Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 477. Tiến vào địa phủ!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kích hoạt chức năng pháp thuật trung cấp của người nắm giữ Cửu Tiêu Thần Cách từ sử dụng bộ phận vốn có của pháp thuật sơ cấp (hạn mức tiêu hao linh lực cao nhất là chín ngàn sáu trăm năm mươi điểm).

Kích hoạt chức năng xây dựng thần điện lơ lửng sơ cấp cấp hai của người nắm giữ Cửu Tiêu Thần Cách.

Kích hoạt chức năng chủ động đề kỳ tai hoạ trọng đại trong phạm vi thần quốc Cửu Tiêu Thần Cách.

Kích hoạt chức năng tiến hành cường hóa của người nắm giữ Cửu Tiêu Thần Cách đối với người của hắn ( hạn chế một lần, cấp bậc cường hóa cao nhất không cao hơn sơ cấp một cấp).

Kích hoạt chức năng thần ngục bắt bớ quỷ hồn của người nắm giữ Cửu Tiêu Thần Cách.

Kích hoạt chức năng thần ngục trực tiếp điều động bắt giữ của người nắm giữ Cửu Tiêu Thần Cách.

Kích hoạt chức năng thần ngục trực tiếp điều khiển ngục tốt thần ngục của người nắm giữ Cửu Tiêu Thần Cách.

Cấp bậc thần cách trước mắt là: cấp12.

Thần nguyên trước mắt có: 360 vạn 8920 điểm.

Ngài trước mắt có công đức huyền điểm: 15 tỉ 2688 vạn lẻ 93 điểm.

Trước mắt ngài có linh lực: 2 triệu 8790 vạn lẻ 981 điểm.

Công đức huyền điểm tích lũy tới 26 tỉ 4000 vạn điểm thần cách sẽ thăng lên cấp mười ba, mở ra nội dung của trang thứ mười ba Cửu Tiêu, đạt được thần quyền mới, phát triển phạm vi khu vực quản lý của ngài.

Trước mắt ngài có thể lựa chọn phương thức thu hoạch công đức huyền điểm: trừng ác dương thiện, thẩm phán thiện ác, thêm vào phần thưởng, ích lợi thần quốc, thẩm phán thần ngục.

Ở cấp bậc thần cách của ngài, trước khi có năng lực khống chế Cửu Tiêu, Cửu Tiêu sẽ tiến hành bình phán mọi hành vi của ngài: trừng ác gia tăng công đức huyền điểm, lấn thiện khấu trừ công đức huyền điểm.

Khi công đức huyền điểm của ngài thấp tới 1.199.999.999, cấp bậc thần cách sẽ hạ thấp thành cấp mười một, khi công đức huyền điểm thấp tới 435.999.999, cấp bậc thần cách của ngài sẽ rớt xuống tới cấp mười, khi công đức huyền điểm thấp tới dưới 184.999.999...

Mỗi một lần tấn chức cấp bậc thần cách, sau khi hoàn thành nhiệm vụ phát triển khu vực quản lý, số trang của Cửu Tiêu Thần Cách có liên quan đến miêu tả của thần quyền cũng càng ngày càng dài, nhưng lần nào, Diệp Dương Thành cũng có thể nhẫn nại xem đi xem lại nội dung bên trong mấy lần.

Bởi vì mỗi một lần cấp bậc thần cách tấn chức, cũng có thể mang đến cho hắn niềm vui mừng, hiển nhiên lần này cũng giống như vậy.

Khi ánh mắt Diệp Dương Thành rơi xuống miêu tả kích hoạt thần chiến thuật, ban đầu khó tránh khỏi ngây ra một lúc, luôn cảm giác là lạ ở chỗ nào đó, nhưng lại không biết vấn đề ở đâu, sau khi cẩn thận quan sát, hắn mới hoàn toàn tỉnh ngộ, thì ra, nội dung miêu tả thần quyền này có mấy chữ khác biệt với thần quyền lúc trước, ngoài ra, những thứ khác hoàn toàn tương đồng.

Mấu chốt là phía sau đoạn miêu tả thần quyền, không biết làm sao lại xuất hiện thêm một đoạn nội dung, mười sáu chủng thần tu thuật, hai loại pháp thuật Thần Tộc? Diệp Dương Thành hiện tại có ba loại pháp thuật Thần Tộc không cần vận dụng linh lực, nhưng đây chẳng qua là ba loại pháp thuật Thần Tộc cơ bản nhất, uy lực thậm chí còn kém hơn pháp thuật dùng linh lực thi triển, còn hai loại pháp thuật Thần Tộc biểu hiện trong miêu tả thần quyền hiện tại rõ ràng là...

