Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 468. Chính thức làm xong

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc này trên mặt đất, Chu Vệ Bình bị Diệp Dương Thành nhấc lên giữa không trung, cho mấy chục bạt tai, gương mặt đã sưng vù, lúc này đang ngã ngồi dưới đất thấp giọng gào khóc, nói một cách khác, Chu Vệ Bình đã bị Diệp Dương Thành đánh không còn nhân dạng.

Đúng như hôm đó Diệp Dương Thành từng nói với nàng, đừng tưởng ngươi là phụ nữ thì ta không đánh ngươi. Trước mặt nhiều người như vậy, thậm chí còn có cảnh sát và hiệp cảnh, Diệp Dương Thành nín một bụng tức giận cũng không lưu lại cho Chu Vệ Bình bao nhiêu mặt mũi, liên tiếp cho nàng mấy chục cái bạt tai, Chu Vệ Bình hiện tại ngay cả mở miệng nói ra một câu có thứ tự..., tựa hồ cũng là một nhiệm vụ không thể hoàn thành...

- Còn đứng đấy làm gì, mau đưa cô ta về sở đi.

Nhìn Chu Vệ Bình vừa bị hung hăng thu thập, trong lòng mơ hồ có chút phát rét, tên cảnh sát trẻ tuổi gọi mấy hiệp cảnh và một cảnh sát khác, tiến lên khóa Chu Vệ Bình lại, mang lên xe cảnh sát.

Trước khi rời khỏi hiện trường, tên cảnh sát trẻ tuổi tựa hồ cũng nhận được kích thích của Diệp Dương Thành, quay đầu nhìn thoáng qua máu tươi Vương Tuệ Tuệ lưu lại trên mặt đất, nhìn gương mặt đã sớm sưng vù của Chu Vệ Bình, nhổ mấy bãi nước miếng xuống đất:

- Ngay cả phụ nữ mang thai cũng có thể ra tay như vậy, thử hỏi vừa rồi làm sao lại bị người ta đánh như vậy?

Lúc này Chu Vệ Bình hai tay bị còng chỉ có thể dùng ánh mắt oán hận trừng mắt nhìn tên cảnh sát trẻ tuổi, trong miệng phát ra từng đợt xuýt xoa thống khổ.

Trong tiếng còi cảnh sát ầm ĩ, chiếc xe cảnh sát chở theo Chu Vệ Bình gào thét trở về đồn công an, để lại cho những người vây xem vô số mơ màng.

Người thanh niên ôm người phụ nữ có thai chạy đi, sau đó lại trở về đánh Chu Vệ Bình trước mặt cảnh sát là ai? Tại sao khi hắn đánh người, những cảnh sát kia không những không ngăn cản, ngược lại còn làm như không nhìn thấy?

Còn con chó ngao Tây Tạng dọa người kia, thân hình lớn như vậy, còn rất thông minh, đè ép Chu Vệ Bình ở một chỗ suốt hơn hai giờ. Có thể nuôi được con chó ngao Tây Tạng tốt như vậy, người trẻ tuổi kia chí ít cũng phải là công tử giàu có?

Khi mọi người đang nghị luận rối rít, có mấy người trẻ tuổi đã sớm đứng bên cạnh lần lượt lộ ra nụ cười đắc ý, trong tay bọn hắn cầm điện thoại di động hoặc máy ảnh, quay lại toàn bộ quá trình sự việc xảy ra vừa rồi.

- Nếu đoạn video này được phát lên trên mạng, sợ rằng có thể tạo nên một cơn sốt mới?

Một thanh niên cầm chiếc máy ảnh quay phim có hình ảnh tương đối rõ ràng lộ ra nụ cười hài lòng, đứng cách địa điểm xảy ra chuyện chưa đầy năm thước, giơ tay phải, bắt đầu xem lại hình ảnh mình vừa quay được, nhưng...

- A…

Thẻ nhớ trống không, sau khi mở thẻ nhớ, nhìn tiêu đề thẻ nhớ trống không trong máy ảnh, nụ cười trên mặt hắn hoàn toàn đông cứng.

Có chút thất thần hắn cũng không phát hiện, những thanh niên đồng dạng dùng điện thoại di động hoặc máy ảnh quay phim giống như hắn, lúc này cũng đều ngơ ngác mất hồn, đoạn phim bọn họ vừa quay đâu rồi?

Vương Tuệ Tuệ sinh con, mặc dù là bởi vì một chuyện ngoài ý muốn mà đưa đến đứa trẻ ra đời trước thời hạn, nhưng dù sao cũng là sinh.

Có linh lực Diệp Dương Thành thâu xuất khi ôm nàng trên đường tới bệnh viện làm mồi, tốc độ khôi phục sau khi sinh của Vương Tuệ Tuệ làm cho người ta hết sức kinh ngạc, chỉ nằm trên giường bệnh nửa ngày, nàng đã có thể xuống giường đi lại, hơn nữa nhìn hình dạng đi lại của nàng còn rất khoan khoái.

Nhưng cử động này của nàng, cũng suýt nữa dọa mấy hộ sĩ hồn phi phách tán, hộ sĩ cũng mặc kệ nàng có phải khôi phục nhanh chóng hay không, bắt Vương Tuệ Tuệ phải quay lại giường bệnh nằm xuống, hơn nữa dặn đi dặn lại, kêu Vương Tuệ Tuệ ít nhất phải nằm hết hai ngày mới có thể xuống giường.

Đối với dặn dò của hộ sĩ, Vương Tuệ Tuệ thật ra cũng không kháng cự, đàng hoàng nằm xuống giường bệnh, còn bên kia, đứa trẻ bị đưa vào lồng kính của phòng săn sóc đặc biệt, lúc này cũng đang được các bác sĩ, hộ sĩ bận rộn kiểm tra.

Nhưng các bác sĩ, y tá cũng không biết, khi bọn hắn đang bận rộn, bên cạnh lồng kính có một nữ nhân đang mỉm cười nhìn đứa bé trong lồng kính ấm áp, bàn tay chuyển động hai hạt châu lớn như quả cầu pha lê...

