Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lâm Mạn Ny buồn cười nhỏ giọng nói:
- Đại Đông Qua này gần hai năm không gặp vậy mà cúp máy nhanh như thế, thật tình...
Lâm Mạn Ny nhét di động vào trong túi xách đen, qua lao dọn dẹp văn kiện trên bàn, nàng rời khỏi văn phòng. Lâm Mạn Ny khóa cửa, xuống lầu. Lâm Mạn Ny đón một chiếc taxi ngay trước cửa tòa nhà văn phòng.
Lâm Mạn Ny hỏi tài xế:
- Bác tài, đi đường Triêu Hồng Âu Dương khu bao nhiêu tiền?
Tài xế taxi thuận miệng báo giá:
- Một trăm mốt.
Tài xế nhìn Lâm Mạn Ny mặc váy ngắn đồ tây đen công sở, có lẽ vì lương tâm nên lên tiếng nhắc nhở:
- Cô nương, chỗ đó cực kỳ rối loạn, toàn là quán bar vũ trường.
Lâm Mạn Ny hoàn toàn không nghe lời tài xế nhắc nhở:
- Ha ha, ta đi chỗ đó tìm bằng... Tìm ca ca.
Lâm Mạn Ny đau lòng giá tiền xe một trăm mốt nhưng vẫn mở cửa bước vào, cười nói với tài xế:
- Đi quán bar Hải Đế đường Triêu Hồng.
Ngoài dự đoán của Diệp Dương Thành là Tiểu Thương Ưu Tử tiến vào trạng thái thăng cấp thần sử chậm hơn Triệu Dung Dung một tiếng, nhưng hai nàng hoàn thành cùng lúc. Triệu Dung Dung, Tiểu Thương Ưu Tử đáp xuống đất, cung kính quỳ trước mặt Diệp Dương Thành.
- Thần sử nhất giai Triệu Dung Dung / Tiểu Thương Ưu Tử kính chào chủ nhân, chủ nhân dồi dào sức khỏe.
Diệp Dương Thành liếc mắt Triệu Dung Dung, Tiểu Thương Ưu Tử, cười gật đầu với hai nàng:
- Ừm! Đứng lên đi.
Diệp Dương Thành giơ cổ tay xem đồng hồ, chợt nhận ra đã bảy giờ tối. Diệp Dương Thành vuốt bụng rỗng, ngẫm nghĩ một lúc hắn lấy di động ra bấm số điện thoại của Lâm Mạn Ny.
Từ khi hội quỹ thành lập đến bây giờ Diệp Dương Thành hay đi ăn tối với Lâm Mạn Ny, không có nhiều tạp niệm, hắn hưởng thụ không khí cùng nàng ăn cơm.
Rất nhanh kết nối điện thoại, đầu dây bên kia truyền ra thanh âm ngạc nhiên của Lâm Mạn Ny:
- A lô, Diệp đại ca?
- Ừm! Là ta đây.
Diệp Dương Thành vừa dùng năng lực tâm linh câu thông kêu Tiểu Thương Ưu Tử vào phòng ngủ lấy ví cho mình, vừa cười nói với di động:
- Bây giờ nàng còn ở hội quỹ không? Đi ra cùng ăn cơm chiều đi.
- Ta sao?
Lâm Mạn Ny tạm dừng giây lát, xin lỗi nói:
- Có lẽ tối nay không rảnh, ta đang ở trên xe...
Diệp Dương Thành ngạc nhiên hỏi lại:
- Ở trên xe?
Diệp Dương Thành lấy làm lạ hỏi:
- Nàng đi đâu?
- Ta... Một bằng hữu của ta hẹn đi quán bar nói chuyện một chút.
Lâm Mạn Ny do dự một lúc sau bản năng cho đáp án mơ hồ:
- Bây giờ ta đang đi bên đó.
Diệp Dương Thành kinh ngạc hỏi:
- Quán bar?
Tuy Diệp Dương Thành quen biết Lâm Mạn Ny không lâu nhưng tần suất tiếp xúc khá cao, hắn biết nàng thuộc mẫu truyền thống. Diệp Dương Thành còn nhớ có lần mời nàng đi karaoke hát nhưng bị từ chối, bây giờ nàng lại đi quán bar?
Một bằng hữu mời, không hiểu sao Diệp Dương Thành thấy bực bội hỏi:
- Bằng hữu của nàng... Là nam đúng không?
