Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cố Lưu Bạch trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi nói: "Khác biệt có lẽ là ở chỗ ta có thể biến những chuyện phức tạp trở nên đơn giản, quy về việc giết người là xong?"
Trần Đồ cười ha hả, nói: "Nói thật, nếu ngươi cứ tiếp tục nói chuyện kiểu đó, không chừng có ngày ta thừa lúc ngươi ngủ say sẽ bổ cho ngươi mấy nhát."
"Ta đâu có nói nhảm." Cố Lưu Bạch xem thường, nói: "Nếu thật sự muốn nói đến điểm khác biệt giữa ta và các ngươi trong việc giết người, thì đó là trước khi giết, ta đã tính toán kỹ sẽ nhận được lợi ích gì, hơn nữa, sau khi ta giết người, người ta vẫn có thể nhẹ nhàng, tử tế đàm phán với ta."
Trần Đồ chợt cảm thấy khoảng cách giữa mình và Cố Lưu Bạch thật xa vời.
"Vị phu nhân kia của Lâm gia muốn bàn bạc gì với ngươi?" Y gượng cười hỏi: "Ngươi muốn lấy được lợi ích gì từ Lâm gia?"
"Trần Đồ huynh, đều là người một nhà cả, sau này ngươi có thể thẳng thắn hơn một chút được không?"
Cố Lưu Bạch nhìn Trần Đồ bằng ánh mắt có phần khinh bỉ: "Lúc mẹ của Lâm Dĩ Nhất đến, ngươi muốn đứng ngoài học hỏi thì cứ nói thẳng, không cần phải vòng vo tam quốc như vậy."
"…!" Trần Đồ cảm thấy vô cùng bi ai.
Chênh lệch thực sự là quá lớn.
Những thủ đoạn của Cố Thập Ngũ, y đã thấy qua nhiều lần, biết rõ hắn sẽ không tốt bụng, vô duyên vô cớ tốn nhiều công sức giúp đỡ Lâm Dĩ Nhất như vậy, nhưng y nghĩ cả một đêm vẫn không thể nghĩ ra Cố Thập Ngũ có thể lấy được lợi ích gì tương xứng.
Tuy rằng mặt mũi không còn, nhưng dự thính thì vẫn phải dự thính.
…
Khi đoàn xe ngựa hùng hậu của Hoa gia bắt đầu dừng lại, dựng trại trong một rừng liễu, một cỗ xe ngựa khác từ trên quan đạo chậm rãi tiến đến gần.
Đợi đến khi trại đã được dựng xong, cỗ xe ngựa này mới được hai quân sĩ chỉ dẫn tiến vào khu vực đóng quân, dừng lại bên một dòng suối nhỏ, trước một chiếc lều.
Phụ nhân mặc trang phục hoa lệ ung dung khom người tiến vào lều, nhẹ nhàng hành lễ với Cố Lưu Bạch và Trần Đồ đang ngồi bên trong.
Khí chất ung dung, đoan trang này khiến Trần Đồ có chút không quen.
"Đa tạ hai vị quý nhân đã cho nữ nhi ta một con đường sống." Phụ nhân ngồi xuống đối diện hai người, gửi lời cảm tạ trước, sau đó mới điềm nhiên hỏi: "Chỉ là không biết quý nhân muốn Lâm gia báo đáp như thế nào?"
Trần Đồ lại gượng gạo nở nụ cười.
Chuyện này chẳng liên quan gì đến y, đến nửa xu cũng không.
Cố Lưu Bạch dường như đã quá quen với những tình huống như thế này, chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng: "Phu nhân thật sự muốn nàng được sống sao?"
Phụ nhân điềm tĩnh đáp: "Mang thai mười tháng, cốt nhục từ trên người mình rơi xuống, trước đây chỉ là cảm thấy con bé đã định sẵn không sống được, nên mới dùng đến hạ sách này."
Cố Lưu Bạch không tỏ rõ thái độ, chỉ cười nhạt, hỏi: "Ta nghe nói Lâm phu nhân họ Hàn?"
Phụ nhân khẽ nhướng mày, trả lời: "Họ Hàn, tên Kiều Nương."
Cố Lưu Bạch nhìn bà, chậm rãi nói: "Xem ra Lâm Dĩ Nhất khá giống phu nhân."
Hàn Kiều Nương đột nhiên mỉm cười, nói: "Bề ngoài không giống ta, nhưng tính cách thì giống hệt."
"Cho dù là kế sách tạm thời, thì nàng cũng sẽ hận bà." Cố Lưu Bạch bình thản nói, như đang thuật lại một sự thật hiển nhiên.
Hàn Kiều Nương thản nhiên đáp: "Hận thù có thể khiến nó trở nên mạnh mẽ hơn."
Trần Đồ cảm thấy sống lưng ớn lạnh, người phụ nữ này dường như cũng là một kẻ tàn nhẫn.