Sau khi xác định mẹ con Vương Tuệ Tuệ đã bình an, trong lòng nhớ đến chuyện của nội các Nhật Bản, xế chiều ngày thứ hai Diệp Dương Thành đã rời khỏi bệnh viện nhân dân Bảo Kinh trấn, trước khi đi, hắn để lại cho mẫu thân Ngô Ngọc Phương mười vạn tiền mặt, dùng để chi tiêu cho mẹ con Vương Tuệ Tuệ.

Ngoài ra, Diệp Dương Thành còn một hơi ngưng kết ra ba mươi viên linh châu, giao cho Triệu Dong Dong, dặn dò Triệu Dong Dong phải chăm sóc đứa bé trong lồng kính, đối với đứa bé gái còn chưa ra đời đã tao ngộ tai họa này, Diệp Dương Thành cũng vô cùng để ý.

Sau khi sắp xếp xong tất cả, Diệp Dương Thành mới mang theo Dương Đằng Phi và Tiểu Thương Ưu Tử lên đường trở về huyện Ôn Lạc, trước khi hắn rời đi, Vương Tuệ Tuệ còn dùng lời nói tựa như nói giỡn nói với Diệp Dương Thành:

- Đợi hết tháng ta sẽ đến huyện thành tìm ngươi.

Vừa lái xe về hướng huyện thành, vừa hồi tưởng lại những lời Vương Tuệ Tuệ nói với mình trước khi rời đi, Diệp Dương Thành biết, mặc dù khẩu khí của Vương Tuệ Tuệ giống như cười giỡn, nhưng tính chân thực trong đó cũng không thể nghi ngờ.

Vốn, dựa theo cấu tứ và suy nghĩ của Diệp Dương Thành, lúc này cách thời gian Vương Tuệ Tuệ sinh con ít nhất còn bốn tháng, cách thời gian nàng ở cữ xong, đến huyện Ôn Lạc cũng khoảng năm tháng, nói cách khác, dựa theo tư tưởng ban đầu, Diệp Dương Thành còn có thời gian năm tháng để chuẩn bị.

Nhưng hiện tại không thể rồi, bởi vì nữ nhân nổi điên Chu Vệ Bình, Vương Tuệ Tuệ đã sinh con trước thời hạn, tính cả thời gian nàng nằm viện, tính cả thời gian nàng ở cữ, Diệp Dương Thành nhiều nhất còn một tháng rưỡi chuẩn bị.

Nói cách khác, đột phá và phát triển của sản nghiệp mới, nhất định phải mau sớm đăng lên nhật báo, đợi sau khi Vương Tuệ Tuệ ở cữ xong, mang theo hài tử tới huyện Ôn Lạc, trước hết an bài nàng đến công ty điện tử Dương Thành làm quen khoảng mười ngày nửa tháng, là có thể trực tiếp đi nhậm chức rồi.

Có năng lực tương tự dị hoá của Vương Tuệ Tuệ, lại có năng lực đặc thù khác với năng lực dị hoá, thời gian mười ngày nửa tháng thích ứng đã đủ cho nàng thích ứng với một số quy trình và vấn đề trong vận hành công ty, những chuyện còn lại, chỉ là tuyển mộ nhân tài, dựa theo ưu thế bất đồng của từng người, mà an bài đến những cương vị khác nhau.

Có điều kiện tiên quyết như vậy, đối với phát triển của công ty mới, Diệp Dương Thành hoàn toàn không có một chút lo lắng.

Trong đầu suy nghĩ đến những chuyện này, nụ cười trên mặt Diệp Dương Thành cũng càng ngày càng nồng đậm.

Lần này mặc dù Vương Tuệ Tuệ mới từ quỷ môn quan quay về, nhưng bất luận là đối với nàng, hay là đối với Diệp Dương Thành mà nói, đều có chỗ tốt nhất định bên trong.

Chương 589-1: Lại đến Đông Kinh (Thượng)

Vấn đề của đứa trẻ, dựa vào linh lực là có thể căn bản được giải quyết, thân thể của Vương Tuệ Tuệ dưới sự giúp đỡ của linh lực cũng càng ngày càng khỏe mạnh, dưới tình huống này, thời gian Vương Tuệ Tuệ tới công ty tiền nhiệm còn trước ba bốn tháng,

Ba bốn tháng này đã đủ ủng hộ Vương Tuệ Tuệ và Diệp Dương Thành làm ra rất nhiều chuyện rồi, thời gian chính là tiền bạc, làm trước ba bốn tháng, ý nghĩa có thể kiếm được nhiều tiền hơn.

Nghĩ tới đây, Diệp Dương Thành trầm ngâm trong chốc lát, nhận lấy chiếc máy điện thoại từ trong tay Tiểu Thương Ưu Tử, gọi điện cho Lâm Mạn Ny...

- A Thành.

Sau khi điện thoại được nối, thanh âm vui mừng của Lâm Mạn Ny nhất thời từ trong ống nghe truyền ra:

- Ngươi bây giờ đang ở đâu?

Diệp Dương Thành vốn chuẩn bị nói chính sự với Lâm Mạn Ny không khỏi ngây ra một lúc, tiện đà cười một tiếng, hồi đáp:

- Ta mới từ trong nhà ra ngoài, đang định trở về huyện thành, xảy ra chuyện gì mà ngươi cao hứng như thế?

- Hì hì, con đường xi măng đầu tiên chúng ta xây dựng ở vùng núi vừa rồi đã chính thức làm xong.

Trong lời nói của Lâm Mạn Ny mang theo sự hưng phấn khó có thể ức chế, Diệp Dương Thành thậm chí có thể tưởng tượng được, lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tuyệt đối đang đỏ bừng.

Không đợi Diệp Dương Thành mở miệng nói chúc mừng, Lâm Mạn Ny ngay sau đó đã nói:

- Hơn nữa, buổi đấu giá từ thiện do mẹ Lâm chủ trì thời gian trước, ngươi đoán thử coi, tổng cộng thu thập được bao nhiêu tài chính?

Cái này Diệp Dương Thành thật sự không biết, nghe vậy không khỏi tức cười, hỏi:

- Bao nhiêu?

- Sáu trăm bảy mươi ba triệu, hai trăm chín mươi ngàn.

Lâm Mạn Ny không cách nào ức chế vui sướng nói:

- A Thành, ngươi biết không, sau khi có số tiền kia, chúng ta có thể xây thêm nhiều đường quốc lộ vùng núi, chúng ta có thể dựng thêm càng nhiều phòng ăn và ký túc xá trường học, chúng ta...

