Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hơn nữa, hương dân của Tây Đại Trại hương phân bổ hết sức sơ tán, nhiều thì mấy chục hộ, ít thì một hai hộ, trải rộng khắp cảnh nội Tây Đại Trại hương, trải qua cuộc sống nghèo khổ. Phần lớn kiến trúc trong thôn đều bằng đất, do các hương dân giúp đỡ lẫn nhau xây dựng, cũng không ai cho rằng trong hương ngoại trừ cơ quan hành chính và trường học, còn có kiến trúc bằng xi-măng nào khác.
Ngoài ra, trong hương chỉ có một con đường xi măng do chính phủ xuất tiền xây dựng, cũng là con đường ra vào chủ đạo của Tây Đại Trại hương, còn lại đại đa số thôn dân muốn về nhà, đều phải đi xa hơn một chút, thậm chí phải đi đường núi gập ghềnh một hai canh giờ mới có thể về đến nhà.
Trên thực tế, mặc dù lão bách tính trong hương tương đối phân tán, nhưng chỉ cần lấy con đường chủ đạo làm trụ cột, xây dựng hai đường núi hai bên, việc đi lại của người dân cũng sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.
Nhưng sửa đường cần có tiền, xây dựng đường trên núi lại càng cần nhiều tiền, chính phủ cũng không còn tiền, bỏ tiền ra xây một con đường chủ đạo đã là cực hạn, còn muốn xây dựng hai nhánh đường xi-măng trên núi? Trừ phi Bồ Tát hiển linh, hoặc là thần tài bỏ ra một số lượng lớn vàng bạc châu báu.
Ý nghĩ này đã cắm rễ rất sâu trong đầu các hương dân, hơn nữa còn rất chút nghi ngờ, cho đến hơn một tháng trước, khi ba chiếc xe tải lớn ầm ầm xuất hiện tại Tây Đại Trại hương, suy nghĩ của các thôn dân mới từ từ thay đổi...
Mấy cô gái đến thôn này, mang theo tám nam nhân cao to và một con chó vàng nhìn qua hết sức hung ác, vừa nhìn cũng biết là người có tiền trong thành tới.
Ban đầu, các hương dân còn đang nghị luận, năm cô nương xinh đẹp này có phải đầu óc có vấn đề hay không, không hưởng thụ cuộc sống xa xỉ trong thành, lại lái bốn chiếc xe con và ba chiếc xe tải lớn chạy đến Tây Đại Trại hương thâm sơn cùng cốc này không phải là tìm khổ hay sao?
Nhưng rất nhanh, các hương dân được các quan viên chính phủ gì đấy giải thích, thì ra năm cô gái này không phải tới đây tìm khổ, mà là tới sửa đường trong hương.
Tin tức này truyền đến tai hương dân, lập tức liền có hơn ngàn hương dân tụ tập đến bãi đất trống phía trước xe tải, dùng ánh mắt tò mò nhìn năm cô gái xinh đẹp hoàn toàn không giống như những cô nương nông thôn...
Mới đầu, cũng không ai tin trên đời này còn có người tốt như vậy, vô cớ chạy đến nơi này sửa đường cho bọn hắn, nhưng năm cô gái kia cũng không nói nhảm gì thêm, trực tiếp kêu mấy nam nhân đi theo lái xe ngăn đường...
Ba chiếc xe tải lớn chở đầy xi măng, cát, đá… vừa nhìn thấy những vật liệu dùng cho sửa đường, lúc này bọn họ mới tin những lời của mấy quan chức ở huyện..., lập tức có mấy thôn dân đề xuất muốn làm giúp miễn phí, sửa đường đi cho hương.
Cho nên, cảnh tượng sửa đường rầm rộ đã diễn ra ở Tây Đại Trại hương, sau khi chuyến xe xi măng, cát sỏi, đá vụn đầu tiên vận chuyển đến Tây Đại Trại hương, mấy ngày tiếp theo số lượng lớn đồ dùng xây dựng như thép, xẻng, búa cũng liên tục được vận chuyển đến Tây Đại Trại hương.
Hơn ngàn tên thanh niên, tráng niên, trung niên của Tây Đại Trại hương đều tham dự vào trong đại quân sửa đường, con đường vốn dự tính cần thời gian hơn hai tháng mới có thể hoàn thành, lại chỉ trong một tháng ngắn ngủn liền chính thức xong việc.
Đường thông, thời gian các hương dân vào núi rời núi cũng giảm đi một ngày, cả Tây Đại Trại hương rơi vào trong không khí cuồng hoan, cũng không biết là người nào đề xuất ý kiến, nói là muốn cảm tạ năm cô gái trong thành tới giúp bọn họ sửa đường, muốn xếp đặt một buổi tiệc trong hương, được các hương dân nhiệt liệt ủng hộ.
Cho nên, lần lượt từng chiếc bàn chiếc ghế được các nam nhân liên tục chuyển từ nhà mình, đưa đến bãi đất trống ở trường tiểu học Tây Đại Trại hương, còn các nữ nhân lấy những thứ đồ tốt nhất trong nhà mình, thể hiện sở trường nấu ăn, sau đó đặt vào giỏ mang đến trường tiểu học...
Hơn tám mươi bàn tiệc, bắt đầu chuẩn bị từ hơn bảy giờ sáng, hơn bốn giờ chiều mới xong việc, các hương dân người lấy trứng gà, người tặng dưa leo, nhà nào cũng có món ăn đặc biệt của nhà mình, hơn tám mươi bàn tiệc hoàn toàn không có món nào giống nhau.
Đám người Lâm Mạn Ny cũng không ở Tây Đại Trại hương cả ngày, bởi vì ngoài Tây Đại Trại hương, lần này địa điểm hành thiện của các nàng còn hơn bảy tám nơi, cho nên, các nàng căn bản không hề nghe nói về bữa tiệc do các hương dân tự tổ chức.
Cho đến khi các hương dân chuẩn bị xong, trưởng làng của Tây Đại Trại hương mới gọi điện cho Lâm Mạn Ny, chỉ nói là có việc, chứ không chịu nói rốt cuộc là chuyện gì.
