Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 92. Thực Hư Thần Quỷ Trong Thành (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong khoảnh khắc, chiến ý trong lòng hắn đã tan biến như bọt nước, chỉ còn lại ý nghĩ duy nhất là chạy đến bên cạnh vị tướng lĩnh Thổ Phồn cách đó không xa. 

Người kia tên là Cách Tang, là người có chiến lực cao nhất trong toàn bộ Đồ Ma Vệ. 

Mỗi khi hành quân dã ngoại, Tán Phổ đều để Cách Tang ngủ cùng một doanh trướng với gã. 

Nhưng khi hắn vừa quay đầu lại, một mũi tên đã rơi vào sau gáy hắn vô cùng chuẩn xác. 

"Bụp" một tiếng nổ vang, toàn bộ phần gáy của hắn bị mũi tên này đánh nát.  

Trên lầu quan sát cách đó không xa, Long Bà lặng lẽ thu mình lại, ẩn nấp kỹ càng, khóe môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ hài lòng. 

Nhiều người ở đây như vậy, cũng không ai phát hiện ra mũi tên này đến từ đâu. 

... 

Sự xuất hiện bất ngờ của Hứa Thôi Bối đã khiến quân Thổ Phồn rối loạn, nhưng cũng đồng thời che mờ đi một sự thật, quân Đường trong thành đã gần như bị tiêu diệt hoàn toàn. 

Thổ Phồn cũng không thiếu tiễn sư. 

Trong một số lượng cung thủ nhất định, thể nào cũng có thể xuất hiện một hai kẻ thiên phú xuất chúng, bách bộ xuyên dương (1). 

Trong một góc khuất trên tường thành, một cung thủ Thổ Phồn đang nín thở, tập trung tinh thần cao độ. 

Hắn đã tính toán chính xác sức gió vào lúc này. 

Hắn nhìn Hứa Thôi Bối, thậm chí đến cả hô hấp cũng đã ngừng lại. 

Hắn tin chắc, mũi tên này sẽ lấy mạng tên cuồng đồ Đại Đường đã chế nhạo bọn hắn suốt một đêm. 

Tay trái hắn từ từ nâng cung, động tác chậm rãi, không gây ra bất cứ tiếng động nào, đồng thời tay phải thuận thế sờ về phía túi tên sau lưng. 

Nhưng… khoảng không lạnh lẽo lại chạm vào đầu ngón tay. 

Động tác này hắn đã quen thuộc đến mức trở thành bản năng, cho nên mãi đến khi tay phải trống rỗng đặt lên dây cung, hắn mới phản ứng lại. 

Tên của ta đâu? 

Tên của ta đâu rồi? 

Hắn không thể tin được quay đầu nhìn túi tên của mình. 

Hô hấp của hắn khó khăn giống như một người mắc bệnh lao phổi. 

Trong túi tên của hắn không còn mũi tên nào, chỉ còn lại duy nhất một chiếc lông vũ. 

Một chiếc lông vũ vốn được cắm trên mũ của Mang Bố Chi. 

Có kẻ đã lén lấy đi tất cả mũi tên trong túi tên của hắn, sau đó đổi lại bằng một chiếc lông vũ trên mũ của Mang Bố Chi. 

Nếu đã có thể làm được điều đó, tại sao không trực tiếp giết ta luôn đi? 

Tên cung thủ Thổ Phồn này cảm thấy mình sắp phát điên rồi. 

Nhưng vào lúc này, hắn lại thấy trong bóng tối nơi tường thành phía xa kia, dường như có một người phụ nữ mặc áo vải xanh đang thẹn thùng cười với hắn. 

Lông tơ toàn thân hắn dựng đứng! 

... 

Lam Ngọc Phượng đưa một bó tên cho Trần Đồ. 

"Sao không giết hắn luôn đi?" 

Nàng không hiểu tại sao Trần Đồ chỉ bảo nàng trộm tên mà không để nàng trực tiếp giết người. 

Trong tình huống này, trộm đồ của những người này thật sự quá khó khăn. 

Giết người thì tương đối đơn giản.  