Thanh âm vui mừng đột nhiên ngừng lại.

Diệp Dương Thành đang nghe rất cao hứng hơi sững sờ, hỏi:

- Sao vậy?

- Ta...

Thanh âm vui sướng của Lâm Mạn Ny bất chợt trở nên nghẹn ngào:

- Ta... Ta nhớ ngươi lắm...

- Nha đầu ngốc.

Nghe được lời nói của Lâm Mạn Ny..., trong lòng Diệp Dương Thành khẽ run lên, sau khi hít một hơi thật sâu nhẹ giọng nói:

- Vài ngày nữa, ta sẽ đến Quý Châu thăm ngươi.

- Thật không?

- Thật.

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Lâm Mạn Ny, Diệp Dương Thành cũng trở lại huyện Ôn Lạc, hơn mười phút sau lái xe vào bãi đậu xe dưới đất của khu dân cư Thủy Tinh Hoa Uyển, đi thang máy lên lầu năm, trở lại căn nhà mới của mình.

- Báo cáo tình huống mới nhất bên Nhật Bản đi.

Ngồi xuống ghế sa lon trong phòng khách, Diệp Dương Thành ngẩng đầu nhìn Dương Đằng Phi mặc dù đi theo mình suốt đoạn đường, nhưng không nói mấy câu, Diệp Dương Thành dĩ nhiên biết, đa số thời gian, Dương Đằng Phi đều đang yên lặng tu luyện.

- Vâng, chủ nhân.

Nghe được lời nói của Diệp Dương Thành..., Dương Đằng Phi lập tức khom người gật đầu, sau khi trầm ngâm trong chốc lát, mở miệng hồi báo với Diệp Dương Thành:

- Căn cứ vào báo cáo của một gã thần sử ở Nhật Bản, trước mắt chính phủ Nhật Bản đã chuẩn bị xong, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, hơn bảy giờ sáng ngày mai, bộ trưởng ngoại giao Nohara Yasumasa của chính phủ Nhật Bản sẽ tiến hành buổi công bố tin tức thứ nhất trong kế hoạch.

- Bảy giờ sáng ngày mai?

Trên mặt Diệp Dương Thành lộ ra nụ cười thú vị, trong tay vuốt vuốt một cái bật lửa, mở miệng nói:

- Hiệu suất rất cao, có bao nhiêu ký giả truyền thông tham gia?

- Căn cứ vào tình hình trước mắt, ký giả tham gia vào buổi công bố tin tức ngày mai có hơn sáu mươi ba người, đại biểu cho hơn ba mươi trụ sở truyền thông của các quốc gia trên thế giới.

Dương Đằng Phi hơi chút suy tư, hồi đáp:

- Trong đó cũng có truyền thông CCTV của Trung Quốc cũng sẽ tham gia vào buổi công bố sáng ngày mai.

- Ừ...

Nghe xong hồi báo của Dương Đằng Phi, một tay Diệp Dương Thành vuốt vuốt cái bật lửa, một tay khác nhẹ nhàng xoa nắn càm, trên mặt lóe ra nụ cười làm cho người ta khó lòng phán đoán, chỉ nghe hắn nói:

- Muốn công bố thì cứ để hắn công bố, tạm thời đừng động đến hắn.

- Vâng, chủ nhân.

Dương Đằng Phi khom người cúi chào, mặt đầy kính cẩn gật đầu đáp ứng, hắn sẽ không hỏi thăm Diệp Dương Thành nguyên nhân an bài như thế là gì, hắn chỉ biết, chuyện Diệp Dương Thành giao đãi, hắn sẽ cố gắng làm tốt, như vậy là đủ rồi.

Hơn ba phút sau, Dương Đằng Phi dựa theo ý tứ của Diệp Dương Thành, phát hiệu lệnh cho năm gã thần sử cấp một được phân công đến Nhật Bản trước đó, kêu bọn họ tạm thời không động thủ, đợi lệnh của Diệp Dương Thành.

Dương Đằng Phi cho rằng, đây là Diệp Dương Thành muốn tạm thời giữ lại một số chuyện cho chính phủ Nhật Bản làm, tiếp theo sẽ chuyển lực chú ý từ chính phủ Nhật Bản đến nơi khác, nhưng hắn không ngờ rằng, Diệp Dương Thành chẳng những không dời lực chú ý, thậm chí sau khi hắn phát hiệu lệnh cho năm tên thần sử cấp một, Diệp Dương Thành cũng từ trên ghế salon đứng dậy, vỗ tay nói với ba người Tiểu Thương Ưu Tử, Đường Thái Nguyên và Dương Đằng Phi:

- Ba người các ngươi, theo ta đi Nhật Bản một chuyến.

- Đi Nhật Bản?

Nghe được lời nói của Diệp Dương Thành, đám người Dương Đằng Phi không khỏi liếc mắt nhìn nhau, có chút khó hiểu, cũng chỉ có Tiểu Thương Ưu Tử lớn lên ở Nhật Bản, hơi lộ ra vẻ hưng phấn, đối với nàng mà nói, trở về Nhật Bản, chính là trở lại chốn cũ.

Kích động và hưng phấn nho nhỏ, thật sự là một loại cảm xúc khó mà tránh khỏi.

Chú ý tới phản ứng của Tiểu Thương Ưu Tử, Diệp Dương Thành thật ra cũng không tức giận, chỉ cười một tiếng, sau đó vặn người giãn gân cốt, nói:

- Đi Nhật Bản, xem trò hay.

Trò hay? Ba người Dương Đằng Phi đều có loại cảm giác mông lung khó hiểu, chỉ có điều Diệp Dương Thành không nói, bọn họ cũng không dám hỏi nhiều nhiều, lập tức khom người gật đầu đáp ứng, sau đó, Diệp Dương Thành mới vừa trở về huyện Ôn Lạ, vù một tiếng biến mất trong phòng khách...

- Otsuka quân, mọi chuyện đã sắp xếp xong rồi sao?