Khi năm cô gái Lâm Mạn Ny cùng tám hộ vệ và một con chó Trung Hoa được cường hóa cùng đi đến Tây Đại Trại hương, các nàng mới trợn tròn mắt khi nhìn thấy trên bãi đất trống lại bày đầy cái khay thức ăn và rượu thịt.
- Vương trưởng làng, chuyện này là thế nào?
Vừa nhìn thấy tám mươi bàn tiệc bày biện trên bãi đất trống, sắc mặt Lâm Mạn Ny nhất thời sụp xuống, thân thể khẽ run rẩy, chỉ vào các bàn tiệc trên bãi đất trống, hỏi trưởng làng họ Vương:
- Ngươi nghĩ chúng ta tới nơi này hỗ trợ sửa đường, là... là vì cái này sao?
- Không không không, Lâm tiểu thư, cô tuyệt đối đừng hiểu lầm.
Vừa nghe thấy câu hỏi của Lâm Mạn Ny, Vương trưởng làng đã gần năm mươi tuổi vội vàng lắc đầu giải thích:
- Đây là các hương dân tự mình tổ chức, ta cũng mới biết được, tuyệt đối không phải ý của ta.
- Thật sao?
Cảm xúc hơi có vẻ kích động của Lâm Mạn Ny từ từ được khống chế, nhưng trên mặt rõ ràng còn lưu lại mấy phần nghi ngờ, phải biết rằng, loại cử động xây dựng qua loa để ăn tiền hối lộ, nàng cũng không phải chưa từng thấy. Đối với loại cử động hao tài tốn của này, nàng hết sức không thích.
- Đúng vậy.
Vương trưởng làng nặng nề gật đầu:
- Ta thề với trời, đây tuyệt đối là bữa tiệc đáp tạ do các hương dân tự mình tổ chức, hơn nữa, còn là từng nhà lấy ra một cái bàn, một cái ghế, lấy ra một chút thức ăn hoặc là thêm một chén rượu hợp lại, nếu không tin, Lâm tiểu thư có thể nhìn xem, rượu và thức ăn bày biện trên bàn đều không giống nhau.
- Ừ?
Lâm Mạn Ny hồ nghi nhìn Vương trưởng làng một cái, quay đầu lại nhìn kỹ, thật đúng là như vậy. Trên bàn này có bày biện dưa leo trứng tráng, bàn kia lại không có, bàn bên kia có ngô, bàn bên này lại không có...
Sau khi cẩn thận quan sát, Lâm Mạn Ny xem như hoàn toàn tin tưởng, hơn nữa trong quá trình quay người lại, đã tính toán giản lược chi tiêu của một bàn tiệc như vậy.
Rượu đế là nhà mình ủ, bàn ghế, chén bát đều là chắp vá lung tung, thức ăn bày biện trên mặt bàn, rõ ràng cũng chủ yếu là đồ chay, một bàn rượu và thức ăn như vậy, nhiều lắm cũng chỉ tốn một trăm đồng, hơn nữa lại chia đều cho mỗi hương dân...
Chương 602-1: Cường đại không gì sánh kịp (Thượng)Sau khi tính rõ khoản sổ sách này, vẻ bất mãn trên mặt Lâm Mạn Ny đã bị sự cảm động thay thế. Nhưng, nàng vẫn không quên nói với Vương trưởng làng:
- Đợi lát nữa ta có một việc muốn tuyên bố, Nhưng, bữa tiệc đáp tạ giống như vậy, chỉ một lần này, lần sau không được viện dẫn lẽ này nữa.
- Còn có chuyện muốn tuyên bố?
Vương trưởng làng mặc dù là người sinh trưởng ở Tây Đại Trại hương, nhưng khác với phần lớn hương dân là, khi hắn còn trẻ đã từng ra ngoài học trung học đệ nhất, cũng từng học trong thành, coi như được chứng kiến một chút bộ mặt thành phố, nếu không cũng không thể gánh vác trọng trách của trưởng làng Tây Đại Trại hương.
Phải biết rằng, thôn trưởng không thuộc về nhân viên công vụ trong biên chế, nhưng trưởng làng thì được, nếu không có chút bản lãnh, hắn cũng không thể làm trưởng làng, cho dù Tây Đại Trại hương có nghèo khổ, cũng không tới phiên hắn được ngồi ở vị trí này.
Cho nên, vừa nghe Lâm Mạn Ny nói như vậy, trong lòng Vương trưởng làng chính là chấn động mạnh, tựa hồ nghĩ tới chuyện gì, cả người sửng sốt hơn mười giây, mới phục hồi tinh thần:
- Lâm tiểu thư,... Ý của cô là?
- Trường tiểu học, trung học cấp một, có trách nhiệm giáo dục cho hơn hai ngàn trẻ em khắp Tây Đại Trại hương.
Lâm Mạn Ny nhẹ hít vào một hơi, cũng không có ý giấu diếm Vương trưởng làng, mở miệng nói:
- Thời gian trước chúng ta từng tới trường học xem qua, lấy trường tiểu học này mà nói.
Lâm Mạn Ny chỉ tay vào trường học cũ kỹ trước mặt, nói:
- Trường học này xây dựng vào năm 1970 của thế kỷ trước, đến hiện tại cũng đã gần như đổ nát, không khó nhìn ra thời điểm kiến tạo ban đầu, chất lượng không bảo đảm, cộng thêm mưa gió hơn ba mươi năm, hiện tại trường học này đã vô cùng nguy cấp.
Dừng lại một lát, Lâm Mạn Ny nói tiếp:
- Nếu như không thừa dịp bây giờ chưa xảy ra việc gì tu sửa lại, một khi bọn nhỏ xảy ra chuyện, đến lúc đó hối hận cũng không kịp, cho nên chúng ta quyết định...
- Xe con, lại có một chiếc xe con vào hương rồi.
