Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Khi Diệp Dương Thành trở lại huyện Ôn Lạc đã là xế chiều...vốn dựa theo ý tứ của hắn, sau khi trở lại huyện Ôn Lạc sẽ bất chấp tất cả, quay về phòng ngủ một giấc thật ngon, tinh thần sảng khoái mới đến công ty hữu hạn điện tử Dương Thành, sau đó trở về nhà một chuyến, thăm hỏi cha mẹ và Vương Tuệ Tuệ...
Hành trình đã được hắn sắp xếp kín kẽ, thời gian có thể nghỉ ngơi cũng chỉ hơn mười tiếng mà thôi, nhưng khi Diệp Dương Thành mới vừa trở về căn phòng đi thuê, còn chưa kịp cởi giầy, đã nhận được điện thoại của tiểu thư bên địa ốc.
- Diệp tiên sinh, căn nhà đã trùng tu xong rồi, hiện tại có thể vào ở, ngài muốn đi nhìn một lát không?
Tâm tình của tiểu thư bên địa ốc thay Diệp Dương Thành bận việc tu sửa nhà cửa có vẻ khẩn trương, bởi vì nàng tự chủ trương, không chỉ tu sửa căn nhà bình thường thành một căn nhà có vẻ xa hoa, hơn nữa còn thay Diệp Dương Thành mua sắm các loại thiết bị điện gia dụng và đồ dùng cuộc sống.
Lợi nhuận trong chuyện này đương nhiên vô cùng khả quan, nhưng lúc ấy trên hợp đồng ký tên đã xác minh rõ ràng nghĩa vụ cùng trách nhiệm của song phương, trong đó không bao gồm việc mua các loại thiết bị điện gia dụng, hiện tại việc duy nhất nàng có thể cầu nguyện, chính là Diệp Dương Thành sẽ thích những thứ nàng mua, sau đó... song phương giao nhận xong, nàng sẽ lấy số tiền hoa hồng cao gần bốn vạn đồng, bao gồm tiền mua sắm, lắp đặt thiết bị, còn Diệp Dương Thành thì hài lòng vào ở trong căn nhà mới.
Dĩ nhiên, nàng cũng không phải không lưu lại cho mình một con đường lui, chuyện sửa sang có hợp đồng ràng buộc, nàng không lo lắng gì, còn những thiết bị điện gia dụng, nếu như Diệp Dương Thành không thích..., nàng cũng có thể gọi điện trả về, chỉ có điều nàng sẽ vì vậy mà chi ra mấy ngàn chi phí, đây rõ ràng là cái được không bù đắp đủ cái mất.
Cho nên hiện tại hi vọng duy nhất nàng có thể ký thác, chính là Diệp Dương Thành thích, hài lòng...
Đột nhiên nhận được điện thoại của tiểu thư bên địa ốc gọi tới, Diệp Dương Thành cũng ngây ra một lúc, tiếp theo nhìn lướt qua căn phòng đi thuê của mình, gật đầu cười:
- Được, hiện tại tôi sẽ qua đó xem một chút, cô ở đâu chờ tôi?
- Tôi đang ở cửa phòng 505, ngài tới đây là được rồi.
Nghe được trả lời của Diệp Dương Thành, tiểu thư bên địa ốc rõ ràng thở phào nhẹ nhỏm, sau đó cúp điện thoại.
- Nói không chừng tối nay có thể ngủ ở nhà mới rồi.
Diệp Dương Thành cất máy điện thoại, quay đầu đi về hướng đám người Triệu Dong Dong, cười ha ha, giơ tay lên nói:
- Ta đi trước xem thế nào, nếu thích hợp..., chiều nay có thể dọn nhà rồi.
Thẩm phán tội ác trong Thần ngục là chuyện không mặc cả, Diệp Dương Thành cũng đồng dạng không mặc cả, bất luận là Triệu Dong Dong, hay là các thần sử còn lại, đối với lời nói của Diệp Dương Thành..., bọn họ căn bản không có quyền lực cự tuyệt.
Đi theo Diệp Dương Thành lên lầu, sau đó lại xuống lầu, lái xe đến khu dân cư Thủy Tinh Hoa Uyển trong huyện, đối với căn nhà đầu tiên mình mua ở Bảo Kinh trấn, Diệp Dương Thành thật ra cũng rất để ý, nói không chừng sau này thời gian ở căn nhà đó còn nhiều hơn thời gian ở Bảo Kinh trấn.
Chiếc ô-tô thẳng tiến đến Thủy Tinh Hoa Uyển, trên đường đi qua chợ hoa huyện Ôn Lạc, Diệp Dương Thành còn xuống xe mua một chậu hoa lan, đồng thời cũng mua cho Nhung Cầu rất nhiều vật dụng dùng trong ngày thường, như gối, thảm...
Bởi vì trên đường trì hoãn chốc lát, khi Diệp Dương Thành tới khu dân cư Thủy Tinh Hoa Uyển đã hơn bốn giờ chiều, sau khi dừng xe, xách các loại túi to túi nhỏ tiến vào thang máy, Diệp Dương Thành cảm thấy, tiểu thư bên địa ốc đoán chừng sắp không chờ được rồi.
Nhưng, nằm ngoài dự liệu của Diệp Dương Thành, khi hắn xách bao lớn bao nhỏ xuất hiện ở lầu năm, tiểu thư bên địa ốc đứng ở cửa phòng 505 lập tức tươi cười tiến lên đón, nụ cười khiến Diệp Dương Thành có chút không giải thích được, chẳng lẽ đợi lâu như vậy, nàng cũng không có một chút oán trách sao?
Nhưng rất nhanh, Diệp Dương Thành đã biết nụ cười của tiểu thư bên địa ốc hàm nghĩa cái gì, sau khi tiến vào phòng 505, đặt đồ lên sàn nhà, Diệp Dương Thành chỉ vào một loạt vật phẩm trang trí trong phòng khách, nhìn tiểu thư bên địa ốc:
- Những thứ này hình như chúng ta không có viết vào hợp đồng?
- Cái này...
Tiểu thư bên địa ốc không nghĩ tới Diệp Dương Thành vừa vào cửa, lại nói đến chuyện khiến nàng thấp thỏm nhất, đối mặt với ánh mắt dò xét của Diệp Dương Thành, cùng với áp lực tâm lý, ánh mắt của tiểu thư bên địa ốc có chút né tránh, ấp úng không nói ra lời.
