Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 59. Danh Kiếm Trong Hộp Reo (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bùi Vân Cừ cũng chỉ là nhất thời bị mê hoặc tâm trí. 

Khi nàng tỉnh táo lại, vẫn có thể lập tức làm rõ đầu đuôi ngọn ngành. 

Chỉ cần bắt được Hứa Thôi Bối, tự nhiên là có thể lôi tên hỗn trướng Cố Thập Ngũ kia ra. 

Tuy nhiên, mọi chuyện lại không giống như nàng dự đoán. 

Vừa mới bước ra khỏi cửa dịch quán không lâu, đồng tử của nàng và Lệ Khê Trị đang dẫn đường ở phía trước đều vô thức co rút lại. 

Một nữ tử dáng người rất cao, như thể tình cờ gặp họ, bước ra từ trong một con hẻm nhỏ, cứ như vậy xuất hiện trước mặt bọn họ. 

Trước khi vào thành, Âm Thập Nương đã thay đổi hình dáng, nhưng giờ lại trở về hình dạng giống như lúc ở Minh Bách Pha, rất cao, rất nổi bật. 

Nàng ta chỉ mặc một bộ y phục màu xám rất bình thường, cách ăn mặc rất giống nữ tử Hồi Cốt ở vùng này, nhưng loại khí chất đặc biệt khó tả kia, trong nháy mắt đã khiến Lệ Khê Trị mắt to mày rậm cảm thấy uy hiếp mãnh liệt. 

Lúc này, phía sau Bùi Vân Cừ còn có ba đồng liêu, chỉ cần nơi đây xảy ra chuyện, trong vòng mười nhịp thở, sẽ có ít nhất năm mươi người có thể chạy đến. Nhưng nếu Âm Sơn Nhất Oa Phong đã bố trí xung quanh, muốn gây bất lợi cho Bùi Vân Cừ... Lệ Khê Trị không dám nghĩ tới phương diện này. 

Bùi Vân Cừ khẽ cau mày. 

Nhưng vào lúc này, một thiếu niên ngay cả trong màn đêm trông cũng có vẻ bẩn thỉu, cũng đi ra từ trong con hẻm nhỏ đó, liếc nhìn nàng một cái. Ngay lúc trong lòng nàng dâng lên cảm giác bị khiêu khích, thiếu niên này lại hành lễ với nàng. 

Bùi Vân Cừ không đáp lễ, nhưng cảm giác khó chịu trong lòng nàng cũng tan đi ít nhiều. 

Lệ Khê Trị lại cau mày thật sâu. 

Bởi vì thiếu niên bẩn thỉu này cứ thế đi thẳng tới. 

“Ta chính là Cố Thập Ngũ.” 

Cố Lưu Bạch dừng lại cách Lệ Khê Trị năm sáu bước, sau đó nhìn Bùi Vân Cừ, nhẹ giọng nhưng thành khẩn nói: “Có một việc rất kích thích, không biết ngươi có hứng thú đi xem không?” 

“Việc rất kích thích?” Bùi Vân Cừ chưa từng gặp kiểu người nào như thế này, đầu óc nhất thời có chút không xoay chuyển kịp. 

Bùi Vân Cừ nàng thích nhất là những chuyện kích thích. 

Mặc dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài miệng nàng lại nói rất tự nhiên: “Có chuyện gì kích thích mà ta chưa từng thấy, không muốn đi.” 

Cố Lưu Bạch ra vẻ thất vọng, dùng giọng nói chỉ hai người gần đó mới nghe thấy được: “Ta biết ngay mà, tỷ kiếm ở vùng biên tái chúng ta chẳng có gì thú vị cả.” 

“Tỷ kiếm?” Bùi Vân Cừ giật mình, ngay sau đó lại tỏ ra chút dè dặt, miễn cưỡng nói: “Thôi được, dù sao cũng rảnh rỗi, tiện thể đi xem một chút cũng không sao.” 

Lệ Khê Trị không thể tin nổi, quay đầu lại, hắn chỉ cảm thấy vị nhị tiểu thư mà hắn đang phục vụ dường như đã bị nắm thóp lúc nào không hay. 

“Chỉ là chuyện này có chút bí mật, chỉ có thể có rất ít người có mặt.” Ánh mắt Cố Lưu Bạch lại nhanh chóng chuyển sang người Lệ Khê Trị. 