Khi Lâm Mạn Ny đang chuẩn bị nói ra tính toán của mình, ở cách đó không xa có một vị hương dân đứng trên một gò đất nhỏ, đột nhiên giơ tay chỉ về phía con đường phía tây nam trường tiểu học, nghiêng đầu gọi mọi người:
- Mọi người mau nhìn xem.
- Cho nên, sau khi trải qua nghiên cứu thảo luận, chúng ta quyết định sẽ xây dựng lại hai trường học trong hương, đồng thời, còn có thể xây dựng thêm hai ký túc xá cùng với hai phòng ăn, chủ yếu dùng để giải quyết vấn đề ăn nghỉ của học sinh học xa nhà.
Sau khi nghe được tiếng hô của hương dân kia, Lâm Mạn Ny cũng không quá để ý, chẳng qua chỉ là một chiếc xe con vào hương mà thôi, nói không chừng còn là lãnh đạo quan viên của huyện nào đó trong thành phố đến tìm nàng xin giúp đỡ. Nghĩ đến điều này, Lâm Mạn Ny không khỏi lắc đầu, tiếp theo nói với Vương trưởng làng:
- Ta hi vọng sau khi khu trường học được hoàn toàn sửa đổi, trong hương có thể chủ động gánh vác vấn đề ăn nghỉ của bọn trẻ, nếu như kinh phí không đủ..., có thể đề xuất với chúng ta.
- Chuyện này...
Nghe được lời nói của Lâm Mạn Ny, Vương trưởng làng lại giống như một thiếu niên mất tự nhiên, trong cái nhìn chăm chú của Lâm Mạn Ny, hắn cúi đầu, vừa lúng túng vừa kích động, xoa hai tay, nói quanh co:
- Lâm tiểu thư... Cám ơn, thật sự rất cảm ơn cô, cảm ơn cô đã hết lòng giúp Tây Đại Trại hương chúng ta, chúng ta cũng sẽ dốc toàn lực giải quyết vấn đề ăn nghỉ của bọn trẻ, chẳng qua là... Chẳng qua, toàn bộ hương có hơn hai ngàn đứa trẻ, nhưng thu nhập của hương lại rất có hạn...
Sau khi đến nơi này, Lâm Mạn Ny làm sao có thể còn không rõ chỗ khó xử của Vương trưởng làng? Khi nàng đang tính toán giản lược, chuẩn bị đề xuất vấn đề tài chính với trưởng làng...
- Gâu Gâu Gâu.
Một tiếng chó sủa đột nhiên vang lên bên tai Lâm Mạn Ny, Lâm Mạn Ny biết, tiếng chó sủa này do con chó vàng phát ra, chẳng qua việc này làm nàng có chút kỳ quái, bởi vì kể từ khi con chó vàng này đi theo các nàng tới Quý Châu, đều không sủa gì cả.
Lúc này lại nghe thấy con chó vàng truyền ra tiếng chó sủa, Lâm Mạn Ny cảm thấy kỳ quái, bất chợt quay đầu lại, đồng thời lúc đó Trần An Thiến đột nhiên hét lên vui mừng:
- A... Lão Diệp ngươi... Làm sao ngươi cũng tới?
Thân thể Lâm Mạn Ny bất chợt cứng đờ, sau khi nghe Trần An Thiến phát ra thanh âm vui mừng, cả người như hóa đá. Lão Diệp? Người có thể được Trần An Thiến gọi là lão Diệp, ngoài Diệp Dương Thành còn có thể là ai?
Hắn... Hắn tới thật. Lâm Mạn Ny hồi tưởng lại mấy ngày trước Diệp Dương Thành từng nói với nàng, hắn nói mấy ngày nữa hắn sẽ tới Quý Châu thăm nàng... Nhưng, ở nơi đất khách tha hương, Lâm Mạn Ny cũng chỉ không ngừng tự nói với mình, Diệp Dương Thành bề bộn nhiều việc, hắn có thể sẽ không tới.
Nhưng bất luận nàng thôi miên chính mình như thế nào, ở nơi này dài đến hơn một tháng, nàng cũng không cách nào khống chế được tình cảm với Diệp Dương Thành, loại tình cảnh giống như tương tư đơn phương này khiến cho Lâm Mạn Ny hết sức khó chịu, nàng nằm mộng cũng muốn trở lại bên cạnh Diệp Dương Thành,
Nhưng bố dượng nàng Diêu Tông Mộc từng nói..., cũng không ngừng thức tỉnh nàng, nàng không phải là một bình hoa, nàng nhất định phải chứng minh giá trị tồn tại của mình.
Trong loại trạng thái vô cùng mâu thuẫn này, Lâm Mạn Ny cố gắng vượt qua từng ngày, kế hoạch hành thiện cũng tiến triển hết sức khả quan, mấy ngày trước đã khai thông con đường núi đầu tiên, không đến hai ngày nữa, con đường xi măng của Tây Đại Trại hương cũng chính thức làm xong.
Nhưng bất kể kế hoạch hành thiện tiến triển như thế nào, cũng bất kể Lâm Mạn Ny nghe được bao nhiêu lời cảm kích, nàng vẫn không cách nào tránh khỏi cảm xúc nhớ tới Diệp Dương Thành, càng cách xa, loại cảm xúc nhớ nhung này lại càng làm nàng lăn lộn khó ngủ.
Bất đắc dĩ, Lâm Mạn Ny chỉ có thể dùng càng công việc để thôi miên chính mình, mỗi lúc trời tối đều hành hạ mình đến mệt, sau đó mới có thể nằm dài trên giường, ngủ khoảng sáu bảy giờ, sẽ bắt buộc mình rời giường, dẫn theo con chó vàng ra cửa chạy bộ lúc sáng sớm.
Trong tình hình như thế, ngày nhớ đêm mong hơn một tháng, chẳng lẽ, đúng vào ngày con đường núi của Tây Đại Trại hương chính thức làm xong, Diệp Dương Thành... Hắn thật sự tới rồi sao?
