Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Xưng hô quen thuộc, nụ cười quen thuộc, thân hình quen thuộc, khuôn mặt quen thuộc.

Lâm Mạn Ny thuận miệng kêu một câu bất giác gợi lên chút thiện niệm sâu trong đáy lòng Lâm Hải Đông. Gã nhìn khuôn mặt ngây thơ của Lâm Mạn Ny, gã sững sờ. Lâm Hải Đông bắt đầu hối hận.

Lâm Mạn Ny kêu tiếng Đại Đông Qua kích thích Lâm Hải Đông quá lớn. Nói đến thì mặc dù Lâm Hải Đông lạc lối nhưng dù sao gã chưa xấu xa tận xương, muốn thực hiện điều trong tưởng tượng rất khó khăn. Ràng buộc pháp luật, mẫu thuẫn quan niệm đạo đức, chỉ một chút nhưng làm Lâm Hải Đông cực kỳ rối rắm.

Tuy nhiên, Lâm Mạn Ny kêu tên gợi lương tri của Lâm Hải Đông, nhưng hai tên du côn đi theo gã thì không suy nghĩ nhiều.

Nhìn Lâm Mạn Ny mặc váy ngắn đồng phục công sở, nhìn thiếu nữ xinh đẹp mặt mày đáng yêu, duyên dáng yêu kiều, mắt hai tên du côn sáng rực. Hai người liếc nhau, một tên du côn nhấc chân đi hướng Lâm Mạn Ny.

Một tên du côn khác ấn vai Lâm Hải Đông, cười dâm:

- Không ngờ ngươi nói đúng, cô nàng này thật là cực phẩm. Chờ chút nữa dạy dỗ có ngại ta tham gia một chân không?

Người Lâm Hải Đông run lên, có con dao nhọn đâm vào tim gã, máu chảy ròng ròng.

Bởi vì đến lúc này Lâm Hải Đông mới hiểu gã đã làm cái gì, gã đẩy Lâm Mạn Ny vào hố lửa, gã buộc nàng vào đường cùng.

Nhưng mà...

Hai nắm đấm siết chặt, móng tay đâm sâu vào da thịt, người Lâm Hải Đông run run. Hối hận đã muộn màng.

Ngay từ khi Lâm Mạn Ny bước vào quán bar Hải Đế thì Lâm Hải Đông đã mất cơ hội hối hận. Quán bar Hải Đế là sự nghiệp thuộc Phủ Thủ bang, nguyên đường Triêu Hồng đều là sân nhà của Phủ Thủ bang.

Lâm Mạn Ny có thể thoát ra chỗ này không?

Lâm Hải Đông hiểu rằng trừ phi kỳ tích xảy ra, nếu không đó là điều không thể. Một khi chạy trốn thất bại, không chỉ Lâm Hải Đông chịu Phủ Thủ bang hành hạ mà Lâm Mạn Ny cũng...

Mắt Lâm Hải Đông trở nên trống rỗng, gã như cái xác không hồn, chết lặng, từ từ tuyệt vọng.

Lâm Hải Đông ngơ ngẩn nhưng tên du côn đi hướng Lâm Mạn Ny thì không ngốc. Tên du côn cười dê nhìn Lâm Mạn Ny từ trên xuống dưới, đặc biệt bộ đồ công sở của nàng làm gã rất ngứa ngáy.

Tên du côn thầm la một tiếng: Cực phẩm.

- Nàng là Lâm Mạn Ny đúng không?

Tên du côn nói:

- Theo ta qua đây.

Trong mắt Lâm Mạn Ny thì hai tên du côn là người của Âu Dương khu sợ Lâm Hải Đông trốn nợ nên đi theo, nàng không suy nghĩ đến điều gì khác.

Nghe tên du côn nói, Lâm Mạn Ny đơn thuần cho rằng nàng nên tính tiền thay Lâm Hải Đông.

- À.

