Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 65. Khuấy Động Mưa Gió, Biến Đổi Trời Xanh (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Gương mặt này của Cố Lưu Bạch thật sự rất dễ khiến người ta ghi nhớ. 

Đôi mắt to màu xanh biếc kia của hắn, hệt như bảo thạch vậy. 

Người Đường, cho dù là biên quân trấn thủ Dương Quan nhiều năm, rất nhiều người cũng chưa chắc phân biệt được trong đám người Hồ rốt cuộc ai là người Ba Tư, ai là người Túc Đặc, ai là người Nhu Nhiên, hay ai mới là người Thổ Phồn. 

Nhưng mặc kệ ngươi từ đâu tới. 

Chỉ cần tướng mạo có khác biệt rõ ràng với người Trường An, thì đều gọi là người Hồ. 

Màu mắt như vậy, chắc chắn là có huyết thống người Hồ rồi. 

Quan trọng là, tiêu chuẩn phán định người Hồ là như thế, nhưng Cố Thập Ngũ này lại còn có một gương mặt Trường An đủ tiêu chuẩn. 

Cái cảm giác trái ngược này khiến cho bất cứ ai nhìn thấy đều khó mà quên được. 

Lệ Khê Trị chỉ liếc mắt một cái đã nhớ kỹ tướng mạo thiếu niên này. 

Nhìn thấy Cố Lưu Bạch xuất hiện trong tầm mắt, đầu hắn lập tức đau nhức. 

Hắn và những đồng liêu bên cạnh đều cảm thấy, chỉ cần thiếu niên này xuất hiện, nhất định sẽ không có chuyện gì là tốt đẹp. 

Vốn dĩ trong một tháng, Bùi Vân Cừ rất ít khi có mấy ngày không vừa mắt bọn họ, nhưng từ sau khi Cố Lưu Bạch xuất hiện, dường như chẳng có lúc nào là Bùi Vân Cừ nhìn bọn hắn vừa mắt. 

Trên mặt Bùi Vân Cừ vốn đã viết đầy chữ người lạ chớ lại gần. 

Nhưng Cố Lưu Bạch vừa xuất hiện, nàng liền liếc mắt ra hiệu với đám người Lệ Khê Trị, để bọn hắn mau chóng mang tên hỗn trướng này tới đây. 

"Sáng sớm hôm nay vốn đã định đến thỉnh giáo một vấn đề, nhưng lại bị người kia ngăn cản." 

Nhìn theo ánh mắt Cố Lưu Bạch, thấy được tên quan viên trung niên đang dẫn đường phía trước Âm Thập Nương, Bùi Vân Cừ nhất thời có chút cạn lời, "Tên hỗn trướng, ngươi có lợi dụng ta thì cấp bậc kẻ đó cũng nên cao một chút chứ, loại người này còn muốn ta giúp ngươi giáo huấn sao?" 

Cố Lưu Bạch khẽ mỉm cười, nói: "Chủ yếu là hắn lấy ngươi ra uy hiếp chúng ta." 

Bùi Vân Cừ khẽ giật mình, "Hắn lấy ta ra uy hiếp các ngươi?" 

"Phải." Cố Lưu Bạch nói: "Hắn nói với Âm Thập Nương, nếu Âm Thập Nương không dựa theo ý hắn, lên đài tỷ kiếm, vậy thì tất cả những người ở Hắc Sa Ngõa có liên quan tới chúng ta đừng nghĩ đến việc sống sót rời đi, đặc biệt là những người đã giúp đỡ chúng ta." 

"Khẩu khí cũng không nhỏ." 

Bùi Vân Cừ từ xa nhìn tên quan viên trung niên kia một cái, "Lệ Khê Trị, tra xem người này là ai." 

"…!" Lệ Khê Trị cũng cạn lời, hết nói nổi. Rõ ràng biết Cố Lưu Bạch đang cố ý xúi giục, vừa nãy còn nói không có hứng thú giúp hắn giáo huấn người, sao quay đầu lại để mình làm chuyện này rồi? 

Loại tiểu nhân vật này giết chết là xong, tra làm cái gì cơ chứ. 

Không cần nghĩ cũng biết là một con chó mà Tạ thị nuôi. 

"Vừa rồi ngươi nói sáng sớm muốn thỉnh giáo ta một vấn đề, vấn đề gì?" Bùi Vân Cừ dẫn Cố Lưu Bạch lên đài gác của tiệm may bên cạnh. 

Vị trí này cực kỳ tốt, gần như đối diện với tòa đài cao kia, đài gác lại ở phía sau cửa tiệm, có mái che, người đi đường trên phố cũng không nhìn thấy người trên đài gác. 

"Những nhân vật như Tạ Vãn hay ngươi, chỉ là bồi dưỡng ra một Đại kiếm sư, hình như không đáng để tự mình trấn thủ ở chỗ này." Cố Lưu Bạch nói: "Ta thăm dò được, hắn vẫn luôn ở trong Lộ Thảo Dịch, chưa từng rời đi, hắn đang mưu đồ điều gì?" 

"Quân công đổi lấy tước vị." Bùi Vân Cừ cảm thấy xuất thân của Cố Lưu Bạch vẫn mang đến rất nhiều hạn chế, nàng thản nhiên nói: "Nếu ta là thân nam nhi, vậy lần này đến quan ngoại, thể nào cũng nghĩ đến chuyện phải mang chút quân công về." 