Lâm Mạn Ny xoay người rất chậm, thậm chí trong mắt người bên ngoài còn lộ ra vẻ hết sức cứng ngắc, ít nhất đối với Vương trưởng làng hiện tại đang đứng bên cạnh Lâm Mạn Ny, sau khi nhìn thấy biểu hiện này của nàng cũng hết sức khó hiểu...
Trong mắt Vương trưởng làng, mặc dù Lâm Mạn Ny còn trẻ tuổi, nhưng là một nữ nhân làm việc rất quyết đoán, nhất là một số lúc, khi Lâm Mạn Ny chăm chú nhìn hắn, thậm chí có thể ép hắn phải cúi đầu.
Chính vì như vậy, cho nên hắn cũng hiếu kỳ, theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phương hướng thanh âm của Trần An Thiến truyền đến...
Chương 602-2: Cường đại không gì sánh kịp (Hạ)Đó là một tiểu tử trẻ tuổi, đại khái chỉ khoảng hai mươi tuổi. Nhưng không biết tại sao, khi ánh mắt Vương trưởng làng va chạm vào ánh mắt của người trẻ tuổi này, một loại cảm giác kinh hoảng bất giác dâng lên trong lòng, khiến cho hắn mạnh mẽ dời đi ánh mắt của mình.
Vương trưởng làng cảm thấy rét run, mặc dù tiểu tử này còn trẻ tuổi, nhưng trong lúc vô tình hắn lại mang đến cho Vương trưởng làng áp lực trầm trọng, chính là cường đại không gì so sánh nổi. Vương trưởng làng nhớ được, lúc ấy khi mình nhìn thấy bí thư huyện ủy, cũng từng bị ánh mắt của đối phương làm cho kinh hãi cúi đầu, cũng nhớ được trong nhìn chăm chú của Lâm Mạn Ny mình cũng đã co quắp cúi đầu...
Nhưng bất luận là bí thư huyện ủy, hay là Lâm Mạn Ny, đều không thể mang đến cho hắn cảm giác rung động như thế, loại cảm giác vừa thấy đối phương liền cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé, là cảm giác hắn chưa từng trải qua.
Vương trưởng làng cũng không biết, sở dĩ hắn sinh ra cảm giác như vậy, chủ yếu là vì tâm tình của Diệp Dương Thành cũng hơi nổi lên chút gợn sóng, cho nên không thể khống chế tốt khí thế của mình, tuy chỉ hơi toát ra một chút, nhưng đối với người bình thường như Vương trưởng làng mà nói, đã làm cho người ta cảm thấy vô cùng kinh hoảng rồi.
Cách biệt tồn tại giữa thần và người, thậm chí có thể dùng chênh lệch của cả vùng đất và vũ trụ tinh không để hình dung, đây là một loại khí tức ẩn sâu trong linh hồn để lộ ra, cũng là hố sâu mà con người không cách nào vượt qua.
Diệp Dương Thành thu liễm uy thế mình vô tình toát ra, từ từ điều chỉnh tâm cảnh gợn sóng, đứng cách Lâm Mạn Ny ước chừng chục mét, trên mặt lộ ra nụ cười ôn hòa...
Lâm Mạn Ny không khóc, cũng không la to, sau khi nhìn thấy Diệp Dương Thành thật sự xuất hiện trong tầm mắt của nàng, nàng không nói thêm lời nào, chỉ cúi đầu, chạy như điên tới hướng Diệp Dương Thành.
Nhìn Lâm Mạn Ny không nói một lời chạy về phía mình, trong lòng Diệp Dương Thành bỗng nhiên dâng lên một cảm giác đau lòng, hắn mở rộng hai cánh tay, ôm chặt Lâm Mạn Ny vào lòng.
- Nha đầu ngốc, vất vả lắm đúng không?
Ôm thật chặt Lâm Mạn Ny, Diệp Dương Thành nhẹ giọng hỏi.
Rúc đầu vào lồng ngực Diệp Dương Thành, Lâm Mạn Ny khẽ run lên, vất vả sao? Áp lực chồng chất hơn một tháng qua ở trong lòng cũng bởi vì một câu nói của Diệp Dương Thành, nhất thời giống như lũ bất ngờ bộc phát, trong nháy mắt phá tan tầng tầng gông xiềng Lâm Mạn Ny bày ra cho mình, nước mắt cuồn cuộn tuôn trào.
Khóc, ôm, lắc đầu, Lâm Mạn Ny rất muốn nói nàng rất vất vả, cũng rất muốn nói nàng rất mệt, nhưng ngay lúc này, ngoại trừ khóc, nàng cũng không biết mình còn có thể nói cái gì.
Diệp Dương Thành đến đây, giống như mang đến cho nàng cảm giác có thể nghỉ ngơi, cảm giác như vậy khiến cho dây thần kinh vẫn luôn căng thẳng của Lâm Mạn Ny hơn một tháng qua bất chợt buông lỏng, nước mắt thấm ướt ngực áo Diệp Dương Thành, nhưng bất kể là Diệp Dương Thành hay là Lâm Mạn Ny, cả hai đều không nói nhiều nữa, chỉ lẳng lặng ôm nhau.
Có lẽ bị không khí xúc động này lây nhiễm, cũng có thể là xúc cảnh sinh tình, nhớ lại một số chuyện xưa, khóe mắt Vương trưởng làng cũng chảy ra hai hàng lệ, hắn không biết tại sao mình khóc, hắn cũng không biết làm sao khống chế nước mắt không rơi xuống.
Hắn hít vào một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế tâm tình ba động kịch liệt, trên mặt hiện lên nụ cười thuần phác đi về phía Diệp Dương Thành:
- Xin hỏi, ngài là gì của Lâm tiểu thư...
- Ta là bạn trai của nàng... Ha ha.
Diệp Dương Thành ôm lấy Lâm Mạn Ny, sau khi dừng lại chốc lát, chắc chắn hồi đáp:
- Ta là chồng của nàng.