Trước khi Diệp Dương Thành đến đây, nàng đã chuẩn bị suốt ba ngày, tìm đủ mọi lý do, nhưng trước cái nhìn chăm chú của Diệp Dương Thành, nàng phút chốc đã quên sạch sẽ, trong đầu chỉ còn lưu lại một loại cảm giác lúng túng chịu tội, những lời khôn khéo trong ngày thường, lúc này cũng giống như gỉ sét, không cách nào xuất ra.
Tiểu thư bên địa ốc cũng không biết, sở dĩ trong lòng nàng tràn đầy cảm giác thấp thỏm, thật ra ngọn nguồn chính là do trên người Diệp Dương Thành tán ra uy áp như ẩn như hiện, mặc dù trong ngày thường Diệp Dương Thành đã thu liễm rất nhiều, nhưng dù sao cũng là cấp trên tay cầm quyền sinh sát, cho dù Diệp Dương Thành cợt nhả, cũng sẽ làm cho người ta có một loại cảm giác uy nghiêm vô hình.
Dưới ánh mắt dò xét của Diệp Dương Thành, nàng còn có thể ấp úng nói ra mấy lời, so với người bình thường, thật ra đã coi như không tệ rồi.
Cuối cùng, tiểu thư bên địa ốc vẫn không thể nào kháng cự lại áp lực Diệp Dương Thành mang đến cho nàng, nói rõ tất cả chân tướng cho Diệp Dương Thành.
Đối mặt với thần sắc bình tĩnh của Diệp Dương Thành, tiểu thư bên địa ốc thấp thỏm nói:
- Diệp tiên sinh, chuyện này là ta làm không đúng, nhưng giá tiền của những thiết bị gia dụng này hoàn toàn chính xác, ta tuyệt đối không nói sai một đồng, nếu như... Nếu như ngài vẫn cảm thấy không vui, ta... Ta có thể trả... trả lại tiền hoa hồng cho ngài, người xem như vậy... có được không?
- Để ta nhìn căn nhà được tu sửa trước đã.
Nhìn thần sắc thấp thỏm khẩn trương của tiểu thư bên địa ốc, cảm giác tức giận vì bị lừa gạt lúc ban đầu của Diệp Dương Thành cũng đã tiêu tán, bình thản chuyển chủ đề sang căn nhà được tu sửa.
- Được... được..
Diệp Dương Thành càng không biểu lộ thái độ, tâm tình của tiểu thư bên địa ốc càng khẩn trương, dưới tình huống như vậy, nàng cũng không dám nói gì nữa, đi theo Diệp Dương Thành xem xong tầng thứ nhất, lại lên tầng thứ hai, túm lấy tay vịn cầu thang nói với Diệp Dương Thành:
- Dựa theo yêu cầu của ngài, phong cách chỉnh sửa của tầng thứ nhất hoàn toàn gần gũi với tự nhiên, tay vịn cầu thang cũng lựa chọn màu sắc của thanh củi...
Căn nhà Diệp Dương Thành vừa mua, trên danh nghĩa là thuộc về kết cấu phục kiểu, nhưng trên thực tế lại tồn tại khác biệt với kiểu kết cấu phục kiểu chân chính, tầng thứ nhất chủ yếu dùng làm phòng khách, phòng bếp, nhà vệ sinh, nhà ăn… nhưng bởi vì diện tích tầng thứ nhất của căn nhà đạt đến 180 mét vuông, cho nên ở một tầng cũng có thể tách ra làm ba phòng trống, dùng cho chăn nuôi sủng vật, thư phòng, tập thể hình, phòng giải trí….
Chương 582-1: Đắp nặn ác ma (Hạ)Đi theo cầu thang tiến lên tầng hai, nơi này xuất hiện chênh lệch cực lớn so với kết cấu phục kiểu bình thường, bởi vì ở tầng hai có sáu phòng ngủ, trong đó một phòng dùng cho chủ nhà, những phòng còn lại có thể lưu phòng ngủ cho khách.
Số lượng phòng nhiều như vậy, cộng lại trên dưới hai tầng cũng hơn hai trăm tám mươi mét vuông, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu lúc ấy Diệp Dương Thành lựa chọn mua căn nhà này, khi mua nhà, chỉ tính toán diện tích của tầng thứ nhất, nói cách khác, diện tích một trăm mét vuông ở tầng thứ hai là thuộc về phạm vi biếu tặng.
Sau khi đi cùng tiểu thư bên địa ốc ngắm nghía toàn bộ căn nhà, những bày biện nội thất nhìn như đơn giản lại có thể vẽ rồng điểm mắt, quả thật làm cho Diệp Dương Thành cảm giác hết sức hài lòng, cảm giác tức giận do cách làm tiền trảm hậu tấu của tiểu thư bên địa ốc cũng vô hình trung mà tiêu tán.
- Sáng sớm ngày mai trước tám giờ tới chỗ ta một chuyến, tổng kết khoản tiền còn lại.
Diệp Dương Thành đi thẳng vào vấn đề:
- Nếu như không có chuyện gì khác, ngươi có thể về nghỉ trước.
Tiểu thư bên địa ốc vốn tràn đầy thấp thỏm đi theo Diệp Dương Thành ngắm nghía căn nhà, còn tưởng rằng Diệp Dương Thành sẽ lấy đi tiền hoa hồng của nàng, vừa nghe thấy lời nói của Diệp Dương Thành..., đầu tiên là sửng sốt, sau đó mừng rỡ, vội vàng gật đầu đáp ứng, cầm túi rời khỏi nhà mới của Diệp Dương Thành.
Kết quả như thế đối với tiểu thư bên địa ốc, cũng là một chuyện đáng mừng rỡ, bận rộn hơn hai mươi ngày, tính cả phí dịch vụ và tiền hoa hồng Diệp Dương Thành cho nàng, ít nhất nàng cũng kiếm được năm vạn đồng.
Hơn nữa, tính cả phần trăm bán căn nhà này, thu nhập mười vạn đồng cứ như vậy rơi xuống túi áo, nàng làm sao có thể mất hứng cho được?
