Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cầm chiếc bọc nhỏ đựng số tiền lẻ phải dùng đến hôm nay, Ngô Ngọc Phương từ từ tiến đến chợ quần áo, khi nàng đang chuẩn bị đi qua cổng chợ, phía sau lại đột nhiên truyền đến một thanh âm quen thuộc:
- Mẹ nuôi, mẹ dậy sớm vậy sao.
- Ồ?
Nghe được thanh âm này, Ngô Ngọc Phương không khỏi ngây ra một lúc, tiếp theo xoay người lại, mỉm cười nhìn Vương Tuệ Tuệ đứng sau lưng nàng, thoáng kinh ngạc hỏi:
- Tuệ Tuệ, mới sáng sớm con không ở trong nhà ngủ an thai, chạy ra đường lớn làm gì?
- Hì hì, cục cưng đã sáu tháng rồi, con phải đến bệnh viện kiểm tra.
Nghe thấy Ngô Ngọc Phương hỏi thăm, Vương Tuệ Tuệ cười hì hì, vuốt ve cái bụng đã lùm lùm của mình trả lời, sau đó nàng liền cười nói:
- Mẹ nuôi, lão ca cũng đã nói rồi, chuyện ở cừa hàng thuê mấy người lo liệu là được rồi, cha mẹ cứ yên tâm ở nhà nghỉ ngơi.
- Đứa nhỏ này, chuyện này còn cần con quản à?
Vừa nhìn thấy bộ dạng trêu chọc của Vương Tuệ, sau đó nghe nàng nói, Ngô Ngọc Phương chính là một trận dở khóc dở cười, giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, nàng hỏi Vương Tuệ Tuệ:
- Không có ai đi cùng con đến bệnh viện kiểm tra sao?
- Có, nhưng con không kêu mẹ con đi cùng.
Vương Tuệ Tuệ cười đáp:
- Dù sao bệnh viện cũng không xa, cũng đã có hẹn trước rồi, buổi sáng qua đó là có thể được kiểm tra ngay rất nhanh.
- Đứa nhỏ này, đứa bé cũng sáu tháng rồi, con không thể để tâm một chút sao?
Ngô Ngọc Phương lập tức thay đổi chủ ý, nói với Vương Tuệ Tuệ:
- Đi thôi, mẹ nuôi đi cùng con.
- Con biết mẹ nuôi là tốt nhất.
Vương Tuệ Tuệ nghe vậy, lập tức tiến lên hai bước khoác tay Ngô Ngọc Phương, nói mấy câu nịnh bợ, làm Ngô Ngọc Phương bật cười.
Giơ tay lên gõ vào trán Vương Tuệ Tuệ một cái, Ngô Ngọc Phương nói:
- Nha đầu này, hôm nay con cố ý tới đây để ta không thể mở cửa đúng không?
- Hì hì...
Vương Tuệ Tuệ cười đùa, nhưng không đáp lời, kéo cánh tay Ngô Ngọc Phương nói:
- Đi thôi đi thôi, con hẹn lúc chín giờ, nếu tới chậm hôm nay sẽ không tới phiên đâu.
Ngô Ngọc Phương không biết nên khóc hay cười, chỉ có thể bị Vương Tuệ Tuệ kéo đi. Hai mẹ con cùng tản bộ đến bệnh viện nhân dân Bảo Kinh trấn, dọc đường vui vẻ nói cười, không khí hết sức hòa hợp.
Khi hai người đang sóng vai đi trên đường, cũng không biết ở vị trí cách chỗ các nàng không tới ba mươi thước, có một chiếc xe điện màu đen đang đi chậm chạp, người lái xe là một nữ nhân đội nón bảo hiểm, vì vậy không cách nào thấy rõ dung mạo của nàng.
Còn hai bên người Ngô Ngọc Phương và Vương Tuệ Tuệ, cũng chính là vị trí bên cạnh đường cái, đang có hai con chó nông thôn Trung Hoa hình thể không khác biệt bao nhiêu, nhìn qua vô cùng bẩn, chậm chạp đi theo, hai cặp mắt đen nhánh giống như đang tùy ý quét mắt theo dõi mọi động tĩnh trên đường cái...
Hơn tám giờ sáng, Diệp Dương Thành rốt cục trở lại Bảo Kinh trấn, dừng xe trước cửa nhà trên đường Khê Tân, không đợi hắn mở cửa xuống xe, đã nhìn thấy cổng nhà mình khóa chặt, rõ ràng không có ai ở nhà...