Cố Lưu Bạch trầm ngâm một lát rồi nói: "Sau này nếu phải lựa chọn giữa Lâm gia và nàng, ta hy vọng phu nhân sẽ chọn nàng."
"Nếu đã có tiên sinh thành toàn, vậy nó tự nhiên sẽ có tiền đồ hơn Lâm gia." Hàn Kiều Nương không chút do dự gật đầu, nói: "Tiếp theo nên lựa chọn thế nào, ta tự nhiên biết."
Cố Lưu Bạch khẽ cười, nói tiếp: "Lâm gia kinh doanh sinh ý Đạo quan, chắc hẳn việc lấy cho ta một đạo tịch phù hợp cũng không phải chuyện khó khăn gì?"
Hàn Kiều Nương hơi sững người, hiển nhiên không ngờ Cố Lưu Bạch lại đưa ra yêu cầu này đầu tiên.
"Đạo tịch tầm thường, chắc chắn tiên sinh sẽ không vừa mắt." Hàn Kiều Nương trầm ngâm suy nghĩ: "Phải chăng tiên sinh đã có tính toán trong lòng?"
Cố Lưu Bạch nói thẳng: "Có thể nhập tịch ở Tông Thánh Cung là tốt nhất, nếu không thì Bạch Vân Quan cũng được."
Hàn Kiều Nương trả lời: "Ta sẽ cố gắng hết sức."
"Nếu dựa vào mối quan hệ ở Trường An, ta đương nhiên có thể nhập tịch ở Tông Thánh Cung, nhưng ta không muốn gây sự chú ý. Lâm gia các ngươi làm việc này tuy thuận tiện, nhưng nếu muốn mọi chuyện hợp tình hợp lý, cũng cần phải tốn chút tâm tư."
Cố Lưu Bạch thấy Hàn Kiều Nương bình tĩnh gật đầu, liền nói tiếp: "Các ngươi không cần giấu diếm chuyện Liễu đạo nhân gặp nạn, cứ cho Kim gia một cơ hội gây khó dễ, đến lúc đó ta sẽ cho người giúp các ngươi giải quyết, còn chuyện làm ăn hương dầu và phù chỉ của Kim gia, ta sẽ cho người tiếp quản."
Hàn Kiều Nương cảm thấy vô cùng may mắn vì đã lựa chọn đúng đắn, bà nghiêm túc hành lễ: "Nô gia đã hiểu."
Trần Đồ nở nụ cười đờ đẫn.
Trong lòng y có vạn con ngựa đang phi nước đại.
Đều là giết người, nhưng sự khác biệt sao lại lớn đến vậy?
"Đạo tịch là gì?" Đợi sau khi Hàn Kiều Nương rời đi, y nhịn không được khiêm tốn thỉnh giáo.
"Cũng giống như phật tịch, là giấy chứng nhận xuất gia ở ngôi chùa nào, bái ai làm sư phụ, truyền thừa từ mạch nào, tất cả đều phải được quan gia công nhận." Cố Lưu Bạch giải thích: "Còn hòa thượng hay đạo sĩ lang thang thì không có những thứ này."
Trần Đồ vẫn còn mơ hồ: "Ngươi đến Trường An định làm một đạo sĩ đường đường chính chính sao?"
"Chỉ là một thân phận thôi, đạo sĩ không giống hòa thượng." Cố Lưu Bạch cười nói.
"Có lợi ích gì?" Trần Đồ nghi hoặc nhìn Cố Lưu Bạch.
Cố Lưu Bạch cười bí hiểm: "Sau này có thể có, hiện tại chưa rõ ràng."
"Vậy ngươi vừa nói chuyện làm ăn của Kim gia là thế nào?" Trần Đồ không nhận ra nụ cười của mình đã trở nên nịnh nọt từ lúc nào.
Cố Lưu Bạch giải thích: "Nói đơn giản, Kim gia và Lâm gia vốn là kẻ thù không đội trời chung, hơn nữa còn đối địch trên nhiều phương diện. Lâm gia thất thế, bọn chúng nhất định sẽ ra tay độc ác với Lâm gia. Ta giúp Lâm gia giải quyết Kim gia, nhân tiện tiếp quản một số chuyện làm ăn của bọn họ ở Trường An. Chúng ta đông người như vậy, ở Trường An mưu sinh cũng không dễ dàng gì."
"Mẹ nó, mưu sinh không dễ là cái khỉ gì!" Trần Đồ suýt chút nữa quỳ xuống lạy Cố Lưu Bạch: "Ngươi đánh cho Lâm gia tàn phế trước, sau đó nhân lúc kẻ thù của Lâm gia đến gây chuyện, lại ra tay đối phó kẻ thù của Lâm gia, có ai làm ăn như ngươi không?"
"Những người thật sự biết làm ăn đều làm như vậy cả thôi." Cố Lưu Bạch liếc nhìn Trần Đồ: "Rất nhiều lúc, thứ ngươi muốn, sẽ không tự dưng rơi vào bát của ngươi."