Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Cũng đúng.” Hoa Thương Minh tán thưởng nhìn Hoa Lâm Nghi một cái, nhỏ giọng nói: “Đừng trách ta không muốn động não, đêm qua ta không chợp mắt chút nào, áp lực quá lớn, bây giờ đầu óc ta rối bời cả lên.”
Hoa Lâm Nghi nhìn Hoa Thương Minh, phát hiện vành mắt hắn quả thật hơi thâm, vẻ mệt mỏi chưa từng có hiện rõ trên khuôn mặt.
Nàng mềm lòng, lập tức tha thứ cho vị huynh trưởng này.
Hoa Thương Minh lúc này nhìn thấy Giang Tử Yên cách đó không xa.
Nàng là một nữ tử thông minh, sở hữu dung mạo tuyệt sắc khuynh thành.
Từ trước tới nay nàng vẫn luôn có ý tốt với hắn.
Nhưng đứng trước nàng, hắn lại cảm thấy áp lực đè nặng. Cầm kỳ thi họa, nàng đều tinh thông, còn hắn thì dốt đặc cán mai; những việc tao nhã như phần hương, chử trà, hắn chỉ mới nghĩ đến thôi đã thấy da đầu tê dại. Tuy gia thế hai nhà môn đăng hộ đối, nhưng cuối cùng hắn vẫn mặc cảm tự ti về bản thân mình.
Hơn nữa, hắn thích những nữ tử đẫy đà, nhất là cái mông phải to hơn một chút, như vậy sinh con mới khỏe mạnh, cứng cáp.
Cho nên hắn thấy Giang Tử Yên thì không khỏi e dè.
Điều làm hắn không ngờ tới là, Giang Tử Yên từ xa bắt gặp ánh mắt của hắn, chỉ thản nhiên gật đầu hành lễ, mỉm cười lễ phép.
Có vẻ như có chỗ nào đó không đúng?
Trong đầu Hoa Thương Minh vừa hiện lên ý nghĩ này, hắn đã thấy Âm Thập Nương xuất hiện trong tầm mắt.
Lúc này hắn còn không biết Âm Thập Nương là một Đại kiếm sư, nhưng trạng thái của hắn bây giờ là, chỉ cần thấy người bên cạnh Cố Ngưng Khê, hắn sẽ nổi da gà, cảm giác chuyện chẳng lành sắp đến.
Quả nhiên.
Âm Thập Nương đi tới bên cạnh hắn, nói: "Nếu bên này không có việc gì, ngươi có thể lập tức lên đường đến Miếu Bồ Tát Không Đầu ngay."
"Cái gì?"
Hoa Thương Minh ngơ ngác một lúc lâu mới phản ứng lại.
Thiếu niên kia vậy mà xử lý cả Miếu Bồ Tát Không Đầu rồi ư?
Nói như vậy, bên đó lại có một đống rắc rối chờ hắn đi giải quyết?
…
Trên đường núi, Long Bà bất giác mỉm cười.
Thiếu niên mình đầy máu tươi, dọc theo đường núi chậm rãi đi xuống.
Cố Lưu Bạch vác loan đao đỏ máu, lúc này trong mắt người khác có lẽ hắn chính là ma quỷ bước ra từ địa ngục, nhưng trong mắt bà, ngoại trừ sự hài lòng thì vẫn chỉ có hài lòng.
Nhìn Cố Lưu Bạch đi tới trước mặt, bà vươn tay chỉ vào cái tay nải hắn đang vác trên lưng, bên trong lấp ló không ít chuôi đao, chuôi kiếm.
"Trên đó có không ít binh khí tốt, ta tùy tiện chọn mấy món đáng tiền, để mỗi ngày cho Lam di lấy một cái." Cố Lưu Bạch liếc mắt một cái là hiểu ngay ý của bà, bèn cười giải thích.
Long Bà nghe thế lại cười.
"Chất liệu của chuôi đao này có chút đặc biệt, có khả năng dẫn dắt, dung nạp lượng chân khí khổng lồ, hơn nữa sau khi giết địch còn có thể hấp thu máu tươi, dùng chân khí đánh ra. Ta tạm thời chưa đưa cho Lam di, để ta dùng thử một chút rồi tính sau." Cố Lưu Bạch vừa vung vẩy thanh loan đao đỏ máu trên tay, vừa cùng Long Bà xuống núi, vừa lảm nhảm: "Pháp môn chân khí mà những kẻ này tu luyện có chút lợi hại, so với Thương Lang Quyết của Hắc kỵ Đột Quyết cũng bất phân thắng bại, chân khí bàng bạc mãnh liệt, ta cảm thấy pháp môn này dường như được chế ra dành riêng cho Huyền Giáp Sĩ, cho dù mang trọng giáp vẫn có thể đánh lâu dài. Chỉ là bọn chúng thiếu khuyết võ kỹ cường đại, tên Thất phẩm kia bị ta chém hai đao đã không còn sức hoàn thủ."
Long Bà cười đến mức không ngậm được miệng, quay đầu nhìn Cố Lưu Bạch.
Đây đâu phải là do thiếu võ kỹ cường đại, chủ yếu là do bí kiếm của Thương Lãng Kiếm Tông quá mức vượt trội.
