Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 70. Sát Lệ Lộ Nanh Vuốt (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giọng nói của Cố Lưu Bạch càng ngày càng lạnh lẽo, “Cho dù có truy đến cùng, cũng không thể liên kết những chuyện này với Tạ Vãn. Chứng cứ xác thực duy nhất, có lẽ cũng chỉ cho thấy hắn ta đã toàn tâm toàn ý đối phó với ba ngàn kỵ quân Đột Quyết.” 

“A ha ha ha!” 

Trên tường thành, đột nhiên vang lên tiếng cười điên cuồng. 

Tường thành chấn động, kéo theo từng thớ mỡ trên người Hứa Thôi Bối cũng chấn động. 

Nước mắt lấp lánh tuôn rơi trên mặt hắn. 

“Lão tử còn tưởng sắp được rời khỏi đây, không ngờ lại phải chết ở cái nơi quỷ quái này!” 

“Cho chút hy vọng le lói, rồi lại nhẫn tâm giẫm ta xuống vũng bùn này sao?” 

“A ha ha, Trường Sinh Thiên chó má, lão tặc thiên chó má, mẹ nó, quá là nực cười!” 

Tiếng cười điên cuồng của hắn dần dần hóa thành tiếng gào thét phẫn nộ, “Lấy đao của ta ra đây! Ta đến thống lĩnh, ai có ý kiến?” 

Một thanh mạch đao to hơn, nặng hơn, sáng loáng hơn mạch đao bình thường được người ta khiêng tới, đưa vào trong tay hắn. 

Lúc này trong thành có cả quan viên chính ngũ phẩm, trọng trách thống lĩnh đại quân bất kể thế nào cũng không tới phiên một tên tiểu tán quan như hắn, ấy vậy mà chẳng có một ai lên tiếng phản đối. 

Một tướng lĩnh đứng cạnh hắn cách đó không xa vừa định mở miệng quở trách, vừa mới nói được một chữ “ta” thì đã bị hắn trực tiếp chém thành hai đoạn. 

Máu tươi bắn tung tóe lên người hắn. 

Trong khoảnh khắc ấy, Hứa Thôi Bối vừa cười điên dại vừa gào thét, hệt như Ma Thần tái sinh. 

Chính trong giờ khắc này, dường như hắn mới thực sự sống lại. 

Đã không thể sống một cuộc đời như ý nguyện, vậy thì chết cũng phải chết thành dáng vẻ mà hắn tưởng tượng. 

Bây giờ Hứa Thôi Bối không còn gì phải e ngại! 

Bùi Vân Cừ ngây người. 

Nàng nhìn Cố Lưu Bạch bình thản đứng bên cạnh, vẻ mặt vẫn giữ được sự điềm tĩnh đến lạ thường, rồi lại nhìn Hứa Thôi Bối tựa như Ma Thần kia, nàng chợt nhận ra đây mới là dáng vẻ vốn có của bọn họ. Vào thời khắc này, bọn họ mới lộ ra nanh vuốt chân chính của mình. 

“Phía Dương Quan, trong nhất thời sẽ không có người tới, tất cả bồ câu đưa tin và chim ưng truyền tình báo trong quân, tuyệt đối không được phép thả ra.” Giọng Cố Lưu Bạch chợt vang lên. 

“Vì sao?” 

Không ai dám lên tiếng chất vấn Hứa Thôi Bối vào lúc này, nhưng chắc chắn  sẽ có người dám chất vấn thiếu niên miệng còn hôi sữa này. 

“Đám người Thổ Phồn này cũng không vội công thành,  chúng sẽ bao vây Hắc Sa Ngõa trước. Phía Dương Quan nhiều nhất cũng chỉ có thể  chi viện hai ba ngàn kỵ binh, nếu họ tới đây, chắc chắn sẽ bị tiêu diệt trước tiên.” Cố Lưu Bạch bình tĩnh nói: “Trước đây quân Đường đã đánh hai trận với  người Thổ Phồn, đều phải chịu thiệt hại nặng nề, chính là vì truyền tình báo trong quân không cẩn thận. Người Thổ Phồn nuôi dưỡng kim điêu không phải để truyền tin, mà là chuyên dùng để săn bồ câu  và chim ưng đưa tin của quân Đường ta, trong hồ sơ quân đội đều có ghi chép rõ ràng.” 

Người vừa lên tiếng chất vấn im lặng không nói. 

Trên tường thành, tất cả mọi người đều nhìn về phía Cố Lưu Bạch, trong ánh mắt đã ẩn hàm sự kính sợ. 

Đặc biệt là mấy vị quan viên biết rõ thân phận của Bùi Vân Cừ, lúc này lại càng tin chắc rằng Cố Lưu Bạch là mưu sĩ do Bùi gia phái tới. 