- A...
Lâm Mạn Ny ngồi trên taxi chưa rời khỏi phạm vi Ôn Nhạc huyện, bỗng chốc mặt nàng đỏ ửng.
Lâm Mạn Ny bản năng giải thích rằng:
- Diệp đại ca đừng hiểu lầm, cái đó... Cái đó... Đó là một đại ca ca trong viện chúng ta, đã nhiều năm không gặp nhau. Không phải... Không phải... Không phải như ngươi nghĩ...
Lâm Mạn Ny lắp bắp giải thích, nàng không chú ý bản thân rất quan tâm thái độ của Diệp Dương Thành đối với mình. Có lẽ Lâm Mạn Ny sẽ giải thích phản ứng này là bản năng của nữ, nhưng nàng không thể phủ nhận nhịp tim đập nhanh.
Diệp Dương Thành nghe Lâm Mạn Ny bối rối, hoảng hốt giải thích thì trong lòng càng khó chịu hơn.
- Ha ha, đôi khi đi ra ngoài thả lỏng chút cũng tốt.
Đại ca ca? Ba chữ kia thốt ra từ miệng nữ nhân trưởng thành sao không làm người ta suy nghĩ lan man?
Diệp Dương Thành làm bộ làm tịch cười, hắn thò đuôi hồ ly hỏi dò:
- Vừa lúc thời gian này ta bận rộn như con quay, nàng đi quán bar nào? Chắc không ngại ta đi qua uống ké một ly rượu?
Lâm Mạn Ny giật mình kêu lên:
- A?
Lâm Mạn Ny ngây ra một lúc mới nhỏ giọng nói:
- Quán bar Hải Đế đường Triêu Hồng lộ Âu Dương khu...
- Được rồi, bây giờ ta qua ngay.
Nghe Lâm Mạn Ny báo địa chỉ, Diệp Dương Thành yên lòng. Ít ra chứng minh Lâm Mạn Ny và đại ca ca gì đó gặp mặt không có y định tránh mặt Diệp Dương Thành, đây là chuyện tốt.
Diệp Dương Thành mỉm cười cúp máy, nhét di động vào túi tiền. Diệp Dương Thành nhận chìa khóa xe từ tay Triệu Dung Dung, ví tiền từ Tiểu Thương Ưu Tử.
Sửa soạng xong xuôi Diệp Dương Thành cười nói với Triệu Dung Dung, Tiểu Thương Ưu Tử:
- Đi, chúng ta đi nếm thử mùi vị quán bar.
Diệp Dương Thành không nói đùa, hắn lớn đầu như vậy nhưng chưa đi quán bar được vài lần. Bình thường quá lắm là đi karaoke hát hò một lúc. Diệp Dương Thành nhớ lần đến quán bar gần đây nhất là lúc cấp 3 đi với Trần Thiếu thanh. Lần đó Diệp Dương Thành đi quán bar vì một lý do quan trọng, nghe một nam sinh trong lớp quen mặt trải đời bảo trong quán bar có hàng ngàn cô nàng cô đơn chờ một đêm tình. Diệp Dương Thành, Trần Thiếu thanh bồng bột thanh xuân đầu óc nóng lên cầm mấy chục khối tiền đi quán bar.
Kết quả sao? Ài, không nhắc là hơn.
Sau lần đả kích đó Diệp Dương Thành không còn đi quán bar nữa. Bây giờ nghe Lâm Mạn Ny nhắc tới quán bar gợi nhớ ký ức thời cấp 3 của Diệp Dương Thành. Quán bar sao? Đi uống một chút cũng không tệ. Nhưng không biết quán bar bây giờ và mấy năm trước có chỗ nào khác nhau?
Diệp Dương Thành cười tủm tỉm, cùng Triệu Dung Dung và Tiểu Thương Ưu Tử lái xe rời khỏi sofa lao nhanh đi Athị Âu Dương khu.
Cùng lúc đó, trong gian phòng rộng hơn hai trăm thướ vuông tại một khu phố trang hoàng đẹp đẽ Âu Dương khu Khánh Châu thị, có hai người ngồi trong phòng khách, hai nam một nữ.
Nam nhân khoảng bốn mươi ba tuổi, cạo tóc sát da đầu. Nam nhân ngồi trên sofa hít thuốc phun khói, cổ áo sơ mi hở ra lộ dây huyền vàng thô cỡ dây xích.