Thử hỏi thế gian này, có mấy môn kiếm kinh sánh được với bí kíp bất truyền của Thương Lãng Kiếm Tông, huống chi còn được một người như Quách Bắc Khê dạy dỗ.
Cố Lưu Bạch và bà cực kỳ ăn ý, nhìn bà một cái là hiểu ngay suy nghĩ trong lòng bà, bèn ngượng ngùng cười hắc hắc, "Ta giữ lại ba người của Miếu Bồ Tát Không Đầu ở trên đó, ba người đó coi như tạm được, nhưng đã cấu kết làm bậy với những kẻ kia, thì cũng phải trả giá đôi chút, mới gột rửa được tội nghiệt. Để xem lúc đó có thể dùng bọn chúng làm mồi nhử, câu vài con cá lớn hay không. Từ nhỏ ta đã thấm nhuần đạo lý, có những chuyện đã không xen vào thì thôi, nhưng nếu đã xen vào thì phải làm cho tới cùng, tránh để dây dưa không rõ."
Long Bà liên tục gật đầu.
Cố Lưu Bạch thu lại ý cười, ngẫm nghĩ một lát, rồi nghiêm túc hỏi: "Bà bà, có khi nào người cảm thấy, trong cõi u minh dường như thật sự có thiên ý hay không?"
Long Bà nhìn hắn, có vẻ tò mò vì sao hắn lại hỏi như vậy.
Cố Lưu Bạch cười đầy cảm khái, nói: "Ta thuận miệng hỏi thăm ba người của Miếu Bồ Tát Không Đầu, trong những kẻ trước kia mai phục ở Hắc Hộ Trại, có ai có lý do đáng sống sót không, kết quả tên to con Minh Dưỡng kia vậy mà lại có tên. Hắn ở Miếu Vô Đầu Bồ Tát cũng nuôi một nữ tử, nghe nói đối xử với nàng cũng khá tốt."
Long Bà im lặng suy nghĩ.
Hình như rất nhiều người mà bà từng quen biết, nhiều khi cũng cảm khái như vậy.
Nhưng sau đó, những người kia dường như lại không tin có thiên ý.
Cho dù bà có hài lòng như thế nào, Cố Lưu Bạch vẫn chỉ là một thiếu niên.
Ở độ tuổi này, lẽ ra phải được sống vô lo vô nghĩ, chỉ cần chuyên tâm luyện tập, rồi thỏa chí ngao du sơn thủy.
Nghĩ đến bản thân mình lúc bằng tuổi Cố Lưu Bạch, nếu có được một thanh bảo đao như vậy, đoán chừng lúc đi đường bà sẽ phải tung tăng nhảy nhót, vui sướng biết nhường nào.
Nghĩ đến đây, Long Bà lại nhếch miệng nở cười.
Đao đúng là đao tốt, có lẽ nên gọi là Huyết Minh.
Ngoài những công hiệu thần diệu mà Cố Lưu Bạch nói, tu hành giả Bát phẩm dùng thanh đao này còn có thể phát ra tiếng vang lớn, tương tự như công hiệu của Sư Tử Hống. Chỉ là, nếu để cho Cố Lưu Bạch luyện đao thì có vẻ hơi phô trương, dù sao thanh đao này chắc chắn phải có lai lịch gì đó.
Bà thầm nhủ, khi trở về sẽ nhờ Hồ Lão Tam gia công thêm cho nó.
Thấy bà mở miệng cười vui vẻ, tâm trạng của Cố Lưu Bạch cũng trở nên phấn khởi lạ thường.
Quả đúng là một vòng tuần hoàn kỳ quái, Long Bà thấy hắn cười ngây ngô, bà cũng vui theo, đồng thời nhìn đống đao kiếm hắn vác trên lưng, bà lại nghĩ không biết có nên nhắc hắn, Lam Ngọc Phượng không thích liên tục lấy cùng một loại đồ vật hay không, e rằng Lam Ngọc Phượng lấy đao kiếm được hai ngày, sẽ không lấy loại đồ vật này nữa.
Nhưng nghĩ đến cảnh Cố Lưu Bạch tự mình phát hiện ra chuyện này chắc hẳn sẽ rất thú vị, bà quyết định sẽ bảo Âm Thập Nương không nhắc nhở Cố Lưu Bạch chuyện này.
Ở quan ngoại, thiếu niên này không biết đã phải chịu bao nhiêu khổ cực mới sống sót được.
Chỉ là mẹ hắn, Lương Phong Ngưng, và cả Quách Bắc Khê, những người đó chắc chắn đã mang đến cho hắn rất nhiều khoảng thời gian vui vẻ, nếu không hắn sẽ chẳng giữ được sự hăng hái, sự lạc quan, không bị bao trùm bởi bóng tối của cực khổ như vậy.
Chỉ có những người như bà và Âm Thập Nương mới biết tâm tính như vậy quan trọng như thế nào đối với việc tu hành.
Có những kẻ nhìn như có tiến cảnh tu hành rất nhanh, thế nhưng tâm cảnh lại sớm già hơn so với tuổi thật, thoáng chốc đã nhuốm màu bi quan, cuối cùng chẳng thể đạt được thành tựu quá cao.
Vì những người kia đều đã khuất bóng, vậy giờ đến lượt bà dìu dắt thiếu niên này vượt qua mùa đông giá rét, ngắm nhìn quang cảnh mùa xuân năm tới.