Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dựa theo tình huống tìm hiểu hiện giờ của Mạnh Kiến Hoa, những tấm lệnh bài màu đỏ sậm đều là đột nhiên xuất hiện, sau đó sẽ có một hoặc nhiều nam tử mặc trang phục bằng da màu đen xuất hiện tại hiện trường vụ án...
- Bọn họ thật sự cho mình là người thay trời hành đạo sao?
Mạnh Kiến Hoa nặng nề đập bản báo cáo vừa đến xuống bàn làm việc, sắc mặt đã xanh mét.
Chỉ trong ba ngày ngắn ngủn, trong phạm vi cả nước liên tiếp phát sinh hàng trăm vụ án mạng, số người tử vong lên tới hơn hai nghìn bảy trăm người, giống như những vụ án giết người hàng loạt phát sinh thời gian trước, những kẻ bị giết là những người buôn bán người và bộ phận thân thể con người, còn lần này...
Bọn người này không chỉ công khai đưa ra chiêu bài thần ngục, mặc trang phục thống nhất, thậm chí giữa ban ngày ban mặt, dám nghênh ngang quang minh chính đại xuất hiện, chuyện này đối với Mạnh Kiến Hoa mà nói, tuyệt đối không phải là thay trời hành đạo, mà là ác ý giết người.
Cho dù là bọn buôn người, buôn ma túy, cũng không tới phiên một tổ chức dân gian đi bắt giữ, giết chết? Cho dù bọn họ tội ác tày trời, cũng phải để cơ quan chính phủ ra mặt bắt giữ, chứ không phải để cho một tổ chức dân gian thành lập cái gọi là thần ngục, làm gió làm mưa trong phạm vi cả nước.
Ngoại trừ tức giận đối phương không xem luật pháp quốc gia ra gì, Mạnh Kiến Hoa phản ứng kịch liệt như thế, thật ra còn có ý vị tự trách hỗn tạp bên trong. Thử hỏi mọi người xem, một tổ chức dân gian lại có thể trong thời gian ba ngày ngắn ngủn liên tiếp phá huỷ trên trăm đội buôn ma túy, trong khi phía cảnh sát, trước khi bọn chúng bị phá hủy, thậm chí cũng không biết đối phương có hoạt động buôn bán ma túy...
Tương phản mãnh liệt như thế tràn ngập trong lòng Mạnh Kiến Hoa, mặc dù những vụ án tử này cuối cùng đều lấy danh nghĩa là bộ công an bí mật hành động, liên tiếp phá huỷ trên trăm đội buôn lậu ma túy, không khí trong cả nước đều quy kết tất cả công lao cho bộ công an.
Nhưng... Cái này có nghĩa là gì? Có nghĩa là tổ chức dân gian tên là thần ngục gì đó không ngừng phá huỷ các đội buôn ma túy, lần lượt bắt giữ các đầu mục buôn ma túy, có thể nói là hiệu quả văn hoa, ngược lại bộ phận công an thì sao? Thuần túy chỉ là chùi đít cho người ta mà thôi.
Người ta giết người, bắt người, xong gọi điện thoại cho ngươi, ngươi lại phái người đến dọn dẹp hiện trường, còn phải giải thích với những cảnh sát nhân dân:
- Đây là kiệt tác của trung tâm xử lý sự kiện siêu tự nhiên của quân đội, nếu như không muốn bị bộ quốc an mời đi uống trà, thì hãy quên tất cả những gì các ngươi nhìn thấy hôm nay đi...
Chuyện này có nghĩa là gì? Có nghĩa là bộ phận công an vốn là tuyến đầu tiên xông vào đả kích tội phạm, triệt để biến thành nhân viên vệ sinh, đối phương bắt nhóm này, giết nhóm kia, cảnh sát đến thu thập thi thể, tiến hành quay phim chụp hình, lấy chứng nhận...
- Ài…
Đứng trước bàn làm việc của mình, nhìn đống tài liệu hồ sơ vụ án chất đầy trên bàn, Mạnh Kiến Hoa cảm nhận được cảm giác vô lực, tổ chức dân gian tên là thần ngục này, đã sắp hành hạ hắn đến mức thần kinh rồi.
Hắn hiện tại thậm chí cũng không biết, làm thế nào ăn nói với mấy vị lãnh đạo ở trên? Chẳng lẽ nói cho bọn hắn biết, đây là một tổ chức dân gian tên là thần ngục thay trời hành đạo? Hay là nói cho bọn hắn biết, đây là một tổ chức dân gian làm loạn kỷ cương phá hoại hài hòa quốc gia?
Nói là thay trời hành đạo sao, đây rõ ràng là phạm vi luật pháp không thể tha thứ, nếu không, tất cả mọi người giống như hiệp khách cổ đại, gặp chuyện bất bình rút dao tương trợ, động một chút là thay trời hành đạo giết người đả thương người... Như vậy, quốc gia còn có cái gọi là luật pháp hay không?
Có thể không nói thay trời hành đạo, nếu ngươi nói hắn làm loạn kỷ cương sao, cũng đúng là làm loạn kỷ cương. Nhưng phá hoại hài hòa quốc gia? Cách nói này rõ ràng không chính xác, người ta cũng là giết bọn buôn ma túy, hơn nữa còn là những kẻ buôn ma túy mà chính phủ quốc gia không thể phát hiện, nếu như ngay cả điều này cũng gọi là phá hoại hài hòa quốc gia..., như vậy, có phải muốn lưu lại những độc chất này tiếp tục làm hại dân chúng?
Trong đầu cứ suy nghĩ mãi vấn đề này, khi Mạnh Kiến Hoa đang cảm thấy vô lực, cánh cửa phòng làm việc vốn đóng chặt đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, không đợi Mạnh Kiến Hoa mở miệng mời vào, người này cũng đã thuận tay đẩy cửa ra, tiến vào văn phòng của Mạnh Kiến Hoa.
- Lão Hàn?
Vừa nhìn thấy người không mời mà vào nào, Mạnh Kiến Hoa ngây ra một lúc, tiện đà đứng dậy cười nói:
- Hôm nay làm sao rồng lại đến nhà tôm thế này?