Rời khỏi nhà mới của Diệp Dương Thành chưa tới nửa phút, tiểu thư bên địa ốc lại lộn trở lại, đứng ở cửa nói với Diệp Dương Thành:
- Diệp tiên sinh, ngài đã ăn bữa ăn tối chưa?
- Ăn tối?
Diệp Dương Thành ngây ra một lúc, tiếp theo trên mặt lộ ra nụ cười:
- Làm sao, chẳng lẽ ngươi còn muốn mời ta bữa tối?
- Ha ha...
Tiểu thư bên địa ốc cười khô khốc, nhưng cũng không phủ nhận, mặc dù cầm tiền của người khác, lại quay đầu mời người khác ăn cơm rất không được tự nhiên, nhưng nàng vẫn muốn mời Diệp Dương Thành ăn bữa cơm, để cảm tạ Diệp Dương Thành đã chiếu cố đến nàng.
Sau khi nhìn sắc mặt lúng túng của tiểu thư bên địa ốc, Diệp Dương Thành cũng đứng lên, cười dài đáp:
- Được, đi đâu ăn?
...
- Các ngươi cảm thấy lúc đó hắn có từ bỏ ý đồ không?
Trong một phòng họp nào đó ở Đông Kinh Nhật Bản, Ōtsuka Ochi ngồi ở vị trí chủ vị của bàn hội nghị, thần sắc trên mặt lộ ra vẻ vô cùng tối tăm, chỉ nhìn một cái, là có thể làm cho người ta lập tức đoán được lúc này tâm tình của hắn rút cuộc hỏng bét đến trình độ như thế nào.
Nghe thấy vấn đề Ōtsuka Ochi vừa ném ra ở hội nghị, các đại thần nội các không khỏi đưa mắt nhìn nhau, sau khi trầm mặc hồi lâu, trưởng quan nội các Kuroda no Rogu chần chờ nói:
- Đây là một người theo chủ nghĩa dân tộc, chủ nghĩa dân tộc cuồng nhiệt khiến cho hắn vô cùng căm thù chúng ta, nếu như chúng ta có biện pháp thành lập quan hệ tốt đẹp với Trung Quốc, có lẽ...
- Không, đây không phải là mấu chốt.
Không đợi Kuroda no Rogu nói hết lời, đại thần phòng vệ Ito Ishi đã mở miệng cắt đứt lời của hắn, trong ánh mắt tìm kiếm của mọi người, dùng giọng nói hết sức khẳng định nói:
- Mấu chốt là kế hoạch đốt lửa Trung Quốc của chúng ta đã khiến hắn bất mãn, giữa chúng ta căn bản không có bất kỳ con đường hòa hoãn nào, không phải hắn chết thì là chúng ta hy sinh thân mình vì Thiên Hoàng.
Lời nói của Kuroda no Rogu khiến mọi người như thấy được chút hi vọng, nhưng lời xét đoán của Itō Gurīnman, lại khiến bọn họ rơi xuống vực thẳm.
Đúng vậy, vì kế hoạch chiếm lại đảo Okinawa, bọn họ đã đích thân bày ra hành động đốt lửa ở cảnh nội Trung Quốc, không đề cập tới bạo động ở Đài Loan xôn xao, chỉ tính riêng ở Tây Tạng, trong hành động này đã tử vong mấy ngàn người Trung Quốc vô tội, đây chính là một khoản nợ máu.
Mà người ngân giáp, rõ ràng chính là loại tính cách ăn miếng trả miếng, song phương tích lũy nợ máu như thế, muốn thông qua đàm phán để giải quyết hòa bình... rõ ràng là một việc không thể nào phát sinh.
Sau khi nghĩ thông suốt điều này, một tia hi vọng cuối cùng trong lòng Ōtsuka Ochi cũng lập tức bị tiêu diệt, hắn đứng dậy, cắn răng, trầm giọng nói:
- Trung Quốc có một câu nói, tên là ngươi bất nhân, ta bất nghĩa, còn có một câu là tiên hạ thủ vi cường, hậu hạ thủ tao ương.
- Cái này...
Vừa nghe thấy lời nói tràn ngập thâm ý của Ōtsuka Ochi, đám người Kuroda no Rogu không khỏi sửng sốt, nhất tề nhìn về phía Ōtsuka Ochi, Itō Gurīnman đứng dậy, nói:
- Otsuka quân có ý tứ là...
- Lần này, người ngân giáp đã phạm phải một sai lầm trí mạng.
Ōtsuka Ochi khẽ nheo hai mắt, trong mắt hàn quang nhè nhẹ làm cho lòng người kinh hãi, cười lạnh nói:
- Hắn không nên giết chết chín mươi mấy vạn dân bản địa trên đảo Okinawa, hắn không nên trực tiếp chiếm lĩnh đảo Okinawa sau cuộc chiến.
Hai mắt Itō Gurīnman tỏa sáng:
- Otsuka quân có ý tứ là, chúng ta có thể vin vào chuyện này động tay động chân?
- Không, chúng ta phải trực tiếp đẩy hắn tới vị trí công địch của thế giới.
Trên mặt Ōtsuka Ochi lộ ra vẻ điên cuồng, phá lên cười ha ha:
- Chúng ta phải đắp nặn hắn thành một ác ma, chúng ta phải cho hắn dính líu đến chính phủ Trung Quốc.
- Hí...
Bên trong phòng họp vang lên một trận thanh âm hít khí lạnh, ngay sau đó, trên mặt tất cả các đại thần nội các cũng lộ ra vẻ điên cuồng, tiếp theo Ōtsuka Ochi thốt ra một tràng cười lớn.
Bọn họ biết, đây là cơ hội duy nhất, cũng là cơ hội cuối cùng của bọn hắn, vẻ điên cuồng từ từ trở nên nồng đậm...
Nhưng các đại thần nội các đang âm mưu làm thế nào giội nước bẩn lên người Diệp Dương Thành, làm thế nào ác ma hóa Trung Quốc cũng không biết, bên trong phòng họp bọn hắn tự cho là bí mật, ngoại trừ bọn hắn, còn có mấy cặp mắt ở trong bóng tối lẳng lặng nhìn chăm chú bọn họ...