Hai người đã đính hôn, cũng được trưởng bối hai bên đồng ý, hiện tại chỉ còn thiếu lễ kết hôn, Diệp Dương Thành tự xưng là chồng của Lâm Mạn Ny cũng không có gì đáng trách.
Nhưng khi lời nói này truyền vào trong tai Lâm Mạn Ny, một luồng cảm xúc hạnh phúc đột nhiên xuất hiện lan tràn khắp người nàng... Hắn nói hắn là chồng của ta, Lâm Mạn Ny đúng là vui quá mà khóc.
Trong hai giờ tiếp theo, Diệp Dương Thành cùng Lâm Mạn Ny và mấy cô gái cùng ngồi xuống một bàn tiệc, Diệp Dương Thành vẫn không quên trêu ghẹo nói, đây là hắn hưởng ké diễm phúc của Lâm Mạn Ny và các nàng, mới có thể được ăn ké một bữa.
Đối với cách nói này của Diệp Dương Thành, Lâm Mạn Ny dĩ nhiên sẽ tỏ vẻ xem thường, nhưng người sáng suốt cũng có thể nhìn ra được, trên mặt nàng tràn đầy nụ cười hạnh phúc...
Bữa tiệc đáp tạ của Tây Đại Trại hương hết sức đơn giản, chủ yếu là đặc sản địa phương, mặc dù không có thịt cá hải sản, nhưng đối với những đồ ăn chưa từng dùng qua này, Diệp Dương Thành cũng có một thể nghiệm, có ít nhất mấy đặc sản địa phương khiến cho hắn có loại cảm giác hai mắt tỏa sáng.
Trong bữa tiệc, Diệp Dương Thành cũng có thiện ý, hư cấu một số chuyện bận rộn của mình trong thời gian vừa qua, đại đa số đều có liên quan đến nghiệp vụ của công ty, mặc dù hắn lâu như vậy mới đến công ty một chuyến, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến miêu tả tương quan của hắn đối với xây dựng tổng bộ công ty.
Sau khi nghe xong những chuyện bận rộn gần đây của Diệp Dương Thành, Lâm Mạn Ny cũng giới thiệu đơn giản với Diệp Dương Thành một số chuyện các nàng đã làm ở huyện tự trị Tử Vân trong một tháng qua, sau đó trọng điểm giới thiệu một số tình huống của địa phương và tiến triển xây dựng.
Bữa tiệc tám mươi bàn là tiệc cơ động, nhưng cũng không món gì mới đưa lên, mọi người đều ngồi xuống ăn vài miếng, sau đó đứng dậy nhường cho người tiếp theo, vòng đi vòng lại, ba mươi khay thức ăn đặt trên mỗi bàn, ít nhất phải chiêu đãi bảy tám người.
Trong buổi yến tiệc, Lâm Mạn Ny đại diện cho quỹ từ thiện Dương Thành, đứng lên tuyên bố kế hoạch xây dựng viện trợ tiếp theo của quỹ từ thiện Dương Thành ở Tây Đại Trại hương. Sau khi các hương dân nghe được lời nói của Lâm Mạn Ny, các nàng không chỉ xây dựng con đường xi măng thông lên núi, tiếp theo còn muốn xây dựng trường học, xây dựng phòng ăn, không khí của hiện trường lập tức trở nên vô cùng trang trọng, trên mặt mọi người đều hiện lên nụ cười sáng lạn.
Nghe những lời cảm ơn không ngớt vang lên bên tai, Diệp Dương Thành chỉ lẳng lặng ngồi ở vị trí, hoàn toàn xem mình ở địa vị người đứng xem.
Nhưng, Diệp Dương Thành vẫn đang cười, bởi vì hắn cao hứng.
Khi hắn đang trên đường cao tốc lao tới Quý Châu, hắn đã nhận được đề kỳ thứ nhất đến từ Cửu Tiêu Thần Cách, nhiệm vụ trong giai đoạn thứ nhất của dương thiện trọng đại, sau khi đường núi ở Tây Đại Trại hương làm xong, cũng đã toàn diện hoàn thành, số lượng quần chúng được hưởng lợi vượt xa một vạn người.
Cũng vì vậy, hắn chiếm được hai trăm vạn điểm công đức huyền điểm và bốn ngàn điểm thần nguyên, ngay sau đó chú ý tới nhiệm vụ dương thiện lần này đã từ giai đoạn thứ nhất tiến vào giai đoạn thứ hai, địa điểm nhiệm vụ cũng từ huyện tự trị Tử Vân biến thành cả tỉnh Quý Châu, số lượng người từ một vạn điều đến mười vạn, nhiệm vụ phần thưởng trực tiếp từ hai trăm vạn công đức huyền điểm dữ dội tăng lên tới hai nghìn vạn công đức huyền điểm...
Chương 603-1: Người có ý đồ phản kháng. . . Giết! (Thượng)Cho nên, Diệp Dương Thành cười, tích đức hành thiện vốn là việc hắn nên làm, nhưng nếu có thêm công đức huyền điểm và thần nguyên... vậy chắc chắn là càng thêm hoàn mỹ.
Lúc này số lượng công đức huyền điểm còn thiếu để tấn chức thần cách cấp mười hai chưa đầy một trăm năm mươi triệu điểm, mà hành động dương thiện phía bên Lâm Mạn Ny tựa hồ đang đồng thời triển khai hơn mười hạng mục.
Trước mắt mới nhìn thấy làm xong hai hạng mục trong đó, cũng đã hoàn thành nhiệm vụ của giai đoạn thứ nhất... Diệp Dương Thành hoàn toàn có lý do tin tưởng, trong thời gian nửa tháng tiếp theo, cùng với các hạng mục đã khai triển lục tục làm xong, nhiệm vụ của giai đoạn thứ hai cũng sẽ thuận lợi hoàn thành.
Hơn nữa phía bên thần ngục trước mắt đã bắt đầu nhiệm vụ của sự kiện thiện ác trọng đại cùng với mỗi ngày gia tăng trên trăm vạn công đức huyền điểm trong khu vực quản lý...