Khoảng sáu giờ tối, thủ tướng Ōtsuka Ochi tiến vào văn phòng của trưởng quan nội các Kuroda no Rogu, sau khi đóng cửa, hắn lên tiếng nói:

- Sáng sớm ngày mai chính là bắt đầu của quyết định thành bại, vì thiên hoàng bệ hạ, cũng là vì chúng ta, tuyệt đối không thể có chút khinh thường.

- Otsuka quân.

Vừa thấy Ōtsuka Ochi đẩy cửa đi vào, lại nghe thấy Ōtsuka Ochi nói như vậy, Kuroda no Rogu dĩ nhiên có thể hiểu Ōtsuka Ochi coi trọng kế hoạch lần này như thế nào, chỉ có điều sắp xếp xong xuôi, thực tế hành động vẫn xuất hiện một số phiền toái không nhỏ.

Hắn đứng dậy hỏi thăm một câu, tiếp theo trên mặt lộ ra vẻ khó xử, nói với Ōtsuka Ochi:

- Hiện trường người ở buổi họp báo đã an bài thích đáng, sáng sớm ngày mai sau khi tiến hành buổi công bố tin tức, sẽ có người của chúng ta đưa ra một số chất vấn, dẫn xuất ngọn lửa trong kế hoạch.

Chương 589-2: Lại đến Đông Kinh (Hạ)

Nói tới đây, Kuroda no Rogu hít một hơi thật sâu, nói tiếp:

- Đoạn quay phim công bố vào sáng mai, cũng đã trải qua xử lý đặc thù, hình ảnh sẽ có vẻ tương đối mông lung, làm cho người ta không thấy rõ người trên tấm hình rút cuộc có hình dạng như thế nào, chỉ có thể loáng thoáng đoán được người này mặc ngân giáp cầm ngân thương, ngoài ra sẽ không nhìn thấy bất kỳ đầu mối hữu dụng nào nữa.

Nghe Kuroda no Rogu nói tới đây, trên mặt Ōtsuka Ochi rõ ràng hiển lộ ra nụ cười thỏa mãn, chỉ có điều không đợi hắn nói tiếp, Kuroda no Rogu ngượng nghịu nhìn hắn nói:

- Nhưng phía bên Nohara quân mới truyền về tin tức, trình tự kế hoạch được định ra xuất hiện vấn đề.

Trên mặt Kuroda no Rogu cũng treo vẻ nghi hoặc, nói:

- Một số quốc gia như Anh, Pháp, Đức hiện giờ còn đang quan sát, chưa cho chúng ta câu trả lời chắc chắn, cũng không tỏ vẻ cự tuyệt rõ ràng, những tình huống này đều ở trong dự liệu,nhưng nước Mỹ là quốc gia tổn thất lớn nhất ở đảo Okinawa...

- Nước Mỹ?

Vừa nghe đến chuyện liên lụy đến nước Mỹ, trái tim của Kuroda no Rogu lập tức thót lên tới cổ họng, phải biết rằng, phối hợp của nước Mỹ là khâu mấu chốt nhất của bọn hắn trong kế hoạch hành động lần này.

Chỉ khi chính phủ nước Mỹ đáp ứng đề nghị hợp tác của bọn họ, đề nghị sử dụng kiểu oanh tạc đầu đạn hạt nhân bao trùm đảo Okinawa của Nhật Bản mới có thể được các liên hiệp quốc thông qua, nếu như nước Mỹ tỏ thái độ mập mờ, mặc dù Nhật Bản có thể mượn khủng hoảng dân chúng, tiến hành bắn đạn hạt nhân lên đảo Okinawa, nhưng nếu như vậy..., toàn bộ kế hoạch ban đầu của bọn họ cũng sẽ bị làm cho rối loạn,

Hơn nữa, nước Mỹ là quốc gia tổn thất lớn nhất ở đảo Okinawa, theo lý mà nói phải là quốc gia căm hận người ngân giáp chiếm cứ Okinawa nhất, hoàn toàn không có lý do cự tuyệt ý đồ hợp tác của Nhật Bản.

Trong cái nhìn chăm chú khẩn trương của Ōtsuka Ochi, Kuroda no Rogu cười khổ một tiếng, gật đầu:

- Nohara quân và Nhà Trắng nước Mỹ đã tiến hành tiếp xúc, nhưng cho tới bây giờ, người Mỹ cũng không có chính diện đáp lại ý đồ hợp tác của chúng ta.

- Khốn khiếp.

Sau khi suy đoán trong lòng được Kuroda no Rogu xác thực, Ōtsuka Ochi nhất thời giận tím mặt, nặng nề đập tay lên bàn làm việc trước mặt Kuroda no Rogu, vẻ mặt căm hận:

- Người Mỹ chết tiệt, đến bây giờ còn đang suy nghĩ làm ngư ông đắc lợi.

Khâu được coi là dễ dàng nhất trong kế hoạch ban đầu lại đột nhiên xảy ra biến cố, thái độ của Nhà Trắng nước Mỹ đã đặt một tảng đá lớn trong lòng Kuroda no Rogu, hiện tại, tảng đá này lại chuyển dời đến trên người thủ tướng Ōtsuka Ochi.

Nhưng, cũng giống như Ōtsuka Ochi, Kuroda no Rogu cũng không quy kết thái độ mập mờ của nước Mỹ là đang muốn biểu thị hữu hảo với Diệp Dương Thành, mà đơn thuần cho rằng, nước Mỹ đang muốn tiếp tục quan sát tiến triển của chuyện này.

Nếu như cuối cùng chứng minh đạn hạt nhân có thể phá hủy đảo Okinawa hiện tại đã bị sương mù bao phủ, nước Mỹ sẽ giữa đường xuất thủ, ít nhất phải chia được một miếng bánh lớn trong vấn đề tiêu diệt ác ma. Nếu như chuyện tiến triển không như toan tính, chẳng những không tiêu diệt được người ngân giáp trên đảo Okinawa, ngược lại còn chọc vào hậu quả thê thảm hơn...

Nước Mỹ cũng có thể nói mình không tham dự vào hành động này, từ đó bứt ra ngoài chuyện này.