Nữ nhân khoảng năm mươi tuổi, uốn tóc quăn ngắn ngang tai, đeo gọng kính đen, mặc bộ đồ ngủ cà phê hợp với tuổi của mình.
Hai người ngồi đối diện nhau. Ba phút sau, nam nhân ngồi thẳng người ngước nhìn nữ nhân kia. Dưới ánh đèn mông lung, phía bên má phải đằng trước lỗ tai nam nhân trung niên lộ ra vết đao như con rết đặc biệt làm cho người ta sợ hãi. Nhưng trước mặt nữ nhân trung niên thì gã tỏ vẻ cung kính, nhỏ nhẹ nói chuyện.
- Lý thị trưởng, không biết chuyện của hai huynh đệ kia của ta có tiến triển gì không?
Nghe nữ nhân hỏi, nữ nhân được gọi là Lý thị trưởng trầm ngâm giây lát nói:
- Vụ việc hơi khó.
- Đêm hôm đó người bị đánh bị thương tại chỗ của ngươi là nhi tử của phó cục trưởng công an thị cục. Mới bị bắt vào ba ngày, ngươi cứ chờ đi, đợi thời cơ chín muồi chắc chắn ta sẽ nói góp vào cho bọn họ ra ngoài.
Nghe nữ thị trưởng trả lời, nam nhân trung niên rất sốt ruột:
- Cái này...
Chương 250-1: Tà niệm (Thượng)Nam nhân hút mấy ngụm thuốc lá, cắn răng nói với Lý thị trưởng;
- Lý thị trưởng, Lưu Tồn Huy ta đã giao thiệp với người mấy năm. Ta không giấu gì người, trong hai người bị bắt có một là nhi tử của ta.
Lý thị trưởng ngước lên:
- A?
Lý thị trưởng kinh ngạc hỏi:
- Chẳng phải ngươi chỉ có một nhi tử sao?
- Người đó là... Là sau này ta tìm một nữ nhân sinh ra.
Lưu Tồn Huy ngần ngừ giây lát, nói:
- Xin Lý thị trưởng giúp đỡ cho, nhanh chóng đưa hắn ra khỏi nhà giam, nếu như...
Lý thị trưởng nheo mắt nói:
- Nếu như cái gì?
Mặt Lý thị trưởng không biểu tình, rất khó đoán.
- Nếu trước... Chiều mai mà bên Lý thị trưởng không có cách nào đưa hắn ra thì...
Lưu Tồn Huy căn răng nói:
- Hắn biết quá nhiều chuyện, đêm dài lắm mộng.
Nghe Lưu Tồn Huy nói, Lý thị trưởng biến sắc mặt:
-...
Lý thị trưởng tỏ vẻ vô tình hỏi:
- Biết bao nhiêu?
Lưu Tồn Huy rít qua kẽ răng:
- Hàng chưa nộp thuế, hàng lậu.
Lưu Tồn Huy tạm dừng giây lát, bổ sung nói:
- Còn có chuyện giữa ta và người...
Lưu Tồn Huy nói xong ngước nhìn Lý thị trưởng:
- Lỡ như hắn bị cạy miệng thì hậu quả không tưởng tượng nổi.
Lý thị trưởng hít sâu, chậm rãi gật đầu, nói:
- Đã biết.
Lưu Tồn Huy thấy vậy gã hiểu rằng chuyện của mình đã xong, gã đứng dậy khom lưng chào Lý thị trưởng. Lưu Tồn Huy xoay người rời khỏi phòng khách, nhẹ nhàng đóng cửa phòng, bước xuống lầu.
Lưu Tồn Huy vừa đi, nét mặt Lý thị trưởng hoàn toàn thay đổi, chất chứa khinh thường.
Lý thị trưởng đứng lên khỏi sofa:
- Lưu Tồn Huy, Phủ Thủ bang...
- Còn có nhi tử của ngươi, ha ha... Tất cả đều không phải thứ tốt làm gì!
Lý thị trưởng?
Dường như thị trưởng Khánh Châu thị là một nữ nhân, tên của nàng gọi là... Lý Đan Hồng.
Lâm Mạn Ny đến quán bar Hải Đế đường Triêu Hồng lộ Âu Dương khu thì Diệp Dương Thành chỉ vừa lái xe rời khỏi Ôn Nhạc huyện.