Cần tiến vào không gian của chiến tu thuật Thần Tộc mới có thể học tập tu luyện pháp thuật Thần Tộc. Khi Diệp Dương Thành nhìn thấy miêu tả của thần quyền này, sau khi suy nghĩ tìm hiểu ý nghĩa của hai loại pháp thuật này, tâm tình của hắn quả thực có thể dùng trạng thái mừng như điên để hình dung

Pháp thuật Thần Tộc chính tông cũng không phải là lợi dụng linh lực kích phát công kích, mà là mượn năng lượng tu luyện trong cơ thể, dẫn động nguyên tố tự nhiên trong thiên địa, sau khi trải qua chỉ lệnh và thao túng đặc thù nào đó, có thể phát ra công kích hoặc thủ đoạn phụ trợ, hai loại pháp thuật này có lẽ tồn tại hiệu quả tương tự, nhưng bất luận là trải qua hay là kết quả, pháp thuật linh lực cũng còn xa mới sánh kịp pháp thuật Thần Tộc chính tông.

Từ trước kia Diệp Dương Thành đã từng suy đoán, lợi dụng linh lực thi triển pháp thuật chẳng qua là phương pháp xử lí cuối cùng, vị thần chân chính cũng không phải sử dụng loại biện pháp như thế mà chứng minh, suy đoán của hắn là chính xác, Thần Tộc có thủ đoạn thi triển pháp thuật hoàn thiện hơn, loại thủ đoạn này, được gọi là ‘pháp thuật Thần Tộc’

Hiện tại có thể tiến vào không gian chiến tu thuật Thần Tộc học tập pháp thuật Thần Tộc chính tông... Diệp Dương Thành hoàn toàn có lý do tin tưởng, đây cũng là một loại thủ đoạn tu luyện có thể tự do lựa chọn.

Sau khi nhìn thấy miêu tả thần quyền, cộng thêm suy nghĩ tinh tế, Diệp Dương Thành lập tức chuyển dời lực chú ý đến một biến hóa khác, thần điện lơ lửng sơ cấp cấp hai.

Lần trước tấn chức thần cách cấp mười một là thần điện lơ lửng sơ cấp cấp một, lần này tấn thăng đến thần cách cấp mười hai, ngay cả cấp bậc của thần điện lơ lửng cũng xảy ra biến đổi.

Nhưng Diệp Dương Thành tạm thời còn chưa có tâm tình tra cứu sự khác biệt giữa cấp một với cấp hai, bởi vì sự chú ý của hắn ngay sau đó đã bị mấy thần quyền mới tăng phía dưới hấp dẫn.

Đối với những người khác tiến hành cường hóa, Diệp Dương Thành dám thề rằng, thần quyền này, tuyệt đối là một thần quyền hắn đã nằm mơ từ rất lâu.

Mặc dù hiện tại chỉ có thể tiến hành cường hóa đối với một người, hơn nữa cấp bậc cường hóa còn bị vững vàng hạn định ở trình độ sơ cấp cấp một, nhưng... xuất hiện của thần quyền này ý nghĩa mỗi một lần tấn chức tiếp theo, cũng sẽ phát sinh thay đổi so với tấn chức cấp bậc thần cách tiếp theo.

Diệp Dương Thành hoàn toàn có lý do tin tưởng, cùng với cấp bậc thần cách tấn chức, số lượng và cấp bậc cường hóa người khác cũng sẽ theo đó tăng lên, nói cách khác... Chỉ cần thời cơ chín muồi, là hắn có thể cường hóa những người chí thân của mình rồi.

Chính hắn không nghi ngờ chút nào sẽ trở thành thần, điều này ý nghĩa là trường sinh, là không chết, là nếu như hắn không có biện pháp gia tăng tuổi thọ người thân của mình..., hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ chết già trước mặt hắn... Đây là một loại hành hạ thống khổ.

Hiện tại, hắn tựa hồ đã có phương pháp thay đổi kết quả này, đó chính là cường hóa, chưa nói đến người thân của hắn có thể thành thần, chỉ riêng chuyện cường hóa, kéo dài tuổi thọ của bọn hắn, đối với Diệp Dương Thành mà nói cũng là một việc hết sức đáng cao hứng.

Sự xuất hiện của thần quyền này, vô hình trung làm cho Diệp Dương Thành thở phào nhẹ nhỏm, lo lắng trong lòng cũng theo đó mà biến mất, tinh thần sảng khoái, tiếp tục di chuyển ánh mắt của mình, sau đó, ba thần quyền mới tăng là thần ngục bắt bớ quỷ hồn, trực tiếp điều động lệnh bắt, điều khiển ngục tốt thần ngục cũng tiến vào tầm mắt của hắn.