Trên thực tế, ý tứ của chính phủ nước Mỹ, bao hàm toàn bộ nội dung này, vừa muốn tiếp xúc lấy lòng Diệp Dương Thành, không muốn chọc vào mầm tai vạ không nên trêu chọc, vừa không cam lòng cúi đầu trước Diệp Dương Thành, trong đầu lại bao hàm ý niệm tiêu diệt Diệp Dương Thành, dưới tình huống như vậy, muốn chính phủ nước Mỹ tỏ rõ ý đồ hợp tác với chính phủ Nhật Bản là chuyện không tưởng.

Nhìn sắc mặt lúc trắng lúc xanh của thủ tướng Ōtsuka Ochi, Kuroda no Rogu nhẹ nhàng hít vào một hơi, thấp giọng hỏi:

- Otsuka quân, tin tức buổi công bố đã truyền ra ngoài, thái độ của nước Mỹ lại làm người ta bất mãn như vậy... Liệu buổi công bố tin tức này có nên tiếp tục triển khai hay không?

- Triển khai, dĩ nhiên phải triệu khai.

Nghe được hỏi thăm của Kuroda no Rogu, trên mặt Ōtsuka Ochi lộ ra vẻ điên cuồng, sắc mặt dữ tợn thấp giọng nói:

- Nước Mỹ không phối hợp, chẳng lẽ tự chúng ta không có đầu đạn hạt nhân sao?

- Cái này.,,,

Sắc mặt Kuroda no rogu cứng đờ, trong lòng lẩm bẩm, tiện đà cúi người chào.

- Đây chính là Đông Kinh Nhật Bản.

Hơn chín giờ đêm, trên một con đường lớn của Đông Kinh Nhật Bản, có một gã nam tử châu Á nhìn qua hơn ba mươi tuổi tuổi đang đi trên đường, ánh mắt chẳng có mục đích quét nhìn hai bên, giống như đang thưởng thức cái gì.

Phía sau nam tử này, có ba người đi theo, hai nam một nữ. Một thiếu nữ khoảng hai mươi tuổi, tết tóc đuôi ngựa, nhìn qua toàn thân cũng tản ra một sức sống thanh xuân, lúc này đang dùng một loại ánh mắt nhớ lại, ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường phố.

Chỉ có hai nam tử nhìn qua đồng dạng hơn ba mươi tuổi, mặc đồ tây màu đen, sắc mặt bình tĩnh, nhìn thẳng phía trước, một tả một hữu, rất có loại mùi vị cận vệ.

Bốn người này, chính là bốn người chủ tớ Diệp Dương Thành từ huyện Ôn Lạc tới Nhật Bản.

Sau khi chẳng có mục đích mò mẫm đi dạo trên đường gần nửa giờ, Diệp Dương Thành mới bất chợt dừng bước, quay đầu lại nói với Tiểu Thương Ưu Tử nói:

- Ưu Tử.

- Chủ nhân.

Tiểu Thương Ưu Tử nhẹ nhàng đáp lại.

- Ngươi biết đền thờ Tịnh Quốc ở đâu không?

Trên mặt Diệp Dương Thành hiện ra nụ cười thú vị...

Đền thờ Tịnh Quốc nằm ở vào khu Thiên Điền Đông Kinh Nhật Bản, cách cung Thiên Hoàng Nhật Bản mấy dặm, đền thờ trên danh nghĩa là cung phụng quân nhân và người nhà quân nhân chết trận vì chủ nghĩa xâm lược Nhật Bản, từ Minh Trị duy tân tới nay, trong đó còn thờ phụng tội phạm chiến tranh ngoại hạng như Tōjō Hideki, số lượng hơn mười bốn người!

Nhưng trên thực tế, đền thờ Tịnh Quốc ngoài cung phụng tội phạm chiến tranh, còn là bộ phận vũ lực cao nhất của Nhật Bản, chủ trì của đền thờ Tịnh Quốc, cũng chính là trưởng quan cao nhất của bộ phận này, chưởng quản thánh điển truyền thừa trong đền thờ Tịnh Quốc!

Có thể nói, tồn tại của đền thờ Tịnh Quốc, bất luận là phương diện dân chúng kháng nghị, hay là phương diện cơ quan bạo lực cao nhất của Nhật Bản, Diệp Dương Thành cũng thể lưu nó lại, đặc biệt là một số ảnh vệ trong đền thờ Tịnh Quốc, mấy ngày trước tham dự vào kế hoạch đốt lửa của chính phủ Nhật Bản, gián tiếp đã tạo thành chết thảm của mấy ngàn dân chúng vô tội Trung Quốc, hơn vạn dân chúng bị thương!

Hơn nữa, bởi vì bị ảnh vệ vây công, thủ hạ của Phó Diệc Chi cũng chết thảm trọng, nhiều nợ máu như vậy cộng dồn lại, mục đích lần này Diệp Dương Thành tới Đông Kinh trước thời hạn, chính là muốn tới đền thờ Tịnh Quốc, đưa tất cả ảnh vệ trong đền thờ Tịnh Quốc đến quỷ môn quan!

Dưới sự hướng dẫn của Tiểu Thương Ưu Tử, đám người Diệp Dương Thành giống như đi dạo, bước chậm trên đường cái Thiên Đại điền khu, dáng vẻ thảnh thơi, tuyệt đối sẽ khiến người khác cho rằng bọn họ giữa đêm muốn ra ngoài tìm vui, chứ không ai hoài nghi bọn họ đang chạy thẳng tới đền thờ Tịnh Quốc!

Chương 590-1: Tiến tới gần hơn nữa.. (Thượng)

- Chủ nhân, phía trước rẽ một cái nữa, đi khoảng bốn trăm thước chính là đền thờ Tịnh Quốc.

Đứng ở đầu đường, thanh âm của Tiểu Thương Ưu Tử vang lên trong đầu Diệp Dương Thành:

-Ưu Tử chỉ biết là vị trí, nhưng chưa từng tiến vào đền thờ Tịnh Quốc, vì vậy không biết tình huống bên trong...

-Ha ha, không cần.

Diệp Dương Thành nhấc khóe miệng cười một tiếng, nói:

- Sau tối nay, sẽ không có bất kỳ người nào muốn đến đền thờ Tịnh Quốc! Ưu Tử, ngươi giúp ta viết mấy thứ.

Nghe thấy lời nói của Diệp Dương Thành, Tiểu Thương Ưu Tử có chút nghi hoặc nhìn hắn. Nhưng nàng cũng không chần chờ, gật đầu đáp ứng:

- Mời chủ nhân phân phó.