- Nếu ta không tới, vậy ngươi định làm gì?
Nghe thấy hỏi thăm của Mạnh Kiến Hoa, Hàn Thừa Bình vừa tiến vào phòng làm việc đã xoay người đóng cửa lại, quay đầu hỏi ngược lại.
- Cái gì?
Mạnh Kiến Hoa có chút khó hiểu, phải biết rằng, mặc dù hắn là bộ trưởng bộ công an, cũng là ủy viên cục chính trị, nhưng người biết được thân phận của Diệp Dương Thành, cũng chỉ có mấy thường ủy mà thôi, đối với hắn mà nói, Diệp Dương Thành là tồn tại hoàn toàn xa lạ.
Đối mặt với ánh mắt dò xét của Mạnh Kiến Hoa, Hàn Thừa Bình cũng không nói thêm gì nữa, chỉ cười dài liếc hắn một cái, trực tiếp đi tới trước bàn làm việc của Mạnh Kiến Hoa, lúc này mới đưa tay cầm một tập tài liệu hồ sơ vụ án trên mặt bàn, tiện tay lật ra mấy cái, cười hỏi:
- Sắp bị những chuyện này ép đến điên rồi sao?
- Gần như thế.
Mạnh Kiến Hoa cười khổ nói:
- Lần trước chuyện bọn buôn người thiếu chút nữa khiến ta...
Mới vừa nói được phân nửa, Mạnh Kiến Hoa đột nhiên ngây ngẩn cả người, mạnh mẽ nhìn về phía Hàn Thừa Bình, trên mặt mang theo vẻ vui mừng:
- Làm sao? Ngươi biết tình huống của thần ngục đó?
Có thể trèo lên tới vị trí ủy viên cục chính trị, không có người nào là người ngu, mặc dù Mạnh Kiến Hoa đã hơn lục tuần, nhưng đầu óc vẫn vô cùng linh hoạt, ban đầu còn không kịp phản ứng, lúc này đột nhiên ý thức được Hàn Thừa Bình đến tìm mình cũng không phải nói chuyện phiếm tào lao, vì vừa bước vào, hắn đã tiến về phía đống tài liệu vụ án...
Sau khi tổng hợp những tình huống này, phản ứng đầu tiên của Mạnh Kiến Hoa chính là trong tay Hàn Thừa Bình đã nắm được một số đầu mối về thần ngục, đây cũng là chuyện khiến hắn đau đầu thời gian gần đây, trong mắt Mạnh Kiến Hoa bắn ra một đạo tinh quang chói mắt, nhìn chằm chằm vào Hàn Thừa Bình, đợi Hàn Thừa Bình mở miệng.
Chỉ có điều, hắn nhất định phải thất vọng, đối mặt với ánh mắt nóng bỏng của hắn, Hàn Thừa Bình cũng không nói cho hắn biết tình huống của thần ngục, mà nhẹ nhàng đặt bộ hồ sơ xuống, nói với Mạnh Kiến Hoa:
- Những vụ án này ngươi cũng đừng theo đuổi nữa, dọn dẹp xong hiện trường, coi như là hành động của bộ công an, nếu tiếp tục điều tra sẽ không có lợi cho ngươi.
Chương 605-1: Tấn chức (Thượng)- Cái gì?
Mạnh Kiến Hoa khó tránh khỏi ngây ngẩn cả người, còn tưởng lỗ tai mình xảy ra vấn đề, trợn to hai mắt nói:
- Tại sao không điều tra? Lão Hàn, ngươi mau nói cho ta biết, có phải ngươi biết thần ngục là cái gì hay không?
- Thần ngục không phải là mấu chốt, mấu chốt là người đứng phía sau thần ngục.
Hàn Thừa Bình do dự chốc lát, nói:
- Lão Mạnh, thân phận của người kia bây giờ ngươi còn chưa có quyền hạn biết, điều duy nhất ta có thể nói cho ngươi là, người kia là người tốt.
Diệp Dương Thành đã nói trước, thân phận của hắn chỉ giới hạn cho mấy thường ủy biết, quyết không thể tiết lộ bí mật thân phận của hắn với người khác, mặc dù Hàn Thừa Bình là thường ủy cục chính trị, tổng lý quốc vụ viện, nhưng đối với yêu cầu lúc ấy của Diệp Dương Thành, hắn vẫn cẩn thận chấp hành.
Cho nên, mặc dù quan hệ giữa hắn và Mạnh Kiến Hoa không tệ, nhưng cũng không thể tiết lộ thân phận của Diệp Dương Thành.
- Người tốt?
Mạnh Kiến Hoa hoàn toàn phát mộng, Hàn Thừa Bình lại... cho hắn một đáp án như vậy? Cái này là cái gì? Người tốt? Chỉ dựa vào hai chữ người tốt này, là có thể kêu hắn buông tha truy xét thần ngục sao?
Còn nữa, điều khiến hắn cảm thấy kinh hãi chính là, Hàn Thừa Bình nói bây giờ hắn còn chưa có quyền hạn biết người kia là ai... Hắn là bộ trưởng công an, ủy viên cục chính trị, ngoại trừ mấy thường ủy ở trên, có lẽ cũng đứng trên kim tự tháp quan trường của Trung Quốc.
Ngay cả hắn cũng không có quyền hạn biết chuyện... Vậy người đó rút cuộc là người như thế nào?
Khi Hàn Thừa Bình rời đi, Mạnh Kiến Hoa vẫn còn ngơ ngác đứng ở chỗ cũ, trong đầu vô cùng rối rắm.
Đó là một người tốt?
Diệp Dương Thành vô cùng hưởng thụ cuộc sống hiện tại. Sáu bảy giờ sáng, dẫn theo Nhung Cầu và con chó Trung Hoa cường hóa, cùng Lâm Mạn Ny dạo bước trên con đường nhỏ huyện tự trị Tử Vân, vừa nói chuyện vừa cười đùa chạy tới một loại hiện trường thi công.
