Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 63. Vở Kịch Hay Chính Thức Mở Màn (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kiều Hoàng Vân ôm một đống đồ lỉnh kỉnh chui ra khỏi lều. 

Trần Đồ và Chu Lư Nhi đang sưởi ấm bên cạnh một hố lửa trước lều của hắn. 

Trần Đồ vốn thích sạch sẽ nên đặc biệt ghét Chu Lư Nhi, nhưng Cố Lưu Bạch đã sắp xếp xong xuôi, đêm nay tất cả bọn họ đều phải để Kiều Hoàng Vân cải trang một phen. Những người chưa từng lộ diện chính thức ở Minh Bách Pha có thể để sau, nhưng những người như Trần Đồ và Chu Lư Nhi thì bắt buộc phải được Kiều Hoàng Vân hỗ trợ dịch dung trước. 

Nghe Kiều Hoàng Vân nói Bùi Vân Cừ vậy mà thực sự giúp Cố Lưu Bạch sắp xếp xong xuôi mấy chuyện kia, mặt Trần Đồ không cần hoá trang cũng đã đen xì. 

"Có phải trước kia bọn họ đã quen biết nhau rồi không? Nếu không sao có thể như vậy?" Y cau mày, muốn nghe được đáp án mình mong muốn từ miệng “con khỉ gầy” bên cạnh mình. 

Thế nhưng Chu Lư Nhi lại cười hề hề, nói: "Sao Thập Ngũ ca có thể quen biết nàng ta từ trước được." 

Trần Đồ bỗng chốc xìu xuống, bởi vì y đột nhiên hiểu ra, cho dù trước kia Cố Lưu Bạch có quen biết Bùi Vân Cừ, thì chuyện này cũng là điều người thường căn bản không làm nổi. 

Một ám báo biên quân có thể trực tiếp móc nối với Bùi gia nhị tiểu thư, lại còn sai khiến được nàng ta làm việc cho mình? 

Mẹ nó, cái quỷ gì thế này! 

"Không sao, đến Trường An mổ lợn cũng tốt, đến lúc đó sẽ không thiếu thịt lớn ăn." Nhìn ra vẻ chán nản của y, Chu Lư Nhi đưa bàn tay vừa mới chùi nước mũi vỗ vai y, an ủi. 

Trần Đồ nổi giận, sau đó lại khó hiểu, "Chu Lư Nhi, ngươi nói ta đến Trường An mổ lợn là có ý gì?" 

Chu Lư Nhi cười hề hề nói: "Thập Ngũ ca nói chúng ta đến Trường An đều có tác dụng lớn, nhưng ngươi đến Trường An không có tác dụng gì, thì đi mổ lợn cũng được, cũng là một nghề tốt." 

"Ta đi mổ lợn? Các ngươi đều có tác dụng lớn, ý là Cố Thập Ngũ nói ta còn không hữu dụng bằng con khỉ gầy nhà ngươi?" Trần Đồ tức đến bật cười. 

Bóng dáng Hứa Thôi Bối xuất hiện ở cách đó không xa. 

Hắn lẳng lặng đứng chắp tay sau lưng. 

Sau khi biết Cố Lưu Bạch và Bùi Vân Cừ đã gặp nhau, hơn nữa còn rất hòa hợp, nỗi lo lắng trong lòng hắn cuối cùng cũng vơi đi. 

Cố Thập Ngũ à Cố Thập Ngũ, quả nhiên vẫn là nói được làm được. 

Ngoài lều rất lạnh. 

Nhưng trái tim vừa thả xuống nỗi lòng lại nóng bừng. 

Bản thân hắn cũng không nhớ rõ, đã bao nhiêu năm mình không đứng chắp tay như thế này, không ngắm nhìn những vì sao xa xôi như thế này. 

Bao năm qua, dù là ở Dương Quan hay là ở Hắc Sa Ngõa, nếu hắn có thể ngồi thì sẽ không đứng, có thể nằm thì tuyệt đối không ngồi. 

Có lẽ cuối cùng sẽ thực sự mục rữa ở nơi này. 

Nhưng bây giờ lại xuất hiện một con quái vật như Cố Thập Ngũ, lại đợi được một quý nhân như Bùi Vân Cừ. 

Bắt đầu từ đêm nay, có lẽ hắn có thể đứng được rồi. 

Hắn dường như có chút hoảng hốt. 

Vừa rồi khi Chu Lư Nhi nhắc đến Trường An, nhắc đến chuyện mổ lợn gì đó, hắn thấy một ngôi sao ở đằng xa biến thành màu đỏ, đỏ như tiết lợn. 

Nhưng khi hắn tập trung nhìn lại, thì lại không thấy có gì khác thường. 

Có lẽ là do nghĩ đến Trường An dần dần bị mình lãng quên, nên khóe mắt vô thức ửng đỏ. 

