Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 123. Dọa Trẻ Lớn Lên (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hoa Thương Minh sững người, rồi thành thật đáp: “Ta chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Ta chỉ biết, theo như giao ước, văn điệp thông quan phải được giao cho ngươi vào tối qua.” 

Cố Lưu Bạch khẽ mỉm cười: “U Châu là nơi ít chịu sự can thiệp của quyền quý Trường An. Bọn họ kiêng dè Trâu gia, bởi lẽ, ở những nơi khác, dù là Trường An hoa lệ hay Lạc Dương phồn hoa, nếu hành vi của bọn họ vượt quá giới hạn chịu đựng của người khác, thì vẫn có thể dùng lợi ích để xoa dịu. Nhưng nếu dám đắc tội với Trâu gia, bọn họ sẽ bị Ngự Sử Đài vây công, sẽ bị vạch tội, sẽ bị mất chức, thậm chí còn kinh động đến Hoàng đế. Vì vậy, ít kẻ nào dám cả gan động đến Trâu gia. Nhưng trong ván cờ này, Hoa gia lại trở thành điểm đột phá, trở thành mắt xích yếu nhất trong kế hoạch của ta.” 

Lòng Hoa Thương Minh bỗng trở nên nặng trĩu.  

Hắn biết Cố Lưu Bạch nói đúng sự thật, bèn gật đầu, nói: “Phải.” 

“Ngươi không thực hiện đúng giao ước, chuẩn bị văn điệp thông quan trước tối qua, chắc hẳn là do thói quen làm việc. Ngươi vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng chúng ta. Ngươi muốn đợi sau khi Trâu lão phu nhân xác nhận Chu Lư Nhi chính là Trâu Gia Nam rồi mới giao văn điệp thông quan. Nếu chúng ta là kẻ lừa đảo, ngươi cũng chẳng cần mất công phí sức làm gì.” Cố Lưu Bạch nhìn Hoa Thương Minh, chậm rãi nói tiếp: “Nhưng chuẩn bị gấp rút và chuẩn bị từ trước, vẫn có sự khác biệt rất lớn. Nếu ngươi đã tự vấn về vấn đề thời gian, hẳn là đã thấu hiểu điểm này.” 

Sắc mặt Hoa Thương Minh thoáng chốc trở nên xám xịt: “Ta sẽ bù đắp sai lầm này.” 

“Trước khi chúng ta đến U Châu, ta cho ngươi một cơ hội, làm lại một bộ văn điệp thông quan mới cho tất cả chúng ta. Ta không muốn vừa đặt chân đến Trường An thì đã rơi vào tầm ngắm của lũ quyền quý.” Cố Lưu Bạch nhìn Hoa Thương Minh, ánh mắt nghiêm nghị, nói: “Ta hy vọng ngươi nhớ kỹ điều này, làm ăn với ta, một là một, hai là hai, không được phép có bất kỳ sai sót nào.” 

“Sẽ không có lần sau.” Hoa Thương Minh khẳng định chắc nịch. 

Hắn không hề tỏ ra tức giận, trái lại còn thở phào nhẹ nhõm. 

Được hợp tác với một người như vậy, đối với cả Trâu gia và Hoa gia, đều là chuyện tốt. 

“Nếu sức khỏe của Trâu lão phu nhân không có gì đáng ngại, ta muốn khởi hành vào buổi trưa.” 

Nhìn theo bóng Hoa Thương Minh khuất dần ngoài lều trại, tiếng kêu gào thảm thiết vẫn văng vẳng bên tai. Cố Lưu Bạch vừa rút thanh sài đao ra, vừa day thái dương. 

Nghe đến nhức cả đầu. 

Trước đây, Âm Thập Nương cũng từng nhắc đến chuyện Trần Đồ rất giỏi bức cung, nhưng hắn thật không ngờ Trần Đồ lại nghiện tra tấn đến vậy. 

Đám người Âm Sơn Nhất Oa Phong ở cái đất Âm Sơn kia, chắc cũng buồn chán lắm. 

Nghĩ cũng phải, Âm Sơn chỉ có thảo nguyên mênh mông, trâu bò ngựa dê đầy đồng, thứ thiếu nhất chính là con người. 