Diệp Dương Thành cảm thấy, lúc này cách thời gian hắn tấn chức thần cách cấp mười hai, nhiều nhất chỉ nửa tháng.
Chỉ chờ tổng số công đức huyền điểm tích lũy đến một tỷ hai điểm, là có thể thuận thế tấn chức thần cách cấp mười hai rồi.
Dưới loại tình huống này, Diệp Dương Thành há có thể không cao hứng được sao?
Bữa tiệc kéo dài hơn ba giờ, bắt đầu từ hơn năm giờ chiều, kéo dài đến hơn tám giờ tối.
Nhìn thoáng qua sắc mặt Lâm Mạn Ny có chút ửng hồng, Diệp Dương Thành ngầm hiểu quay đầu nhìn về phía mấy cô gái Trần An Thiến, nhìn như hết sức tùy ý cười nói:
- Đợi lát nữa ta và Mạn Ny sẽ đi huyện thành, các ngươi có muốn cùng đi không?
Trần An Thiến đảo cặp mắt trắng dã:
- Ngươi hỏi như thế có ý tứ gì?
Lâm Mạn Ny đỏ mặt, cúi đầu.
Còn Diệp Dương Thành thì có chút lúng túng, ho khan hai tiếng, không nói thêm gì nữa.
Phương Vịnh Tín là một tay buôn ma túy hoạt động rất sôi nổi ở biên cảnh Trung Quốc và Miến Điện, trong số những tay buôn ma túy lớn nhỏ ở Vân Nam gần My-an-ma, hắn có thể xem là một lão đại buôn ma túy cực kỳ cường thế. Trên danh nghĩa hắn là Tổng giám đốc của công ty xuất khẩu trang sức Vĩnh Tín, có tài sản mấy ngàn vạn.
Nhưng trên thực tế công ty trang sức chỉ là một lớp vỏ nguỵ trang hắn dùng để buôn lậu thuốc phiện, bất đồng duy nhất với những tay buôn ma túy khác là, công ty trang sức của hắn cũng không phải là loại công ty ma, mà thật sự là công ty kinh doanh trang sức, vì vậy cho dù có người đến điều tra, cũng không cách nào tìm được bất kỳ bằng chứng hắn tham dự buôn lậu thuốc phiện!
Cho nên, Phương Vịnh Tín buôn lậu thuốc phiện hết sức yên ả, ít nhất là tám phút trước, hắn cảm giác mình bó ra rất nhiều tinh lực, tạo dựng công ty xuất khẩu trang sức Vĩnh Tin tuyệt đối là lựa chọn chính xác nhất trong cuộc đời hắn! Dĩ nhiên, bây giờ hắn không cho là như vậy.
Phương Vịnh Tín không nghĩ tới mình cũng sẽ có ngày bị người ta tìm tới tận cửa, càng không nghĩ tới đây người tới tìm hắn, chỉ có hai người, mà có thể quật ngã hơn ba mươi tên thủ hạ của hắn!
Chuyện này phải nói đến giao dịch bắt đầu từ hơn tám phút trước.
Hơn mười giờ đêm, Phương Vịnh Tín lặng lẽ rời khỏi khu biệt thự náo nhiệt của mình, điện thoại báo cho hơn ba mươi tên thủ hạ chạy tới một kho hàng ở vùng ngoại thành, đồng thời cũng báo cho hai tên thủ hạ đắc lực dưới tay hắn, mang theo hơn năm trăm kí lô ma túy chạy tới kho hàng.
Hôm nay, hắn sẽ tiến hành lần giao dịch lớn nhất trong hai năm qua, đối tượng giao dịch là một đại lão hắc bang đến từ Hồng Kông. Phương Vịnh Tín và đại lão hắc bang này từng gặp nhau một lần, số tiền giao dịch lần trước cũng không cao, không nghĩ rằng lúc này mới hơn hai tháng, đối phương lại tìm đến hắn yêu cầu giao dịch năm trăm kí lô heroin!
Giao dịch số lượng ma túy lớn như vậy, Phương Vịnh Tín quyết định không để cho em đàn em chịu trách nhiệm giao dịch lần ma túy này, mà lựa chọn tự mình xuất mã, tiến hành giao dịch số lượng ma tín khổng lồ với lão đại hắc bang kia.
Phải biết rằng, Phương Vịnh Tín buôn lậu ma túy đã hơn hai mươi năm, từ lúc mới bắt đầu từ từ phát triển đến trình độ hiện nay, trong đội có hơn tám mươi thành viên, vì vậy giao dịch bình thường hắn đều giao cho bọn thủ hạ đi xử lý.
Hôm nay sở dĩ hắn lựa chọn tự thân xuất mã, ngoại trừ số lượng giao dịch lần này tương đối lớn, cũng bởi vì thị trường ma túy Hồng Kông cũng không phải thị trường chủ yếu của hắn, sau lần giao dịch này, hắn còn muốn thử dò xét ý tứ của đại lão hắc bang kia, xem có thể kết nối với hắn, mở rộng thị trường ở Hồng Kông hay không!
Năm trăm kí lô heroin nghe ra tựa hồ rất khổng lồ, nhưng đối với một thành thị có mức tiêu phí ma túy cao như ở Hồng Kông, năm trăm kí lô heroin Hồng Kông, nhiều nhất chỉ có thể là một gợn sóng nhỏ nhoi! Bởi vậy có thể thấy được, mở rộng thị trường Hồng Kông, đối với Phương Vịnh Tín mà nói rút cuộc hấp dẫn như thế nào!
Hơn nữa điều khiến hắn tâm động chính là, trước kia tiến hành giao dịch ma túy, bình thường đều là bên mua phái người đến kiểm hàng, sau khi xác nhận không có vấn đề, giao tiền đặt cọc, lúc đó người bán mới tổ chức người, đưa ma túy đến địa điểm bên mua xác định, sau đó thu số tiền còn lại, hoàn thành giao dịch ma túy.
