Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Khi Lưu Ái Trân đang muốn nói gì đó, đèn hiệu phía trên cửa phòng cấp cứu bất chợt đổi màu, chỉ nghe thấy một tiếng đinh, một nữ hộ sĩ trẻ tuổi mở cửa, từ trong phòng nhô đầu ra:
- Xin hỏi, vị nào là người nhà của sản phụ?
- Là chúng tôi.
Diệp Dương Thành nhìn Lưu Ái Trân và Vương Cương Huy, quay đầu lại trả lời, giọng nói leng keng có lực, làm cho người ta căn bản không cách nào nghi ngờ lời hắn nói là thật hay giả.
Còn Lưu Ái Trân sau khi nghe thấy Diệp Dương Thành nói - Là chúng tôi-, lại một lần nữa bật khóc. Lúc trước khi nàng đang bận rộn việc nhà, bất chợt nhận được điện thoại của Diệp Dương Thành, thiếu chút nữa sợ hãi ngất luôn tại chỗ.
Cuộc hôn nhân của Vương Tuệ Tuệ đã đi đến phần cuối của bi kịch, nhưng nàng làm sao cũng không nghĩ tới, sau khi bi kịch hôn nhân chấm dứt, còn xảy ra chuyện như vậy, người của Chu gia... thật sự là khinh người quá đáng.
- Ngươi là chồng của sản phụ?
Vừa nghe thấy câu trả lời của Diệp Dương Thành, nữ hộ sĩ thò đầu ra chần chờ một lát, sau đó lên tiếng hỏi thăm.
- Ta không phải là chồng của nàng.
Diệp Dương Thành lắc đầu:
- Ta là ca ca của nàng.
- Không phải là chồng sao...
Nữ hộ sĩ chần chờ trong chốc lát, từ trong phòng cấp cứu đi ra, như có điều suy nghĩ gật đầu nói:
- Ca ca cũng được, ngươi có thể đại diện ký cho sản phụ không?
- Cô... Cô mau nói đi, rốt cuộc là thế nào?
Hiệu suất làm việc của nữ hộ sĩ này quá chậm chạp, biểu hiện chần chờ của cô ta cũng đủ hành hạ người, không đợi Diệp Dương Thành nói gì nữa, mẫu thân Ngô Ngọc Phương đã tiến lên một bước, thúc giục:
- Tuệ Tuệ thế nào rồi?
- Tính mạng của sản phụ vẫn bảo đảm, thai nhi trong bụng cũng còn sống, các ngươi không cần quá lo lắng.
Nữ hộ sĩ trả lời, sau đó lẩm bẩm nói:
- Như vậy còn có thể sống sót, thật đúng là kỳ tích...
Hành động chạy chữa của Diệp Dương Thành, đã tranh thủ được rất nhiều thời gian cho Vương Tuệ Tuệ, mặc dù Vương Tuệ Tuệ không cách nào hấp thu quá nhiều linh lực vào trong cơ thể mình, nhưng Diệp Dương Thành mỗi lần tiêu hao một trăm điểm linh lực, ít nhất cũng có thể để Vương Tuệ Tuệ hấp thu được hai giờ linh lực.
Cũng chính vì hấp thu được linh lực, vì vậy Vương Tuệ Tuệ mới có thể chống chọi đến hiện tại, nếu không…
Từ trong lời nói của nữ hộ sĩ, trong nháy mắt Diệp Dương Thành đưa ra rất nhiều phán đoán, nhất là suy nghĩ đến nếu như hôm nay mình không xuất hiện, Vương Tuệ Tuệ hiện tại có thể đã là một khối thi thể lạnh như... Lửa giận trong lòng lại càng sôi trào.
Nhưng ngay lúc này, Diệp Dương Thành cũng không thay đổi chủ đề, bay thẳng đến trước mặt nữ hộ sĩ hỏi:
- Ngươi muốn ta ký cái gì?
- Mặc dù tính mạng của sản phụ vẫn khả quan, nhưng tình huống trong bụng không phải rất lạc quan.
Nữ hộ sĩ nói:
- Bác sĩ đề nghị vì để tránh cho đứa bé chết lưu trong bụng mẹ, nên lập tức làm phẫu thuật, lấy đứa bé ra khỏi bụng mẹ...
- Sinh non.