Lâm Mạn Ny không đến Âu Dương khu làm sao biết chỗc nào tính tiền? Lâm Mạn Ny lấy làm lạ nhìn Lâm Hải Đông vẻ mặt ngơ ngác, nàng gật đầu với tên du côn kia. Lâm Mạn Ny vừa lục lọi giỏ xách vừa đi theo tên du côn tới băng ghế gần đó.

Lâm Hải Đông đi bên cạnh Lâm Mạn Ny, gã không nói tiếng nào.

Lâm Mạn Ny không suy nghĩ nhiều về biểu hiện kỳ lạ của Lâm Hải Đông, nàng cho rằng hắn nhờ nàng trả tiền nên thấy mất mặt.

Lâm Mạn Ny cười ngọt ngào nói với Lâm Hải Đông:

- Đại Đông Qua, sau khi tính tiền ra về ngươi nhớ mời ta ăn kem cây.

Lời nói vui đùa ý định vứt bỏ nỗi băn khoăn của Lâm Hải Đông, nhưng nghe Lâm Mạn Ny nói xong gã nhớ lại lúc ở Quang Minh cô nhi viện, gã vì nàng mong muốn ăn kem đá mà lấy trộm năm khối tiền của Lâm mụ mụ Lâm Đông Mai đi mua cho nàng.

Súc sinh.

Lâm Hải Đông thầm chửi mình thậm tệ, biểu tình ngơ ngác dần trở nên kiên quyết. Lâm Hải Đông liếc Lâm Mạn Ny, gã cắn răng quyết định.

Nhưng tên du côn luôn đi theo bên cạnh Lâm Hải Đông chưa từng thả lỏng cảnh giác, một bàn tay kiềm vai gã không cho gã có cơ hội phản động.

Khi Lâm Mạn Ny bị một tên du côn ấn ngồi xuống băng ghế sofa, Lâm Hải Đông bật khóc.

- Các người...

Lâm Mạn Ny sửng sốt, sao tự nhiên nàng đang đi lại bị người ấn xuống sofa? Lâm Mạn Ny nhìn ba tên du côn khác ngồi trên sofa, cảm xúc bất an tràn ngập đáy lòng.

Lâm Mạn Ny bản năng nhìn hướng Lâm Hải Đông, gã có tật giật mình quay đầu sang một bên né ánh mắt của nàng.

Phản ứng của Lâm Hải Đông làm Lâm Mạn Ny càng bất an hơn, nàng bứt rứt nhìn ba tên du côn cười tủm tỉm với mình.

Lâm Mạn Ny cố gắng bình tĩnh, cổ họng khô khốc nói:

- Ta... Ta tới trả tiền cho hắn...

Nghe Lâm Mạn Ny nói, Minh ca thu lại tầm mắt rà soát người nàng.

- Đương nhiên, hiểu hiểu.

Minh ca nhếch môi cười nói:

- Nếu nàng không tính tiền cho hắn thì còn ai tính???

Lời Minh ca đầy ẩn ý, nhưng Lâm Mạn Ny hoàn toàn không nghe hiểu được. Lâm Mạn Ny cứ nghĩ đây là quy định tránh quỵt nợ.

Tâm tình thả lỏng một chút, Lâm Mạn Ny lấy cái bóp màu hồng hơi cũ trong túi xách đen ra.

Lâm Mạn Ny mở bóp, hỏi Minh ca:

- Hắn... Thiếu bao nhiêu tiền?

Minh ca ngồi thẳng người, khuỷu tay chống mặt bàn, cười tủm tỉm nhìn Lâm Mạn Ny:

- Không nhiều.

Dưới ánh đèn mờ tối trông Minh ca thật kỳ lạ, gã chậm rãi giơ hai ngón tay hướng Lâm Mạn Ny:

- Chỉ hơn hai trăm vạn.

Lâm Mạn Ny đang đếm hơn một ngàn khối tiền trong bóp, định rút mấy tấm ra thanh toán bỗng chốc ngẩn ngơ.

- A?