Nghĩ đến cha mẹ lại dậy sớm đến cửa hàng, Diệp Dương Thành khó tránh khỏi có chút thở dài bất đắc dĩ, cởi dây an toàn rồi xuống xe, cũng không vào nhà, dắt Nhung Cầu, trực tiếp đi tới một hẻm nhỏ đối diện nhà mình, Diệp Dương Thành biết, muốn tìm cha mẹ, trực tiếp đi đến cửa hàng là được rồi.
Mặc dù Diệp Dương Thành đã nhiều lần yêu cầu cha mẹ tuyển mấy người bán hàng cho cửa hàng, ngày thường không có chuyện gì thì ở nhà nghỉ ngơi, chơi mạt chược, đánh bài … là được rồi, nếu như có chuyện gì cần xử lý, chỉ cần qua đó nắm tình hình là được.
Nhưng, đối với yêu cầu của Diệp Dương Thành, lần nào cha mẹ cũng chỉ cười gật đầu đáp ứng, không giảng đạo lý với hắn, cũng không nói tiết kiệm gì đó với hắn, mà cười dài đáp ứng, nhưng sau khi Diệp Dương Thành rời đi, mọi chuyện lại như cũ.
Lúc này Diệp Dương Thành chỉ có cảm thấy đau lòng, theo hắn thấy, cha mẹ đã có thể về hưu, sau đó hưởng thụ cuộc sống, hoàn toàn không cần mỗi ngày vội vàng chạy đến cửa hàng lo việc.
Có lẽ đây chính là sự khác nhau, ý nghĩ của Diệp Dương Thành đúng, ý nghĩ của vợ chồng Diệp Hải Trung cũng không sai, chỉ có điều hoàn cảnh lớn lên của hai thế hệ không giống nhau, suy nghĩ tự nhiên cũng tồn tại khác biệt.
Chính vì hiểu được điểm này, Diệp Dương Thành mới không cưỡng ép, thuận theo tự nhiên, đợi lúc nào cha mẹ nghĩ thông suốt, hoặc là chờ hắn tấn chức thần cách tới trình độ nhất định, đạt được thần quyền có thể cường hóa những người khác, sẽ kêu cha mẹ kết thúc công việc, bắt đầu hưởng thụ cuộc sống.
Trên đường đi đến chợ quần áo, trong đầu Diệp Dương Thành cũng chỉ có những ý niệm này, hoàn toàn không có suy nghĩ những chuyện khác.
- A...
Nhưng khi Diệp Dương Thành dắt Nhung Cầu đi tới cửa hàng nhà mình ở chợ quần áo, hắn không khỏi kêu lên một tiếng, cửa hàng hiện tại vẫn đóng cửa.
Khi Diệp Dương Thành đang cảm thấy khó hiểu, trong một tiệm nữ trang đối diện cửa hàng có một nữ nhân hơn ba mươi tuổi, mặc phong cách tây, vừa nhìn thấy Diệp Dương Thành đứng ở cửa hàng, nhất là thấy Nhung Cầu đi theo bên cạnh, nàng lập tức nhận ra thân phận của Diệp Dương Thành, cười hỏi:
- Dương Thành đã về đấy à, làm sao, tìm ba mẹ mình à?
- Đúng vậy.
Nghe được thanh âm vang lên phía sau, Diệp Dương Thành quay đầu lại cười nói:
- Trịnh tỷ, ngươi biết ba mẹ ta đi đâu không?
- Ta không thấy ba ngươi.
Nữ nhân được Diệp Dương Thành gọi là Trịnh tỷ, mặt mày hớn hở, nói:
- Nhưng mẹ ngươi buổi sáng ta có thấy, năm sáu phút trước, mẹ ngươi cùng đi với một nữ nhân mang thai, hình như bảo là muốn đến bệnh viện làm kiểm tra.
Trịnh tỷ suy nghĩ một lát, nói tiếp:
- Người đàn bà kia hình như gọi mẹ ngươi là mẹ nuôi, có chút mập mạp, tuổi không lớn lắm.
- Mập mạp sao? Nha đầu này...
Vừa nghe thấy miêu tả của Trịnh tỷ, Diệp Dương Thành lập tức biết là chuyện gì xảy ra, không khỏi bật cười một tiếng, lắc đầu nói với Trịnh tỷ:
- Cảm ơn Trịnh tỷ, vậy ta đến bệnh viện xem thế nào.