Lời nói của nữ hộ sĩ tương đối uyển chuyển, nhưng mọi người cũng không phải người ngu, vừa nghe thấy những lời của nàng..., trong đầu mọi người lập tức hiện ra chữ này, Lưu Ái Trân suýt nữa ngất luôn tại chỗ.
- Không... Ta không đồng ý.
Lưu Ái Trân được Vương Cương Huy đở dậy, mãnh liệt lắc đầu, thất thanh nói:
- Đứa bé trong bụng Tuệ Tuệ mới sáu tháng.
Sinh non ý tứ chính là thân thể đứa trẻ còn chưa hoàn toàn hoàn chỉnh, cũng vì phát sinh đủ loại biến cố sau khi rời khỏi cơ thể người mẹ, dưới loại tình huống này, đứa trẻ mới ra đời sẽ không chỉ có đầy đủ bộ phận cơ thể, còn không có bộ phận sinh dục thành thục, tỉ lệ tử vong sau khi sinh cũng rất cao, làm cho người ta khó có thể tiếp nhận.
Hơn nữa, cho dù đứa trẻ sau khi sinh non sau không bị xuất huyết bên trong hay dị dạng, cũng rất có thể xảy ra vấn đề thần kinh trí lực không phát triển hoặc tồn tại thiếu sót, nói một cách khác... cho dù đứa trẻ được sinh ra, cũng có thể trở thành một người đầu óc có vấn đề.
Kết quả như vậy, đối với vợ chồng Lưu Ái Trân mà nói, quả thật chính là sấm sét giữa trời quang, trong nháy mắt khiến hai người như u mê.
Diệp Dương Thành đứng bên cạnh, cũng đồng dạng vì vậy mà sát ý với Chu Vệ Bình càng ngày càng nồng đậm, sau khi hít một hơi thật sâu, hắn quay đầu nói với Lưu Ái Trân:
- Bá mẫu, mặc dù sinh non có thể có các loại biến chứng, nhưng ít nhất còn có cơ hội sống sót, nếu như không sinh bé...
Nếu như không sinh non, đứa trẻ hơn sáu tháng trong bụng Vương Tuệ Tuệ chỉ sợ cũng khó có hi vọng sống sót, vừa nghe được nhắc nhở của Diệp Dương Thành, Lưu Ái Trân đang chìm trong bi thương mới mạnh mẽ giật mình tỉnh lại, lập tức gật đầu đáp ứng:
- Sinh, phải sinh.
Diệp Dương Thành nhận lấy lá đơn, ký tên mình xuống dưới, sau khi đưa tờ đơn lại cho nữ hộ sĩ, hắn hít một hơi thật sâu, nói:
- Đứa trẻ và mẫu thân đều phải bình an.
- Yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.
Nữ hộ sĩ cũng biết Diệp Dương Thành đang phải gánh chịu áp lực, nặng nề gật đầu với Diệp Dương Thành, sau đó mới xoay người tiến vào phòng cấp cứu.
Lúc này, vợ chồng Lưu Ái Trân và Vương Cương Huy đã ôm chặt lấy nhau, ánh mắt đều dính chặt vào cánh cửa phòng cấp cứu, không khí khẩn trương tràn ngập trên hành lang...
- Các ngươi có biện pháp gì có thể giảm bớt nguy hiểm sau khi đứa trẻ ra đời không?
Sau khi Diệp Dương Thành đồng ý ký tên trên tờ đơn, lập tức vận dụng liên lạc tâm linh, liên lạc với Tiểu Thương Ưu Tử và Triệu Dong Dong, tìm cách giữ lấy đứa trẻ sắp ra đời.
Loại liên lạc tâm linh này có thể đồng thời tiến hành với nhiều thần sử, hơn nữa xây dựng ra một không gian trao đổi hư ảo, khiến cho mọi người có thể đồng thời trao đổi, là năng lực mới Diệp Dương Thành có được sau khi tấn chức thần cách cấp mười một.
Sau khi có loại năng lực này, một số chuyện cần bố trí đại quy mô, cũng có thể nhắn nhủ đến mọi người trong nháy mắt.
Sau khi nghe Diệp Dương Thành hỏi thăm, Tiểu Thương Ưu Tử nhất thời cũng không nghĩ ra được phương pháp gì hữu hiệu, nhưng linh cơ của Triệu Dong Dong vừa động, nói:
- Chủ nhân, có lẽ linh lực có thể có tác dụng.