Chú ý đến phản ứng của Lâm Mạn Ny, năm tên du côn bao gồm Minh ca cười phá lên:

- Ha ha ha ha ha ha!

Minh ca nói với Lâm Mạn Ny:

- Nữ nhân ngốc, nàng cho rằng Lâm Hải Đông kêu nàng đến là vì trả tiền rượu mấy trăm khối sao? Ha ha, nói thẳng đi, nàng đã bị hắn bán. Lâm Hải Đông nợ tiền bài hơn hai trăm vạn, đại ca của ta nói nàng phải làm ở đây bốn năm trả nợ.

- Ta...

Lâm Mạn Ny hoàn toàn ngẩn ngơ, sự thật đến quá đột ngột làm nàng không kịp trở tay.

Nợ tiền bài hơn hai trăm vạn?

Muốn... Nàng làm trong Âu Dương khu bốn năm trả nợ cho Lâm Hải Đông? Hơn hai trăm vạn chứ không phải hai vạn, cũng không phải hai mươi vạn, là loại công tác gì có thể trả món nợ hơn hai trăm vạn trong bốn năm?

Mặc dù Diệp Dương Thành bảo thủ, ít tiếp xúc mặt tối trong xã hội nhưng nàng rất hiểu chuyện. Có hai chữ Lâm Mạn Ny không muốn nghĩ đến lúc này hiện ra trong đầu nàng: Bán - Dâm.

- Không... Ta không muốn!

Lâm Mạn Ny đứng bật dậy, biểu tình kinh hoàng hét thất thanh:

- Ta không muốn làm điếm!

Nghe Lâm Mạn Ny nói làm Minh ca ngạc nhiên:

- Ô?

Minh ca đứng lên, vỗ tay nói:

- Ngực bự mà đầu cũng không ngốc.

- Ta...

Lâm Mạn Ny sợ hãi bật khóc. Lâm Hải Đông, hai năm không gặp Đại Đông Qua lừa nàng đến Âu Dương khu, ép nàng bán xác thịt?

Sự thật này làm tim Lâm Mạn Ny tan nát.

Nước mắt như hạt trân châu rơi xuống, Lâm Mạn Ny cầm túi xách xoay người bỏ chạy. Nhưng mấy tên du côn sao chịu để nàng đi ngay?

Minh ca giơ tay lên:

- Ngăn nàng lại!

Hai tên du côn nhanh chóng chặn đường Lâm Mạn Ny.

Minh ca nhìn Lâm Mạn Ny đưa lưng về phía mình, mỉm cười nói:

- Chưa thanh toán nợ làm sao nàng đi được?

-...

Chương 252-1: Rung động (Thượng)

Lâm Mạn Ny chưa từng trải qua chuyện như vậy, nàng hoàn toàn ngẩn ngơ đứng ngây tại chỗ. Lâm Mạn Ny quay đầu nhìn Lâm Hải Đông biểu tình xấu hổ, nhắm mắt nhận mệnh. Trong phút chốc Lâm Mạn Ny cảm thấy cuộc đời, khát vọng, mục tiêu của nàng... Biến mất, biến mất hết.

Từ hôm nay trở đi, bắt đầu từ bây giờ, cuộc đời Lâm Mạn Ny sẽ phủ trùm miếng vải đen, ánh sáng dần rời xa.

Lâm Mạn Ny chỉ là một thiếu nữ tay trói gà không chặt làm sao đấu lại năm tên du côn như sói như cọp? Trừ khóc ra Lâm Mạn Ny không biết nàng có thể làm cái gì.

Minh ca nhìn Lâm Mạn Ny đứng im không nhúc nhích, nhếch mép cười âm trầm.

Minh ca vẫy tay nói:

- Mang nàng ta đi, để Triêu ca nhìn xem...

Bốn tên du côn chiếm bốn hướng bao vây Lâm Mạn Ny vào giữa, xô đẩy nàng đi hướng cửa Âu Dương khu. Lâm Mạn Ny bị đám tên du côn đẩy lảo đảo đi, biểu tình dần quyết tuyệt.