Lâm Mạn Ny bước ra khỏi xe taxi đậu trước cửa quán bar Hải Đế, tiếng nhạc xập xình chát chúa, các nam nữ trẻ tuổi rít gào xuyên qua cửa cái vang vọng trên đường Triêu Hồng. Một con phố tụ tập hơn mười quán bar, hai mươi mấy tiệm karaoke, quy mô như vậy chỉ có duy nhất trong toàn Khánh Châu thị.
Lâm Mạn Ny bước xuống xe taxi, nàng bị ấn tượng đầu tiếng là tiếng rú sói tru. Đứng trên đường cái Triêu Hồng lại như đã ở trong quán bar, đưa người vào thế giới gần như điên cuồng.
Lâm Mạn Ny không phải loại thiếu nữ có rượu thì uống ừng ực, có karaoke thì hát như điên, nên sau khi xuống taxi nàng nhíu chặt mày.
Lâm Mạn Ny ngước nhìn tấm biển quán bar Hải Đế, nhỏ giọng nói:
- Chút nữa phải khuyên Đại Đông Qua ít đi chỗ như vậy.
Cùng lúc đó, trên dãy ghế gần sân nhảy quán bar Hải Đế có sáu nam nhân tụ tập lại. Bốn nam nhân ngồi, hai người đứng.
Trên sofa gần sân nhảy, một nam nhân trẻ hai mươi ba, bốn tuổi biểu tình căng thẳng ngồi, thường nghiêng đầu nhìn hướng cửa cái quán bar Hải Đế như đang tìm kiếm điều gì.
Sau lưng thanh niên có hai người trẻ tuổi khác nhuộm tóc vàng, miệng ngậm điếu thuốc một trái một phải ấn vai nam nhân trẻ ngồi trên sofa, dường như trông chừng gã.
Còn ba nam nhân đang ngồi khác thì chia ra ba hướng, nhìn như tùy ý ngồi, uống bia nhưng mắt luôn liếc hướng nam nhân trẻ hai mươi ba, bốn tuổi, có vẻ vui sướng khi người gặp họa.
Ngồi bên tay phải nam nhân trẻ hai mươi ba, bốn tuổi là một nam nhân đầu đinh, từ bên trái trán dọc xuống tai phải xăm một hình con nhền nhện, ánh đèn mờ tối của quán bar tăng phần âm trầm.
- Đã bảy giờ bốn mươi lăm phút đồng hồ.
Nam nhân đầu đinh móc điện thoại di động ra xem giờ giấc, ngước lên nói với nam nhân trẻ hai mươi ba, bốn tuổi:
- Nữ nhân trả nợ cho ngươi đâu?
Nghe nam nhân đầu đinh hỏi, nam nhân trẻ hai mươi ba, bốn tuổi càng cục xúc bất an nhìn cửa lớn.
- Minh ca, xin hãy chờ thêm một chút.
Nam nhân trẻ hai mươi ba, bốn tuổi cười nịnh nói với nam nhân đầu đinh:
- Chắc chắn nàng sẽ tới.
- Ngươi theo ta cũng cỡ hai năm đúng không?
Nam nhân đầu đinh hờ hứng liếc nam nhân trẻ hai mươi ba, bốn tuổi, thản nhiên nói:
- Đừng nói Minh Tử ta không lo cho ngươi, thật sự là vì ngươi không có mắt. Vào chỗ này hai năm vẫn không rõ ràng quy tắc, dám mượn tiền vay nặng lãi của Huy ca?
Cổ họng nam nhân trẻ hai mươi ba, bốn tuổi khô khốc, chỉ có thể phát ra tiếng nuốt ừng ừng, không biết nên trả lời thế nào:
- Ta...
Minh ca rút bao thuốc lá trong túi ra, mồi lửa một điếu.
- Triêu ca chính miệng nói món nợ hai trăm mười bảy vạn của ngươi đổi lại nữ nhân ngươi kêu đến phải làm ở đây bốn năm.
Minh ca nói với nam nhân trẻ hai mươi ba, bốn tuổi:
- Nhưng tiền bán thịt không dễ lấy, nếu cuối cùng xảy ra vấn đề gì...
- Minh ca yên tâm!
Không đợi Minh ca nói xong, nam nhân trẻ hai mươi ba, bốn tuổi vỗ ngực bảo đảm:
- Nàng ta là cô nhi, từ nhỏ lớn lên trong cô nhi viện, tuyệt đối sẽ không gây ra bất cứ rắc rối nào cho Triêu ca. Khi nàng đi ra bán ta có thể phụ trách trông chừng.