- Sao?
Hai mắt Diệp Dương Thành lập tức tỏa sáng:
- Nói nhanh lên, dùng linh lực như thế nào?
- Linh lực là một loại năng lượng kỳ dị tồn tại trong thiên địa, tác dụng của nó hết sức rộng lớn, tựa hồ tất cả tồn tại tự nhiên đều cần linh lực phụ trợ mới có thể tu luyện hoặc là kích năng lực khác của mình.
Triệu Dong Dong chậm rãi nói:
- Hơn nữa, linh lực còn có tác dụng trị liệu thương thế, đứa trẻ sinh non vốn đã rất yếu ớt, muốn hạ thấp nguy hiểm cho đứa trẻ sinh non, thì sau khi ra đời phải bù đắp những thứ kém cỏi khi nó mới sinh ra.
Nói tới đây, Triệu Dong Dong khẽ dừng lại chốc lát, sau khi sắp xếp lại ngôn ngữ, nàng mới lên tiếng:
- Nếu như chủ nhân có thể sử dụng linh lực tẩm bổ cho thân thể của đứa trẻ, có lẽ có thể bù đắp những thứ thiếu hụt của đứa trẻ, thậm chí còn có thể có một số tác dụng thu hoạch ngoài dự liệu.
Chương 587-1: Đại nhân vật khó lường (Thượng)- Đúng vậy.
Lời nói của Triệu Dong Dong nhất thời thức tỉnh Diệp Dương Thành, linh lực, đúng vậy, hắn còn có linh lực có thể cứu vãn đứa trẻ sắp ra đời.
Nghĩ đến đây, thần kinh căng thẳng của Diệp Dương Thành nhất thời buông lỏng, bất chợt cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều.
Mọi người đứng trên hành lang ngoài cửa phòng cấp cứu chờ đợi trong lo lắng, thời gian một tiếng từ từ trôi qua, sắc mặt của Lưu Ái Trân và Vương Cương Huy cũng càng ngày càng lo âu, hai vợ chồng nắm chặt tay nhau, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa phòng cấp cứu.
Không khí trên hành lang lộ ra vẻ vô cùng ngưng trọng, người duy nhất còn cảm thấy thoải mái, chính là Diệp Dương Thành, vì bất cứ lúc nào Tiểu Thương Ưu Tử và Triệu Dong Dong cũng ở trong phòng cấp cứu báo cáo tình hình cho hắn.
Bình thường, thời gian phẫu thuật đều khoảng bốn mươi đến năm mươi phút, nhưng do sinh non, hơn nữa Vương Tuệ Tuệ lại bị thương, bọn người Diệp Dương Thành chờ ngoài phòng cấp cứu hơn một giờ, cho đến khi thần kinh cụa vợ chồng Lưu Ái Trân, Diệp Dương Thành và mẫu thân Ngô Ngọc Phương đều căng thẳng đến cực hạn...
- Chủ nhân, đứa bé ra đời rồi, mẫu tử bình an.
Thanh âm mừng rỡ của Triệu Dong Dong vang lên bên tai Diệp Dương Thành, trong giọng nói mang theo vẻ vui sướng:
- Là một bé gái.
Vừa nghe thấy tin tức này, cả người Diệp Dương Thành rốt cục hoàn toàn thanh tĩnh lại, đúng lúc này nữ hộ sĩ lúc trước cũng từ trong phòng cấp cứu đi ra, vẻ mặt tươi cười nói:
- Chúc mừng, em bé đã chào đời bình an, người mẹ cũng khỏe mạnh, mặc dù chỉ hơn sáu tháng, nhưng nặng gần năm cân.
- Tuệ Tuệ thế nào rồi, con gái ta thé nào rồi?
Vừa nghe thấy đứa trẻ ra đời bình an, trái tim Lưu Ái Trân cũng trở nên thoải mái hơn không ít, nhưng nàng vẫn tiến lên mấy bước, kéo hai cánh tay nữ hộ sĩ gấp giọng hỏi.
- Mẫu tử bình an, nhưng bởi vì bị thương lại sinh non, hiện tại sức khỏe vẫn còn tương đối yếu.