Sau khi kết thúc công tác xem xét tiến độ ở hiện trường, trở về khách sạn ngủ trưa, đến xế chiều lại sửa sang một số hoạt động hành thiện, đến buổi tối, cùng các nàng Trần An Thiến ra đường, mua một số đặc sản địa phương thưởng thức.
Tóm lại, trong vòng ba ngày, Diệp Dương Thành đã hoàn toàn buông lỏng chính mình, không thèm nghĩ tới tình huống tiến triển của nhiệm vụ sự kiện thiện ác trọng đại, cũng không thèm nghĩ tới thần cách lúc nào mới có thể tấn thăng đến cấp mười hai, tựa hồ có thể nói là hoàn toàn buông lỏng, đây cũng là thời gian trôi qua nhẹ nhàng nhất kể từ khi Diệp Dương Thành nhận được Cửu Tiêu Thần Cách tới nay.
Lâm Mạn Ny cho rằng, Diệp Dương Thành suốt ngày chỉ ở bên cạnh nàng, mỗi lúc trời tối cũng nằm bên cạnh nàng không rời, nhưng trên thực tế, mỗi lúc trời tối sau khi Diệp Dương Thành vuốt ve nàng, đều yên lặng ngưng kết từng viên linh châu, vô thanh vô tức tản ra.
Dưới tình huống lãng phí linh lực này, thần sắc tiều tụy của Lâm Mạn Ny hơn một tháng qua nhanh chóng chuyển biến tốt đẹp, sắc mặt hồng hào trở lại, nhưng đám người Trần An Thiến lại cho rằng vì nàng đang chìm đắm trong tình yêu hạnh phúc.
Nhưng, Lâm Mạn Ny lại không biết, mỗi khi đêm khuya thanh vắng, khi nàng chìm vào giấc ngủ say, Diệp Dương Thành đều rón rén rời giường, ngồi xếp bằng bên giường, cẩn thận vận hành lộ tuyến hành công của Cửu Tiêu thần quyết tầng thứ hai.
Trải qua ba ngày tĩnh tâm tu luyện, cộng thêm linh lực cùng thần nguyên vô cùng giàu có, Diệp Dương Thành đã dễ dàng tu luyện đến trạng thái đỉnh cao của Cửu Tiêu thần quyết tầng thứ hai, chỉ cần bắt được công pháp tu luyện tầng thứ ba, là có thể không tốn sức đột phá cảnh giới tầng thứ hai.
Diệp Dương Thành có thể rõ ràng cảm nhận được, mấy ngày qua cảm xúc của Lâm Mạn Ny vô cùng vui vẻ, phần lớn nguyên nhân dĩ nhiên là vì hắn tới Quý Châu, tới bên cạnh nàng.
Nhưng Diệp Dương Thành đồng dạng cũng hiểu được bây giờ còn chưa phải thời điểm mình có thể hoàn toàn buông lỏng hưởng thụ cuộc sống, khi hắn nhận được đề kỳ đến từ Cửu Tiêu Thần Cách, là hắn biết, thời gian mình rời khỏi huyện tự trị Tử Vân đã đến.
- Hiện tại ngươi phải đi sao?
Lâm Mạn Ny ngây người nhìn Diệp Dương Thành, thời gian ba ngày vui vẻ đối với nàng mà nói thật sự là quá ngắn ngủi, mặc dù biết rõ Diệp Dương Thành không thể nào ở lại Quý Châu thời gian quá dài, nhưng không ngờ Diệp Dương Thành lại phải đi nhanh như vậy.
Khi Diệp Dương Thành nói với nàng chuyện hắn phải rời đi, nụ cười trên mặt Lâm Mạn Ny khẽ cứng nhắc trong chốc lát, nhưng không nói lời phản đối, tay giơ lên lau mồ hôi trên trán mình, cười hết sức tự nhiên:
- Hiện tại cũng không tới công trường nữa, ta đưa ngươi lên xe đi.
Biểu hiện của Lâm Mạn Ny khiến cho Diệp Dương Thành có chút kinh ngạc, hắn chần chờ hỏi:
- Ngươi không muốn biết tại sao ta phải đi sao?
- Tại sao phải biết?
Lâm Mạn Ny cười, nói:
- Ta tin tưởng ngươi.
Bốn chữ ngắn gọn khiến cho trong lòng Diệp Dương Thành run lên, nhìn cô bé trước mặt chỉ hơn một tháng đã hoàn toàn lột xác, thê tử tương lai của mình. Một cảm giác tiếc nuối dâng tràn trong lòng, đưa tay lên sờ sờ chóp mũi Lâm Mạn Ny, Diệp Dương Thành cũng cười.
Chín giờ sáng, Diệp Dương Thành dẫn theo Nhung Cầu lái ô-tô rời khỏi huyện tự trị Tử Vân, khi xe đi xa một đoạn, Triệu Dong Dong đi theo Diệp Dương Thành đến Quý Châu đột nhiên nói:
- Chủ nhân, chủ... Chủ mẫu hình như rất không muốn chủ nhân rời đi nhanh như vậy...
- Đúng vậy, chủ nhân, vừa rồi khi ngài lên xe, ta còn nhìn thấy chủ mẫu khóc.
Tiểu Thương Ưu Tử gật đầu, luôn miệng phụ họa nói:
- Chủ nhân không thấy sao?
- Khóc?
Vừa nghe thấy lời nói của Triệu Dong Dong và Tiểu Thương Ưu Tử..., Diệp Dương Thành cũng không khỏi có chút bần thần, lúc trước khi Lâm Mạn Ny đưa hắn lên xe, dọc theo đường đi vừa nói vừa cười, căn bản không nhìn thấy Lâm Mạn Ny khóc lúc nào.
Lúc này nghe thấy Triệu Dong Dong nhắc tới chuyện này, trong lòng Diệp Dương Thành mới hiện ra cảm xúc phức tạp, nhưng nhiều hơn là thương tiếc...
Rất hiển nhiên, trong thời gian hơn một tháng Lâm Mạn Ny cũng không phát sinh biến hóa cực lớn như Diệp Dương Thành phỏng đoán, loại biểu hiện thong dong lúc trước, có lẽ chỉ là cử động nàng không muốn cho Diệp Dương Thành lo lắng mà thôi.
