Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 190. Không Điên, Đợi Đến Bao Giờ? (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hàng năm sau khi tuyết rơi, con đường từ Ngọc Môn Quan đến Cam Châu, Lương Châu trở nên thưa thớt người qua lại. 

Số lượng thương đội giảm mạnh, nhưng thay vào đó, việc qua lại của quan sai, tín sứ lại trở nên nhộn nhịp hơn. 

Sau khi xe ngựa đi qua để lại những vệt bánh xe bị đông cứng, mặt đường quan đạo chẳng khác nào mọc lên vô số lưỡi đao bằng băng gập ghềnh. Xe ngựa qua lại không chỉ dễ bị hỏng bánh, mà còn xóc nảy liên tục, khiến lữ khách trong xe vô cùng khó chịu. 

Niềm an ủi duy nhất cho nỗi sầu khổ này, có lẽ là dãy Kỳ Liên Sơn tráng lệ khoác lên mình tấm áo choàng màu bạc trắng, phong cảnh dọc đường đi quả thật là đẹp đến nao lòng. 

Ba cỗ xe ngựa đang chậm rãi di chuyển trên quan đạo từ Cam Châu đến Lương Châu. 

Gió lạnh không ngừng thổi tới, những khe hở trên bánh xe dần dần bị vụn băng lấp đầy. 

Ngồi trong cỗ xe ngựa ở giữa chính là vị quan viên trung niên từng gặp mặt Tạ Vãn tại Lộ Thảo Dịch. 

Ông ta tên là Tôn Tư Thâm, là Tuần Sát Sử được Trường An tạm thời phái đến, là một đại quan Chính Tứ phẩm. 

Ông ta không phải là tu hành giả, cho nên dù trong xe đã chất đầy những tấm thảm dày, nhưng khuôn mặt của ông ta vẫn tái mét đi vì giá lạnh. Thêm vào đó, hành trình bôn ba liên tục, cùng với những tin tình báo trong quân dồn dập báo về, càng khiến cho ánh mắt ông ta trở nên u ám, tựa như lớp bùn dưới đáy sông đã kết thành những khối băng sắc nhọn. 

Hiện tại trong tay ông ta đang là một phần tình báo quân sự bí mật liên quan đến người Đột Quyết. 

Chuyện này đã xảy ra vào sáu ngày trước. 

Kỵ binh Đột Quyết lại một lần nữa xuất hiện, lần này bọn chúng tấn công đám mã tặc gần Bạch Long Đôi. 

Tôn Tư Thâm là người từng trải, có thể khéo léo xoay sở giữa quyền quý ở Trường An và biên quân, nhân vật như ông đương nhiên là một người cực kỳ thông tuệ. 

Nhưng dù đã suy nghĩ rất lâu, ông ta vẫn không thể hiểu được, rốt cuộc đám người Đột Quyết do Phong Cẩu Bạch Mi suất lĩnh đang toan tính điều gì. 

Người Đại Thực là những kẻ không dễ chọc. 

Trên con đường thương mại này, người Đại Thực thậm chí còn khó đối phó hơn cả người Thổ Phồn. 

Nhưng đám người Đột Quyết này lại ngang nhiên khiêu khích bọn chúng. 

Không lâu trước đây, bọn chúng đã tấn công doanh trại của người Đại Thực, tàn sát không ít người Đại Thực. 

Đám mã tặc gần Bạch Long Đôi cũng chẳng phải hạng vừa. 

Sự hung hãn của chúng chỉ xếp sau đám mã tặc ở Lâu Lan Quỷ Thành. 

Nhưng người Đột Quyết vẫn dám cả gan chọc chúng. 

Người Hồi Cốt vốn đã muốn tiêu diệt đám người Đột Quyết này. 

Cứ như vậy, đám người Đột Quyết dường như đang tự chuốc lấy kẻ thù ở khắp nơi, trên con đường thương mại này, thậm chí chẳng có nấy một đồng minh. 

Rốt cuộc là vì sao?  

Tôn Tư Thâm suy đi tính lại mãi vẫn không hiểu ra, ông ta lại đột nhiên nổi giận. 

Chỉ trách tên khốn kiếp Tạ Vãn! 

Lại phát điên làm ra chuyện như vậy ở nơi này. 

Nếu y không động đến Minh Bách Pha, có lẽ ám báo của biên quân trước đây ở Minh Bách Pha, đã có thể sớm đưa ra câu trả lời cho ông. 

