Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lãng Dũng Vân Thiên?
Trước kia Minh Khí từng chứng kiến kiếm sư của Thương Lãng Kiếm Tông giao đấu với người khác, nên vừa nhìn đã nhận ra ngay kiếm chiêu này.
Thương Lãng Kiếm Tông?
Sao lại có tu hành giả của Thương Lãng Kiếm Tông xuất hiện ở đây chứ?
Khi nhìn thấy thanh sài đao trong tay Cố Lưu Bạch, cảm xúc kinh ngạc trong lòng Minh Khí lập tức dâng lên đến đỉnh điểm.
Minh Dưỡng ở dưới chỉ biết lo lắng, sốt ruột.
Thiếu niên kia phi thân quá cao.
Khinh công của gã không tốt, dù có giơ cao thiền trượng cũng không thể vượt qua nửa gian nhà mà đánh tới thiếu niên này.
Trên nóc nhà, Minh Khí tay cầm hai thanh đoản kiếm cũng rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Nếu thật sự là người của Thương Lãng Kiếm Tông, thì một kích sau khi thiếu niên này tiếp đất sẽ càng thêm nhanh chóng, mãnh liệt.
Bởi vì theo những điều gã biết, Đạp Lãng Kiếm Quyết của Thương Lãng Kiếm Tông giống như cưỡi sóng mà đi, bọn họ nhảy càng cao, không những không ngã đau, ngược lại còn có thể mượn thân pháp và sự lưu chuyển của chân khí ngay trong khoảnh khắc tiếp đất, hóa thành một đà tấn công kinh thiên động địa.
Biện pháp ứng phó tốt nhất, hẳn là phải áp chế đối phương ngay trước khi hắn kịp tiếp đất.
Nhưng mấu chốt nằm ở chỗ, đây đâu phải là màn tỷ kiếm ở thành Trường An.
Tỷ kiếm ở Trường An, trước khi giao đấu song phương đều đã biết rõ lộ số của đối phương, đến lúc đánh nhau tự nhiên sẽ có biện pháp ứng phó.
Nhưng đây là U Châu, gã nào biết đối phương lại được chân truyền của Thương Lãng Kiếm Tông.
Khoảng cách giữa gã và thiếu niên này bây giờ vô cùng lúng túng, dù có dốc hết toàn lực xông tới cũng không kịp tới chỗ đối phương đáp xuống.
Cứ thế nhảy xuống hẻm mà chạy?
Nếu muốn chạy thì đã chạy ngay từ đầu rồi, bắn nỏ rồi mới chạy thì dường như có gì đó không ổn.
Hay là mình nghĩ nhiều quá?
Thiếu niên này chẳng qua chỉ có thân pháp tương tự, thật ra căn bản không phải là người của Thương Lãng Kiếm Tông.
Ở cái tuổi có thể đạt tới tu vi giết được đám người Minh Tịnh, các trưởng bối của Thương Lãng Kiếm Tông chắc chắn sẽ coi thiếu niên này như bảo bối, sao có thể cho phép hắn rời khỏi Lạc Dương, đến U Châu xa xôi hẻo lánh này?
Huống hồ trên tay ngay cả một thanh danh kiếm tử tế cũng không có, sinh tử tương bác mà lại dùng một thanh sài đao?
Chỉ trong thoáng chốc, vô số ý nghĩ hiện lên trong đầu Minh Khí.
Hắn đánh cược thiếu niên này không phải là người của Thương Lãng Kiếm Tông.
Thiếu niên từ trong ánh trăng lao thẳng xuống.
Ầm!
Mái nhà giống như sóng vỡ tan tành.
Thiếu niên như tên rời cung, chớp mắt đã đến trước mặt gã!
Đánh cược thua rồi! Xong đời rồi!
Lông tơ toàn thân Minh Khí dựng đứng hết lên.
Người gã chao đảo, trong khoảnh khắc thân thể rơi xuống, hai thanh đoản kiếm trong tay gã giao nhau chắn trước ngực, muốn ngăn cản một đao này của thiếu niên.
Nhưng trong nháy mắt, đao thế của thiếu niên đã thay đổi.
Đao của hắn và đoản kiếm khẽ chạm vào nhau, ma sát tóe ra tia lửa, nhưng căn bản không dùng sức mà lướt dọc theo mũi kiếm kéo xuống dưới.
Lúc này Minh Khí lại đột nhiên dùng sức.
Song kiếm của gã đánh vào không khí!
Cả người lại mất thăng bằng!
Đao của thiếu niên vốn tưởng sẽ chém vào giữa ngực và bụng gã, nhưng chỉ trong khoảnh khắc mắt gã nhòe đi, lưỡi đao lại bất ngờ nâng lên, nhắm thẳng vào mặt gã mà chém tới!
Phụt!
Cảnh tượng trước mắt gã tối sầm lại!
Trên mặt như có một dòng nước ấm chảy xuống.
Song kiếm của gã theo bóng hình nhìn thấy trước đó, xoắn về phía cánh tay đang vươn ra của Cố Lưu Bạch.