- Hy vọng ngươi nói thật.
Minh ca hút thuốc phì phèo trên sofa, ánh mắt khinh thường nhìn nam nhân trẻ hai mươi ba, bốn tuổi. Tuy Minh ca phụ trách xử lý chuyện này nhưng không nhịn được coi thường nam nhân trẻ hai mươi ba, bốn tuổi.
- Chắc chắn là thật!
Nam nhân trẻ hai mươi ba, bốn tuổi vỗ ngực bồm bộp nói:
- Lâm Hải Đông ta đi theo Minh ca hai năm, chẳng lẽ Minh ca không biết rõ ta là loại người gì sao?
Người không biết nghe Lâm Hải Đông nói câu này còn tưởng đâu gã là người tốt, nhưng Minh ca nghe xong thì nhếch mép, cực kỳ khinh thường.
Đúng là Lâm Hải Đông đi theo Minh ca hai năm, nhưng trong thời gian đó gã toàn làm việc vặt. Nếu bảo hiểu biết thì là qua chuyện lần này khiến Minh ca nhìn rõ Lâm Hải Đông là loại người gì.
Tằng tịu với một nữ tiếp viên trong quán bar Hải Đế, nóng đầu tuyên bố mua kim cho nàng, tức là nhẫn vàng, khuyên tai vàng, dây chuyền vàng. Theo giá thị trường thì mỗi món dễ mua, nhưng muốn mua trọn bộ phải tốn một vạn khối tiền. Lâm Hải Đông chỉ là một tên du côn lôm côm, đừng nói một vạn khối tiền, xem như là một ngàn khối cũng khó lấy ra.
Con người Lâm Hải Đông muốn địa vị không có địa vị, muốn thân phận không có thân phận nhưng rất sĩ diện, lời nói ra như nước đổ đi. Vì giữ mặt mũi, Lâm Hải Đông suy đi nghĩ lại nhìn hướng sòng bạc mà đai ca của gã bảo kê.
Lâm Hải Đông không vội vã đi đánh bài, gã mượn tiện lợi thân phận lôi kéo tình cảm với một tay chia bài trong sòng bạc. Trong một tuần đó Lâm Hải Đông tốn mấy trăm khối tiền móc nối với tay chia bài, gã cho rằng đã có quan hệ chặt chẽ với tay chia bài.
Tháng này tiền lương phát cho Lâm Hải Đông, gã cầm một ngàn năm trăm khối tiền vào sòng bạc đánh bạc.
Lâm Hải Đông lựa chọn hai mươi mốt điểm nơi tay chia bài kia phụ trách. Lâm Hải Đông thật ngốc, rất ngây thơ, ban đầu tay chia bài cố ý thả cho gã ăn hai ván, để gã thắng hơn một ngàn khối. Vấn dề là Lâm Hải Đông muốn mua ba kim!
Chương 250-2: Tà niệm (Hạ)Làm người không biết tự hiểu sức mình, Lâm Hải Đông cầm tiền tiếp tục đánh bạc. Chmạ rãi Lâm Hải Đông thắng hơn bốn ngàn, nhưng tay chia bài hơi tức giận, lặng lẽ mài dao. Bốn ngàn khối tiền thắng chớp mắt mất đi.
Lúc này người có chút lý trí nên rời bỏ ngay, nhưng Lâm Hải Đông thì không. Chân Lâm Hải Đông như bị đóng đinh trước chiếu bạc hai mươi mốt điểm. Não Lâm Hải Đông nhũn cho rằng tay chia bài sợ bị người nhận ra nên mới làm gã thua.
Kết quả Lâm Hải Đông quăng hết số tiền còn lại lên bàn, định dùng cách này nói cho tay chia bài biết: Ta đã không có tiền, ngươi hãy để ta thắng đi
Hiển niên tay chia bài đang nổi nóng, huống chi gã có đạo đực nghề nghiệp. Mấy tiếng đại ca, vài bao thuốc lá chỉ là mây khói với tay chia bài. Thế là Lâm Hải Đông thua sạch vốn ban đầu.
Lúc này Lâm Hải Đông đã đỏ mắt, gã chạy ra khỏi chiếu bạc năm phút sau ôm mười vạn khối tiền vay nặng lãi quay trở về. Nửa tiếng sau Lâm Hải Đông có thua có thắng, nhưng mười vạn khối tiền chỉ còn lại gần bảy vạn khối.