Tuy nàng không thể chống cự nhưng... Phải chăng chết là giải thoát?

Lâm Mạn Ny thẫn thờ nghĩ.

Lâm Mạn Ny chưa bao giờ tưởng tượng sẽ gặp loại chuyện này. Cuộc đời Lâm Mạn Ny luôn tràn ngập ánh sáng, nàng cho rằng xã hội đầy ắp ấm áp.

Lâm Mạn Ny ngây thơ cho đến bây giờ đều không muốn tin chuyện xảy ra đêm nay là do Lâm Hải Đông làm, Đại Đông Qua cùng nàng lớn lên trong Quang Minh cô nhi viện, hết sức quan tâm nàng lại là đạo diễn tất cả.

Lâm Hải Đông theo sau lưng Minh ca, mím môi im lặng.

Thức tỉnh lương tri nhưng Lâm Hải Đông không có can đảm đấu tranh, lòng áy náy không thể là lý do để gã bù đắp sai lầm.

Nhận mệnh đi...

Đoàn người dần đến gần cửa cái Âu Dương khu, Lâm Hải Đông thầm thở dài thườn thượt.

Nhưng khi Lâm Hải Đông, Lâm Mạn Ny đều cho rằng sự việc không có đường cứu vẫn thì kỳ tích luôn vô tình xuất hiện.

Diệp Dương Thành đang lấy làm lạ, đặc biệt khi hắn bước lên bậc thang cửa Âu Dương khu nhìn Lâm Mạn Ny biểu tình thẫn thờ bị bốn tên du côn ăn mặc không ra gì bao vây đưa ra ngoài. Diệp Dương Thành tưởng đâu hắn nhìn lầm người, chớp chớp mắt, dụi mi mắt, lại nhìn Lâm Mạn Ny chằm chằm.

Không sai, đây đúng là Lâm Mạn Ny.

Diệp Dương Thành chặn đường Lâm Mạn Ny đi, hắn mỉm cười dịu dàng mà tùy ý hỏi:

- Mạn Ny, nàng đi đâu vậy?

Triệu Dung Dung, Tiểu Thương Ưu Tử theo bên cạnh Diệp Dương Thành nhận được lệnh bay tới bên cạnh Lâm Mạn Ny.

Diệp Dương Thành cứ nghĩ hắn nhìn lầm, Lâm Mạn Ny nghe hắn hỏi thì cũng tưởng đã nghe lầm.

Trước khi Diệp Dương Thành lên tiếng kêu, Lâm Mạn Ny luôn nghĩ có nên nhân dịp này hô to mấy tiếng cứu mạng, tuy rằng cơ hội xa vời nhưng ít ra có một, hai phần hy vọng.

Lâm Mạn Ny chưa quyết định thì Diệp Dương Thành đột nhiên xuất hiện. Khi Lâm Mạn Ny ngước lên trông thấy Diệp Dương Thành, nàng chợt nhớ lúc trước hắn có bảo muốn đến uống ké.

Nhưng Lâm Mạn Ny không nói năm chữ: Diệp đại ca cứu mạng.

Bởi vì lúc Diệp Dương Thành chặn giữa đường, Lâm Mạn Ny thấy rõ tên du côn đi bên phải trước mặt nàng cảnh giác lấy một con dao gấp giắt bên hông ra.

Ánh sáng phản chiếu trên lưỡi dao làm Lâm Mạn Ny bừng tỉnh. Diệp Dương Thành có một mình, đi bên Lâm Mạn Ny là năm tên du côn.

Không lẽ kéo Diệp Dương Thành xuống nước luôn sao? Lâm Mạn Ny sẽ không làm chuyện có lỗi với người, đặc biệt là Diệp Dương Thành. Diệp người siêu tốt bụng cho Trầm Vũ Phàm ánh sáng thật sự, khiến nhiều gia đình nghèo khổ trong Ôn Nhạc huyện nở nụ cười.