- Arai quân, Otsuka quân đã tử vong, ý tứ của Thiên Hoàng bệ hạ chính là bất luận có thể tìm được thánh điển hay không, chủ trì của đền thờ cũng không thể tiếp tục để không, trong ảnh vệ chúng ta Arai quân có thực lực mạnh nhất, cho nên ta đề nghị, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ đến cung Thiên Hoàng bái kiến Thiên Hoàng bệ hạ, mời Thiên Hoàng bệ hạ sắc phong Arai quân làm chủ trì nhiệm kì tiếp theo của đền thờ Tịnh Quốc!

Một nam nhân mặc trang phục màu đen ngồi trên chiếc ghế trong đại sảnh đền thờ Tịnh Quốc trang trọng nói với một gã nam tử khác ngồi trước mặt.

- Ichiro quân khen nhầm rồi.

Nghe thế tên nam tử mặc trang phục màu đen tâng bốc, nam tử ngồi đối diện hết sức khiêm nhường đứng dậy, liên tục khoát tay nói:

- Bàn về thực lực, thực lực của Ichiro quân còn ở trên ta, ta há có thể đứng ra làm tân chủ trì?

- Arai quân quá khiêm nhường!

kia Ichiro quân lập tức cũng đứng dậy, sắc mặt trang trọng nói với Arai Kan:

- Bàn về tư lịch, công phu múa kiếm cuồng lang đón gió của Arai quân đã tu tập đến mức tận cùng, cả Nhật Bản cũng khó tìm ra cao thủ đối chiến với ngài, vị trí chủ trì đền thờ chắc chắn phải thuộc về ngài!

- Đúng vậy, Ichiro quân nói rất đúng.

Không đợi Arai Kan nói lời khiêm nhường, hơn ba mươi tên nam tử mặc trang phục màu đen ngồi trong điện cũng đã lần lượt đứng dậy, luôn miệng phụ họa nói:

- Arai quân sư chủ trì Tây Viên tự nhiều năm, nhận được chủ trì chân truyền của Tây Viên tự, ta không thể là đối thủ của Arai quân, mong rằng Arai quân đừng từ chối, đảm nhận vị trí chủ trì đền thờ Tịnh Quốc, giương cao oai phong của đền thờ Tịnh Quốc chúng ta!

- Đúng vậy, thực lực của Arai quân đã đạt tới đỉnh, ta còn xa mới kịp, kính xin Arai quân ngày mai đến cung Thiên Hoàng bái kiến Thiên Hoàng bệ hạ, tiếp nhận sắc phong của Thiên Hoàng bệ hạ!

Mọi người lần lượt đứng dậy, luôn miệng khuyên nhủ, đại khái ý tứ cũng xê xích không nhiều, đó chính là thực lựcchúng ta không bằng ngươi, ngươi nên làm lãnh đạo của chúng ta!

Đối mặt với khuyên nhủ thành khẩn của đông đảo ảnh vệ, Arai Kan đã sớm tâm thần đại động dĩ nhiên sẽ không từ chối gì nữa, giả bộ khiêm nhường cũng đủ rồi, nhân khí cũng kiếm đủ rồi, còn muốn căng thẳng cái gì? Nghĩ tới đây, vẻ khiêm tốn trên mặt Arai Kan từ từ tản đi, thay vào đó là vẻ trang trọng và tự hào, hắn đứng dậy nói:

- Nếu chư quân coi trọng ta như thế, vậy ta cũng không từ chối nữa, sáng sớm ngày mai, ta sẽ đến cung Thiên Hoàng bái kiến Thiên Hoàng bệ hạ!

- Nên như thế, nên như thế!

Những ảnh vệ đang ngồi thấy Arai Kan nhất trí yêu cầu với bọn hắn, liên tục ca ngợi, trên mặt chất đầy nụ cười.

Ảnh vệ trong đền thờ Tịnh Quốc, đại biểu cho cơ quan bạo lực mạnh nhất cũng là cấp bậc cao nhất của Nhật Bản, trước kia có thánh điển truyền thừa, thực lực của chủ trì mỗi một thời đại trong mắt bọn hắn đều là tồn tại giống như thiên thần, cũng chính bởi vì vậy, ảnh vệ trong đền thờ Tịnh Quốc, cũng trở thành một trực hệ võ lực trong tay Thiên Hoàng Nhật Bản, uy hiếp cả Nhật Bản!

Nhưng, cùng với việc chủ trì Tây Viên Tự bị Otsuka chủ trì đánh chết, khi Otsuka chủ trì đến Trung Quốc, lại mất mạng ở đại lục Trung Quốc, mặc dù thực lực của ảnh vệ trong đền thờ Tịnh Quốc tựa hồ không có bất kỳ tổn thất nào, nhưng sau khi mất đi chủ trì, thực lực của đền thờ cũng giảm bớt rất nhiều.

Hiện nay, thánh điển mất, chủ trì chết, muốn tiếp tục duy trì xạ thủ Tịnh Quốc vận hành bình thường, một gã tân chủ cần ra đời, cũng là khuynh hướng không cách nào tránh khỏi. Dưới tình huống như vậy, Thiên Hoàng Nhật Bản tự mình hạ lệnh, kêu các ảnh vệ còn lại trong đền thờ Tịnh Quốc tự lựa chọn, đề cử ra một gã cường giả mạnh nhất tiếp quản vị trí chủ trì đền thờ Tịnh Quốc, tiếp tục thần phục Thiên Hoàng nhất mạch. Cho nên, trong đền thờ Tịnh Quốc mới có màn vừa rồi, mặc dù vị trí chủ vị ai cũng ngắm nghía, nhưng bọn hắn cũng biết, muốn ngồi lên vị trí này, bất luận là tư lịch hay là thực lực, đều vô cùng trọng yếu.

Trong số những người ngồi ở đây, cũng chỉ có Arai Kan, mới có tư lịch và thực lực này, cho nên vì mục đích chung, tất cả mọi người đều tiến cử Arai Kan làm chủ trì nhiệm kì tiếp theo của đền thờ Tịnh Quốc, không phải bọn hắn không muốn, mà là không thể.