Lâm Hải Đông muốn thắng lại, gã muốn thắng.
Lâm Hải Đông cắn răng tiếp tục, mười vạn khối tiền dần bị gã thua sạch không còn một đồng.
Đến lúc này Lâm Hải Đông hoàn toàn đánh mất lý trí, xoay người lại mượn tiền sau đó tiếp tục đánh.
Năm tiếng, Lâm Hải Đông thiếu sòng bạc dến tám mươi vạn. Người cho vay nặng lãi sớm chú ý đến Lâm Hải Đông, rất nhanh báo tin lên cấp trên. Sau đó Lâm Hải Đông bị tay sai như sói như hổ bắt.
Lâm Hải Đông bị nhốt trong phòng tối đánh bầm dập, khi gã đi ra thì tám mươi vạn vay nặng lãi đã nhảy lên hai trăm vạn.
Lâm Hải Đông làm sao trả nổi số nợ lớn như thế? Nhiều lần xác nhận không trả được, Lâm Hải Đông còn tỏ thái độ muốn tiền không có chỉ còn mạng. Đối với hành động ngang như cua của Lâm Hải Đông, sòng bạc đáp lại rất đơn giản: Tiếp tục nhốt Lâm Hải Đông vào nhà tối, dùng nắp bia lót dưới đầu gối, bắt gã quỳ bên trên đầu nắp có nếp gấp.
Gần mười phút sau Lâm Hải Đông gào khóc nói mình có cách.
Lâm Hải Đông vắt óc nghĩ ra một cách là lừa Lâm Mạn Ny, người cùng gã lớn lên trong Quang Minh cô nhi viện, hai năm không gặp đến quán bar Hải Đế, giam lỏng, buộc nàng đi bán thân. Lâm Hải Đông sẽ dùng số tiền Lâm Mạn Ny bán thân xác để trả nợ.
Không phải ai đều có thể dùng cách này trả nợ bài bạc, lão bản đằng sau sòng bạc có năng lực lớn đến mấy cũng không dám làm quá đáng.
Muốn dùng thủ đoạn ép người lương thiện làm kỹ nữ để trả nợ bài bạc đầu tiên nữ nhân bị ép buộc đó không có người thân hay gì, ít ra không có người thân trại Khánh Châu thị.
Thứ hai, những kẻ dụ dỗ thiếu nữ vô tội vào miệng cọp phải là người trông chừng các nàng bán tân xác. Nghĩa là trông chừng khi các thiếu nữ vô tội đi khách, tránh cho nàng ta chạy trốn hoặc tự sát.
Thứ ba và cũng là nguyên nhân chủ yếu nhất vì sao sòng bạc dám làm điều này? Thiếu nữ bị lừa bán thân xác hoặc trong thời gian trong quán bar xảy ra bất cứ điều gì ngoài ý muốn hoàn toàn không liên quan đến lão sòng bạc hoặc quán bar. Bởi vì kẻ buộc thiếu nữ bán xác thịt không phải bọn họ, kẻ chịu trách nhiệm đó là người canh chừng thiếu nữ, không có quan hệ phụ thuộc gì tới sòng bạc, quán bar Hải Đế, đây đơn giản là quan hệ thuê mướn.
Điều cuối cùng và khó khăn nhất, thiếu nữ bị lừa bán thân xác phải có mặt mũi, vóc dáng, không phải cứ là nữ thì có thể đi khách trả nợ.
Đương nhiên theo quy tắc ngầm, thiếu nữ bị ép bán xác thịt trả nợ đêm đầu tiên phải có quan hệ với người canh giữ, rồi tới nhân vật số một, số hai trong sòng bạc, tiếp tục qua tay với lão bản quản lý quán bar sau này.
Quá trình này bị gọi là, điều giáo.
Di động thật lâu không vang bỗng reo lên tiếng chuông lảnh lót.
- Đợt tuyết đầu tiên năm hai không trăm lẻ hai...
Lâm Hải Đông hồi hộp lấy di động ra khỏi túi, nhìn dãy số trên màn hình, vẻ mặt gã mừng rỡ nhanh chóng ấn nút nghe.
Giọng Lâm Mạn Ny trong trẻo từ loa truyền vào tai Lâm Hải Đông:
- Đại Đông Qua, ta đã đến nơi, ngươi ở đâu?