- Được, đi đi.
Trịnh tỷ cười gật đầu, đưa mắt nhìn Diệp Dương Thành rời khỏi chợ quần áo...
Cùng lúc đó, ở vị trí cách chợ quần áo ước chừng sáu trăm mét, Ngô Ngọc Phương và Vương Tuệ Tuệ đã đi đến chợ bán thức ăn Bảo Kinh trấn, thấy ở cổng chợ bán thức ăn bán chút thức ăn, bỗng nhiên trong lòng Ngô Ngọc Phương khẽ động, nói với Vương Tuệ Tuệ:
- Tuệ Tuệ, hôm nay con ở chỗ mẹ nuôi ăn cơm đi, lúc nào kiểm tra xong, mẹ nuôi sẽ nấu cho con một nồi cháo gà, bồi bổ thân thể.
- Dạ được.
Đối với đồ ăn, nhất là đồ ăn ngon, Vương Tuệ Tuệ bình thường không bao giờ cự tuyệt, nghe vậy liền lộ ra nụ cười, gật đầu đáp ứng, khi đang chuẩn bị nói thêm gì đó...
- Vương Tuệ Tuệ, ta lấy mạng ngươi.
Ở vị trí cách đó chục mét, trong chiếc xe điện đột nhiên vang lên thanh âm chói tai của một nữ nhân.
Vương Tuệ Tuệ nhất thời không có phản ứng, vừa nghe thấy thanh âm của nữ nhân này, thân thể nàng lập tức cứng đờ...
Chương 585-1: Đẩy ngã một lần nữa (Thượng)- Tiện nhân, ta phải lấy mạng ngươi.
Chân ga của chiếc xe được kéo đến nấc dưới cùng, ở khoảng cách mười mét có thể tăng tốc độ lên hai mươi km, đối với một phụ nữ mang thai mà nói, đụng nhau ở khoảng cách này, có lẽ đã đủ trí mạng.
Nữ nhân lái chiếc xe điện như phát điên, hét chói tai, chiếc xe điện đã lao tới gần Vương Tuệ Tuệ
Khi mọi người trên đường cái đều phát mộng, theo bản năng cho rằng sắp có một màn thảm án xảy ra trước mắt bọn họ...
- Uông Uông.
Cũng không biết từ góc nào, bất chợt có một con chó vàng dài khoảng 80cm xông ra, sủa vang, khi ở vị trí cách chiếc xe điện khoảng hai thước trực tiếp nhảy lên, đánh về phía nữ nhân trên chiếc xe điện?
- Uông Uông.
Cùng lúc đó, lại có một trận chó cắn vang lên, đồng thời có một con chó vàng hình thể không kém con chó kia bao nhiêu, từ trong đám người bên cạnh nhảy lên, lao thẳng tới hướng chiếc xe điện.
Hai con chó vàng rõ ràng là muốn đụng ngã nữ nhân kia, đồng thời đánh bay chiếc xe điện.
Nhưng...
Trong khoảng cách mười mét ngắn ngủn, chiếc xe điện lại chạy với tốc độ cao, khi con chó vàng thứ nhất đụng ngã nữ nhân trên chiếc xe thành công, con chó vàng thứ hai cũng đã vọt tới bên cạnh chiếc xe điện, đụng ngã chiếc xe, nhưng... đuôi xe vẫn đâm vào Vương Tuệ Tuệ
Vương Tuệ Tuệ không kịp đề phòng, té ngã trên mặt đất, sắc mặt trong phút chốc trở nên trắng bệch.
Tất cả mọi chuyện đều diễn ra trong thời gian cực ngắn, đợi đến khi mọi người phục hồi tinh thần, nữ nhân trên chiếc xe điện đã bị con chó vàng hung hăng kéo xuống đất, Vương Tuệ Tuệ ngã trên mặt đất, kêu lên thống khổ:
- Con... Con của ta...
Những người đi đường đều có vẻ choáng váng, không ai biết rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao nữ nhân lái xe điện lại đột nhiên đâm xe vào một nữ nhân có bầu?
Hơn nữa, điều khiến bọn họ càng cảm thấy bất ngờ hơn là, khi nữ nhân lái xe điện bất chợt nổi điên vọt tới nữ nhân mang bầu kia, từ hai bên đường lại có hai con chó vàng lao ra cứu nàng.