Nhìn thấy tất cả ảnh vệ đều nhất trí đề cử mình trở thành chủ trì nhiệm kì tiếp theo, tâm tình của Arai Kan dĩ nhiên là vô cùng thoải mái, nụ cười trên mặt cũng rực rỡ thêm vài phần, khi hắn đang chuẩn bị mở miệng nói vài lời về triển vọng tương lai...,

- Chư quân, ngoài cửa xảy ra chuyện rồi!

Một gã ảnh vệ ngồi gần cửa nhất bất chợt đứng dậy, sau khi nói với đám người Arai Kan câu này, liền lập tức quay đầu lại khiển trách ngoài cửa:

- Tại sao còn chưa vào?

- Cái này!

Ngoài cửa vang lên thanh âm sợ hãi của một gã nam tử hơn ba mươi tuổi, ngay sau đó, có một nam tử mặc áo cà sa màu trắng cẩn thận từ bên phải cửa chính đi ra, cúi đầu, căn bản không dám ngẩng đầu nhìn một cái!

- Tiểu Lâm quân, ngoài cửa rút cuộc xảy ra chuyện gì?

Nhìn thấy tên nam tử này tiến vào trong điện, Arai Kan trên danh nghĩa đã là chủ trì dĩ nhiên là người đầu tiên nhìn nam tử này, trầm giọng hỏi.

Tiểu Lâm Khang Trạch, là một gã nhân viên thần chức của đền thờ Tịnh Quốc, khác với các ảnh vệ là, hắn chỉ là một người bình thường, chịu trách nhiệm cai quản các hoạt động tế điện hàng ngày trong đền thờ, coi như là một gã nhân viên thần chức tương đối trọng yếu của đền thờ Tịnh Quốc, nhưng trước mặt các ảnh vệ và chủ trì, hắn chính là một con chó, một con chó có thể trách mắng, trách phạt bất cứ lúc nào.

Tự nhiên, Arai Kan hiện tại đã tự nhận là tân chủ trì của đền thờ Tịnh Quốc, tuyệt đối sẽ không lưu lại thể diện gì tốt cho hắn, gương mặt lạnh lùng, theo Arai Kan, đó chính là ân huệ lớn nhất đối với Tiểu Lâm Khang Trạch, hắn nên vì khoảng cách tiếp xúc gần như vậy mà cảm thấy vinh hạnh!

Nghe được hỏi thăm của Arai Kan, Tiểu Lâm Khang Trạch cũng không dám lười biếng, vội vàng nói:

- Chư quân, ở cửa đền thờ đột nhiên xuất hiện bốn người, ba nam một nữ, giơ tấm bảng đả thương người của chúng ta, hiện tại đã xông vào đền thờ rồi!

- Ba nam một nữ, bốn người?

Chương 590-2: Tiến tới gần hơn nữa.. (Hạ)

Arai Kan vừa nghe nói như thế, lập tức gương mặt tối sầm, cả giận nói:

- Khang Trạch, người của ngươi chẳng lẽ không nhìn thấy hay sao? Tại sao lại vội vàng hấp tấp như vậy? Tiểu Lâm quân, ngươi thật khiến ta thất vọng!

- Không, không phải.

Nghe được trách cứ của Arai Kan, Tiểu Lâm Khang Trạch kinh hoảng lắc đầu, vội vàng nói:

- Arai quân, ngài...,

- Gọi Arai chủ trì!

Một gã ảnh vệ hừ lạnh một tiếng, nhắc nhở Tiểu Lâm Khang Trạch.

Nghe thấy tên ảnh vệ hừ lạnh, Tiểu Lâm Khang Trạch cũng khó tránh khỏi sửng sốt. Tiếp theo đại khái hiểu ở đây vừa xảy ra chuyện gì, lập tức sửa lời, nói:

- Arai chủ trì, bốn người này tuyệt đối không phải bằng hữu, bọn họ đã đả thương hơn mười tên nhân viên thần chức của chúng ta, hiện tại đã giơ tấm bảng đi tới hướng này...

- Cái gì?!

Sắc mặt Arai Kan tối sầm, nộ khí ngút trời:

- Khốn khiếp! Tiểu Lâm Khang Trạch! Chẳng lẽ các ngươi đều là thùng rỗng kêu to sao? Thiên Hoàng bệ hạ chấp thuận cho các ngươi dùng súng mà? Bọn phế vật các ngươi lại không ngăn được bốn người đến đây kháng nghị? Đáng chết!

- Cái này…

Tiểu Lâm Khang Trạch đã ở trong đền thờ hơn hai mươi năm, dĩ nhiên biết hiện tại mình không thể phản bác, chỉ có thể nặng nề cúi đầu nói:

- Arai chủ trì, chư quân, bốn người kia không phải người Nhật, trong tay bọn họ giơ tấm bảng... Tấm bảng...

- Nói mau!

Vừa nghe thấy lời nói ấp úng của Tiểu Lâm Khang Trạch, Arai Kan trợn tròn hai mắt nổi giận nói:

- Ngươi thật là một phế vật!

Tiểu Lâm Khang Trạch vội vàng nói:

- Trong tay bọn họ giơ tấm bảng, phía trên viết: vị trí đền thờ Tịnh Quốc không tệ, có thể đổi thành nhà vệ sinh công cộng...

- Khốn khiếp!!!!!

Tiểu Lâm Khang Trạch vừa nói xong, đám người Arai Kan đều trợn tròn hai mắt, một loại cảm giác khuất nhục như bị người khác dùng cứt chó giội lên người dâng trào trong lòng bọn họ.

Sát khí lạnh thấu xương từ trên người bọn họ phát ra, trong nháy mắt tràn ngập cả tòa đại điện, khiến Tiểu Lâm Khang Trạch tựa hồ không thở nổi, ánh mắt nhìn về phía Arai Kan cũng tràn đầy hoảng sợ.

- Xung quanh chỗ này đều là khu dân cư, đi một hồi cũng không thấy nhà vệ sinh công cộng nào cả.

Diệp Dương Thành bước chậm trên đường nhỏ trong rừng của đền thờ Tịnh Quốc, nhìn cây cối xanh um tươi tốt hai bên đường, vũ động tấm bảng đã chuẩn bị trước đó, rất có một mùi vị chỉ điểm giang sơn:

- Cải tạo nơi này một chút, đổi thành một nhà vệ sinh công cộng cấp năm sao thật ra cũng là chọn lựa không tồi.