Nữ hộ sĩ hồi đáp:
- Ít nhất còn phải ở lại bệnh viện khoảng nửa tháng để theo dõi, hơn nữa, mặc dù thể trọng của em bé đạt tiêu chuẩn, nhưng dù sao cũng là sinh non, còn cần cho vào lồng kính quan sát một thời gian ngắn...
- Bình an là tốt rồi... Bình an là tốt rồi...
Lưu Ái Trân lẩm bẩm, bất chợt trước mắt tối sầm, cả người trực tiếp té xuống đất, do trước đó phải gánh chịu gánh nặng quá lớn, khiến nàng hoàn toàn bị đánh sụp.
...
- Này, ta nói ngươi rốt cuộc có thả ra hay không?
Một gã nam tử trẻ tuổi mặc cảnh phục cảnh giác đứng cách Nhung Cầu chừng hai thước, lòng bàn tay mơ hồ đổ mồ hôi, nhìn nữ nhân bị bàn chân Nhung Cầu dẫm lên ngực, tựa hồ không thở nổi, hắn tỏ vẻ hiện tại mình hết sức bất đắc dĩ.
Khi cảnh sát nhận được điện thoại chạy tới hiện trường, đến hiện tại đã qua hai canh giờ, nhưng trong hai canh giờ này, hắn vẫn giằng co với con chó ngao Tây Tạng trước mặt này, ban đầu còn chuẩn bị mạnh mẽ kéo nó ra, càng về sau chỉ có thể chơi trò mắt đối mắt với nó.
Nguyên nhân chỉ có một...
Hai canh giờ trước, khi hắn và một cảnh sát khác cùng mấy tên hiệp cảnh nhận được điện thoại báo án, cấp tốc chạy tới hiện trường, liền nhìn thấy Chu Vệ Bình ngã trên mặt đất và con chó ngao Nhung Cầu đang khống chế Chu Vệ Bình.
Bởi vì người báo án miêu tả tương đối mơ hồ, chỉ nói trên đường có người bị thương, cho nên, trong điều kiện không rõ tình huống, hắn sẽ theo bản năng cho rằng Nhung Cầu là người hành hung, cảm thấy Nhung Cầu bất chợt nổi điên, tập kích nữ nhân lái chiếc xe điện này.
Cho nên, tên cảnh sát trẻ tuổi tháo cây gậy cảnh sát bên hông, cố gắng tiến lên xua đuổi Nhung Cầu, giải cứu Chu Vệ Bình, nhưng không ngờ Nhung Cầu lại phát ra một trận sủa liên hồi về phía hắn, khiến tên cảnh sát trẻ tuổi sợ hãi, không dám tiếp tục đi tới nữa.
Lúc này, hắn cho rằng Nhung Cầu bị bệnh chó điên phát tác, cho nên sau một phen cố gắng không có kết quả, hắn gọi điện về đồn công an thỉnh cầu trợ giúp, đến hiện tại hắn còn nhớ rõ, khi cảnh sát mang theo súng chạy tới hiện trường, vừa nhìn thấy Nhung Cầu, câu nói đầu tiên là...
- Ngươi không muốn sống nữa sao?
Vừa nhìn thấy Nhung Cầu dẫm lên ngựa Chu Vệ Bình, tên cảnh sát mang theo súng từ đồn công an vội vã chạy tới, mắng tới tấp tên cảnh sát trẻ tuổi:
- Ngươi biết đây là chó của ai không? Ngươi mà nổ súng bắn chết nó, sở trưởng sẽ lập tức đập chết ngươi.
Lời nói này có chút khoa trương, nhưng từ đó cũng cho thấy tên cảnh sát cầm súng rốt cuộc kinh hãi đến trình độ nào, trong ánh mắt ngạc nhiên của tên cảnh sát trẻ tuổi, tên cảnh sát cầm súng mở miệng nói:
- Ngươi còn nhớ trong trấn chúng ta xuất hiện một đại nhân vật vô cùng lợi hại không?
- Đại nhân vật?
Tên cảnh sát trẻ tuổi cau mày suy tư một hồi, nhưng vẫn không nghĩ ra:
- Người nào?
- Ngươi cẩn thận nghĩ kỹ xem, thời gian trước trong trấn sôi sục chuyện gì.
Tên cảnh sát cầm súng liếc nhìn tên cảnh sát trẻ tuổi một cái, không nói hai lời liền trực tiếp lên xe rời đi, trước khi rời đi, hắn còn lưu lại một câu:
- Ngươi nghĩ biện pháp đem người này về sở, nhưng con chó này, ngươi không thể động đến.