Sau khi nghĩ thông suốt điều này, trong lòng Diệp Dương Thành bỗng chốc cảm thấy chua xót. Nhưng hắn cũng không thể quay đầu xe trở về huyện thành, chỉ có thể cất giấu tình cảm sâu trong lòng, hít vào một hơi thật sâu, nhìn Triệu Dong Dong và Tiểu Thương Ưu Tử.
- Sau này, hai người các ngươi gọi nàng là tỷ tỷ là được rồi...
Diệp Dương Thành nhẹ giọng nói một câu, Triệu Dong Dong và Tiểu Thương Ưu Tử cả người chấn động, một loại thần sắc vô cùng mừng rỡ mạnh mẽ bạo phát ra. Chủ mẫu, tỷ tỷ, hai cách gọi bất đồng đại diện cho hàm nghĩa bất đồng... Cho đến lúc này, Triệu Dong Dong mới rõ ràng cảm nhận được, Diệp Dương Thành cũng không vì chuyện lần trước mà lãnh đạm với nàng.
Chương 605-2: Tấn chức (Hạ)Nàng và Tiểu Thương Ưu Tử, vẫn là hai thủ hạ Diệp Dương Thành cưng chiều nhất. Nghĩ tới đây, Triệu Dong Dong và Tiểu Thương Ưu Tử đưa mắt nhìn nhau, mặc dù một mực cung kính, nhưng mang theo ý tứ vui sướng, dịu dàng nói:
- Vâng, chủ nhân.
...
- A, Mạn Ny, lão Diệp đâu rồi?
Đứng ở công trường đang thi công, Trần An Thiến kinh ngạc nhìn thoáng qua Lâm Mạn Ny chỉ đi cùng con chó vàng về phía nàng, hết sức kinh ngạc hỏi:
- Không phải mấy ngày qua các ngươi như keo với sơn, như hình với bóng sao?
- Hắn có việc đi trước.
Nghe được hỏi thăm của Trần An Thiến, Lâm Mạn Ny lộ ra nụ cười sáng lạn, nói:
- Ta vừa mới tiễn hắn.
- Không phải chứ, đi rồi?
Trần An Thiến kinh ngạc nói:
- Làm sao ta không biết tin gì? Không phải hai người giận dỗi gì nhau chứ?
- Nào có.
Lâm Mạn Ny dở khóc dở cười:
- Trong công ty của hắn có chút việc, cần hắn trở về xử lý... Thật ra thì...
Khẽ cắn cắn đôi môi, Lâm Mạn Ny nói:
- Thật ra thì, hắn có thể đến đây, ta đã rất vui rồi.
- Ngươi thật là.
Trần An Thiến bất đắc dĩ nhún vai, thở dài nói:
- Cái gì cũng tốt, chính là quá thiện lương, rất dễ dàng bị ức hiếp, lão Diệp đúng là không tệ, nhưng... nam nhân mà, có đôi khi...
- Hắn sẽ không đâu.
Không đợi Trần An Thiến nói hết lời, Lâm Mạn Ny đã lắc đầu cắt đứt lời nói của nàng, quả quyết nói:
- Ta tin tưởng hắn.
Những lời này đã ngăn Trần An Thiến một hồi lâu nói không ra lời, cho đến khi Lâm Mạn Ny mang theo con chó vàng đi về phía công trường cách đó không xa, nàng mới phục hồi tinh thần, giơ tay lên vuốt mũi, lẩm bẩm:
- Lão Diệp này, cũng không biết đời trước làm việc thiện gì...
Sau khi tự nói, Trần An Thiến mới ngẩng đầu, cười khổ kêu lên:
- Mạn Ny, ngươi không thể chờ ta một chút sao?
...
Từ huyện tự trị Tử Vân ở Quý Châu lái ô-tô trở về huyện Ôn Lạc, dọc theo đường đi Diệp Dương Thành chỉ dừng xe hai lần ở trạm xăng, sau khi đổ đầy xăng lại tiếp tục nhanh chóng chạy về huyện Ôn Lạc.
Chuyến đi vừa rồi tổng cộng gần một tuần lễ, trong thời gian một tuần lễ này, giai đoạn thứ nhất của nhiệm vụ hành thiện đã thuận lợi hoàn thành, nhiệm vụ cũng tiến vào giai đoạn thứ hai.
Điều khiến cho Diệp Dương Thành cảm thấy phấn chấn chính là, thần ngục lại có tư chất kích phát, thậm chí thi hành nhiệm vụ, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủn, hai mươi tên ngục tốt bắt giữ đã bôn ba khắp Hoa Hạ thần quốc, bắt những tay buôn ma túy đầu sỏ, nhất cử phá hủy cả đội tội phạm.
Chỉ trong mấy ngày, nhiệm vụ tiến triển từ giai đoạn thứ nhất tiến vào giai đoạn thứ hai, sau đó tiến vào giai đoạn thứ ba, giai đoạn thứ tư... Hôm nay hơn tám giờ sáng, Diệp Dương Thành cũng đã nhận được tin tức nhiệm vụ của tầng thứ tư đã thuận lợi hoàn thành, đồng thời tin tức này cũng mang đến cho hắn kết quả là, công đức huyền điểm cần thiết để tấn chức thần cách cấp mười hai, đã tích lũy xong rồi.
Hơn nữa, trong mấy ngày trước, Diệp Dương Thành đồng thời cũng tu luyện tầng thứ hai của Cửu Tiêu thần quyết đến trạng thái đỉnh cao, bất luận là tấn chức thần cách, hoặc là thi triển thần chiến thuật tiến vào không gian của Thần Tộc chiến tu thuật, cũng cần một hoàn cảnh tương đối an tĩnh hơn nữa bí mật.
Huống chi, cấp bậc thần cách vừa tiến vào đến cấp mười hai, sau khi nhiệm vụ lần trước kết thúc, giai đoạn thứ năm của sự kiện thiện ác trọng đại, cùng với nhiệm vụ của giai đoạn thứ năm diệt trừ đội buôn ma túy, cũng cần hắn tự mình xuất thủ hoàn thành.