Hơn nữa hai con chó vàng này giống như được chỉ huy, đồng loạt đánh về phía nữ nhân và chiếc xe điện, khi nữ nhân bị một con chó vàng kéo từ trên xe điện ngã bổ nhào xuống đất, con chó vàng dùng một đôi chân vô cùng bẩn dẫm lên trước ngực nữ nhân, lộ ra cặp răng nanh vô cùng sắc bén, gầm gừ trong cổ họng, tựa hồ là ở cảnh cáo nữ nhân này, không nên hành động thiếu suy nghĩ
Con chó vàng chạy về phía xe điện mặc dù kịp thời chạy tới, đẩy ngã chiếc xe, nhưng có thể là do lực đạo không khống chế tốt, cũng có thể là chuyện xảy ra quá đột ngột, tóm lại, bộ phận đuôi xe vẫn quét đến người phụ nữ có thai...
Mặc dù người đi đường đều bị màn này hù dọa sợ ngây người, nhưng Ngô Ngọc Phương lại rất nhanh phục hồi tinh thần, sau khi thất thanh kinh hô một tiếng, mạnh mẽ quay đầu nhìn về phía nữ nhân bị con chó vàng đẩy ngã, tâm tình kích động tựa hồ có chút mất kiểm soát, nàng lớn tiếng mắng:
- Ngươi muốn làm gì? Ngươi rút cuộc là ai? Bất kể Tuệ Tuệ và ngươi có mâu thuẫn như thế nào, giết người là phạm pháp ngươi có biết không?
- Ha... Ha ha...
Nữ nhân bị con chó vàng đẩy ngã, trực tiếp té xuống mặt đường cứng rắn, trong bụng quặn đau phá lên cười, nàng giãy dụa muốn đứng dậy, lại bị con chó vàng gắt gao áp chặt trên mặt đất, sau khi giãy dụa không có kết quả, nàng chỉ có thể nằm trên mặt đất cười đứt quãng nói:
- Chết... Chết mới tốt... Ha ha ha...
- Ngươi...
Vừa nghe thấy tiếng cười điên cuồng của nữ nhân này, sắc mặt Ngô Ngọc Phương cũng trùng xuống, khi đang định tiến lên mắng mỏ mấy câu...
- Mẹ... Mẹ nuôi...
Vương Tuệ Tuệ ngã trên mặt đất yếu ớt kêu lên,trong nháy mắt đánh thức Ngô Ngọc Phương đang trong trạng thái tức giận.
Ngô Ngọc Phương vội vàng xoay người, sắc mặt đại biến, thất thanh nói:
- Tuệ Tuệ, con làm sao vậy?
Vương Tuệ Tuệ ngã ngồi dưới đất, trên chiếc váy đã chảy đầy máu tươi, nữ sức rõ nhân có thai bị chảy máu như vậy có ý nghĩa gì, đã là người từng trải Ngô Ngọc Phương dĩ nhiên biết rất rõ.
Vừa nhìn thấy trạng thái lúc này của Vương Tuệ Tuệ, mặc dù trong lòng còn đầy lửa giận, nhưng hiện giờ căn bản không có tâm tư đi mắng chửi nữ nhân kia, Ngô Ngọc Phương gấp đến độ rơi lệ nói:
- Người đâu, ai tới giúp đỡ ta? Mau, mau giúp ta đưa nó đến bệnh viện.
Những người đi đường đưa mắt nhìn nhau, thậm chí trực tiếp nhún vai, tỏ vẻ mình cũng không thể ra sức...
Vừa lúc đó, trong đám người vây xem phía ngoài bất chợt vang lên thanh âm trầm thấp lạnh lẽo của một gã nam tử trẻ tuổi, phảng phất như đến từ cửu u địa ngục, làm người ta sợ vô cùng
- Chu Vệ Bình, nếu như Tuệ Tuệ và đứa trẻ trong bụng nàng xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn, ta sẽ khiến cả nhà các ngươi phải chôn theo nàng.
Trong nháy mắt sát khí lạnh như băng lan tỏa khắp con đường, mặc dù người bình thường không cách nào thấy được sát ý từ trên người Diệp Dương Thành phát ra, nhưng cảm giác lạnh giá trong lòng, đều khiến mọi người có cảm giác như tử thần phủ xuống.