- Chuyện sôi sục ở trấn thời gian trước?
Tên cảnh sát trẻ tuổi cau mày suy nghĩ, hơn nửa phút sau, thân thể hắn chợt chấn động, chỉ còn thiếu lệ rơi đầy mặt...
Cho nên, màn này kéo dài hai canh giờ vẫn tiếp tục, hắn không dám dùng mạnh, cũng không có biện pháp dùng mềm, bất luận hắn cứng rắn hay mềm yếu thế nào, Nhung Cầu thậm chí cũng không liếc nhìn hắn một cái, gắt gao dẫm lên người Chu Vệ Bình, đôi mắt nhìn thẳng về phương hướng Diệp Dương Thành rời khỏi...
Tên cảnh sát trẻ tuổi bị bỏ mặc cảm giác trái tim như rỉ máu, mặc dù trong hai canh giờ này, hắn đã nắm được chân tướng sự việc từ trong miệng những người đứng xem, nhưng Nhung Cầu gắt gao dẫm lên người Chu Vệ Bình như vậy, cũng không tránh khỏi quá đáng? Cho dù Chu Vệ Bình giết người chưa toại, cũng có thể chuyển giao cho bộ phận công an xử lý theo pháp luật.
- Uông Uông...
Khi tên cảnh sát trẻ tuổi đang oán thầm không dứt, hai mắt Nhung Cầu bất chợt tỏa sáng, nhìn về hướng Diệp Dương Thành ôm Vương Tuệ Tuệ rời khỏi lúc trước sủa vang.
Tiếng sủa này, cũng đồng thời đánh thức tên cảnh sát trẻ tuổi đang thất thần tỉnh lại, hắn theo bản năng quay đầu nhìn về phương hướng Nhung Cầu đang sủa.
Một người trẻ tuổi, nói đúng ra, là một thanh niên nhìn qua hơn hai mươi tuổi, mặc một bộ quần áo tương đối bình thường, nhưng sắc mặt băng hàn.
Là nhân viên công vụ trong thể chế của Bảo Kinh trấn, tên cảnh sát trẻ tuổi dĩ nhiên nhận ra người trẻ tuổi này, đây chính là Diệp Dương Thành thời gian trước đã khiến Bảo Kinh trấn sôi sùng sục. Vừa nhìn thấy Diệp Dương Thành xuất hiện, hắn lập tức biết điều ngậm miệng, hết sức thông minh né sang một bên, đưa mắt nhìn đi hướng khác.
Căn cứ vào hiểu biết của tên cảnh sát trẻ tuổi này, trong ngày thường tính tình của Diệp Dương Thành cũng không tệ lắm, trong miệng mấy lãnh đạo của Bảo Kinh trấn, danh tiếng của hắn cũng không tệ, nhưng duy có một điểm, cũng làm cho người ta hết sức kiêng kỵ, đó chính là tự bênh vực mình.
Chương 587-2: Đại nhân vật khó lường (Hạ)Vì chuyện người nhà bị đánh nhập viện, nổi trận lôi đình trực tiếp tìm đến đồn công an, đuổi việc một phó sở trưởng, nghe nói, trước khi phó sở trưởng kia mất việc, còn quỳ xuống cầu xin Diệp Dương Thành tha thứ.
Sau đó, chuyện càng làm người ta biết rõ tính cách tự bênh vực mình của Diệp Dương Thành, chính là sau khi vụ án Mã Thái Thái giết người xảy ra, nghe nói nguyên nhân gây ra chuyện này cũng bởi vì một bạn học cấp hai của Diệp Dương Thành sau khi lập gia đình, bị chồng ngược đãi và lừa gạt, cho nên, giận dữ vì hồng nhan, không chỉ thay Vương Tuệ Tuệ xả giận, cuối cùng còn khiến cả Chu gia nhà tan cửa nát.
Tuy nói chuyện này tồn tại quá nhiều tính ngẫu nhiên, nhưng cuối cùng cũng không cách nào loại bỏ nhân tố tự bênh vực mình của Diệp Dương Thành bên trong, nếu như không có Diệp Dương Thành ra mặt, vụ án của Mã Thái Thái cũng sẽ không chấm dứt, ba huynh đệ Chu gia cũng không thể tiếp nhận thẩm phán của luật pháp.
