫn là Bát phẩm tương đối yếu.
Dựa theo kết quả tỷ kiếm giữa Âm Thập Nương và Phùng Thúc Thanh, thần thông đặc biệt của Phùng Thúc Thanh chính là kiếm khí ngưng hình tàn lưu.
Kiếm khí lão ngưng tụ ra, có thể tồn tại trong không khí như kiếm thật không tiêu tan, tiếp tục tiến về phía trước theo kiếm ý.
Trong mắt Trần Đồ, thần thông này chẳng có gì đặc biệt.
Bởi vì Trần Đồ đã tận mắt chứng kiến có những pháp môn chân khí ở Thất phẩm đã có thể làm được đến mức độ chân khí ngưng hình và không biến mất.
Chính là cái tên Cố Thập Ngũ chết tiệt kia.
Lần giao thủ trước với Cố Lưu Bạch, Trần Đồ đã cảm thấy chân khí của Cố Lưu Bạch không tính là cương mãnh, nhưng lại có chút đặc biệt.
Sau đó trong trận chiến giữa Cố Lưu Bạch và Cách Tang, y đã hoàn toàn nhìn rõ.
Sở dĩ Cố Lưu Bạch có thể chiến thắng Cách Tang, không chỉ bởi vì tiểu tử này sử dụng kiếm pháp bằng cả hai tay đều vô cùng lợi hại, mà nguyên nhân lớn nhất vẫn là Cách Tang đã trúng kế của hắn.
Hắn lấy thương đổi thương đâm Cách Tang một kiếm, chân khí tàn lưu trong vết thương, đến khi tung ra sát chiêu cuối cùng, chân khí đột nhiên bùng nổ, khiến Cách Tang nhất thời chậm lại.
Nhưng pháp môn chân khí mạnh như vậy, trên thiên hạ cũng không có được hai ba môn.
Cho dù là thần thông yếu kém, thì vẫn là thần thông.
Thần thông như của Phùng Thúc Thanh, tu hành giả Thất phẩm làm sao có thể ngăn cản được.
Kiếm sư Thất phẩm xuất ra một kiếm vẫn là một kiếm, kiếm khí chấn động ra cũng không sắc bén bằng kiếm thật, nhưng kiếm pháp của Phùng Thúc Thanh vừa triển khai, mũi kiếm rung lên, trong không khí đã xuất hiện hàng chục thanh tiểu kiếm màu vàng sẫm.
Những thanh tiểu kiếm này hầu như không khác gì mũi kiếm thật!
Những người sở hữu kiếm pháp thần diệu như Phùng Thúc Thanh, tùy tiện vung ra vài kiếm, trong không khí đã có hàng chục kiếm, hàng trăm kiếm bay múa, tu hành giả Thất phẩm làm sao mà cản được?
Lấy đầu ra cản sao?
Cho nên Bát phẩm chính là đỉnh phong cao nhất của nhân gian hiện nay!
Cửu phẩm, đó là Võ Thánh trong truyền thuyết, là tồn tại vô địch lấy một đấu vạn.
Hơn nữa theo truyền thuyết lưu truyền từ thời Tiên Tần đến nay, loại người lấy một đấu vạn này không quan tâm đến phẩm cấp của địch nhân, không màng địch quân mặc giáp hay mang binh khí kỳ lạ gì, cho dù trong vạn quân có cực nhiều Bát phẩm Thần Thông, vô số cao thủ Thất phẩm cùng một đống lớn trọng giáp, thì hắn vẫn có thể tự do tung hoành.
Tiêu chuẩn duy nhất để đánh giá Cửu phẩm, chính là trên thế gian không có bất kỳ đội quân nào có thể giết được hắn.
Cho dù là mấy vạn, mười vạn, cho dù có nhiều tu hành giả hơn nữa, hắn cũng có thể xông pha giết chóc, cho dù không thể đồ sát cả đội quân này, cũng có thể chạy thoát trước khi sức cùng lực kiệt.
Suốt chiều dài lịch sử các triều đại, người như Võ Thánh cũng chỉ xuất hiện được hai ba người, đều được hậu thế coi là thần linh cung phụng trong miếu thờ.
Đại Đường hiện tại chắc chắn không có Cửu phẩm.
Ngay cả một tu hành giả muốn chứng minh mình có thể sống sót trong vòng vây giảo sát của mười vạn đại quân cũng không có.
Nếu Đại Đường có, Thổ Phồn có lẽ còn không dám động binh với Đại Đường.
Bởi vì Thổ Phồn đến nay vẫn chưa có tu hành giả nào đạt đến Bát phẩm, nhưng lại đã đánh bại quân đội Đại Đường đến mấy lần!
Cho dù là ở Trường An, nơi anh tài khắp thiên hạ tụ hội, được xưng là một cây sào phơi quần áo rơi xuống cũng có thể đập trúng tu hành giả, thì cũng chỉ là tu hành giả Tam phẩm Tứ phẩm nhiều như chó, tu hành giả Lục phẩm đã là hàng hiếm thật sự rồi.
La Thanh chính là tu hành giả Lục phẩm.
Trong hàng ngũ tướng lĩnh biên quân ở khu vực Dương Quan, Ngọc Môn Quan, người có thể đơn đả độc đấu thắng được gã, sẽ không vượt quá mười người.