Nhưng lần này hoàn toàn bất đồng với những lần trước! Đại lão hắc bang này lại tự mình mang theo một đám thủ hạ chạy tới địa bàn của Phương Vịnh Tín, nói rõ là muốn tiền trao cháo múc! Điều này hàm nghĩa là gì? Ý nghĩa là Phương Vịnh Tín không cần phải gánh chịu vấn đề vận chuyển nguy hiểm, điều này có ý nghĩa... đại lão hắc bang có lẽ đã tìm được một con đường chuyển vận ma túy an toàn!
Tồn tại của một con đường có thể trốn tránh tấn công của cảnh sát, đối với Phương Vịnh Tín mà nói, lực hấp dẫn thậm chí còn vượt xa chuyện mở thị trường mới!
Trong con đường giao dịch, buôn lậu ma túy, từng có người nói một câu như vậy, chỉ cần nắm giữ một con đường chuyển vận an toàn, ý nghĩa nắm giữ tài phú cực lớn!
Đợi đến khi Phương Vịnh Tín nghi ngờ ôm theo phần mong đợi này, lái ô-tô chạy tới kho hàng ở ngoại ô thành phố, đại lão hắc bang kia đã mang theo mười mấy thủ hạ chờ sẵn ở kho hàng, hai bên gặp mặt hàn huyên một hồi, sau đó một bên thể nghiệm, một bên kiểm hàng, sau khi tất cả đều xác nhận không có vấn đề, Phương Vịnh Tín nói với đại lão hắc bang:
- Hổ lão đại, số hàng này cần bên ta an bài chuyển vận không?
- Không cần, tự chúng ta có biện pháp chở về, cũng không phiền đến Phương lão đệ rồi.
Đại lão hắc bang trả lời như thế, càng chắc chắn thêm suy đoán bọn hắn nắm giữ con đường chuyển vận an toàn!
Khi Phương Vịnh Tín đang mừng thầm không dứt, tính toán nói bóng nói gió một phen, đại lão hắc bang đột nhiên thay đổi sắc mặt, không đợi Phương Vịnh Tín phục hồi tinh thần, đã nghe Hổ lão đại dùng giọng Hồng Kông mắng một câu hắn nghe không hiểu..., sau đó...
- Phương Vịnh Tín, bốn mươi bảy tuổi, nguyên quán Vân Nam Trung Quốc, ngươi bị bắt rồi.
Chương 603-2: Người có ý đồ phản kháng. . . Giết! (Hạ)Một gã nam tử mặc một bộ trang phục màu đen không biết từ khi nào xuất hiện phía sau Phương Vịnh Tín, dùng một giọng nói lạnh lùng quát Phương Vịnh Tín.
Cho đến lúc này, trong kho hàng mới đột nhiên rơi xuống hai khối lệnh bài kim khí màu đỏ sậm. Đồng thời, lại có một gã nam tử mặc trang phục màu đen xuất hiện phía sau Hổ lão đại, lạnh lùng nói:
- Hồ Trúc Sinh, năm mươi ba tuổi, nguyên quán Hồng Kông Trung Quốc, ngươi bị bắt rồi.
Hai nam nhân đột nhiên xuất hiện, mặc trang phục màu đen, mang kính đen, mang đến trùng kích thị giác cực kỳ chấn động cho Phương Vịnh Tín và Hồ Trúc Sinh!
Nhìn thấy hai nam nhân này, Hồ Trúc Sinh và Phương Vịnh Tín tựa hồ đồng thời nổi lên ý niệm trong đầu là, đây là có người muốn tới ăn chặn! Nghĩ tới đây, Hồ Trúc Sinh vóc người khoẻ mạnh móc ra một khẩu súng, nhắm vào nam tử hắc y phía sau Phương Vịnh Tín, còn Phương Vịnh Tín cũng ngay lập tức móc ra một khẩu súng lục, nhắm vào nam tử hắc y phía sau Hồ Trúc Sinh.
Lúc này, mười mấy tên thủ hạ của Phương Vịnh Tín và Hồ Trúc Sinh cũng kịp thời phản ứng, đồng loạt móc súng ra, chĩa họng súng đen nhánh vào hai nam tử hắc y, trong kho hàng tràn ngập không khí khẩn trương... sống mái với nhau, hết sức căng thẳng!
- Hai người các ngươi thật đúng là ăn gan báo rồi!
Nhìn thấy thủ hạ cũng móc súng nhắm ngay hai nam tử hắc y đột nhiên xuất hiện này, Phương Vịnh Tín nhanh chóng trấn định, hừ lạnh nói:
- Lại dám có chủ ý với Phương Vịnh Tín ta!
- Phương lão đệ, xem ra địa bàn của ngươi cũng không phải rất thái bình!
Nhìn thấy thế cục đã được khống chế, tâm tình kinh hãi lúc trước của Hồ Trúc Sinh cũng lập tức buông lỏng, trêu ghẹo Phương Vịnh Tín.
Làm một đại lão hắc bang, Hồ Trúc Sinh dĩ nhiên biết trên thế giới này còn có một số đoàn thể dị nhân ra nắm giữ năng lực đặc thù, vượt ra ngoài phạm vi hiểu biết của người thường. Nhưng bởi vì hắn hiểu rõ cái này, cho nên hắn cũng biết, đại đa số dị nhân đều e ngại đạn, trước mặt mười mấy khẩu súng ở đây, cho dù là dị nhân thật sự, hắn cũng có nắm chắc hạ lệnh đánh cho thành cái sàng!
Cho nên, biểu hiện của hắn hết sức thong dong và bình tĩnh, vào lúc này uy phong đứng đầu một bang triển lộ rất rõ ràng.
- Hổ lão đại yên tâm, chuyện này sẽ nhanh chóng được giải quyết!
Phương Vịnh Tín làm chủ nhà, mặc dù biết Hồ Trúc Sinh chỉ có ý trêu ghẹo nhưng cũng có chút mất mặt, dữ tợn cười một tiếng, ngay sau đó đè lên cò súng:
- Ầm!