Hai quan viên của Thái Sử Cục ngủ say như chết, tự nhiên không nhìn thấy dị tượng trên bầu trời sao. 

"Tên hỗn trướng Cố Thập Ngũ này cũng có chút bản lĩnh." 

Bùi Vân Cừ có thể khiến rất nhiều thanh niên tài tuấn phải e sợ, tự nhiên không phải vì nàng ta ngu ngốc, trước khi nàng ta quay về an tọa tại dịch quán, đã sớm nghĩ thông sự gian xảo của Cố Lưu Bạch. 

Chỉ là, đêm nay, hai luồng kiếm ý kia, cái loại sát ý như có như không, lặng lẽ ập đến như hương thơm thoang thoảng, cùng với khí độ của Âm Thập Nương, thật sự đã khiến nàng rơi vào trạng thái như uống rượu mạnh. 

Phùng Thúc Thanh có tư cách được gọi là Đại kiếm sư chân chính hay không, bây giờ nàng không còn quan tâm nữa. 

Mấu chốt là trận chiến này đã thực sự nâng cao tầm mắt của nàng! 

Kiếm sư ở cấp bậc này tỷ kiếm với nhau, hóa ra cũng không phải dựa vào tu vi chân khí liều mạng cứng đối cứng, mà là chém giết tinh tế trong gang tấc, sinh tử cũng chỉ gói gọn trong chân tơ kẽ tóc. 

Song phương có tu vi chân khí mạnh mẽ như vậy, lại không phải là chân khí toàn thân bùng lên, giống như đàn voi đi qua oanh sát lẫn nhau, như nàng tưởng tượng. 

Tu vi chân khí, không phải dùng như vậy! 

Mấy vị hảo hữu của nàng ở Trường An, chắc chắn cũng không biết điểm này. 

Trong lúc vô hình, nàng đã hơn bọn họ một bậc! 

Giờ bọn họ ở trước mặt nàng khoác lác, cũng đã chẳng còn gì để khoác lác. 

Ha ha! 

Hồi tưởng lại dư vị của trận chiến đó, nghĩ đến việc mình bị Cố Lưu Bạch lợi dụng, nàng cũng không thấy tức giận chút nào. 

Chỉ thản nhiên nghĩ, coi như là thương hại tên thiếu niên cô khổ này đi. 

Dù sao nàng vẫn luôn rộng lượng. 

Cho đến tận đêm khuya, Bùi Vân Cừ cũng không thấy buồn ngủ một chút nào. 

Trưa mai, đám quan viên của Thái Bộc Tự và Binh bộ sẽ đến Hắc Sa Ngõa đông đủ, vở kịch hay của Tạ thị sẽ chính thức mở màn. 

Đến lúc đó, nàng lại có thể nhìn thấy Cố Lưu Bạch và Âm Thập Nương. 

... 

Buổi sáng. 

Hứa Thôi Bối và Cố Lưu Bạch gặp mặt. 

"Phía Lộ Thảo Dịch không có động tĩnh gì?" 

"Ừ, theo tin tức ta thăm dò được, Tạ Vãn cũng chưa rời khỏi Lộ Thảo Dịch." 

Ngoài Hứa Thôi Bối, Cố Lưu Bạch còn tìm cách dò hỏi động tĩnh bên Lộ Thảo Dịch, tin tức hai người nhận được đều giống nhau, Tạ Vãn chưa hề rời khỏi Lộ Thảo Dịch. 

Tạ Vãn kia lại không muốn tận mắt xem Đại kiếm sư giao chiến? 

Hay là vì sớm biết đây chỉ là một vở kịch do y dàn dựng, nên căn bản không có hứng thú đến xem náo nhiệt? 

"Cố Thập Ngũ..." 

"Hả?" 

Đúng lúc Cố Lưu Bạch đang nghĩ có nên đến chỗ Bùi Vân Cừ để dò hỏi thêm thông tin về Tạ Vãn hay không, thì thần sắc của Hứa Thôi Bối lại trở nên nghiêm trọng. 

"Tại sao không để Bùi Vân Cừ làm văn điệp thông quan cho các ngươi?" 

"Những người bên cạnh nàng ta giống như bạn chơi cùng nàng, có thể chiều theo tính khí của nàng để nàng làm loạn, nhưng những trưởng bối trong nhà nàng thì lại không." Cố Lưu Bạch bình tĩnh giải thích: "Cho dù nàng đủ cẩn thận, nhưng cái mà nàng vận dụng vẫn là thế lực của Bùi gia, những người chúng ta sẽ luôn nằm dưới sự giám sát của Bùi gia." 

Hứa Thôi Bối gật đầu, "Cho nên trong Hắc Sa Ngõa, chắc chắn còn có nhân vật lợi hại nào đó là người của Bùi gia, nhưng có lẽ ngay cả nàng cũng không biết."