Giọng Lâm Hải Đông run run, không phải vì hồi hộp mà là hưng phấn nói:
- Nàng... Nàng đến quầy bar đi, ta thấy nàng liền qua gặp ngay.
Lâm Hải Đông có tà niệm với Lâm Mạn Ny xinh đẹp.
Hai năm nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn, có thể khiến một người xấu học tốt, cũng đủ để một người tốt học cái xấu. Đối với Lâm Hải Đông rời khỏi cô nhi viện ra ngoài phiêu bạt thì gã hoàn toàn là một tên cặn bã vì đạt được mục đích bất chấp tất cả.
Lâm Mạn Ny nhỏ hơn Lâm Hải Đông ba tuổi, ngay từ nhỏ trong cô nhi viện gã rất quan tâm chăm sóc nàng. Nhưng sâu bên trong Lâm Hải Đông không có tình huynh muội với Lâm Mạn Ny, bởi vì nàng... Quá đẹp.
Lâm Mạn Ny đúng là rất đẹp, trong hàng tá đám nhóc ở Quang Minh cô nhi viện thì nàng yêu kiều thướt tha, là một cô bé dễ hấp dẫn ánh mắt nhất. Lâm Hải Đông lớn hơn Lâm Mạn Ny ba tuổi, hiểu nhiều chuyện hơn nàng. Có thể nói từ ngày sinh nhật mười lăm tuổi của Lâm Mạn Ny thì Lâm Hải Đông đã để ý tới nàng.
Nhưng Lâm Mạn Ny rất dính người, mỗi ngày đi theo Lâm mụ mụ Lâm Đông Mai, không cho Lâm Hải Đông có cơ hội ra tay.
Mãi khi Lâm Hải Đông trưởng thành, rời khỏi Quang Minh cô nhi viện, bắt đầu thử độc lập nhưng vẫn nhớ Lâm Mạn Ny mãi không quên. Lâm Hải Đông thuê một căn hộ trong thị trấn Ôn Nhạc huyện ở ba, bốn năm. Mãi khi Lâm Mạn Ny lớn lên, Lâm mụ mụ Lâm Đông Mai nói thẳng với Lâm Hải Đông là không cho gã có ý đồ với Lâm Mạn Ny thì gã rời khỏi Ôn Nhạc huyện, đến Âu Dương khu. Lâm Hải Đông tham gia Phủ Thủ bang Âu Dương khu, làm một tên du côn.
Hai năm mưa dầm thấm đất khiến tư duy của Lâm Hải Đông vô hình trung thay đổi rất nhiều. Ban đầu Lâm Hải Đông muốn thông qua con đường bình thường theo đuổi Lâm Mạn Ny, nhưng bây giờ thì... Đói với Lâm Hải Đông, chỉ cần được lên giường với Lâm Mạn Ny, gã không quan tâm đó là cách gì.
Lâm Hải Đông mới buông di động chưa tới mười giây thì trước quầy bar quán bar Hải Đế quả nhiên có mặt Lâm Mạn Ny mặc váy ngắn đồ tây đen. Lâm Hải Đông nhìn Lâm Mạn Ny quen thuộc lại xa lạ, thiếu nữ thường cùng gã quấn quýt trong mơ, Lâm Hải Đông không còn suy nghĩ nào khác hơn là hai ý định. Thứ nhất, tiền nợ có người trả giùm, thứ hai, rốt cuộc gã có thể lên giường với Lâm Mạn Ny.
Hai ý nghĩ kích thích Lâm Hải Đông cười toe toét.
Lâm Hải Đông lên tiếng chào Minh ca:
- Nàng đến rồi.
Hai tên du côn trông chừng Lâm Hải Đông, gã đứng dậy đi hướng quầy bar quán bar Hải Đế.
- Mạn Ny!
- A?
Loáng thoáng nghe có người kêu tên mình, Lâm Mạn Ny sửng sốt, nhìn theo hướng phát ra thanh âm. Lâm Hải Đông bước nhanh đi hướng Lâm Mạn Ny, hai người bốn mắt nhìn nhau. Hai năm không gặp quán bar Hải Đế, trên mặt Lâm Mạn Ny nở nụ cười thật lòng.
Lâm Mạn Ny thật tự nhiên lên tiếng chào hỏi:
- Đại Đông Qua, sao hai năm nay không ghé thăm ta?