- Chủ nhân nói rất đúng...

Vẻ mặt của mấy người Tiểu Thương Ưu Tử có chút co quắp, giống như buồn cười nhưng lại không thể cười, chỉ có thể cố nén trong lòng, sắc mặt cổ quái đáp lại.

- Khốn khiếp!

Hơn mười tên nhân viên thần chức của đền thờ bị chủ bộc Diệp Dương Thành liên tiếp đánh lui về phía sau, nhìn tấm bảng kháng nghị khiến bọn họ phát điên trong tay chủ bộc Diệp Dương Thành, lại nghe giọng điệu chế giễu của Diệp Dương Thành, loại cảm giác biệt khuất tựa hồ khiến bọn họ trực tiếp bạo tẩu!

Nhưng, hơn mười nhân viên thần chức bị quật ngã trong nháy mắt lúc trước đã cảnh cáo bọn họ, bốn người này không phải người bình thường, bọn họ là một đám ma quỷ... Cho nên, trên con đường nhỏ trong rừng, phía trước bốn người, ba nam một nữ giống như đang giao du, vừa nói vừa cười châu đầu ghé tai, trong tay giơ tấm bảng màu đỏ, dùng tiếng Nhật viết chữ: vị trí đền thờ Tịnh Quốc không tệ, có thể đổi thành nhà vệ sinh công cộng.

Đối diện với bốn người này, đang có hơn mười nhân viên thần chức mặt đầy tức giận, nhưng lại hết sức bất đắc dĩ không ngừng lui về phía sau, nhìn thần sắc của bọn hắn, giống như biết rõ đợi lát nữa mình sẽ bị cường bạo, nhưng lại vô lực phản kháng...

- Còn không ra sao...

Nhìn đám nhân viên thần chức của đền thờ Tịnh Quốc đang không ngừng lui về phía sau, Diệp Dương Thành cười dài, nhưng trong đầu đang âm thầm suy nghĩ, những ảnh vệ núp trong đền thờ Tịnh Quốc trong rút cuộc có thể nhẫn nhịn tới khi nào?

Diệp Dương Thành không có tài liệu cụ thể của những ảnh vệ này, cho nên không cách nào thông qua tìm tòi định vị xác nhận vị trí của bọn họ, đồng thời, xét thấy đối phương có nhân số quá nhiều, chỉ có thể kéo một nhóm người ra trước, mới có thể xác nhận vị trí của bọn hắn, đồng thời bày thiên la địa võng, tung một mẻ lưới bắt hết!

Cho nên, Diệp Dương Thành cố gắng nhẫn nại, bộ dạng vừa cười vừa nói, không ngừng tiến tới gần hơn mười nhân viên thần chức...

- Khốn khiếp, các ngươi muốn chết!

Khi Diệp Dương Thành không chắc chắn những ảnh vệ này có xuất thủ hay không, bên tai hắn bất chợt vang lên tiếng quát mắng của một tên nam tử nổi giận!

Vừa nghe thấy tiếng quát mắng này, trong lòng Diệp Dương Thành nhất thời vui mừng, nghiêng đầu nháy mắt ra dấu cho Dương Đằng Phi và Đường Thái Nguyên, hai người lập tức hiểu ý, sau khi khom người hành lễ, liền vọt vào rừng cây bên cạnh, biến mất không thấy gì nữa...

Khi Dương Đằng Phi và Đường Thái Nguyên âm thầm tiến vào trong rừng cây, thi triển ẩn thân thuật phóng lên cao khóa mục tiêu, từ phía xa truyền đến một tiếng xé gió, ba nam tử mặc trang phục màu đen vù một tiếng, xuất hiện trước mặt đám nhân viên thần chức đang không ngừng lui về phía sau, sắc mặt âm trầm, làm cho người ta biết rõ lúc này tâm tình của bọn họ đang hỏng bét đến trình độ nào.

Sau khi ba nam tử này dừng bước, cũng không chú ý đến Diệp Dương Thành trước tiên, mà xoay người nổi giận mắng đám nhân viên thần chức:

- Khốn khiếp, một đám nuôi phí cơm.

Hơn mười tên nhân viên thần chức bị hù dọa đến sắc mặt trắng bệch, muốn giải thích lại không có lá gan, chỉ có thể đứng thẳng người, nặng nề cúi đầu xuống.

Nhìn thấy màn này, tâm ý của Diệp Dương Thành cũng có chút buồn bực, ba nam nhân trước mắt khi đối đầu kẻ địch, còn có tâm tư đi khiển trách người bên mình, vậy không phải đầu óc có vấn đề, thì chính là mù quáng tự đại đến mức quên hết tất cả, căn bản không đặt Diệp Dương Thành trong mắt.

Sau khi nhìn thấy hơn mười tên nhân viên thần chức sắc mặt trắng bệch cúi đầu nhận lỗi, tên nam tử đứng ở giữa mới xoay người lại, dùng ánh mắt âm trầm quét qua Diệp Dương Thành và Tiểu Thương Ưu Tử, cau mày nói:

- Khốn khiếp, Tiểu Lâm Khang Trạch, ngươi không phải nói có bốn người sao?

Nghe được thanh âm quát mắng của Arai Kan, Tiểu Lâm Khang Trạch ở phía sau vội vàng chạy tới, vô cùng chật vật xuất hiện trước mặt Arai Kan, theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Dương Thành, hắn cũng không khỏi trợn tròn mắt, lúc nãy không phải còn có bốn người sao? Làm sao lúc này...

- Bắt đầu đi.

Chánh chủ đã xuất hiện, Diệp Dương Thành cũng lười nghe bọn hắn nhiều lời, tiện tay vứt tấm bảng kháng nghị sang một bên, vỗ vỗ hai tay, dùng Hán ngữ thuần khiết nói:

- Đưa đám cặn bã này đi gặp đại xà thần của bọn hắn đi.

- Người Châu Á?

Vừa nghe thấy thanh âm Hán ngữ thuần khiết trong miệng Diệp Dương Thành, Arai Kan nhất thời chấn động, sắc mặt kịch biến.