Tiếng súng trầm muộn vang lên giống như mồi dẫn lửa, sau khi Phương Vịnh Tín nổ súng, đám thủ hạ đã sớm căng thẳng thần kinh cũng lập tức bóp cò súng, trong kho hàng vang lên từng đợt tiếng súng dày đặc... Nhưng, tiếp theo Phương Vịnh Tín và Hồ Trúc Sinh trợn tròn mắt.
Mười mấy khẩu súng nhắm ngay hai người càn quét, lại... không thể làm gì đối phương! Thậm chí khi bọn hắn trải qua một trận trút đạn, còn có một nam tử hắc y giơ tay lên vỗ vỗ trước ngực, thản nhiên nói:
- Trở ngại thần ngục chấp pháp, cố gắng dùng bạo lực kháng cự chấp pháp giả, giết không tha.
Một câu nói bình thản, suýt nữa hù dọa Phương Vịnh Tín sợ hãi đến vứt bỏ súng lục trong tay! Hai người này còn có thể coi là con người sao?!
Cũng không ai biết, cũng không có ai trả lời nghi hoặc của Phương Vịnh Tín, bởi vì trước khi bọn hắn động thủ, Phương Vịnh Tín nghe thấy hai nam tử hắc y cùng hô lên:
- Chủ nhân có lệnh, bắt kẻ cầm đầu, người nào phản kháng... Giết!
Hai nam tử hắc y giống như hai trận cuồng phong, Phương Vịnh Tín và Hồ Trúc Sinh thậm chí không có cơ hội nháy mắt, đã thấy đám thủ hạ của mình giống như diều bị đứt dây bay ra ngoài, rơi xuống đất liền không có sinh cơ.
Còn hai nam tử hắc y chỉ để lại tàn ảnh màu đen đầy kho, bất luận là tốc độ di động, hay là trình độ hạ thủ tàn nhẫn, cũng làm cho Phương Vịnh Tín và Hồ Trúc Sinh sợ hãi suýt nữa bể mật!
Từ khi bắt đầu đến kết thúc, cả quá trình tuyệt đối không vượt qua thời gian nửa phút, hơn năm mươi tên thủ hạ bị mất mạng tại chỗ! Cho đến khi hai nam tử hắc y một lần nữa đứng lại, lưu lại hơn năm mươi cỗ thi thể, Phương Vịnh Tín mới hơi có chút phục hồi tinh thần, hai chân run lên, quỳ xuống mặt đất.
- Hai... Hai vị đại ca...
Phương Vịnh Tín run rẩy đôi môi, run rẩy cầu xin tha thứ:
- Không biết... Không biết lão đại của các ngươi là ai? Nếu như Phương mỗ ta.. có chỗ nào không đúng, kính xin hai vị đại ca... mời ra lão Đại của nhị vị, phương... Phương mỗ nhất định tạ tội!
Cho đến lúc này, Phương Vịnh Tín còn cho rằng mình đắc tội với người nào đó, cố gắng dùng phương thức này tranh thủ một con đường sống cho mình.
Ai ngờ, sau khi nghe thấy lời nói của Phương Vịnh Tín, hai nam tử hắc y đưa mắt nhìn nhau, nhất tề khinh miệt nói:
- Chỉ dựa vào hai kẻ cặn bã các ngươi cũng muốn gặp chủ nhân của chúng ta? Biết điều thì đi theo chúng ta một chuyến!
Ba ngày, chỉ trong ba ngày ngắn ngủn, trên bàn làm việc của Bộ trưởng bộ công an cũng đã chất đầy, báo cáo đến từ các nơi gần như đều có cùng một kết quả, nơi này chết người, nơi kia chết người... Những báo cáo bị đặt trên mặt bàn, chỉ cần quét mắt một vòng là có thể làm cho người ta không rét mà run.
Vào hai chiều, trên xa lộ cao tốc từ Hà Nam đến Cam Túc xảy ra một tai nạn xe cộ, một chiếc xe vận tải chở đầy chuối tiêu lao ra vòng bảo hộ của đường cao tốc, người tài xế điều khiển và ba người đồng hành tử vong tại chỗ, một người mất tích, tại hiện trường phát hiện một tấm lệnh bài màu đỏ sậm cỡ bàn tay, trên có khắc năm chữ “lệnh bắt của thần ngục”.
Ba giờ chiều, trong một khách sạn nào đó ở Cù Châu Chiết Giang xảy ra một vụ án giết người, người chết là Trương mỗ, Lưu mỗ, Vương mỗ, Trần mỗ, Dương mỗ, một Trần mỗ mất tích, ở hiện trường phát hiện một một tấm lệnh bài màu đỏ sậm cỡ bàn tay, trên có khắc năm chữ “lệnh bắt của thần ngục”.
Năm giờ bốn mươi sáu phút chiều, trong một phòng karaoke ở Côn Sơn Giang Tô xảy ra một vụ án giết người, bảy người tử vong tại chỗ, hai người mất tích, ở hiện trường phát hiện hai tấm lệnh bài màu đỏ sậm cỡ bàn tay...
Những báo cáo tương tự giống như bông tuyết bay đến bàn làm việc của Bộ trưởng bộ công an Mạnh Kiến Hoa, nhìn những tấm lệnh bài màu đỏ sậm được miêu tả hoàn toàn giống nhau trong bản báo cáo, hơn nữa ở hiện trường đều phát hiện vụ án đều phát hiện một số lượng lớn ma túy, băng phiến… Mạnh Kiến Hoa cũng biết, đây là hành động của một nhóm tổ chức dân gian đang nhằm vào những tay buôn ma túy trong phạm vi cả nước.
Tình huống khiến cho hắn có chút khó hiểu chính là, thần ngục là nơi nào? Trước đây, ở các tỉnh Tứ Xuyên, Trùng Khánh, Hà Nam, Hồ Bắc cũng xuất hiện những tấm lệnh bài màu đỏ sậm, mỗi khi một khối lệnh bài màu đỏ sậm xuất hiện, ý nghĩa sẽ có một người bốc hơi khỏi nhân gian.