“Bí mật?” Bùi Vân Cừ hừ lạnh một tiếng, nàng vốn muốn mắng Cố Lưu Bạch, nhưng khi ánh mắt rơi vào người Âm Thập Nương đang đứng ở đầu hẻm, nàng lại vô thức đổi giọng: “Là nàng ta muốn tỷ kiếm với người khác?” 

Cố Lưu Bạch cười hì hì nói: “Bùi nhị tiểu thư quả nhiên cực kỳ thông minh, đoán cái trúng ngay.” 

Lúc này trong lòng Bùi Vân Cừ đã tràn đầy dấu chấm hỏi. 

Vị Chủ nhân của Sương Kiếm này muốn tỷ kiếm với người khác vào đêm nay? 

Ở Hắc Sa Ngõa này, nàng ta muốn giao đấu với ai? 

Bất kể là tỷ kiếm hay chỉ đơn thuần là tàn sát, một vị Đại kiếm sư ra tay trước mặt nàng, chuyện này chẳng phải là quá kích thích sao? 

Chân nàng đã không còn nghe theo sự điều khiển của bản thân nữa. 

Lệ Khê Trị ra sức dùng ánh mắt ngăn cản nàng, nàng lại hoàn toàn không để ý tới, trực tiếp đi đến trước mặt Cố Lưu Bạch, sau đó hỏi lại với giọng nhỏ như muỗi vo ve mà chỉ mình nàng và Cố Lưu Bạch nghe thấy được: “Xác định là nàng ta muốn tỷ kiếm với người khác?” 

Cố Lưu Bạch cũng nhỏ giọng đáp: “Đúng vậy.” 

Mắt Bùi Vân Cừ sáng lên: “Với ai?” 

Cố Lưu Bạch đáp: “Kiếm sư của Tạ thị.” 

“Bây giờ?” 

“Đúng, đi ngay bây giờ, chỉ là...” 

“Chỉ là cái gì?” 

Cố Lưu Bạch liếc nhìn Âm Thập Nương, nói: “Chỉ là ngoài ngươi và ta, nàng ta không muốn có người khác ở đó xem nàng ta tỷ kiếm.” 

Bùi Vân Cừ ngạo nghễ nói: “Đó là chuyện đương nhiên, ở cái Hắc Sa Ngõa này, có ai xứng xem cùng ta chứ, huống hồ Đại kiếm sư đâu phải là người mà ai muốn xem là được xem.” 

Cố Lưu Bạch nói: “Tốt nhất là đừng để người khác biết nàng và người kia đã tỷ kiếm trước.” 

“Có phải là ngươi thật sự coi ta là kẻ ngốc không?” Bùi Vân Cừ lập tức lấy lại tinh thần, cười lạnh nói: “Cố Thập Ngũ, ngươi đang lợi dụng ta giúp ngươi phong tỏa tin tức?” 

Cố Thập Ngũ nghiêm mặt nói: “Sao có thể, ngươi muốn giúp ta lấy văn điệp thông quan, ta còn chẳng nhận, chủ yếu là ở Hắc Sa Ngõa này, chuyện này đối với ngươi mà nói chỉ là việc nhỏ, nhưng ngoài ngươi ra, ai có bản sự này? Nếu ngươi cảm thấy phiền phức, vậy ta tự mình nghĩ cách, nhưng chắc phải đợi đến ngày mai.” 

Bùi Vân Cừ cười mỉa mai. 

Chẳng qua cái tên hỗn trướng Cố Thập Ngũ này nói cũng không sai, muốn ở đây che giấu việc này khỏi tai mắt của Tạ thị, đối với nàng mà nói chẳng phải chỉ là việc tiện tay sao? 

Nghĩ đến bộ dạng kiêu ngạo lại ngu xuẩn của Tạ Vãn, nàng quyết định tiện tay làm chuyện này. 

“Người kia của Tạ thị ở đâu?” Nàng cũng lười nói nhảm, hướng về phía Cố Lưu Bạch hỏi. 

Cố Lưu Bạch nói: “Khách xá Thanh Trúc.” 

“Lệ Khê Trị, ngươi lại đây.” Bùi Vân Cừ gọi Lệ Khê Trị đang đứng không xa phía sau lại, chỉ Âm Thập Nương, hạ giọng nói: “Đêm nay nàng muốn đánh một trận với kiếm sư của Tạ thị ở khách xá Thanh Trúc. Ngoài chúng ta ở đó quan sát trận chiến này, không được để bất cứ ai biết tin tức này, ngươi có thể làm được không?” 

“Khách xá Thanh Trúc?”