Lâm Mạn Ny cố nén không khóc, cười gượng khô khan nói:

- Không... Không có, ta cùng mấy bằng hữu đi ra ngoài chơi.

-...

Diệp Dương Thành cứ nghĩ đã nghe lầm, hắn ngạc nhiên nhìn Lâm Mạn Ny nhưng sau đó hiểu ngay. Cái cớ cùng bằng hữu đi ra ngoài chơi là vì Lâm Mạn Ny không muốn liên lụy đến hắn.

Diệp Dương Thành bỗng cảm thấy Lâm Mạn Ny rất hoàn mỹ, bản tính lương thiện, khuôn mặt xinh đẹp.

Diệp Dương Thành nhìn nụ cười gượng ép trên mặt Diệp Dương Thành, hắn rất muốn ôm nàng vào lòng cẩn thận che chở. Giờ phút này, trái tim Diệp Dương Thành rung động.

Diệp Dương Thành sửng sốt vài giây sau mỉm cười nói:

- Ha ha ha ha ha ha! Vậy sao?

Diệp Dương Thành gật đầu:

- Thế thì chúc các người chơi vui vẻ.

- Ừm!

Nghe Diệp Dương Thành trả lời, tâm tình Lâm Mạn Ny rất phức tạp, có vui mừng, lạc lõng, vui vẻ, tuyệt vọng.

Lâm Mạn Ny chậm rãi gật đầu, nàng cười với Diệp Dương Thành, nụ cười thật tươi:

- Thế thì... Diệp đại ca, hẹn gặp lại.

Tim Diệp Dương Thành đau nhói, nhưng hắn tránh sang một bên chừa đường cho mấy tên du côn, Lâm Mạn Ny đi qua.

Triệu Dung Dung xuất hiện bên cạnh Diệp Dương Thành, thần không biết quỷ không hay nhận chìa khóa xe từ tay hắn.

Diệp Dương Thành biểu hiện hợp tác nhưng mấy tên du côn không hề thả lỏng cảnh giác, bọn chúng vây quanh Lâm Mạn Ny lướt qua hắn sau đó bình tĩnh lại. Lâm Mạn Ny đã hoàn toàn tuyệt vọng.

Không phải Lâm Mạn Ny không dám hét cứu mạng, nàng chỉ sợ kêu lên xong liên lụy tới người khác, bản thân nàng cũng sẽ bị đám côn đồ này đánh. Lâm Mạn Ny sẽ không tránh khỏi kết cục bị người làm nhục.

Nếu đã vậy cần gì liên lụy người khác? Có lẽ đám côn đồ sẽ đưa nàng lên xe mang đi. Lâm Mạn Ny thẫn thờ suy nghĩ. Khi lên xe không biết khung cửa có rắn chắc không? Đập đầu vào đó chắc rất đau?

Mặt Lâm Mạn Ny buồn bã, nàng thầm nhủ:

- Lâm mụ mụ, các em trai em gái, Diệp đại ca, vĩnh biệt.

Lâm Mạn Ny, mấy tên du côn không chú ý thấy khi bọn họ lướt qua Diệp Dương Thành, hắn không quay người vào quán bar mà đứng yên tại chỗ nhìn bóng lưng đám người.

Gần..... Càng gần.

Khi mấy tên du côn kèm hai bên Lâm Mạn Ny đi vào bãi đỗ xe ngoài cửa quán bar Hải Đế, dần tới gần chiếc Curls Octavia của Diệp Dương Thành, biểu tình hắn trầm xuống. Diệp Dương Thành vọt ngay tới chỗ Lâm Mạn Ny.

Tốc độ chạy nhanh của Diệp Dương Thành bị giới hạn trong phạm vi người bình thường. Trong khi chạy nhanh Diệp Dương Thành bản năng huơ nắm tay dường như đang ước lượng sức mạnh nắm đấm chút nữa tung ra.