Diệp Dương Thành gạt đám người, xuất hiện trên bãi đất trống người vây xem chủ động tạo ra, ánh mắt bốc lửa nhìn mọi người khiến tất cả đều khiếp sợ, mà tuyên ngôn trước đó của Diệp Dương Thành càng làm cho bọn họ cảm thấy sau lưng lạnh ngắt, người trẻ tuổi này hình như rất lợi hại...
- A... A Thành?
Diệp Dương Thành đột nhiên xuất hiện, xác thực làm Ngô Ngọc Phương ngây ra một lúc, nhưng sau giây phút kinh ngạc ngắn ngủi, căn bản không cho Diệp Dương Thành cơ hội hỏi thăm, mà lộ vẻ vui mừng, kêu lên:
- A Thành, con mau tới đây, đưa Tuệ Tuệ đi bệnh viện.
Dương Thành dĩ nhiên cũng biết chuyện khẩn cấp, tạm thời không cho phép hắn trút giận cho Vương Tuệ Tuệ, Nhưng, để phòng ngừa Chu Vệ Bình chạy trốn sau khi hắn rời đi...
- Trông chừng cô ta, trước khi ta trở về, không người nào có thể mang cô ta đi.
Diệp Dương Thành đưa tay sờ sờ lão đại Nhung Cầu đi theo bên cạnh, nhẹ giọng nói, sau đó lập tức đi về hướng Vương Tuệ Tuệ đã bị thương gần như muốn hôn mê.
Chạy đến bên cạnh Vương Tuệ Tuệ, Diệp Dương Thành không chần chờ nữa, lập tức khom lưng ôm lấy Vương Tuệ Tuệ phẫn nộ quát đám người đi đường đang vây xem xung quanh:
- Còn mau tránh ra cho ta.
Vốn Diệp Dương Thành rời khỏi chợ quần áo một đoạn nhỏ, hắn muốn mau sớm nhìn thấy mẫu thân Ngô Ngọc Phương, không ngờ, khi hắn đi được một dặm, lại nghe được tiếng mẫu thân mình lớn tiếng quát mắng, nghe kỹ, lại còn nhắc tới hai chữ giết người.
Vừa nghe thấy, Diệp Dương Thành sợ hết hồn, không nói hai lời vội vàng chạy về phía trước, rất nhanh chen đến vị trí đám người vây xem, trùng hợp vừa nghe được mẫu thân mình Ngô Ngọc Phương bất lực gọi ầm ỉ... Mặc dù ở đó có nhiều người như vậy, nhưng không có người nào nguyện ý đưa tay ra giúp đỡ trong tình huống như vậy.
Ngọn lửa tức giận trong lòng, lúc này cũng trực tiếp phát tiết ra ngoài.
Chương 585-2: Đẩy ngã một lần nữa (Hạ)Đám người đi đường vây xem bị Diệp Dương Thành gầm lên một tiếng, sợ hết hồn, hơn nữa trên người Diệp Dương Thành còn để lộ ra khí tức lạnh lẽo, không có người nào còn dám đáp lại một tiếng, liên tục không ngừng nhường lối đi cho Diệp Dương Thành, trơ mắt nhìn Diệp Dương Thành ôm Vương Tuệ Tuệ đang không ngừng rỉ máu, chạy như điên về hướng bệnh viện nhân dân Bảo Kinh trấn.
Còn mẫu thân Ngô Ngọc Phương cũng bởi vì lo lắng cho sức khỏe của con gái nuôi Vương Tuệ Tuệ, căn bản không có tâm tình ở lại hiện trường trông chừng Chu Vệ Bình, nhặt chiếc túi của Vương Tuệ Tuệ rơi trên mặt đất, đuổi theo Diệp Dương Thành, chạy thẳng tới bệnh viện nhân dân Bảo Kinh trấn.
- Uông Uông...
Hai con cẩu vương chịu trách nhiệm bảo vệ Vương Tuệ Tuệ và Ngô Ngọc Phương trong tiếng chó sủa đầy trách cứ của Nhung Cầu, đang kẹp đuôi chạy biến mất trong đám người.
- Ha... Ha ha ha...
Không có con chó vàng chặn lên ngực, Chu Vệ Bình té trên mặt đất không nhịn được phá lên cười, trong tiếng cười tràn đầy một loại khoái cảm trả thù.