Bữa cơm này, Diệp Dương Thành ăn rất yên tâm thoải mái, cũng không vì để cho một tiểu thư bên địa ốc bỏ tiền mời khách mà cảm thấy lúng túng, theo hắn thấy, hắn ăn bữa cơm này, thật ra còn giảm bớt gánh nặng trong lòng của tiểu thư bên địa ốc, nghiêm khắc mà nói, đây là hắn đang làm chuyện tốt.
Một bữa cơm ăn hết gần sáu trăm đồng, lúc từ nhà hàng bước ra, Diệp Dương Thành rõ ràng nhìn thấy nàng thở phào nhẹ nhỏm, giống như cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Mười vạn so sánh với sáu trăm, sáu trăm quả thật chỉ là con số rất nhỏ, nhưng sau khi Diệp Dương Thành ăn xong bữa cơm này, trong tiềm thức của tiểu thư bên địa ốc sẽ cho là, mình đã trả sạch ân tình cho Diệp Dương Thành, từ nay về sau không còn nợ nần Diệp Dương Thành cái gì nữa.
Cũng chính vì nguyên nhân này, Diệp Dương Thành mới đồng ý để nàng mời ăn.
Chương 582-2: Tru diệt ác maSau khi chia tay tiểu thư bên địa ốc, Diệp Dương Thành cũng không trực tiếp trở về Thủy Tinh Hoa Uyển, mà lái ô tô đến căn phòng đi thuê, thu thập một số đồ vật của mình, sau đó gọi điện báo cho chủ nhà, trả chìa khóa phòng lại cho bà chủ nhà.
Hơn một giờ sau, Diệp Dương Thành trở lại căn nhà mới của mình ở Thủy Tinh Hoa Uyển, hai tay trống trơn, căn bản không giống như mới đi thu dọn đồ đạc, mà giống như vừa đi dạo. Nhung Cầu được Diệp Dương Thành đón về từ trong cô nhi viện, chờ tới khi Diệp Dương Thành đóng cửa lại, nó lập tức lên tiếng:
- Chủ nhân, ta sắp không chịu nổi rồi, đám con nít kia hành hạ ta muốn chết.
- Ta thấy ngươi không phải đùa giỡn đến mức sắp phát điên sao?
Nghe được lời nói của Nhung Cầu..., Diệp Dương Thành không khỏi cười mắng một câu, tiện tay vỗ vào đầu nó, nói:
- Đi về phía trước quẹo trái, căn phòng thứ ba sau này sẽ là chỗ ngủ của ngươi, ăn uống ở phòng khách, vệ sinh ở nhà cầu, mỗi ngày phải tự mình tắm rửa, không sạch sẽ không cho phép lên lầu hai.
Vừa nghe thấy lệnh hạn chế của Diệp Dương Thành, Nhung Cầu nhất thời u oán, nhìn Diệp Dương Thành:
- Chủ nhân, ta không phải là tiểu cẩu mới sinh...
Đối mặt với oán trách của Nhung Cầu, Diệp Dương Thành cũng không tỏ vẻ gì, chỉ khoát khoát tay, giống như đánh trẻ nhỏ, xoay người đi thẳng lên lầu.
Nhìn thân ảnh của Diệp Dương Thành biến mất ở cuối thang lầu, Nhung Cầu đứng dưới bậc thang cũng chỉ có thể thở dài, cúi đầu nhìn bộ lông chó bẩn thỉu của mình, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh lầu một, chỉ chốc lát sau, trong toilet truyền ra tiếng nước chảy ầm ầm...
Phòng ngủ của Diệp Dương Thành là căn phòng lớn nhất ở lầu hai, diện tích khoảng hai mươi lăm mét vuông, hơn nữa bên ngoài phòng còn có sân thượng, phía trước không có gì vật che chắn, vào mùa hè lúc mở cửa sổ thậm chí không cần mở điều hòa.
Sau khi tiến vào phòng ngủ, cởi áo, thay quần dài bằng một chiếc quần đùi màu sắc rực rỡ, Diệp Dương Thành định vào nhà vệ sinh, rửa mặt rồi sẽ trở ra tu luyện Cửu Tiêu thần quyết, hắn lại đột nhiên nhận được liên lạc tâm linh của Dương Đằng Phi:
- Chủ nhân, lão bộc cầu kiến.
Diệp Dương Thành thoáng sững sờ, tiện đà gật đầu:
- Vào đi.
Vách tường, cửa phòng gì đó, đối với đám người Dương Đằng Phi chỉ là vật vô hình, sau khi nhận được sự cho phép của Diệp Dương Thành, Dương Đằng Phi liền lập tức xuyên qua cửa phòng, xuất hiện trước mặt Diệp Dương Thành.
- Chuyện gì?
Nhìn thần sắc bình tĩnh của Dương Đằng Phi, Diệp Dương Thành có chút khó hiểu, giơ tay ra hiệu cho Dương Đằng Phi ngồi xuống, sau đó mới lên tiếng hỏi thăm nguyên nhân hắn cầu kiến.
- Chủ nhân, phía bên Nhật Bản lại đang giở trò rồi.
Dương Đằng Phi trầm ngâm chốc lát, sau đó mới mở miệng nói:
- Căn cứ vào tin tức thần sử phái đi giám thị nội các Nhật Bản truyền về, tướng Ōtsuka Ochi của nội các Nhật Bản chủ trì hội nghị, mở cuộc họp nội các, thương thảo chuyện làm thế nào đối phó với chủ nhân.
Giọng nói của Dương Đằng Phi rất bình thản, nhìn biểu hiện này của hắn có thể thấy, hắn tới đây báo cáo tình huống với Diệp Dương Thành, chỉ là làm cho phải phép mà thôi, về phần chuyện của nội các Nhật Bản, có lẽ trong mắt của hắn căn bản không khác gì con nghé con nhảy nhót.
- Lại muốn tìm ta phiền toái?
Nhưng, không giống với tâm tình của Dương Đằng Phi, sau khi nghe được lời này của hắn, chân mày Diệp Dương Thành cũng nhíu lại, sát cơ ác liệt hiện ra giữa hai đầu lông mày.