Minh ca, Lâm Hải Đông đi sau lưng hai tên du côn áp giải Lâm Mạn Ny.

Minh ca vừa đi vừa sắp xếp đêm nay:

- Tối nay phát đầu là cho Triêu ca, ta thứ hai...

Minh ca chưa nói xong chợt nghe tiếng gió rít bên tai, đầu óc gã ngừng vận động.

Rầm!

Minh ca bị Diệp Dương Thành một đấm đánh té xuống đât, trán đập vào đuôi một chiếc xe việt dã, ngất xỉu.

Lâm Hải Đông đứng bên cạnh Minh ca ngây ra giây lát, gã chưa kịp phục hồi tinh thần thì cú đấm của Diệp Dương Thành đã đập mạnh vào gáy gã.

Rầm!

Lâm Hải Đông cũng bị Diệp Dương Thành đánh một đấm xỉu. Bốn tên du côn đi đằn trước dừng bước, ngoái đầu lại. Hai tên du côn đi sau cùng chỉ cảm giác có bóng đen lướt qua trước mặt, sau đó phần lực bị lực xung kích mạnh mẽ đập vào.

Bùm bùm!

Diệp Dương Thành rất ít đánh nhau, chưa từng học một chiêu nửa thức. Nhưng trước lực lượng tuyệt đối, người trong nghề không thấy chiêu thức của Diệp Dương Thành có đẳng cấp gì, nhưng nó không ảnh hưởng nắm đấm của hắn tạo thành thương tổn.

Chương 252-2: Rung động (Hạ)

Giây lát sau bốn tên du côn bị Diệp Dương Thành cho bốn cú đấm té cái bịch xuống đất. Dưới tình huống như vậy, Diệp Dương Thành không quan tâm bốn tên du côn có bị chấn động não hoặc bị hắn đấm chết không.

Thanh lý bốn tên du côn đằng sau xong, Diệp Dương Thành sải bước kéo cổ tay Lâm Mạn Ny chạy ra vòng vây côn đồ. Diệp Dương Thành giơ chân phải đạp mạnh.

Rầm!

Tên du côn thứ năm bị Diệp Dương Thành đá trúng ngực văng ra xa hơn một thước, té cái bịch xuống đất.

Tất cả xảy ra trong giây lát, tốc độ ra tay của Diệp Dương Thành vượt xa cực hạn người bình thường làm được.

Không ai chú ý đến Diệp Dương Thành có ra tay nhanh hay không, điều bọn họ có thể thấy là năm tên du côn không kịp rên một tiếng đã bị hắn đánh ngã dưới đất.

Mãi khi tên du côn thứ năm bị đá bay ra ngoài, Lâm Mạn Ny lấy lại tinh thần.

- Diệp đại ca!

Nhìn Diệp Dương Thành kéo tay mình, nhấc chân đạp tên du côn thứ sáu, Lâm Mạn Ny khóc kêu:

- Diệp đại ca!

Cảm giác thấy hy vọng ở ngõ cụt làm Lâm Mạn Ny mừng hết lớn. Nàng cứ nghĩ Diệp Dương Thành đã đi ai ngờ hắn bỗng xuất hiện trước mặt nàng, niềm vui đó khiến Lâm Mạn Ny mừng rớt nước mắt.

Rầm!

Tên du côn thứ sáu đỡ hơn chút, hoàn toàn biến sắc mặt và kêu được một chữ:

- Ngươi...

Tốc độ của Diệp Dương Thành nhanh làm người ta run sợ.

Sau khi đạp bay tên du côn cuối cùng, Diệp Dương Thành không kịp nói lời an ủi Lâm Mạn Ny, hắn kéo nàng chạy mấy bước, mở cửa Curls Octavia ra.

Diệp Dương Thành vội vàng giục:

- Mau lên xe!

Quanh bãi đỗ xe toàn là người của Phủ Thủ bang, chuyện xảy ra bên này khiến đám côn đồ rải rác gần bãi đố xe chú ý.

