Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Chẳng lẽ tên kia đang giở trò với chúng ta?”
Một luồng ý lạnh thấu xương dâng lên trong lòng Mang Bố Chi.
Trong tiềm thức cố hữu của người Thổ Phồn, người Đường luôn là lũ gian trá, xảo quyệt, không đáng tin.
Dù rằng cuộc tập kích bất ngờ lần này đã đến hồi kết, từ lúc bắt đầu bày binh bố trận đến giờ, đối phương luôn thể hiện đủ thành ý, nhưng giờ phút này đây, trong lòng gã vẫn dấy lên mối nghi ngờ về ý đồ thực sự của đối phương.
“Còn có…” Mục Tán ngập ngừng, muốn nói lại thôi.
“Còn có?” Mang Bố Chi hít một hơi khí lạnh, nhưng ngay sau đó lại bị sặc khói, ho dữ dội.
Mục Tán có chút khó khăn lên tiếng: “Còn có không ít người nói trong thành xuất hiện một thiếu niên, mắt bừng sắc xanh, ai bị hắn nhìn trúng đều phải bỏ mạng.”
“Cái chó má gì vậy!”
Mang Bố Chi vừa ho vừa gầm lên. Người Thổ Phồn vốn không tin vào quỷ thần hay yêu nhân, nhưng gã biết rõ, trong thành nhất định đã xuất hiện một vấn đề đặc biệt nghiêm trọng..
“Cừu Bố đã tiến về phía tây chưa?”
“Đã đi rồi.”
Nghe tin Cừu Bố đã đi đến phía tây, Mang Bố Chi thoáng an tâm phần nào, gã cảm thấy tên mập mạp điên cuồng luôn miệng văng tục kia sắp chết rồi.
“Vậy thì các ngươi theo ta đến kho lương!” Gã lập tức hạ lệnh.
Xung quanh Hứa Thôi Bối, thi thể địch nhân đã ngã xuống không dưới trăm mạng. Ngay cả Phùng Thúc Thanh hỗ trợ phá phong cho hắn cũng đã cảm thấy mệt mỏi.
Bỗng một tên Thổ Phồn còn cao lớn hơn cả Hứa Thôi Bối xuất hiện, sừng sững trước mặt hắn.
Cừu Bố, đệ nhất dũng sĩ dưới trướng Mang Bố Chi.
Gã không chỉ cao hơn Hứa Thôi Bối một cái đầu, thịt trên người cũng nhiều hơn Hứa Thôi Bối, nhưng trông rắn chắc, vạm vỡ hơn bội phần. Trong màn khói mịt mù, gã vác trên vai cây lang nha bổng khổng lồ, trông hệt như một hung thú bước ra từ thời hồng hoang.
Chỉ khẽ nhếch môi cười gằn, thậm chí không buồn quát lớn, Cừu Bố xông ra từ trong làn khói, hai tay giương cao lang nha bổng, giáng thẳng xuống đầu Hứa Thôi Bối, không chút màu mè hoa mỹ.
Lang nha bổng tuy không được khắc phù văn để tụ chân khí, nhưng chân khí cường đại bộc phát trong tay Cừu Bố, vẫn khiến tốc độ của nó vượt xa trường đao của đám tu hành giả Thổ Phồn trước đó.
“Choang!”
Không có bất kỳ kỹ xảo hoa mỹ nào, mạch đao và lang nha bổng va vào nhau.
Thịt trên người Hứa Thôi Bối cuồn cuộn, nhấp nhô như sóng biển, lần đầu tiên trong đôi mắt hắn xuất hiện thần sắc đau đớn.
Sức mạnh khủng khiếp từ lang nha bổng đã xé rách hai cổ tay hắn, thanh mạch đao suýt nữa tuột khỏi tay, bay ra ngoài.
Tu vi chân khí của Cừu Bố tuy kém hơn Hứa Thôi Bối, nhưng người này trời sinh thần lực, khí lực cơ thể vượt xa hắn.
Cừu Bố vốn dĩ đã xem thường Hứa Thôi Bối.
Từ lúc còn ở ngoài thành, gã đã cảm thấy Hứa Thôi Bối tuy hung hãn điên cuồng, nhưng tuyệt đối không phải đối thủ của mình.
Đối với những chuyện có thể giải quyết bằng lang nha bổng thì gã chẳng buồn phí lời.