Chỉ là vị mưu sĩ này còn quá trẻ tuổi. 

Hơn nữa cũng thật đáng tiếc. 

Nhân tài như vậy, lại sắp phải bỏ mình ở nơi này 

Cho dù có mãnh tướng như Hứa Thôi Bối, có một đám cao thủ của Bùi gia, còn có một vị mưu sĩ như vậy, nhưng cũng không ai cảm thấy mình có thể sống sót ra khỏi tòa thành này. 

“Giờ làm thế nào?” Hứa Thôi Bối như Ma Thần hùng hổ hỏi Cố Lưu Bạch. 

Việc ổn định quân tâm giao cho hắn, còn những việc khác, hắn không muốn nhọc tâm suy nghĩ, cứ nghe theo sự sắp đặt của Cố Lưu Bạch là được. 

Từ trước đến nay, cho dù là ở những châu huyện khác, hắn cũng chưa từng gặp ai có đầu óc tỉnh táo, khả năng ứng biến linh hoạt hơn Cố Lưu Bạch. 

Cố Lưu Bạch không chút do dự nói: “Chỉ giữ lại số ít người trên lầu thành, tường thành không đủ cao, bọn chúng sẽ không lập tức công thành, nhưng sẽ liên tục bắn tên, ngăn cản người chạy ra khỏi thành. Người trên tường thành càng nhiều thì tổn thất càng lớn, chưa tới lúc công thành thì sĩ khí đã mất rồi.” 

“Được! Khương Triết, gọi người đưa thêm mấy ụ rơm lên đây để chắn tên, dùng nước tưới ướt, phòng ngừa bọn chúng dùng lửa tấn công.” 

“Tiểu Võ, ngươi chọn người ở lại đây, những người còn lại đều đi xuống hết.” 

“Thành này sớm muộn cũng sẽ bị phá, trong này chúng ta phải bày nhiều trò một chút, tiếp đãi bọn chúng cho tử tế!” 

“Chuyển mấy cỗ xe nỏ kia tới đây, chĩa thẳng vào cổng thành, đợi đến khi cổng thành bị phá, sẽ cho bọn chúng một đòn chí mạng.” 

Bùi Vân Cừ dần dần bình tĩnh lại, không biết vì sao, mặc dù Hứa Thôi Bối nói thẳng thành này chắc chắn bị phá, nhưng giọng nói bình tĩnh của Cố Lưu Bạch và điệu cười dữ tợn của Hứa Thôi Bối, lại khiến nàng không còn sợ hãi như trước nữa. 

Lệ Khê Trị xuất hiện bên cạnh Cố Lưu Bạch, trước khi nàng kịp ngăn cản, tâm phúc trước giờ luôn răm rắp nghe theo lời nàng này lại hành lễ với Cố Lưu Bạch, nhẹ giọng hỏi: “Ngươi cảm thấy có hy vọng đưa một số người ra ngoài trước không?” 

“Ta không nghĩ đây là lựa chọn sáng suốt.” Cố Lưu Bạch lắc đầu, nói: “Ta biết ngươi muốn đưa Bùi Vân Cừ ra ngoài, nhưng nàng ở lại đây, có thể khích lệ sĩ khí cả thành, nếu để các ngươi rời đi, tiếp theo lòng quân trong thành sẽ tan rã, không có một chút cơ hội nào.” 

“Ngươi muốn đẩy ta vào chỗ chết sao?” 

Bùi Vân Cừ lập tức phản ứng lại, nhìn Lệ Khê Trị cười lạnh nói: “Nếu ngươi còn dám nói những lời này, ta sẽ cho người giết ngươi trước. 

“Nếu giết hắn có ích, ta sẽ làm vậy ngay lập tức.” 

Cố Lưu Bạch dùng ánh mắt ngăn cản Bùi Vân Cừ đang quát mắng Lệ Khê Trị. 

Hắn cười. 

Trong mắt hắn chảy xuôi sát ý nồng đậm. 

Hắn chậm rãi mà bình tĩnh nhìn Lệ Khê Trị nói, “Trong đêm tối thế này, quân địch đi đường vòng như thế nào, chiến mã có chở nặng và không chở nặng có thể chạy được bao xa, Hứa Thôi Bối rõ hơn các ngươi nhiều. Nếu hắn cũng cho rằng chỉ có thể tử chiến ở đây, vậy thì xin ngươi hãy tin ta, trừ phi chúng ta cùng nhau bỏ lại tòa thành này liều mạng giúp các ngươi, nếu không các ngươi không thể nào chạy được tới Dương Quan.” 

Thiếu niên vẫn luôn tỏ ra rất hòa nhã cuối cùng đã lộ ra nanh vuốt thật sự của mình. 

“Hoặc là ở lại cùng chúng ta tử chiến, hoặc là ta sẽ giết các ngươi trước.”