Trước kia, những tin tức quân sự như thế này, lâu nhất cũng chỉ mất ba ngày là đã có thể truyền đến tay biên quân. Nhưng từ sau khi biên quân mất liên lạc với ám báo ở Minh Bách Pha, những tình báo quân sự bí mật như vậy nhanh nhất cũng phải mất sáu ngày mới đến được tay biên quân. 

Hơn nữa, nội dung truyền về cũng chỉ là những miêu tả cực kỳ thô sơ giản lược, căn bản không có bất kỳ chi tiết nào cụ thể! 

Thằng nhãi ranh này thực sự đáng chết! 

Đúng lúc này, chẳng hề có dấu hiệu báo trước, mặt băng phía trước cỗ xe ngựa dẫn đầu đột nhiên nứt toác, một sợi dây thừng màu xám từ trong lớp băng tuyết bật lên, quật ngã hai con chiến mã đang kéo xe không kịp phản ứng lại. 

Âm thanh "huỵch, huỵch" nặng nề vang lên khi hai con chiến mã kéo xe đổ sập xuống đất. 

Tên mã phu trên cỗ xe phía trước hét lên thảm thiết, trước khi xe ngựa bị lật nhào, hắn ta đã nhanh chân nhảy xuống khỏi xe, tay cầm sẵn một chiếc nỏ. 

Tim hắn đập thình thịch như trống dồn. 

Ở cuối con đường phía trước, một bóng hình khổng lồ nhanh chóng lấp đầy tầm mắt hắn. 

Đó là một gã khổng lồ lực lưỡng, cao lớn dị thường. 

Mặc dù bản thân tên mã phu đã cao lớn hơn người bình thường rất nhiều, nhưng gã khổng lồ đang nhanh chóng tiến lại gần kia vẫn cao hơn hắn ta hẳn một cái đầu! 

Trên thân hình của gã khổng lồ, ánh sáng lạnh lẽo chói mắt lấp lóe. 

Bề mặt áo giáp kim loại không ngừng bùng lên những tia sáng chân khí rực rỡ, tựa như pháo hoa đang thi nhau nở rộ. 

Chỉ là một người, nhưng thân hình gã khổng lồ lại to lớn đến mức kỳ dị, khiến tên mã phu có cảm giác như bên trong gã ta còn chứa thêm hai người nữa. 

Từ trong khoang xe ngựa đang lật nghiêng, một nam tử trẻ tuổi lao vọt ra. 

Nhưng ngay khi nhìn thấy gã khổng lồ mặc áo giáp, sắc mặt nam tử trẻ tuổi kia đột nhiên biến đổi, điều đầu tiên hắn nghĩ tới là ra lệnh cho hai cỗ xe ngựa phía sau nhanh chóng quay đầu. 

Tuy nhiên, thân thể hắn nhanh chóng cứng đờ lại. 

Trên con đường phía sau bọn hắn, một kiếm sư áo đen lặng lẽ xuất hiện. 

Kiếm sư áo đen chậm rãi rút kiếm. 

Thanh trường kiếm trong vỏ kiếm màu đen ánh lên một màu đỏ rực rỡ, tiếp theo đó là từng luồng chân khí cuồn cuộn trào ra, giống như dung nham nóng chảy đang ào ạt tuôn trào, bao phủ bầu không khí lạnh lẽo xung quanh. 

Kiếm sư kia vốn mặt trắng không râu, nhìn qua giống như một vị thư sinh hiền lành. 

Nhưng ngay khi thanh trường kiếm rời khỏi vỏ, toàn thân hắn ta cũng chuyển sang màu đỏ rực, từng luồng chân khí cường đại như đang kết trận ngay trên da thịt, khiến không khí xung quanh hắn ta xuất hiện tầng tầng lớp lớp ánh sáng lấp lánh. 

Không ai muốn khoanh tay chịu chết. 

Tên mã phu của cỗ xe ngựa cuối cùng nhanh chóng lao về phía kiếm sư, liên tục lên dây cung, bắn tên. 

Vút! Vút! Vút!… 

Từng mũi tên lao vun vút, chuẩn xác găm thẳng vào người kiếm sư áo đen. 

Trên khuôn mặt đỏ rực, một nụ cười khinh miệt và dữ tợn hiện lên. 

Kiếm sư áo đen chỉ lạnh lùng cầm kiếm tiến bước, chẳng hề làm thêm bất cứ động tác thừa nào. 

Từng mũi tên nỏ chỉ vừa chạm vào da thịt hắn thì đã gãy vụn, vỡ nát, âm thanh va chạm chói tai vang vọng khiến người ta sợ hãi. 

Tên mã phu gầm lên tuyệt vọng. 

Hắn ta rút thanh đao đeo bên hông, chém thẳng vào cổ tên kiếm khách áo đen.