Huống hồ, những năm gần đây, Âm Sơn yên ổn hơn nhiều, một năm bọn họ cũng chẳng kiếm được mấy vụ làm ăn. 

Âm Thập Nương bảo Long Bà nghịch cung tiễn để bà có chút cảm giác, nói không chừng một nguyên nhân khác là Âm Thập Nương giết người thực sự quá nhanh, lại thêm hiện tại bọn họ quá mức nhàn rỗi, nên mới tự đặt ra hạn chế, tăng thêm độ khó cho bản thân. Đồng thời, cũng khiến người ta đánh giá sai về Âm Sơn Nhất Oa Phong, nếu không e rằng sau này chẳng còn nhân vật lợi hại nào dám đào vong tới Âm Sơn nữa. 

Khi Trần Đồ bước ra khỏi hai gian phòng, toàn thân y sạch sẽ, gọn gàng như vừa tắm rửa, thay y phục xong. 

Nhưng điều kinh hãi hơn là đám người Trâu Thoa Y cũng sạch sẽ chẳng kém, chỉ là ánh mắt đờ đẫn, thất thần, chân tay bủn rủn như cọng bún thiu. 

Ngay cả hai tu hành giả Lục phẩm cũng không ngoại lệ. 

Trên người không hề có chút thương tích nào, nhưng vừa nhìn thấy Trần Đồ, bọn chúng liền run lẩy bẩy như nhìn thấy Diêm Vương sống, nhũn người ngã quỵ xuống đất. 

Trần Đồ mặt mày hớn hở. 

Chỉ là y có chút không hài lòng với thái độ của Cố Lưu Bạch. 

Trong suốt quá trình thẩm vấn, Cố Lưu Bạch chưa từng ghé qua xem một lần, mà giờ đây trên mặt hắn cũng không có nấy một chút tò mò. 

“Ngươi thật sự không muốn biết ta đã “xử lý” bọn chúng thế nào sao?” Giọng Trần Đồ có chút hậm hực. 

Cố Lưu Bạch mỉm cười: “Ban đầu cũng có chút tò mò, nhưng nghe tiếng kêu gào thảm thiết suốt một thời gian dài như vậy, ta chợt nhớ đến hai vị ác quan thời tiền triều Nhung Châu. Một người chuyên làm đèn lồng bằng da người, kẻ còn lại thích dùng kim châm vào đầu người khác. Tên thứ hai còn có tài kích thích huyệt đạo, khiến người ta sống không bằng chết. Nghe nói có loại kim châm có thể khiến người ta cảm thấy chua xót đến tận xương tủy, như bị vạn trùng cắn xé. Còn có loại kim châm khiến người ta nghẹt thở, nhưng không chết được, còn đáng sợ hơn cả hình phạt dìm nước. Nghe nói hắn có cả mấy chục loại kim châm khác nhau, phối hợp với thủ pháp riêng biệt. Dù võ công cao cường đến đâu, cũng không thể chịu đựng quá bảy kim. Ta đoán, chắc chắn ngươi có một bộ kim châm như vậy trong tay, chỉ là không biết ngươi đã học được thủ pháp của người đó hay chưa.” 

Trần Đồ cứng đờ cả người, không cười nổi, nhìn Cố Lưu Bạch một hồi lâu, rồi mới lên tiếng: “Ngay cả những chuyện này mà ngươi cũng biết?” 

Cố Lưu Bạch khẽ mỉm cười. 

Tuổi thơ ai mà chẳng được nghe kể chuyện trước khi ngủ? 

Hắn cũng không ngoại lệ. 

Chỉ là những câu chuyện hắn được nghe có phần… đặc biệt hơn người khác mà thôi. 

Đều là những câu chuyện rùng rợn, kích thích, khiến người ta dựng tóc gáy. 

Ví dụ như chuyện Phật trong vò, xác chết bọc sáp, thi thể mặt xanh biết đi, ngục giam dưới nước thời Đại Tùy, hay thập đại cực hình… 

Chu Lư Nhi cũng rất thích nghe những câu chuyện này. 

Vì vậy, lần đầu tiên theo lão lạt ma đi xem thiên táng, cậu chẳng hề sợ hãi, trái lại còn thấy thích thú. 

Khiến cho lão lạt ma kinh động như gặp thiên nhân.