Cố Lưu Bạch hơi nhíu mày, nói: "Băng thiên tuyết địa, biên quân cũng sẽ không ra ngoài đánh giặc." 

"Quân công nhỏ nhặt đối với Tạ thị mà nói, còn không ý nghĩa bằng thêm ra một cái danh hiệu Đại kiếm sư. Tương tự như vậy, nếu Tạ thị xuất hiện một vị Thi Tiên, vậy cũng có thể làm cho danh tiếng của Tạ thị ở Trường An càng thêm vang dội." Bùi Vân Cừ chế nhạo nói: "Hắn ở lại nơi này, hẳn là muốn đem thế lực Đột Quyết lưu vong kia một mẻ hốt gọn. Nhưng bây giờ xem ra, mưu đồ này của hắn sợ là phải thành công cốc rồi."  

Cố Lưu Bạch nói: "Vì sao lại thành công cốc?" 

Bùi Vân Cừ cười lạnh nói: "Đến lúc ngươi kiểm tra rồi hả? Tạ Vãn lấy bệnh mắt đen làm pháp bảo tất thắng, tối qua Âm Thập Nương đã có thể dễ dàng chiến thắng, vậy chứng tỏ nàng căn bản không bị nhiễm bệnh mắt đen, bệnh mắt đen này đã sớm bị ngươi nhìn thấu. Ngươi đương nhiên cũng sẽ không để những người Đột Quyết kia nhiễm bệnh mắt đen, sẽ không phí công tặng cho Tạ Vãn một món đại lễ." 

Cố Lưu Bạch nhẹ giọng nói: "Có thể nào còn có mưu đồ lớn hơn không?" 

"Mưu đồ lớn hơn, ngươi coi hắn là ai?" Bùi Vân Cừ hừ lạnh một tiếng, "Công lao còn lớn hơn so với việc tiêu diệt đám người Đột Quyết này, hoặc là trực tiếp để Đại Thực cúi đầu xưng thần, hoặc là đánh tan Hồi Cốt, khiến chúng phải lùi về ngàn dặm? Đại Thực đường xa, cho dù toàn bộ đều nhiễm bệnh mắt đen, cũng không làm gì được bọn hắn. Về phần Hồi Cốt, biên quân Đại Đường phía bắc và bên này dù có dốc toàn bộ lực lượng, cũng chưa chắc có thể thắng được một trận, không đưa nữ tử xui xẻo của nhà nào đó đi hòa thân đã là tốt lắm rồi." 

Cố Lưu Bạch gật đầu. 

Suy nghĩ của Bùi Vân Cừ cũng giống hắn. 

Nhưng cẩn thận một chút luôn là chuyện tốt. 

Bùi Vân Cừ nhìn dáng vẻ thận trọng của hắn, lại nhịn không được khinh bỉ nói, "Nếu thật sự có công lao còn lớn hơn so với việc tiêu diệt ba ngàn người Đột Quyết, vậy thì không lâu sau, sợ rằng hắn có thể làm một Đô Hộ rồi." 

Nói xong câu này, nàng cũng lười nhìn Cố Lưu Bạch, bởi vì lúc này Âm Thập Nương và Phùng Thúc Thanh đã leo lên đài cao. 

Khí độ tông sư của Âm Thập Nương, ở bất cứ thời điểm nào cũng mang đến cho người ta cảm giác áp bách cường đại. 

Trải qua trận chiến đêm qua, hình bóng Âm Thập Nương trong mắt nàng đã vô cùng cao lớn, mà lúc này đứng trên đài cao, bóng dáng màu trắng kia của Âm Thập Nương, tựa như che khuất cả bầu trời. 

Cả Hắc Sa Ngõa dường như đều yên tĩnh lại, chỉ có đám chiến mã trong bãi ngựa phát ra tiếng hí bất an. 

"Tiếng nhạc ở đâu vậy?" 

Nhưng trong gió lạnh, đột nhiên vang lên một âm thanh êm tai, giống như có người đang tấu nhạc. 

"Là tiếng kiếm reo!" 

Nhưng rất nhanh, tất cả mọi người đều nghe rõ ràng nơi phát ra âm thanh. 

Thứ phát ra tiếng chấn động êm tai kia cũng không phải là loại nhạc khí nào, mà là thanh trường kiếm được bọc bằng vải trong tay Phùng Thúc Thanh! 

"Hơi khoa trương một chút!" 

Mắt Bùi Vân Cừ sáng ngời, nàng biết màn trình diễn của hai người này đã bắt đầu. 

Nhìn thấy phản ứng kinh ngạc hoan hô dày đặc của những người xem xung quanh, khi dư quang ánh mắt nàng quét đến Cố Lưu Bạch, liền cảm thấy hắn thuận mắt hơn rất nhiều.  

Nếu không phải tối qua được tận mắt chứng kiến trận chiến chân chính của một Đại kiếm sư, chỉ sợ hôm nay nàng cũng mơ mơ màng màng giống đám người này, sợ là cũng chỉ cảm thấy hiếm lạ, cường đại, huyền ảo, mà không cảm thấy khoa trương.