Nhưng dựa theo nguyên tắc thứ tự đến trước và sau, Diệp Dương Thành quyết định chủ ý, sau khi thuận lợi tấn chức thần cách cấp mười hai, lập tức liền bắt tay vào chuẩn bị thi hành nhiệm vụ của giai đoạn thứ năm, có lẽ sau khi hoàn thành nhiệm vụ của giai đoạn thứ năm... cấp bậc thần cách của hắn có thể lập tức tăng lên một cấp nữa.
Cho dù quá trình này sẽ có nhiều hạn chế, nhưng chỉ dựa vào phần thưởng nhiệm vụ khiến cho Diệp Dương Thành tựa hồ gầm thét, có thể hấp dẫn Diệp Dương Thành toàn tâm vùi đầu vào nhiệm vụ của giai đoạn thứ năm.
Một đường yên lặng trở lại huyện Ôn Lạc, khi mới vừa trở lại khu dân cư Thủy Tinh Hoa Uyển, Triệu Dong Dong mang theo ba mươi viên linh châu Diệp Dương Thành mới đưa cho nàng biến mất bên trong xe, chạy thẳng tới bệnh viện nhân dân Bảo Kinh trấn.
Tình huống của Vương Tuệ Tuệ rất khả quan, đứa trẻ sinh non cũng vì lúc trước có ba mươi viên linh châu tẩm bổ mà hết thảy bình thường, lần này mang theo ba mươi viên linh châu, thật ra chính là muốn củng cố hiệu quả tẩm bổ lần trước, bảo đảm đứa bé này có thể lớn lên khỏe mạnh.
Sau khi Triệu Dong Dong rời đi, Diệp Dương Thành cũng xuống xe tiến vào thang máy, trở lại căn nhà mới ở lầu năm, bởi vì trong lòng nôn nóng tấn chức thần cách cấp mười hai, cũng không trì hoãn thêm nữa, tiến vào phòng khách, liền trực tiếp chui vào phòng ngủ của mình.
Sau khi đóng cửa kéo rèm cửa sổ, ngồi thẳng trên giường, hít vào một hơi thật sâu, Diệp Dương Thành điều tra đề kỳ tấn chức...
- Chúc mừng ngài, thông qua cố gắng duy trì của ngài đối với khu vực ngài quản lý và Hoa Hạ thần quốc, công đức huyền điểm của ngài đã đột phá một tỷ hai điểm, thần cách tấn thăng cấp mười hai thành công, hiện tại ngài có thể lựa chọn sử dụng thần quyền cấp mười hai trong khu vực ngài quản hạt, đồng thời ngài còn có thể lựa chọn phát triển phạm vi khu vực quản lý của mình..
Đề kỳ hiện ra, biểu thị Diệp Dương Thành sắp triển khai một khu trực thuộc mới.
Đối với phát triển khu trực thuộc, Diệp Dương Thành cũng không tính dùng hết diện tích đạt được lần trước trên lục địa, bởi vì trải qua nếm thử và nghiên cứu lần trước, Diệp Dương Thành phát hiện một hiện tượng vô cùng thú vị, đó chính là độ sinh động và độ dày của nguyên tố năng lượng.
Độ sinh động của nguyên tố năng lượng trên đất bằng ước chừng yếu hơn gấp đôi so với nguyên tố năng lượng trên đại dương, mà độ dày của nguyên tố năng lượng trên đất bằng, lại chỉ bằng một phần ba độ dày của nguyên tố năng lượng trên đại dương.
Phải biết rằng, hiện tại Diệp Dương Thành khẩn cấp muốn tấn chức cấp bậc thần cách, phát triển diện tích khu trực thuộc, nguyên nhân chủ yếu chính là vì nguyên tố năng lượng trong khu vực trực thuộc, chỉ dựa vào độ sinh động và độ dày của nguyên tố năng lượng trên biển, Diệp Dương Thành có đầy đủ lý do, lần này phát triển hạn mức cao nhất của khu trực thuộc trên đại dương, chứ không phải là lục địa.
Dù sao, phát triển lục khu trực thuộc, đối với Diệp Dương Thành mà nói mặc dù tăng thêm nhiều công đức huyền điểm, nhưng đồng thời cũng phải phái càng nhiều thần sử đi trấn thủ một phương, thay vì như vậy, chi bằng trước tiên mở rộng diện tích trên đại đương, có thể thao túng nguyên tố năng lượng nhiều hơn.
Tìm cách tăng lên thực lực của bản thân, đây mới là vương đạo.
So sánh như vậy, phát triển diện tích khu vực quản lý trên lục địa hiển nhiên có thể tạm thời để qua một bên.
Chương 606-1: Thằng Nga xui xẻo (Thượng)Dĩ nhiên, đây cũng không phải nói lần này Diệp Dương Thành hoàn toàn không cần mở rộng diện tích khu trực thuộc trên lục địa, mà là nói, lần này phát triển diện tích ở hạn mức cao nhất, hơn phân nửa sẽ dùng ở đại dương, phần còn lại mới là phát triển trên lục địa.
Nghĩ tới đây, Diệp Dương Thành không chần chờ nữa, giơ tay trái, triệu hoán Cửu Tiêu Thần Cách từ trong cơ thể mình ra ngoài, tiếp theo lật trang thứ mười hai của Cửu Tiêu Thần Cách, nhìn hình ảnh không ngừng biến hóa trên trang giấy, sau đó một đoạn chữ nhỏ màu đỏ xuất hiện trên tờ giấy:
- Chúc mừng ngài thuận lợi tấn chức thần cách cấp mười hai, xin ngài lựa chọn phạm vi khu vực quản lý ngài sắp sửa phát triển.
Đợi sau khi đề kỳ thứ nhất hiện ra, sóng gợn trên trang giấy dần dần tiêu tán, hoàn toàn bất đồng so với lần trước là, lần này bản đồ xuất hiện trên trang giấy, cũng không phải là hình chiếu 3D của cả địa cầu, mà là... một bức bản đồ mặt bằng tiêu chuẩn.