Lúc ấy phần lớn người của Chu gia đều bị bắt, nhưng bị giam giữ cũng chỉ có ba huynh đệ Chu gia, Chu Vệ Quân và người cậu của Chu gia là những kẻ xui xẻo, những người còn lại đều được thả ra, trong đó cũng bao gồm Chu Vệ Bình.
Ba huynh đệ Chu gia xem như chết chắc, bởi vì vụ án của Mã Thái Thái, bọn họ chắc chắn sẽ không thoát khỏi tội tử hình, căn bản không thể xuất hiện bất kỳ chuyển cơ nào nữa, còn Chu Vệ Quân chắc chắn sẽ ly hôn với Vương Tuệ Tuệ, sau khi thẩm phán dân sự, hắn cũng bị khép vào những tội lừa gạt, bạo lực gia đình, ngược đãi, bị cảnh sát đưa tới công tố, gánh chịu trách nhiệm hình sự tương ứng.
Nói cách khác, Chu Vệ Quân cũng sẽ bị hình phạt, ít nhất cũng phải chịu hình phạt tù mười năm mới có thể ra ngoài, ngoại trừ trực hệ của Chu gia, người cậu là chủ nhiệm văn phòng giữ trật tự đô thị, sau khi bị bắt cũng mất việc, hơn nữa sau khi tin tức lưu truyền, rất nhiều người từng bị hắn ức hiếp đều tìm đến đồn công an, đòi công bằng.
Mất việc là chuyện nhỏ, những tài liệu vụ án đả thương người chồng chất, ít nhất cũng khiến hắn phải chịu tám đến mười năm tù, trong vụ án lần này, tựa hồ cả Chu gia đều tan cửa nát nhà, mặc dù kết quả này khiến cho rất nhiều người đứng xem vỗ tay khen hay, nhưng đối với người của Chu gia mà nói, bọn họ đều cho rằng, sở dĩ lần này gặp phải đại nạn, cũng bởi vì Vương Tuệ Tuệ,
Bọn họ không nghĩ đây là sai lầm của mình, mà đẩy toàn bộ tội lỗi lên đầu Vương Tuệ Tuệ, cho rằng Vương Tuệ Tuệ đáng chết, cho rằng nàng chính là ác nhân thật sự biến Chu gia thành như bây giờ.
Trong không khí gia đình như vậy, hơn nữa bản thân Chu Vệ Bình còn là một nữ nhân lăn lộn trên đường cái, trong sòng bạc, cộng thêm mối thù hôm đó Diệp Dương Thành đánh nàng tơi bời, khiến thù hận chồng chất lên nhau...
Chu Vệ Bình làm ra cử động hôm nay, chính vì nàng cho rằng, giết chết Vương Tuệ Tuệ chính là báo thù cho phụ thân, đại bá, tam thúc, đệ đệ, cừu hận đã hoàn toàn che mắt nàng.
Sáng hôm nay nàng mượn một chiếc xe điện, đội mũ bảo hiểm, cởi bộ trang phục model thích mặc thường ngày, thay bằng một bộ đồ tương đối bình thường, sau đó mượn mũ bảo hiểm che dấu, giả mạo bằng hữu của Vương Tuệ Tuệ đến Vương gia, từ trong miệng mẫu thân của Vương Tuệ Tuệ biết được hướng đi của Vương Tuệ Tuệ...
Tiếp theo, Chu Vệ Bình lái chiếc xe điện ra đường, sau một phen tìm kiếm, quả nhiên nhìn thấy thân ảnh Vương Tuệ Tuệ của trên đường cái, vì vậy mới có màn lúc trước.
- Tiện nhân... coi như ngươi mạng tốt.
Diệp Dương Thành ôm Vương Tuệ Tuệ chạy đi, cảnh tượng này Chu Vệ Bình dĩ nhiên cũng vừa vặn nhìn thấy, sau khi không có con chó vàng áp chế, nàng giãy dục muốn bò dậy, sau đó nhanh chóng rời khỏi chỗ này, tìm một chỗ trốn trước rồi hãy nói.
Trong miệng cười điên cuồng, lồm cồm ngồi dậy, nhưng không đợi nàng đứng dậy, Chu Vệ Bình nhìn thấy trước mặt mình xuất hiện một bóng dáng...
- Uông Uông...
- A...