Trong bóng tối, giọng nói lạnh lùng của Trần Đồ vang lên: "Bởi vì ý đồ bố trí của Cố Thập Ngũ là muốn khiến người Thổ Phồn nghi thần nghi quỷ. Tuy rằng đến giờ ta vẫn không thể xác định hắn làm như vậy có nhất định thành công hay không, nhưng có thể kiên trì đến cục diện như này, chúng ta đã không lỗ. Cho nên việc ta cần làm bây giờ, cũng chỉ là phối hợp với chiến thuật của hắn, khiến người Thổ Phồn càng thêm nghi thần nghi quỷ." 

Lam Ngọc Phượng nghe thấy Trần Đồ đánh giá Cố Thập Ngũ như vậy, có chút cao hứng nở nụ cười, sau đó nàng nhẹ giọng nói: " Thật ra vừa rồi trên tường thành, ta còn phát hiện một người khác của Cố Thập Ngũ cũng đang ẩn nấp." 

Trần Đồ khẽ giật mình: "Ai?" 

Lam Ngọc Phượng nói: "Cái người cụt tay tên Hạ Hỏa La ấy, hắn núp trên tường thành, hình như vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mấy người trong đại quân Thổ Phồn. Khi ta đi qua, hắn cũng phát hiện ra ta." 

Trần Đồ đột nhiên bật cười: "Cố Thập Ngũ, cái tên cáo già này." 

... 

Giờ đây, toàn bộ Hắc Sa Ngõa như một chảo lửa sục sôi. 

Ngoại trừ cổng thành đông và cổng thành tây, cổng thành nam và cổng thành bắc đều có kỵ binh Thổ Phồn ra vào, không ngừng vận chuyển vật tư thu được từ trong thành ra ngoài. 

Gần cổng nam, trong một con hẻm nhỏ vắng lặng sát tường thành, một tên tướng lĩnh Thổ Phồn mặc tỏa giáp màu bạc có chút nghi hoặc nhìn về phía đông.  

Hắn đã chinh chiến không biết bao nhiêu trận, nhưng chưa từng trải qua trận chiến nào cổ quái như này. 

Phía đông tiếng chém giết rung trời, mùi máu tanh nồng nặc lan đến tận đây, nhưng ở phía đông chỗ gã đứng thì lại không hề có bóng dáng quân Đường nào, ngay cả kho quân giới cũng không có người canh giữ. Ban đầu, một trăm người dưới trướng hắn vốn định đi vận chuyển tơ lụa và lá trà, nhưng thấy trong kho quân giới này lại có rất nhiều đao thương, côn sắt, các loại vũ khí còn mới nguyên, gã nhất thời hưng phấn. 

Sắt, đồng, tơ lụa, dược liệu, lá trà, những thứ này đều là thứ bọn hắn cần, nhưng đều không sánh bằng quân giới có sẵn! 

Hơn một trăm người dưới trướng gã, lập tức ưu tiên vận chuyển quân giới ra ngoài. 

Kỵ binh cứ tới tới lui lui, không hề gặp phải bất cứ trở ngại nào. 

Đồ vật mặc sức vận chuyển, vậy còn đánh trận gì nữa? 

Vậy tại sao bọn họ phải phá thành đồ sát? 

Đồ sát chẳng phải là vì những tên biên quân Đại Đường này chắc chắn sẽ liều chết bảo vệ thành trì không cho bọn chúng cướp đồ, đánh nhau sống chết với bọn chúng sao? 

Nhưng trước đó đến cả chiến mã mà Hoàng đế Đại Đường coi trọng nhất mà bọn hắn cũng đã lùa ra khỏi thành. 

Chuyện này rốt cuộc là sao? 

Tên tướng lĩnh Thổ Phồn này nhất thời có chút mơ hồ. 

Sau đó gã đột nhiên thấy có một nữ tử xuất hiện bên cạnh gã. 

Gã giật nảy mình, theo bản năng muốn hô to, nhưng vừa mới há miệng, một thanh đoản mâu đã ghim thẳng vào miệng gã. 

(1): Cách trăm bước bắn thủng lá dương. Chỉ tài thiện xạ. Bắt nguồn từ điển tích Dưỡng Do Cơ, người nước Sở, đứng cách xa cây dương trăm bước mà bắn trúng lá dương