Lần này Nhật Bản vì có thể làm cho đội tự vệ thuận lợi đổ bộ lên đất liền đảo Okinawa, đồng thời thành công khống chế đảo Okinawa, đã vận dụng những thủ đoạn hạ lưu khiến người ta khinh rẻ, vốn dựa theo kế hoạch hành trình của Diệp Dương Thành, sau khi trở lại huyện Ôn Lạc sẽ nghỉ ngơi một đêm, sáng hôm sau đến công ty điện tử xem xét tình hình, tiếp theo trở lại Bảo Kinh trấn thăm cha mẹ, lại đi thăm Vương Tuệ Tuệ đang chờ sinh.
Làm xong những chuyện này, hắn còn phải đến quỹ từ thiện Dương Thành một chuyến, tìm hiểu tình huống đấu giá từ thiện lần trước, đối với số vàng chiếm được, hắn cũng chế định ra một loạt kế hoạch hành thiện, nhằm tăng nhanh độ tích lũy công đức huyền điểm.
Sau khi an bài thích đáng tất cả mọi chuyện, mới có thể dành thời gian đến Nhật Bản một chuyến, răn đe tất cả những kẻ đứng phía sau tham dự vào chế định kế hoạch đốt lửa lần này, không ngờ, chính phủ Nhật Bản thật sự vội vàng muốn tự sát, hắn còn chưa dành thời gian đi tìm bọn họ tính sổ, bọn họ đã muốn ra tay trước rồi.
Vừa nghĩ tới mấy ngàn người vô tội bị chết thảm trong tay bọn chúng, và những người bị thương đếm không hết, Diệp Dương Thành không cách nào dùng một loại tâm thái bình thản đi đối đãi với vấn đề này, nói cách khác, hiện tại hắn đã tức giận rồi.
Ngẩng đầu nhìn Dương Đằng Phi, Diệp Dương Thành hỏi:
- Bọn họ muốn làm gì?
- Hồi bẩm chủ nhân, căn cứ với tình báo lão bộc nắm giữ trước mắt, nội các Nhật Bản có lẽ đã nhận chỉ thị của Thiên Hoàng, cố gắng lợi dụng chuyện hơn chín mươi vạn dân bản địa đảo Okinawa chết trong tay ma nữ đó, đổ cái mũ sát nhân cuồng ma lên đầu ngài.
- Quả thế.
Vừa nghe thấy báo cáo của Dương Đằng Phi, trong lòng Diệp Dương Thành sớm đã có dự cảm lập tức lộ ra nụ cười lạnh, đứng dậy, đưa mắt nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ, cũng không quay đầu lại mà hỏi:
- Cụ thể thao tác như thế nào?
- Hồi bẩm chủ nhân, dựa theo đối sách bọn họ thương thảo hiện tại, là lợi dụng hình ảnh lưu lại của chủ nhân khi ngài ở căn cứ hải quân Ưng Kiêu gần thành phố Phúc Cương Nhật Bản lợi để chứng minh thân phận của ngài, là ngài xuất thủ tập kích căn cứ hải quân Ưng Kiêu hôm đó.
Dương Đằng Phi thấp giọng nói.
Sắc mặt Diệp Dương Thành âm trầm, gật đầu:
- Tiếp tục đi.
- Sau khi hình ảnh này được công bố, chắc chắn sẽ dẫn phát một cú sốc to lớn trong phạm vi toàn thế giới, dân thường cũng sẽ chạm đến thế giới bọn họ vốn không nên biết.
Dương Đằng Phi ngẩng đầu nhìn thoáng qua bóng lưng Diệp Dương Thành, nói tiếp:
- Kể từ đó, ánh mắt của toàn thế giới cũng sẽ tập trung đến Nhật Bản, tập trung đến cuộc họp công bố tin tức của Nhật Bản, bất kỳ tin tức nào đều trong nháy mắt truyền khắp toàn cầu.
Diệp Dương Thành không có bất kỳ cử động nào, cũng không có bất kỳ thanh âm nào, ánh mắt vẫn nhìn về phía màn đêm u tối, không nhúc nhích, chờ đợi Dương Đằng Phi tiếp tục báo cáo.
Còn Dương Đằng Phi, sau khi chú ý tới phản ứng của Diệp Dương Thành, cũng biết mình nên làm những gì, sau khi trầm ngâm chốc lát, liền nói ra tất cả kế hoạch mà nội các Nhật Bản thương nghị.
- Đợi sau khi đoạn quay phim này thu hút đủ lực chú ý, chính phủ Nhật Bản sẽ công khai đoạn quay phim thứ hai, cũng chính là hình ảnh chủ nhân kịch chiến với thần tù giả trên bầu trời Nam Hải, khiến dân chúng toàn cầu một lần nữa dấy lên lòng hiếu kỳ và tâm lý khủng hoảng, hơn nữa, trong quá trình công bố đoạn quay phim này, chính phủ Nhật Bản còn có cố ý an bài một số ký giả ẩn danh ở hiện trường, nêu ra một số vấn đề bén nhọn.
Chương 583-1: Chơi lớn như vậy, các ngươi cũng không sợ thua (Thượng)- Nói thí dụ như, khi công bố đoạn quay phim này, sẽ có ký giả đứng ra hỏi, địa điểm của đoạn quay phim này nơi đâu? Sau đó, người công bố tin tức sẽ trả lời, địa điểm quay phim chính là bầu trời Nam Hải Trung Quốc, tiếp theo, sẽ có ký giả thứ hai đứng lên hỏi, người trong đoạn phim rút cuộc là người của quốc gia nào?
- Lúc đó người tuyên bố tin tức sẽ lấy ra một tấm hình phóng đại hơn rất nhiều, lợi dụng bộ ngân giáp ngài mặc trên người và Bàn Long ngân thương trên tay ngài làm mồi dẫn, nói cách khác, sau khi tấm hình này xuất hiện, sẽ có một ký giả kinh hô, nói sinh vật quay quanh ngân thương, là Thần Long trong truyền thuyết cổ đại Trung Quốc.
- Như vậy, thân phận của chủ nhân sẽ được xác định thành người Châu Á, chắc chắn sẽ không ai hoài nghi vấn đề quốc tịch của chủ nhân...
Nói tới đây, Dương Đằng Phi hít một hơi thật sâu, tiếp theo mới nói:
- Dùng từng bước hướng dẫn, chính phủ Nhật Bản sẽ lấy ra đòn sát thủ, đó là một đoạn hình ảnh thu được thông qua thiết bị quay phim ở hiện trường lúc ấy, thân ảnh của chủ nhân cũng ra xuất hiện trong hình ảnh.