Căn cứ vào tình hình, ba huynh đệ Chu gia khẳng định là chết chắc, hơn nữa, khi vụ án này được xét xử, Chu gia cần phải bỏ ra một khoản tiền bồi thường rất lớn.
Những chuyện này chợt lóe lên trong đầu tên cảnh sát trẻ tuổi, theo như lời những người chứng kiến đã nói, nữ nhân bị con chó gắt gao áp trên mặt đất không thể nhúc nhích, trước đó đã dùng xe điện đâm vào một nữ nhân mang thai... Hơn nữa nhìn sắc mặt tựa sương lạnh của Diệp Dương Thành, hắn dù có ngốc, cũng biết Diệp Dương Thành muốn tới đây tính sổ.
Đối với nhân vật như vậy, hơn nữa nữ nhân kia cũng đúng là tự làm tự chịu... Tên cảnh sát trẻ tuổi hết sức tự nhiên lựa chọn bàng quan, chứ không phải đi ngăn chặn Diệp Dương Thành.
Trên đường cái số lượng người đến người đi, người vây xem cũng không ít, khi mọi người nhìn thấy Diệp Dương Thành quần áo dính đầy máu tươi quay trở về, nhất thời truyền ra từng đợt nghị luận, chỉ trỏ, rối rít suy đoán Diệp Dương Thành muốn làm gì?
Mà cử động của tên cảnh sát trẻ tuổi cùng mấy hiệp cảnh, càng làm cho những người vây xem có chút khó hiểu, người trẻ tuổi kia rõ ràng là muốn trở về báo thù, chuyện này rõ ràng cho thấy sẽ xảy ra chuyện náo loạn, tại sao những cảnh sát hiệp cảnh kia lại làm như không có chuyện gì, không chỉ quay mặt, ngay cả thân hình cũng xoay sang hướng khác, làm như không nhìn thấy người thanh niên dính đầy máu kia?
- Uông Uông...
Nhung Cầu giẫm lên người Chu Vệ Bình hơn hai giờ, nhìn thấy Diệp Dương Thành rốt cục trở lại, lập tức kêu lên hai tiếng, ngẩng cao đầu, sau đó rất vui vẻ vọt sang bên cạnh.
Diệp Dương Thành không thèm đưa mắt nhìn mấy tên cảnh sát và hiệp cảnh, trực tiếp đi tới trước mặt Chu Vệ Bình, ánh mắt hờ hững rơi xuống người nàng, thản nhiên nói:
- Để ngươi thất vọng rồi, Tuệ Tuệ và hài tử đều được bảo vệ, thật đáng tiếc, ngươi mất đi cơ hội báo thù cuối cùng rồi.
- Khụ... Khụ khụ...
Chu Vệ Bình bị Nhung Cầu đẩy ngã, đè ép lên ngực hơn hai giờ có chút buồn bực, nhưng sau khi nghe được lời nói của Diệp Dương Thành, nàng không nhịn được ho khan kịch liệt, giãy dụa ngồi dậy, ánh mắt tràn đầy oán hận nhìn Diệp Dương Thành, Chu Vệ Bình lộ ra vẻ hết sức kích động:
- Ta... Ta thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Theo người của Chu gia, mặc dù Vương Tuệ Tuệ là người khởi phát tất cả chuyện này, nhưng Diệp Dương Thành tuyệt đối là đồng lõa lớn nhất, nếu như không có Diệp Dương Thành chặn ngang một cước, chuyện này có thể sẽ được giải quyết nhẹ nhàng, nhưng có Diệp Dương Thành tham dự, Chu gia tựa hồ rất nhanh phải đối diện với bốn bức tường.
Cho nên, Chu Vệ Bình càng ghi hận Diệp Dương Thành, cộng thêm chuyện hôm nay, thù mới hận cũ cộng dồn lại, khiến cho hai mắt nàng bốc lửa, nghiến răng nghiến lợi.
- Hi vọng ngươi có thể có cơ hội thành quỷ.
Diệp Dương Thành khẽ nheo hai mắt, bình tĩnh nhìn Chu Vệ Bình, nhẹ nhàng khoát tay về phía nàng:
- Đứng lên đi.
- Đứng... lên làm gì?