Trong tiếng thét chói tai, Chu Vệ Bình mới vừa ngồi dậy bị Nhung Cầu một lần nữa đẩy ngã, cái gáy trực tiếp đập xuống mặt đất cứng rắn.
Một chân Nhung Cầu dẫm lên ngực Chu Vệ Bình, đứng ngạo nghễ giữa đường.
Diệp Dương Thành không chần chờ, ôm Vương Tuệ Tuệ chạy như điên đến bệnh viện, đồng thời, trong lòng bàn tay liên tục ngưng kết linh châu, không ngừng khuếch tán linh châu tản ra bên ngoài cơ thể Vương Tuệ Tuệ, nếu có người đi qua con đường hắn chạy qua, tuyệt đối sẽ cảm thấy không khí trên con đường này vô cùng trong lòng, chỉ cần khẽ hít thở, sẽ làm cho người ta có một loại cảm giác vô cùng sảng khoái.
Diệp Dương Thành cũng không biết mình ngưng kết linh châu, sau đó khuếch tán linh lực của linh châu xung quanh cơ thể Vương Tuệ Tuệ có hữu hiệu hay không, nhưng tính đến thời điểm trước mắt, hắn chỉ biết linh lực có thể khôi phục thương thế bên ngoài, căn bản không có những thủ đoạn trị liệu khác.
Đây là phương pháp xử lí duy nhất Diệp Dương Thành có thể nghĩ đến hiện tại, nhưng không có quá nhiều lòng tin, dựa vào linh lực có thể giảm bớt hoặc khôi phục thương thế của Vương Tuệ Tuệ.
Một đường chạy như điên, ước chừng không tới ba phút, Diệp Dương Thành đã ôm Vương Tuệ Tuệ còn đang rỉ máu xuất hiện trong đại sảnh bệnh viện nhân dân Bảo Kinh trấn, căn bản không có tâm tư đăng ký hay hỏi thăm, trực tiếp hô to một tiếng bên trong đại sảnh:
- Bác sĩ đâu rồi? Mau ra đây cứu người.
Hiệu quả lớn tiếng la lên quả nhiên không tệ, rất nhanh, Vương Tuệ Tuệ đã rơi vào hôn mê được nhanh chóng đưa đến phòng cấp cứu.
Đợi đến khi mẫu thân Ngô Ngọc Phương xuất hiện ở cửa phòng cấp cứu, bên trong phòng cấp cứu cũng đã triển khai cấp cứu, hai người Triệu Dong Dong, Tiểu Thương Ưu Tử được Diệp Dương Thành an bài vào trong phòng cấp cứu, bất luận như thế nào cũng phải giữ được tính mạng của Vương Tuệ Tuệ, thứ yếu mới là giữ được thai nhi trong bụng Vương Tuệ Tuệ.
Mẫu thân Ngô Ngọc Phương lộ ra vẻ rất lo lắng, không ngừng đi lại trước cửa phòng cấp cứu, trên mặt chất đầy vẻ lo âu, sau khi Vương Tuệ Tuệ được đưa vào phòng cấp cứu, cha mẹ nàng nhận được tin tức cũng nhanh chóng chạy tới bệnh viện.
- Dương Thành, Tuệ Tuệ làm sao vậy, rốt cuộc nó xảy ra chuyện gì?
Mẫu thân của Vương Tuệ Tuệ là Lưu Ái Trân vừa chạy tới phòng cấp cứu đã túm lấy cánh tay Diệp Dương Thành, trên mặt mơ hồ hiện ra vẻ tái nhợt...
Trong cái nhìn khẩn trương của mẫu thân Vương Tuệ Tuệ, sau khi Diệp Dương Thành căn bản xác định tính mạng Vương Tuệ Tuệ đã được bảo đảm, mới nhẹ nhàng hít vào một hơi, kể lại mọi chuyện xảy ra trên đường cho Lưu Ái Trân và Vương Cương Huy.
Sau khi kể lại mọi chuyện, Diệp Dương Thành ngẩng đầu nhìn thoáng qua Vương Cương Huy, nhẹ giọng nói:
- Tuệ Tuệ không chỉ là đồng học của ta, còn là con nuôi của ba mẹ ta, là muội muội kết nghĩa của Diệp Dương Thành ta. Bá phụ bá phụ, chuyện này các ngươi yên tâm... Ta sẽ bắt Chu Vệ Bình phải trả giá.
- Nhưng...
- Đinh.