- Nhưng đoạn quay phim này chắc chắn sẽ bị cắt nối biên tập, bởi vì... trong đoạn phim cũng có cả hình ảnh của ma nữ kia, thậm chí còn có cả thanh âm nói chuyện của hai người...
Nói đến đây, trên mặt Dương Đằng Phi lộ ra nụ cười:
- Chính phủ Nhật Bản muốn thông qua đoạn quay phim bị biên tập cắt nối này để đổ mọi tội lỗi diệt vong gần trăm vạn dân chúng vô tội trên đảo Okinawa lên đầu ngài, đồng thời cũng nói xấu hình tượng của Trung Quốc trên trường quốc tế, sau đó sẽ đưa ra đề nghị, dùng tên lửa xuyên lục địa oanh tạc đảo Okinawa, danh nghĩa là, tru diệt ác ma.
- Ha ha ha...
Nhẫn nại nghe xong tất cả hồi báo của Dương Đằng Phi, Diệp Dương Thành vừa nghe đến bốn chữ cuối cùng, lập tức bật cười ha ha, chỉ có điều trong tiếng cười tràn đầy sát ý khôn cùng:
- Tru diệt ác ma, tru diệt ác ma.
Căn cứ vào hiểu biết của Diệp Dương Thành, tên lửa xuyên lục địa cũng chính là đầu đạn hạt nhân.
Năm đó nước Mỹ từng ném xuống Hiroshima của Nhật Bản hai quả bom nguyên tử khiến cả thế giới choáng váng, Hiroshima cũng trở thành nỗi đau vĩnh viễn trong lòng dân chúng Nhật Bản, nhưng chính phủ Nhật Bản lại cố gắng lấy danh nghĩa tru diệt ác ma, đề nghị sử dụng đạn hạt nhân tiến hành kiểu oanh tạc bao trùm với đảo Okinawa.
Sau khi biết được toàn bộ kế hoạch của Nhật Bản từ miệng Dương Đằng Phi, với năng lực hiện tại của Diệp Dương Thành, hắn cũng không khỏi tức cười, chỉ có điều trong tiếng cười nghe tựa như sảng lãng, ẩn chứa ác khí mãnh liệt, đủ khiến một người bình thường bị hù dọa, sợ đến ngất đi.
Đảo Okinawa bây giờ là địa bàn của Diệp Dương Thành, vì xây dựng thần ngục trên đảo Okinawa, Diệp Dương Thành hao phí suốt tám mươi vạn điểm thần nguyên, quy ra linh lực chính là bốn tỉ điểm hiện tại, nhưng có người có chú ý đánh lên đầu của hắn, kiểu oanh tạc đầu đạn hạt nhân, quả nhiên là thủ bút cực lớn.
Thần ngục mới vừa kiến thành chỉ khoảng một ngày, mặc dù nói có tam đại trận thế bảo vệ, nhưng tam đại trận thế này có thể bảo vệ được an toàn của thần ngục hay không, Diệp Dương Thành cũng không biết chắc.
Nhưng, Diệp Dương Thành cũng không sợ đầu đạn hạt nhân tập kích vào thần ngục, bởi vì vị trí của đảo Okinawa, tựa hồ cũng là vị trí trái tim trong khu trực thuộc hiện tại của hắn, bất luận đối phương bắn đạn hạt nhân đảo Okinawa từ vị trí nào, Diệp Dương Thành cũng có biện pháp ngăn chặn nửa đường.
Nhưng, Diệp Dương Thành không có cách nào ngăn cản đạn hạt nhân nổ tung, một khi đạn hạt nhân nổ tung... sẽ tạo thành ô nhiễm môi trường, đây cũng không phải kết quả Diệp Dương Thành hi vọng nhìn thấy.
Nếu đã biết kế hoạch của đối phương, lại ngồi đợi đối phương đánh đến tận cửa, vậy không phải là quá ngu xuẩn hay sao, thừa dịp hiện tại Nhật Bản còn chưa kịp hành động, bóp nát kế hoạch điên cuồng của bọn họ khi nó mới hình thành, tựa hồ mới là lựa chọn tốt nhất trước mắt.
Nhưng khi Diệp Dương Thành đang từ từ dừng lại tiếng cười, sát ý trên mặt càng ngày càng rõ ràng, Dương Đằng Phi lại bỗng nhiên đứng dậy, nói ra một câu khiến cho Diệp Dương Thành thay đổi chú ý:
- Chủ nhân, đoạn phim nguyên bản trong quá trình Nhật Bản cố gắng tiêu hủy đã rơi vào trong tay chúng ta... Mà nội các Nhật Bản cũng không biết chuyện này.
- Cái gì?
Vừa nghe thấy lời nói của Dương Đằng Phi, quyết định Diệp Dương Thành mới vừa làm ra lập tức đã bị hắn trực tiếp xóa bỏ, hắn cau mày trầm ngâm chốc lát, một ý nghĩ mông lung từ từ thành hình trong đầu hắn, ước chừng năm phút sau, Diệp Dương Thành nhìn Dương Đằng Phi, dặn dò:
- Báo cho thần sử chịu trách nhiệm giám thị, tạm thời không nên phá hư kế hoạch của Nhật Bản, cố gắng theo dõi và báo cáo tiến triển mới nhất cho ta.
- Vâng, chủ nhân.
Dương Đằng Phi lập tức khom người gật đầu đáp ứng, sau khi ngồi thẳng lên, hắn mới chần chờ hỏi:
- Vậy... chủ nhân, hiện tại ngài muốn đến Nhật Bản sao?
- Hiện tại đến Nhật Bản?
Diệp Dương Thành liếc nhìn Dương Đằng Phi, trên mặt lóe ra nụ cười rét lạnh:
- Trò hay còn chưa trình diễn, hiện tại đến đó làm gì?
- Ồ...
Nhìn sắc mặt Diệp Dương Thành, Dương Đằng Phi như có điều suy nghĩ ồ lên một tiếng, cũng không dám hỏi tới cái gì, khom người tử từ biến mất trong phòng ngủ của Diệp Dương Thành.
- Chơi lớn như vậy, các ngươi cũng không sợ thua sao...