Diệp Dương Thành không muốn ngay mặt gây nhiều rắc rối, muốn đối phó đám cặn bã này thì hắn có trăm ngàn loại thủ đoạn ngầm.

Chờ Lâm Mạn Ny bối rối chạy lên xe, Diệp Dương Thành chui vào ghế lái, khởi động xe, chỉnh cần số. Diệp Dương Thành đạp chân ga, quay đầu xe, lại điều chỉnh cần số, lại đạp ga.

Xình xịch xình xịch!

Động cơ phát ra tiếng gầm rú, Curls Octavia vọt nhanh ra ngoài.

Từ lúc Diệp Dương Thành xông lên đánh gục Minh ca tới leo lên xe bỏ trốn, toàn quá trình chưa được một phút.

Khi đám tên du côn khác lấy lại tinh thần, kéo nhau đến thì Diệp Dương Thành đã lái xe bỏ chạy xịt khói, để lại sáu người Minh ca nằm im dưới đất.

Trong một phòng riêng karaoke trên con đường khác cách đường Triêu Hồng Âu Dương khu khoảng 10 km. Một nam nhân hơn ba mươi tuổi, mười ngón tay đeo tám chiếc nhẫn vàng đứng bật dậy từ sofa.

Nam nhân hơn ba mươi tuổi biến sắc mặt hỏi:

- Cái gì? Chạy?

Nam nhân hơn ba mươi tuổi tức giận quát:

- Tổ cha nó, đứa nào dám càn rỡ đụng vào người của Trương Triêu Chính ta trong địa bàn của Huy ca?

Đầu dây bên kia là một tay du côn phụ trách tuyền lời. Đối diện Trương Triêu Chính nổi giận, tên du côn chỉ có thể cẩn thận lời ăn tiếng nói.

- Triêu ca, Minh ca nói không thấy rõ là ai ra tay.

Tên du côn ngập ngừng nói:

- Không biết ai làm hỏng camera giám sát trong bãi đỗ xe, nhưng Lâm Hải Đông còn ở đây.

Trương Triêu Chính càng tức giận hơn:

- Có Lâm Hải Đông thì sao?

Trương Triêu Chính chửi um sùm:

- Vô dụng, một đám rác rưởi!

Tên du côn liên tục vâng dạ, không dám hó hé:

- Vâng vâng vâng...

Khó khăn lắm chờ Trương Triêu Chính chửi xong, tên du côn cẩn thận mở miệng nói:

- Triêu ca, đã đưa nhóm Minh ca đi bệnh viện. Minh ca muốn Triêu ca phái người lấy tiền qua đó...

Mặt Trương Triêu Chính đen thui suýt nhảy cẫng lên:

-...

Nhưng lần này Trương Triêu Chính cố kiềm nén, khuôn mặt vặn vẹo nở nụ cười kỳ quái:

- Muốn tiền đúng không? Trong bệnh viện nào? Ta sẽ tự mình đưa cho hắn.

Tên du côn giật mình kêu lên:

- A?

Truyền lời xong thì không chuyện gì liên quan tới tên du côn nữa, gã không muốn biết chuyện các đại nhân vật.

Tên du côn nói:

- Ở bệnh viện Hàng Đức.

Trương Triêu Chính nhẹ gật đầu, mặt không biểu tình cúp máy.

Lúc này nữ tiếp viên trước đó cùng Trương Triêu Chính tán tỉnh nhau những từ tục tĩu dán sát gã, nũng nịu nói:

- Triêu ca, chuyện gì làm ca giận...

Bốp!

Trương Triêu Chính tát mạnh một cái, phun cục đàm vào người nữ tiếp viên bị tát té xuống đất.

- Con điếm, chuyện của lão tử liên quan gì ngươi?

Diệp Dương Thành lái xe chở Lâm Mạn Ny về nhà ngay, trong quá trình hắn không nói lời nào, cũng không hỏi gì. Lâm Mạn Ny quá sợ hãi, trên đường đi nàng giữ im lặng.