Nhưng cũng ngay trong khoảnh khắc đó, giữa mi tâm gã bỗng nhói lên một cơn đau buốt.
Một mũi tên tựa như ong độc, âm thầm lao tới, cắm phập vào mi tâm gã.
“Người Đường xảo trá!”
Trong nháy mắt, trong đầu Cừu Bố hiện lên ý nghĩ này.
“Trong hoàn cảnh thế này, ai lại có thể bắn chuẩn xác vào mi tâm ta như vậy?”
Đây là ý nghĩ thứ hai hiện lên trong đầu gã.
Phía tây, khói mù tuy ít hơn một chút, nhưng vẫn lan tới không ít, hơn nữa lúc này là đêm tối, tại nơi giao tranh ác liệt dưới chân cổng thành còn có ánh lửa từ đuốc soi rọi, nhưng trên lầu thành, ngay từ đầu quân Đường đã sớm tắt hết đèn khí tử phong dùng để chiếu sáng, chỉ để lại mấy đống rơm dẫn dụ bọn chúng bắn tên.
Chưa kể gã còn vừa lao ra, giáng một đòn chí mạng vào Hứa Thôi Bối.
Vậy mà trong lúc lao tới rồi đột ngột dừng lại này, lại trúng ngay một mũi tên, sao có thể chứ!
Trong hai vạn kỵ quân, hình như không tồn tại một một thần tiễn thủ nào như vậy!
Hứa Thôi Bối vừa thầm nghĩ lần này mình chết chắc, thì đã thấy Cừu Bố đột nhiên ngửa người ra sau.
Lúc nhìn lại, hắn thấy Cừu Bố đã trúng một tên vào mi tâm, máu tươi tuôn ra xối xả, chảy đầy mặt, đôi mắt cũng không thể mở ra được nữa.
“A ha ha ha!”
Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Hứa Thôi Bối là “trời cũng giúp ta, cái mạng này còn chưa đến tuyệt lộ”. Tiếp đó, không chút chần chừ, hắn như quên đi cơn đau buốt đến từ cổ tay, vung mạch đao lên như một cơn lốc, chém bay đầu Cừu Bố.
“Phụt!”
Máu tươi từ cổ Cừu Bố phun ra như suối, lúc này trong lòng Hứa Thôi Bối mới sinh ra ý nghĩ giống với Cừu Bố, “Kẻ nào lại có thể nắm bắt thời cơ chuẩn xác đến vậy? Kẻ nào có thể bắn ra một mũi tên chí mạng như vậy?”
“A!”
Vô số tiếng kêu thất thanh, hoảng loạn đến từ đám người Thổ Phồn vang lên từ dưới chân tường thành.
Đám quân Thổ Phồn đều đang đắm chìm trong chém giết, hầu như không ai thấy rõ quá trình chiến đấu. Chỉ khi nghe thấy tiếng cười điên cuồng, kéo dài của Hứa Thôi Bối, sau đó lại thấy Cừu Bố đã bị chém bay đầu, bọn chúng mới kinh hãi, thậm chí sinh lòng quay đầu tháo chạy.
Mang Bố Chi đang dẫn quân tiến về phía kho lương.
Khói đặc quánh đến nỗi nước mắt gã cứ chảy ròng ròng.
Dọc đường đi, binh lính Thổ Phồn không ngừng hô hoán, để tránh việc không nhìn rõ mà đánh nhầm đồng đội.
Rõ ràng, tình huống như này thường xuyên xảy ra.
Lúc này gã đột nhiên nghe thấy tiếng hò reo vang dội vọng lại từ phía tây.
“Tên mập kia đã chết.”
Khóe miệng Mang Bố Chi khẽ nhếch lên, nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Gã chưa bao giờ nghĩ, người bỏ mạng lại là Cừu Bố.
Gã càng không hay biết, ở phía tây Hắc Sa Ngõa, sĩ khí của quân lính dưới trướng mình đã xuống thấp tới cực điểm.
…
Mang Bố Chi thân là đại tướng quân tiên phong, kinh nghiệm trận mạc phong phú, khả năng ứng biến cũng rất nhanh nhạy.
Từ lúc vào thành, gã đã định ra chiến thuật tập trung quân lực thanh trừng đối phương.
Cứ mỗi trăm người làm một đội, chia khu vực mà tiến lên.