Đợi sau khi Dương Đằng Phi rời khỏi phòng ngủ, Diệp Dương Thành nheo mắt nhìn về phương hướng Nhật Bản, lầm bầm nói.
Hơn sáu giờ sáng hôm sau, Diệp Dương Thành dậy thật sớm, mở hai mắt ngắm nhìn căn phòng một lần nữa, sau đó từ trên giường nhảy xuống. Trải qua một buổi tối tu luyện, lúc này tinh thần sảng khoái, cảm giác một quyền của mình có thể cả tháp Eiffel.
- Chủ nhân, ta tới rồi.
Khi Diệp Dương Thành đang mặc y phục lên người, Triệu Dong Dong cùng Tiểu Thương Ưu Tử đã sớm chờ ngoài cửa cũng nghe được tiếng vang từ trong nhà truyền ra, lập tức xuyên qua cửa phòng, tiến vào phòng ngủ của Diệp Dương Thành.
Nhìn Triệu Dong Dong và Tiểu Thương Ưu Tử nhận lấy quần áo trên tay mình, Diệp Dương Thành sớm đã quen để nhị nữ hầu hạ cũng cười cười không nói gì, để mặc cho Triệu Dong Dong và Tiểu Thương Ưu Tử mặc y phục cho mình.
Thậm chí khi Diệp Dương Thành tiến vào phòng vệ sinh, hắn mới phát hiện không biết từ lúc nào, ngay cả kem đánh răng, nước rửa mặt cũng đã chuẩn bị chu đáo.
Nhìn thoáng qua bày biện trên bồn rửa mặt, Diệp Dương Thành cười khẽ một tiếng, bắt đầu rửa mặt, cùng lúc đó, Triệu Dong Dong ở lại trong phòng thu thập quét dọn, còn Tiểu Thương Ưu Tử thì đi xuống lầu, chuẩn bị bữa sáng cho Diệp Dương Thành.
Từ lúc rời giường đến khi mặc quần áo rồi rửa mặt ăn cơm, Tiểu Thương Ưu Tử và Triệu Dong Dong đều phục vụ rất chu đáo, cũng khó trách lúc ấy điều phái bọn họ đi trấn thủ một phương, mấy ngày liền Diệp Dương Thành vẫn không cách nào thích ứng với cuộc sống không có bọn họ bên cạnh.
Chương 583-2: Chơi lớn như vậy, các ngươi cũng không sợ thua (Hạ)Hiện tại thì tốt rồi, cuộc sống thoải mái đã trở lại, hơn nữa quan hệ giữa Lâm Mạn Ny và Diệp Dương Thành đã xác định, Diệp Dương Thành cảm thấy, hiện tại ngoại trừ công đức huyền điểm và thần nguyên, mình thật sự không còn thiếu cái gì nữa.
Đi xuống lầu ăn cơm, Diệp Dương Thành đứng trong phòng khách làm mấy động tác thể dục, sau khi giãn gân giãn cốt, mới quay đầu lại đi về hướng Triệu Dong Dong và Tiểu Thương Ưu Tử nói:
- Hiện tại ta phải về Bảo Kinh trấn một chuyến, Dong Dong, Ưu Tử và Dương Đằng Phi, ba người các ngươi đi cùng với ta, những người còn lại ở nhà tu luyện, mau sớm quen thuộc với công pháp tu luyện, ngoài ra khi tu luyện cũng phải chú ý một số nhân tố ngoại giới.
- Vâng, chủ nhân.
Lẳng lặng nghe xong phân phó của Diệp Dương Thành, đám người Triệu Dong Dong nhất tề khom người đáp ứng, sau đó, ba người Dương Đằng Phi, Triệu Dong Dong, Tiểu Thương Ưu Tử cùng theo Diệp Dương Thành rời khỏi nhà mới, đám người Đường Thái Nguyên thì lưu lại trong nhà, tiếp tục nghiên cứu thần tu thuật của mình, tranh thủ sớm ngày tìm kiếm nhân tố ngoại giới có thể gia tăng tu luyện của bọn họ.
Hình Tuấn Phi tu luyện âm thần quyết, tử khí trong thần ngục chính là nhân tố ngoại giới của hắn, hấp thu tử khí tiến hành tu luyện, có thể làm cho hắn mau sớm hoàn thành tiến cấp, cho đến hiện tại, trong số mười thủ hạ thần sử cấp ba của Diệp Dương Thành, cũng chỉ có một mình Hình Tuấn Phi chiếm được nhân tố ngoại giới thích hợp với hắn.
Đưa mắt nhìn Diệp Dương Thành và đám người Dương Đằng Phi rời đi, Sở Minh Hiên lên tiếng nói:
- Chúng ta trở về tu luyện thôi, không nên phụ tấm lòng của chủ nhân.
- Ừ.
Nghe được lời nói của Sở Minh Hiên, đám người Đường Thái Nguyên đưa mắt nhìn nhau, nặng nề gật đầu.
Diệp Dương Thành biết, hiện tại thời gian không còn sớm, nếu không đến công ty điện tử một chuyến, sợ rằng khi về đến nhà... sẽ không kịp thời gian cả nhà ăn cơm trưa.
- Ngươi đàng hoàng ở lại trong xe, không có sự đồng ý của ta không cho phép xuống xe.
Khi chiếc xe dừng lại trước cửa phân xưởng số một công ty điện tử Dương Thành, Diệp Dương Thành nhìn thoáng qua Nhung Cầu đang biết điều đứng ở chỗ ngồi phía sau, vì phòng ngừa hù dọa những người khác, hắn cũng chỉ có thể lựa chọn để Nhung Cầu lại trong xe, không để nó xuống xe.
- Uông Uông...
Đối mặt với lệnh cấm túc của Diệp Dương Thành, trong lòng Nhung Cầu dĩ nhiên rất u oán, nhưng nó nhưng cũng không dám phản bác mệnh lệnh của Diệp Dương Thành, chỉ có thể là dùng một loại thanh âm vô cùng ủy khuất kêu lên hai tiếng, tựa hồ đang nói..., ta xuống xe cũng sẽ không đả thương người, chủ nhân đừng xem ta giống bọn chó không có trí thông minh, không biết nói chuyện bình thường.
Đáng tiếc, tiếng chó sủa tràn đầy ủy khuất của nó, cũng không thể trở thành lý do Diệp Dương Thành để nó xuống xe.