Sau khi nhìn thấy bức bản đồ này, Diệp Dương Thành có chút kinh ngạc, giơ tay lên, vuốt vuốt chóp mũi... Từ trên bức bản đồ này không khó nhìn ra, lần này diện tích hạn mức cao nhất khu vực quản lý đạt được khi tấn chức thần cách sợ rằng...
- Xin ngài họa xuất phạm vi khu vực quản lý ngài sắp sửa phát triển, cao nhất không quá 7650 vạn cây số vuông, thấp nhất không quá 7340 vạn cây số vuông.
Nội dung của đoạn đề kỳ thứ hai xuất hiện trong mắt Diệp Dương Thành.
7650 vạn cây số vuông, cho dù trước đó Diệp Dương Thành đã chuẩn bị tâm tư, nhưng mỗi khi Cửu Tiêu Thần Cách cho ra đáp án cuối cùng, hắn vẫn khó tránh khỏi có cảm giác nghẹn họng.
Diện tích của đại lục Châu Á là hơn 4400 vạn cây số vuông, mà hiện tại Cửu Tiêu Thần Cách cho Diệp Dương Thành phát triển diện tích khu trực thuộc đạt đến 7650 vạn cây số vuông, chẳng phải là một hơi nuốt cả Châu Á sao? Nhìn Cửu Tiêu Thần Cách trầm ngâm hồi lâu, Diệp Dương Thành cuối cùng lắc đầu, bỏ đi ý niệm điên cuồng trong đầu mình.
Cả Châu Á có bốn mươi tám quốc gia, tổng nhân khẩu gần ba mươi bảy tỉ người, nếu dựa theo số lượng thần sử Diệp Dương Thành hiện có, xử lý nửa Châu Á cũng hơi có vẻ co quắp, nếu không biết sống chết ôm cả Châu Á, chỉ sợ ngay cả đám người Triệu Dong Dong cũng bị phái đi.
Điều này hiển nhiên là tình huống Diệp Dương Thành không thể tiếp nhận, mặc dù Viên Đình Đình đến hiện tại vẫn còn bôn tổn xung quanh trong khu vực quản lý, tìm kiếm những cửu âm chi địa có thể lợi dụng, nhưng Diệp Dương Thành trước mắt thật sự phải lo lắng quá nhiều chuyện, chưa nói đến đi đâu kiếm nhiều quỷ hồn chuyển hóa lệ quỷ, chỉ riêng thần sử tấn chức cần có linh lực cũng là một con số rất lớn.
Hơn nữa, từ khi thần ngục thành lập, Diệp Dương Thành đã có toan tính xây dựng thần điện lơ lửng, hiện tại thần nguyên trong tay cũng không nhiều, muốn nghĩ biện pháp tích lũy đủ thần nguyên, xây dựng một thần điện lơ lửng, tựa hồ mới là chuyện đầu tiên hắn cần làm.
Cho nên, sau khi tổng hợp những tình huống này, Diệp Dương Thành trực tiếp hủy bỏ ý nghĩ nuốt trọn cả Châu Á của mình, thậm chí ngay cả nước Nga ở gần Trung Quốc cũng không nằm trong phạm vi lo nghĩ của hắn, thứ hắn cần chỉ là nguyên tố năng lượng sinh động, dày đặc, chứ không phải...
Lúc này Diệp Dương Thành đột nhiên sửng sốt, tiện đà giơ tay phải vỗ trán một cái:
- Thiếu chút nữa quên mất chuyện này.
Xây dựng thần điện lơ lửng không chỉ cần đầy đủ số lượng thần nguyên, mấu chốt còn cần có số lượng lớn tài liệu xây dựng, nói ví dụ như các mỏ khoáng sản như mỏ kim cương, mỏ vàng, mỏ bạc chất lượng tốt, đồng thời còn cần các loại gỗ quý giống như gỗ lim...
Thời gian trước Diệp Dương Thành ở trên mạng từng tiến hành quá xâm nhập nghiên cứu, cuối cùng cho ra kết luận là, trong cảnh nội Trung Quốc mặc dù tồn tại bộ phận tài liệu cần thiết, nhưng muốn gộp đủ, hiển nhiên là một nhiệm vụ không thể hoàn thành.
Sau khi vứt bỏ ý nghĩ lấy tài liệu xây dựng trong ý nghĩ Trung Quốc, như vậy lưu lại chính là phải nghĩ biện pháp phát triển diện tích khu vực quản lý, ít nhất phải bao trùm một số mỏ kim cương, hoàng kim, bạc trắng của quốc gia, sau đó... dùng những thứ tài liệu bên ngoài Hoa Hạ thần quốc, để xây dựng thần điện lơ lửng.
Nhưng hiện tại vấn đề mấu chốt là, Diệp Dương Thành cũng không muốn tiếp tục phát triển diện tích lục địa bên trong khu trực thuộc của mình, nhất là diện tích lục địa của người, nói cách khác, hắn vừa cần những tài liệu này, vừa không muốn gia tăng càng nhiều gánh nặng quản lý...
Một mình ngồi trong phòng ngủ tự hỏi, thời gian dần qua, trong đầu Diệp Dương Thành cũng đã hiện ra một phương án thao tác đại khái.
Ban đầu vì giải quyết phiền toái của Triệu gia, Diệp Dương Thành từng mạnh mẽ vòng khu vực quản lý của mình thành hình dáng giống như cái tạ tay, như vậy, có phải ý nghĩa hiện tại mình cũng có thể thao tác như thế hay không, lấy Đông Á làm trung tâm khu trực thuộc, sau đó dùng một lối đi hẹp dài, phóng xạ cả địa cầu?
Nghĩ đến biện pháp này, Diệp Dương Thành lập tức tiến hành khắc sâu phân tích, cuối cùng cho ra kết luận là... Hoàn toàn có thể được.
Sau khi cho ra kết luận này, tinh thần Diệp Dương Thành lập tức đại chấn, không nói nhiều trước hết thu hồi Cửu Tiêu Thần Cách vào trong cơ thể của mình, tiện đà lấy từ trong không gian Cửu Tiêu ra một chiếc Laptop, sau khi mở mạng, mở trang web tìm kiếm, gõ vào mấy từ mấu chốt.