Gã biết đao vừa rồi của đối phương đã chém mù mắt mình, nhưng lúc này sát khí trong lòng cũng thôi thúc gã phế bỏ cánh tay cầm đao này của Cố Lưu Bạch.
Nhưng lưỡi đao lại không trực tiếp lướt qua, một luồng sức mạnh bộc phát ra từ trên lưỡi đao, giống như có người dùng một quyền đấm vào mắt gã, nện vào đầu gã.
Một tiếng gào thét tuyệt vọng phát ra từ cổ họng gã.
Gã không thể khống chế hai tay mình được nữa, cũng không thể khống chế thân thể mình được nữa.
Cả người gã như con diều đứt dây, lảo đảo rồi văng ra ngoài.
Minh Dưỡng giơ cao thiền trượng, theo tiếng gào thét thê lương của Minh Khí, một nỗi sợ hãi khó có thể diễn tả bằng lời phát ra từ sâu thẳm trong thân thể gã.
Trong mắt gã, mọi chuyện chỉ diễn ra trong khoảnh khắc thiếu niên kia nhảy lên rồi đáp xuống.
Nhưng Minh Khí đã ngã xuống rồi!
Gã thậm chí còn không nhận ra, có một thiếu nữ nhanh như gió thoăn thoắt di chuyển trong nhà.
Tốc độ của nàng chậm hơn thiếu niên kia rất nhiều, nhưng khi mái nhà sụp xuống, trước khi Minh Khí ngã xuống, nàng đã nhạy bén cảm nhận được thời cơ ra tay.
Nàng không quan tâm đến những mảnh vỡ rơi lả tả xung quanh, mà xông tới với tốc độ còn nhanh hơn cả lúc trước.
Minh Khí theo bụi bay mù mịt rơi xuống.
Nàng nhanh chóng xuất kiếm.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Trên người Minh Khí, tuôn ra ba dòng máu.
Cố Lưu Bạch đáp xuống.
Ánh mắt hắn lướt qua thanh sài đao trong tay.
Trên sài đao không có vết nứt mới nào.
Nhưng hắn không hài lòng với biểu hiện của mình, biết rằng mình vẫn còn quá bảo thủ.
Minh Dưỡng quay đầu bỏ chạy.
Lúc đến gã hống hách, kiêu ngạo bao nhiêu thì bây giờ chạy trốn thảm hại, chật vật bấy nhiêu.
Đây không phải là tỷ thí bình thường, còn có thể ra vẻ ta đây.
Cái giá mà Minh Khí phải trả cho việc đánh cược thua chính là chết.
Bây giờ gã đã hiểu vì sao tên tiễn sư kia lại hoảng loạn, thất thố đến như vậy.
Thân pháp và xuất đao biến hóa tùy tâm sở dục như vậy, thật sự là quá đáng sợ.
"Không đuổi theo sao?"
Giang Tử Yên khẽ thở dốc, nàng cảm thấy Cố Lưu Bạch nói đúng, thừa thắng xông lên giết thêm vài người nữa, nàng sẽ không sợ như lúc nãy nữa.
Cố Lưu Bạch nói: "Hắn trông có vẻ rất nghèo."
Giang Tử Yên sửng sốt, "Hắn nghèo hay không thì liên quan gì đến việc có đuổi theo hay không?"
Cố Lưu Bạch ngồi xổm xuống bắt đầu tỉ mỉ kiểm tra thi thể của Minh Khí, đồng thời nhẹ giọng giải thích: "Chẳng phải người xưa có câu nói “Giặc cùng đường chớ đuổi" (cùng khấu mạc truy) đó sao?" (1)
"Ngươi quê mùa quá đấy?" Giang Tử Yên cảm thấy lời nói đùa của thiếu niên này thật sự rất nhạt nhẽo.
Nhưng dù sao nàng cũng là người thông minh, thấy Cố Lưu Bạch lục lọi trong chiếc cà sa màu vàng đất, nàng lập tức phản ứng lại, "Ngươi thấy đám sơn phỉ này có gì đó quái lạ?"
Cố Lưu Bạch gật đầu, "Mặc dù binh khí và chiến pháp của những người này có vẻ không giống nhau, nhưng pháp môn nội gia mà bọn hắn tu luyện đều giống nhau. Hơn nữa trước đó ta đã chú ý quan sát, trừ bỏ một số người, những người còn lại đều dùng vũ khí nặng và dài. Vậy nếu như đem tất cả vũ khí trong tay bọn hắn đổi thành mạch đao, thì có lẽ sẽ hợp lý hơn."
-----------------------------------------
(1): Ở đây Cố Lưu Bạch chơi chữ. Khấu (寇) nghĩa là giặc, đọc gần âm với Khố (庫) nghĩa là kho của. Cố Lưu Bạch ám chỉ việc không nên đuổi theo kẻ đã nghèo (nghĩa đen) vì chẳng thu được chiến lợi phẩm gì.