Đóng cửa xe, Diệp Dương Thành trực tiếp tiến vào cửa phân xưởng số một.
- A...
Sau khi tiến vào cửa phân xưởng, Diệp Dương Thành mới thoáng kinh ngạc dừng bước, kinh ngạc ồ lên một tiếng, sau đó hắn tự tay kéo một nhân viên xa lạ lại hỏi:
- Phòng làm việc ban đầu ở đây đâu?
- Phòng làm việc?
Nhân viên trẻ tuổi này có lẽ cũng mới vào công ty, không nhận ra Diệp Dương Thành, kỳ quái nhìn hắn, nói:
- Phòng làm việc sớm bị tháo dỡ rồi, hiện tại đã chuyển đến văn phòng.
- Văn phòng ở đâu?
Diệp Dương Thành hỏi.
- Ở khu huyện thành, lái xe đại khái hơn bốn mươi phút là đến.
Diệp Dương Thành bất đắc dĩ buông tên nhân viên trẻ tuổi ra, nhún vai một cái, trong ánh mắt lộ vẻ kỳ quái của người này, rời khỏi phân xưởng, trực tiếp lái xe về phương hướng Bảo Kinh trấn.
Làm chủ tịch của công ty, thậm chí ngay cả tổng bộ của công ty mình dời đi cũng không biết...
Diệp Dương Thành quả thật có chút đỏ mặt.
Đem văn phòng công ty rời xa phân xưởng, trở thành tổng bộ của công ty, sau đó xây dựng nhà xưởng chuyên phụ trách sản xuất, đây là chỉ thị Diệp Dương Thành đưa ra cho Đỗ Nhuận Sinh lúc ấy, đồng thời, Diệp Dương Thành cũng giao toàn quyền chuyện này cho Đỗ Nhuận Sinh chịu trách nhiệm trù tính và an bài, trước khi rời đi còn dặn dò hắn, nếu không có chuyện gì, tận lực đừng liên lạc với mình.
Không ngờ Đỗ Nhuận Sinh cũng là nhân tài, Diệp Dương Thành kêu hắn đừng liên lạc, hắn cũng thật sự không lạc, thậm chí trong quá trình phòng làm việc của di chuyển đến văn phòng, Diệp Dương Thành cũng không biết một chút tin tức, hoàn toàn không biết Đỗ Nhuận Sinh hoàn thành nhiệm vụ này từ lúc nào.
Lái xe rời khỏi huyện thành huyện Ôn Lạc, nghĩ đến cử động lần này của Đỗ Nhuận Sinh, Diệp Dương Thành khó tránh khỏi cảm giác buồn cười, khó trách tiểu tử này trước kia tự mở xưởng liên tục lỗ vốn, với tính cách này của hắn, nếu như kêu hắn làm ra tiền mới là chuyện kỳ quái.
Bởi vì chuyện này, khiến tâm tình âm trầm của hắn cũng giảm bớt không ít, Diệp Dương Thành nhẹ nhàng lắc đầu, mỉm cười vẻ, đạp chân ga mau chóng chạy về phương hướng Bảo Kinh trấn.
Khi Diệp Dương Thành còn đang trên đường trở về Bảo Kinh trấn, Diệp Hải Trung đã ăn xong bữa sáng, cùng mẫu thân của Diệp Dương Thành là Ngô Ngọc Phương xách một bọc nhỏ đi về hướng chợ quần áo, trên mặt hai người đều lộ ra nụ cười, thỉnh thoảng gặp phải người quen trên đường đều lên tiếng chào hỏi.
Khi đi qua đường Triêu Dương, Diệp Hải Trung khẽ chạm vào Ngô Ngọc Phương, nói:
- Nàng đến chợ mở cửa trước đi, ta qua chỗ cửa hàng một lát, hai ngày trước người bán hàng đã xin nghỉ, hiện tại vẫn chưa tuyển được người.
- Được, ngươi đi đi.
Nghe được lời nói của trượng phu Diệp Hải Trung, Ngô Ngọc Phương dĩ nhiên cũng không có ý kiến gì, gật đầu cười đáp ứng, quay đầu nhìn lướt qua cửa hàng nhà mình trên đường Triêu Dương, cũng không nói thêm gì nữa, một mình đi về chợ quần áo.
Còn Diệp Hải Trung, sau khi đưa mắt nhìn thấy Ngô Ngọc Phương biến mất ở khúc quanh không xa, cũng nhấc chân đi tới trước cửa hàng trên đường Triêu Dương, lúc này ở trước cửa hàng đã có một cô gái hai ba hai tư tuổi đang đứng, móc chìa khóa ra mở cửa.
- A Phương, cửa hàng đã tìm được người chưa?
Diệp Hải Trung mỉm cười, trực tiếp đi tới bên cạnh cô bé, hỏi nàng.
- AA.A.A.., là Diệp thúc.
Cô gái mở cửa chính là quản lý của cửa hàng trên đường Triêu Dương, cũng là người làm Diệp Dương Thành đã thuê khi mới vừa mở cửa tiệm, vừa nhìn thấy Diệp Hải Trung xuất hiện bên cạnh mình, trên mặt nàng lập tức lộ ra nụ cười, đáp:
- Hôm qua có hai người tới đây nộp đơn, sáng nay có lẽ sẽ qua thử một chút.
- Ha ha, hiện tại người còn chưa tới sao?
Nghe thấy câu trả lời của A Phương, Diệp Hải Trung cười gật đầu, nói:
- Chúng ta dọn đồ ra trước đã.
Cũng không đợi A Phương gật đầu hay lắc đầu, Diệp Hải Trung đã nhấc chân tiến vào. A Phương cũng chỉ có thể bất đắc dĩ cười một tiếng, lập tức đi vào theo.
Còn Ngô Ngọc Phương, dĩ nhiên cũng đi thẳng tới chợ quần áo, mặc dù Diệp Dương Thành đã nói, sẽ giao chuyện cửa hàng mặt tiền cho người khác xử lý, nhưng hai lão nhân vì không nỡ bỏ ra một tháng mấy ngàn đồng tiền lương, sau khi bàn bạc vẫn lựa chọn xem nhẹ yêu cầu của Diệp Dương Thành...