Trên internet có đủ các loại tài liệu gần như có thể thỏa mãn nhu cầu của mọi người, ít nhất Diệp Dương Thành có thể tìm được tất cả tài liệu hắn cần trên mạng.
Mỏ vàng lớn nhất trên thế giới, không nghi ngờ gì là nằm ở mạch vàng của tỉnh Transvaal Nam Phi, một đường vòng cung chung quanh nó 240 cây số phân bổ hơn sáu mươi điểm khai thác, đoán chừng tổng số lượng dự trữ cao hơn một vạn tám ngàn bảy trăm tấn.
Diệp Dương Thành không biết xây dựng thần điện lơ lửng sẽ tiêu hao bao nhiêu hoàng kim, nhưng ý nghĩ lo trước khỏi họa cũng đã cắm rễ trong đầu hắn. Nếu phải dùng đến hoàng kim, vậy dĩ nhiên là phải lựa chọn mỏ vàng lớn nhất... Cho nên, khoáng mạch vang ở Transvaal Nam Phi đã trở thành kiến trúc tài liệu đầu tiên bị Diệp Dương Thành chú ý.
Sau khi tìm kiếm vị trí cụ thể của mấy khoáng mạch vàng, ghi rõ tọa độ, Diệp Dương Thành liền bắt đầu tìm kiếm các kiến trúc tài liệu tiếp theo, cũng chính là điểm khai thác bạc trắng.
Rất nhanh, hắn đã nhắm được mấy mỏ bạc trong cảnh nội nước Nga gần Trung Quốc, theo thứ tự là mỏ bạc Dukat đứng hàng thứ ba thế giới, và mỏ bạc Ruo Lan Da xếp hàng thứ mười thứ giới, đối với con Gấu Bắc Cực bên cạnh Hoa Hạ thần quốc này... Diệp Dương Thành chưa nói tới có bao nhiêu hảo cảm, đoạt mỏ bạc của nó, hoàn toàn không có áp lực.
Thần sắc thong dong đánh dấu vị trí cụ thể của hai mỏ bạc này, sau khi ghi chép rõ ràng, mục tiêu kế tiếp chính là mỏ kim cương còn quý giá hơn mỏ vàng và mỏ bạc.
Chương 606-2: Thằng Nga xui xẻo (Hạ)Điều khiến Diệp Dương Thành cảm thấy kinh ngạc là, trong cảnh nội nước Nga cũng tồn tại số lượng lớn mỏ kim cương. Nhưng sau khi trải qua một phen kiểm chứng cẩn thận, Diệp Dương Thành phát hiện, mỏ kim cương không giống với mỏ vàng mỏ bạc, kim cương là phân chủng loại...
Nếu quyết định muốn xây dựng thần điện lơ lửng, vậy phải chuẩn bị bỏ ra rất nhiều, vậy dĩ nhiên là xây dựng càng xa hoa càng tốt, ai chịu thiệt, chứ không thể để mình chịu thiệt?
Ôm theo tín niệm này, Diệp Dương Thành một hơi ghi chép lại vị trí cụ thể của mấy chục mỏ kim cương, trong đó bao gồm mỏ kim cương lớn nhất trong cảnh nội những quốc gia châu Phi Namibia, Botswana, Angola, Zaire, Tanzania.
Đồng thời, Diệp Dương Thành cũng không bỏ qua cho Australia và Nga, dù sao sớm muộn gì có một ngày, diện tích khu vực quản lý có phát triển đến toàn cầu, hiện tại chuẩn bị hình dáng giống như con nhím cũng không ảnh hưởng đến toàn cục.
Kết quả mỏ kim cương cũng được ba bốn lần lựa chọn quyết định, tiếp theo là gỗ...
Sau đó, Diệp Dương Thành lại một lần nữa kinh hãi, kẻ xui xẻo nước Nga lại có tài nguyên rừng rậm vô cùng phong phú, nhất là rất nhiều loại gỗ quý... Đối với vị hàng xóm ‘ hữu hảo ’ này, Diệp Dương Thành dĩ nhiên sẽ không khách khí, không nói hai lời, quyết định sẽ lấy gỗ ở nước Nga...
Nhìn những vòng tròn đỏ mình vẽ trên bản đồ nước Nga, Diệp Dương Thành không khỏi lắc đầu cảm khái nói:
- Đúng là một hàng xóm hữu hảo...
Nắm nhược điểm của người ta, cướp đoạt tài nguyên quốc gia của người ta, nói thêm mấy lời hữu hảo cũng không mất miếng thịt nào, huống chi... ngoài Diệp Dương Thành, còn có ai có thể nghe được những lời này của hắn?
Mỏ ngọc bích hiển nhiên là My-an-ma tốt nhất, đồng thời My-an-ma cũng tồn tại số lượng lớn gỗ quý, sau khi đánh giấu phạm vi lấy tài liệu ở khu Tam Giác Vàng, Diệp Dương Thành vung tay lên, chín mươi phần trăm diện tích của My-an-ma đã bị Diệp Dương Thành dùng đường màu đỏ đánh dấu.
Cả quá trình ước chừng kéo dài hơn ba giờ, sau khi xác định từng loại nguyên vật liệu cần thiết để xây dựng thần điện lơ lửng, lúc này Diệp Dương Thành mới tắt Laptop, mở bày tay trái triệu hoán Cửu Tiêu Thần Cách từ trong cơ thể ra ngoài.
Lật đến trang mười hai, đợi đến khi bức bản đồ mặt bằng hiện ra, Diệp Dương Thành cũng bắt đầu vòng vận động phức tạp nhất, cũng là phiền toái nhất của hắn từ trước đến nay.
Địa điểm lấy nguyên vật liệu tổng cộng có một trăm ba mươi bảy nơi, chia ra khắp đại lục Châu Phi, đại lục Châu Á cùng với một số nhỏ đại lục Châu Âu. Nhưng Diệp Dương Thành lại không muốn nhét những quốc gia này vào phạm vi khu vực quản lý của mình, cho nên, chỉ có thể khống chế sợi dây màu đỏ, cẩn thận xuyên qua các góc tối không người.