Chu Vệ Bình cũng không phải người ngu, hôm đó trước mặt cục trưởng phân cục công an, Diệp Dương Thành cũng dám vung tay, lúc này mặc dù ở trên đường cái người vây xem đông đảo, nhưng tâm tư của mọi người, đều là hướng về phía Diệp Dương Thành,
Diệp Dương Thành kêu nàng đứng lên là có ý gì? Chu Vệ Bình cho dù dùng bắp đùi nghĩ cũng có thể nghĩ ra, lúc này vừa lắc đầu, vừa dùng cả tay chân thối lui về phía sau...
- Thì ra ngươi còn biết sợ.
Chú ý tới cử động của Chu Vệ Bình, trên mặt Diệp Dương Thành thoáng lộ ra nụ cười mỉa mai, chỉ có điều khi hắn khẽ nhấc khóe miệng, tựa hồ nói rõ cho Chu Vệ Bình và những người vây xem, hiện tại hắn rất tức giận, vì vậy hậu quả... rất nghiêm trọng.
Diệp Dương Thành từng bước nhích tới gần Chu Vệ Bình, Chu Vệ Bình thì dùng cả tay chân, mặt đầy sợ hãi lui về phía sau.
- Nữ nhân nhà ngươi đúng là cho mặt không biết xấu hổ.
Bởi vì mẹ con Vương Tuệ Tuệ đã bình an, tức giận trong lòng Diệp Dương Thành cũng cắt giảm vài phần, nhưng tuyệt đối không đạt tới trình độ có thể làm cho hắn thả người, vừa nhích tới gần, vừa nói:
- Chu gia các ngươi có thể có kết quả hôm nay, căn bản là bởi vì Chu gia các ngươi đã làm ra chuyện ác quá nhiều, chuyện tới bây giờ còn không tự ngẫm lại mình, lại còn lớn lối lái xe điện ra đường muốn hành hung giết người.
Thanh âm của Diệp Dương Thành rất nhẹ, nhưng tựa hồ đều được tất cả mọi người ở đó nghe rất rõ ràng
Sau khi nghe được lời nói của Diệp Dương Thành, một số người biết vụ án của Chu gia lúc này mới chợt hiểu ra, thì ra nữ nhân giống như kẻ điên này, là người của Chu gia, như vậy... người phụ nữ có thai lúc trước bị cô ta dùng xe điện đụng ngã xuống đất, chính là Vương Tuệ Tuệ nghe nói bị gạt tiền và tình cảm?
- Trước đó ta cho rằng vụ án của Chu gia đã chấm dứt rồi, cho dù các ngươi không nghĩ lại, cũng không nên làm ra chuyện khiến người ta tức giận, nhưng bây giờ xem ra, là ta sai lầm rồi...
Sau khi Diệp Dương Thành ép Chu Vệ Bình không thể lui về phía sau, mới dừng lại, nhẹ hít vào một hơi:
- Đối với hạng cặn bã giống như ngươi, không nên dùng ánh mắt đối đãi với phái nữ bình thường nhìn ngươi...
- A... Ngươi muốn làm gì?
Diệp Dương Thành đột nhiên khom lưng níu lấy cổ áo Chu Vệ Bình, trong tiếng thét chói tai Chu Vệ Bình bị trực tiếp kéo lên trên mặt đất.
- Không muốn làm gì.
Diệp Dương Thành khẽ mỉm cười:
- Chẳng qua trước khi cho ngươi vào nhà ta, để ngươi nhớ lâu một chút...
- Bốp.
Thanh âm bạt tai vang lên giòn tan trên đường cái.
Năm phút sau...
- Mang về thẩm vấn đi, giết người không thành, chuyện này không nhỏ đâu.
Diệp Dương Thành vỗ vỗ tay, quay đầu lại nói với tên cảnh sát trẻ tuổi đứng bên cạnh:
- Được rồi, cứ như vậy đi.
- Dạ dạ dạ, ngài đi thong thả...
Nghe được câu nói của Diệp Dương Thành, tên cảnh sát trẻ tuổi dĩ nhiên biết mình nên làm như thế nào, lập tức cười luôn miệng đáp ứng, cho đến khi Diệp Dương Thành mang theo Nhung Cầu rời khỏi tầm mắt của hắn, hắn mới xoay người sang chỗ khác, nhẹ hít vào một hơi:
- Thảm, quá thảm.