Diệp Dương Thành vào phòng khách trong nhà, Nhung Cầu nghe tiếng vang chạy ra ngoài, hớn hở xoay vòng trước mặt Diệp Dương Thành. Nhung Cầu ngước nhìn Lâm Mạn Ny rồi chạy trở về phòng ngủ Diệp Dương Thành cố ý để trống cho nó, khi đi vào còn biết dùng chân sau đóng cửa lại.

Lâm Mạn Ny thấy biểu hiện kỳ lạ của Nhung Cầu, nàng mỉm cười nói:

- Con chó này thú vị thật.

Lâm Mạn Ny dẫn đầu phá vỡ không khí yên lặng:

- Là Diệp đại ca nuôi nó sao?

Vấn đề không chút dinh dưỡng nhưng cho Diệp Dương Thành cảm nhận được nỗi bàng hoàng của Lâm Mạn Ny, hắn quay đầu cười với nàng.

Diệp Dương Thành gật đầu, nói:

- Đúng vậy! Đã nuôi được mấy tháng.

Lâm Mạn Ny cười gượng:

- Khá đáng yêu.

Lâm Mạn Ny chưa lấy lại tinh thần từ chuyện đó.

Diệp Dương Thành nhìn bộ dạng Lâm Mạn Ny vào lúc này, bất chợt lòng hắn máy động, thật tự nhiên nắm tay nàng.

Diệp Dương Thành cười nói:

- Nào, hãy ngồi xuống ghế đi, ta pha ly nước chanh cho nàng.

- Ta... Ta uống nước lọc là được.

Lâm Mạn Ny phản xạ nói:

- Nước ấm.

Lâm Mạn Ny không giật tay khỏi bàn tay Diệp Dương Thành.

Diệp Dương Thành chú ý thấy phản ứng của Lâm Mạn Ny, hắn cười tủm tỉm đồng ý. Diệp Dương Thành dắt Lâm Mạn Ny ngồi xuống sofa, lấy một ly giấy từ dưới bàn, bước tới trước máy nước uống rót hai phần năm nước lạnh, hai phần năm nước sôi. Diệp Dương Thành nắm trong tay cảm giác nhiệt độ đã ấm, hắn xoay người đặt ly nước trước mặt Lâm Mạn Ny, sau đó ngồi xuống sofa bên cạnh nàng.

Im lặng mấy phút sau, Lâm Mạn Ny cầm ly nước uống, tinh thần bối rối. Diệp Dương Thành ngồi trên sofa yên lặng nhìn Lâm Mạn Ny, không lên tiếng.

Chờ Lâm Mạn Ny uống hết ly nước, Diệp Dương Thành ngồi thẳng người.

Diệp Dương Thành do dự một lúc sau, nói:

- Nàng có muốn nói ra vụ việc cho ta nghe không?

Lâm Mạn Ny ngẩn ngơ:

- Ta.....

Lâm Mạn Ny cúi đầu thổ lộ:

- Trước kia khi còn trong cô nhi viện có một đại ca ca tên Lâm Hải Đông...

Lâm Mạn Ny nghẹn ngào kể, Diệp Dương Thành yên lặng lắng nghe. Bất giác hai nắm tay Diệp Dương Thành siết chặt, biểu tình cực kỳ khó xem.

Chờ Lâm Mạn Ny kể xong từ đầu đến đuôi, trong lòng Diệp Dương Thành đã tràn ngập tức giận.

Mặt Diệp Dương Thành xanh mét nói:

- Nếu đêm nay ta không đi qua...

Lâm Mạn Ny cười thảm:

- Thì bây giờ ta đã chết.

Giọng Lâm Mạn Ny thê lương nói:

- Lâm Hải Đông, Đại Đông Qua... Hu hu...

Lâm Mạn Ny bật khóc thành tiếng, hốc mắt đỏ rực, nước mắt rơi tí tách.