Bên này xuất phát từ Vân Nam, vòng xuống diện tích quốc thổ hơn chín mươi phần trăm của My-an-ma, bên kia xuất phát từ Hắc Long Giang, trực tiếp thẳng tiến Nga, kéo ra một lối đi hẹp dài, vòng xuống từng khu mỏ hoặc là từng lâm trường.
Đây là một công việc khổng lồ mà phức tạp, diện tích khu vực quản lý vốn có giống như một cơ thể mẹ, từng đường chỉ đỏ dài hẹp từ cơ thể mẹ kéo dài vươn ra, giống như những con côn trùng nhỏ tách ra từ cơ thể mẹ, vặn vẹo hẹp dài...
Diệp Dương Thành không biết mình rút cuộc sẽ hao phí bao nhiêu thời gian mới hoàn thành vòng vẽ một trăm ba mươi bảy nơi lấy nguyên vật liệu, hắn chỉ biết, sau khi vòng xong mỏ kim cương cuối cùng ở phía nam Châu Phi đứng lên, hắn thật sự muốn nằm dài trên giường ngủ một giấc.
Nhưng hắn cũng biết, bây giờ còn chưa tới thời gian nghỉ ngơi, bởi vì, sau khi vẽ xong đường vòng cung thu thập nguyên vật liệu, hắn còn cần vẽ tiếp diện tích phát triển mấy ngàn vạn cây số vuông còn lại
Ánh mắt tự do di chuyển trên địa đồ một trận, cuối cùng hắn tập trung chú ý vào khu vực bắc Thái Bình Dương, nhẹ hít vào một hơi, khép hai mắt lại, khống chế đầu sợi màu đỏ, một lần nữa bắt đầu vận động...
Diện tích của Thái Bình Dương thật sự quá lớn, cho dù Diệp Dương Thành lấy ra toàn bộ diện tích khu trực thuộc hiện hữu của mình vòng xuống Thái Bình Dương, nhiều lắm cũng chỉ có thể vòng qua hơn một phần ba Thái Bình Dương, đây vốn là khu vực bây giờ hắn không thể chiếm cứ.
Dĩ nhiên, chuyện này cũng không ảnh hưởng đến từng bước xâm chiếm của Diệp Dương Thành, sau khi lưu lại tất cả diện tích mấy ngàn vạn cây số vuông ở bắc Thái Bình Dương, làm đầu sợi màu đỏ chồng lên biên giới của khu trực thuộc ban đầu, phát triển khu vực quản lý lần này cũng không tính là hoàn thành nhiệm vụ.
Đề kỳ quen thuộc của Cửu Tiêu Thần Cách ngay sau đó xuất hiện trong đầu Diệp Dương Thành, hiển nhiên, lần này tấn chức thần cách cấp mười hai mang đến thần quyền mới, đủ để Diệp Dương Thành cảm thấy một trận mừng như điên bởi vì...
Chúc mừng ngài hoàn thành phát triển khu vực quản lý, diện tích khu vực 7650 vạn cây số vuông, ngài có thể lựa chọn thần quyền trong khu vực quản lý.
Xét thấy cấp bậc thần cách trước mắt của ngài quá thấp không cách nào hoàn toàn khống chế Cửu Tiêu, ngài có thể sử dụng thần quyền mấy điểm dưới đây:
Sai khiến động vật có vú cường hóa sơ cực bên trong khu vực quản lý tự do ra vào khu vực quản lý, không cần thiết hao tổn linh lực hoặc công đức huyền điểm.
Sai khiến chim muông cường hóa trung cực bên trong khu vực quản lý tự do ra vào khu vực quản lý, không cần thiết hao tổn linh lực hoặc công đức huyền điểm.
Sai khiến sinh vật bò sát cường hóa cao cấp bên trong khu vực quản lý tự do ra vào khu vực quản lý, không cần thiết hao tổn linh lực hoặc công đức huyền điểm.
Sai khiến động vật có vú bên ngoài khu vực quản lý(ngoại trừ loài người).
Sử dụng linh lực hoặc công đức huyền điểm cấu tạo điều khiển Tu Di ảo cảnh sơ cấp cường hóa (bên trong khu vực quản lý không cần ánh mắt tiếp xúc có thể trực tiếp tuyển định mục tiêu tiến hành cấu tạo, có thể tự do lựa chọn thương tổn lớn nhỏ trong Tu Di ảo cảnh, thương tổn lớn nhất giới hạn ở thu nhỏ mục tiêu thân thể bảy mươi lần).
Sử dụng linh lực hoặc công đức huyền điểm cấu tạo điều khiển Tu Di ảo cảnh sơ cấp cường hóa ( bất kể khu vực quản lý cách mục tiêu 5000m, không cần ánh mắt tiếp xúc cũng có thể xây dựng Tu Di ảo cảnh sơ cấp cường hóa, tiêu hao linh lực hoặc công đức huyền điểm gấp ba bên trong khu vực quản lý, tự do lựa chọn tác dụng thương tổn, cực hạn thương tổn lớn nhất là thu nhỏ mục tiêu thân thể bảy mươi lần.)
Một lần nữa kích hoạt thần chiến thuật, có thể lựa chọn ba mươi hai chủng thần chiến thuật tiến hành tu luyện, hoặc lựa chọn mười sáu chủng thần tu thuật tiến hành tu luyện, cũng có thể lựa chọn hai loại Thần Tộc pháp thuật tiến hành tu luyện.
Bên trong khu vực quản lý, lấy người nắm giữ Cửu Tiêu Thần Cách làm trung tâm, điều khiển mưa gió trong phạm vi 30km, không cần thiết hao tổn công đức huyền điểm hoặc linh lực.
Kích hoạt chức năng đề kỳ của nhiệm vụ sự kiện thiện ác Cửu Tiêu bình thường ( chỉ riêng số lượng đề kỳ đã tăng lên tới ba vạn bảy ngàn tám trăm sáu mươi sáu lần).