Hai cái phía sau Diệp Dương Thành tương đối dễ hiểu, nhưng điều phía trước cũng khiến cho hắn cảm thấy khốn hoặc.

Bắt bớ quỷ hồn, hiện tại hắn đang nắm giữ kết giới thuật, chỉ cần nhốt quỷ hồn lại, bất luận là trấn áp hay là xóa bỏ, bắt bớ quỷ hồn... tựa hồ đối với hắn mà nói cũng không có trợ giúp gì quá lớn.

Chương 608-1: Nhốt ba năm răn đe (Thượng)

Nhưng tại sao Cửu Tiêu Thần Cách lại xếp hạng thần quyền vô dụng này trước hai thần quyền kia?

Nhận thấy được chuyện quỷ dị ở đây, Diệp Dương Thành cũng không ngu ngốc ngồi ở chỗ đó cau mày suy nghĩ, mà trực tiếp mở miệng hỏi Cửu Tiêu Thần Cách:

- Bắt bớ quỷ hồn có ích lợi gì?

- Thần ngục bắt bớ quỷ hồn, là chỉ người nắm giữ Cửu Tiêu Thần Cách cầm trong tay lệnh thần ngục, mở ra lối đi nối liền hai giới âm dương, trực tiếp tiến vào địa phủ bắt bớ quỷ hồn trở lại dương gian, theo cấp bậc thần ngục tăng lên, thần ngục cũng sẽ được kích hoạt càng nhiều năng lực, đợi đến khi cấp bậc thần ngục đạt tới đỉnh cao, chính là có lệnh âm thần hiệu lệnh hàng tỉ quỷ hồn ở địa phủ.

Cửu Tiêu Thần Cách đưa ra giải thích, giống như sấm sét giữa trời quang, trực tiếp khiến Diệp Dương Thành từ trên mép giường nhảy lên.

Tiến vào địa phủ?

Đối với mỗi người Trung Quốc mà nói, địa phủ cũng là tồn tại trong truyền thuyết, nơi đó có mười tám tầng địa ngục nghe rợn cả người, nơi đó có canh lãng quên thần bí, còn có... ao luân hồi.

Diệp Dương Thành không biết, cũng không cách nào dùng từ ngữ hoa mỹ nào để hình dung tâm tình lúc này của mình, hắn chỉ biết là nắm chặt thần ngục lệnh lấy ra trong không gian Cửu Tiêu, giống như nắm chặt tài phú nghìn tỉ, dù làm sao cũng không buông lỏng...

Địa phủ là cái gì? Đó là nơi quản lý âm dương luân hồi tam giới, nơi đó tụ tập vô số quỷ hồn, đối với Diệp Dương Thành, số lượng quỷ hồn quyết định số lượng lệ quỷ, số lượng lệ quỷ lại quyết định số lượng thần sử... Mà hiện tại, tay hắn đang cầm lệnh thần ngục, có thể mở ra lối đi nối liền địa phủ với nhân gian trong truyền thuyết, trực tiếp tiến vào đến địa phủ bắt bớ quỷ hồn trở về dương gian.

Điều này có ý nghĩa như thế nào? Ý nghĩa Diệp Dương Thành từ nay về sau căn bản không cần lo lắng cho vấn đề số lượng thần sử ít ỏi nữa, ý nghĩa Diệp Dương Thành chỉ cần linh lực đầy đủ, là có thể liên tục không ngừng bắt bớ quỷ hồn từ địa phủ, sau đó chuyển những quỷ hồn này thành thần sử.

Địa phủ... tựa hồ theo xuất hiện của thần quyền này, trực tiếp trở thành hậu hoa viên tư gia của Diệp Dương Thành, cũng trở thành trụ sở hậu viên để hắn chuyển hóa thành thần...

Lần này lợi ích từ tấn chức thần cách cấp mười hai mang tới tựa hồ trực tiếp khiến Diệp Dương Thành choáng váng, sau giây phút phát mộng ngắn ngủi, thay vào đó chính là vui mừng như điên không cách nào dùng lời nói diễn tả được.

Chỉ có điều lúc này Diệp Dương Thành có chút váng đầu, tiến vào địa phủ, không ý nghĩa là hắn có thể hiệu lệnh địa phủ, bắt bớ quỷ hồn, không ý nghĩa chỉ cần hắn lấy ra thần ngục lệnh là những quỷ hồn kia sẽ biết điều theo hắn trở về dương gian, trên thực tế dựa theo cấp bậc của thần ngục lệnh trước mắt, cũng chỉ có thể mở ra lối đi của hai giới mà thôi, còn muốn hiệu lệnh địa phủ chân chính, còn cần thần ngục thăng cấp làm địa phủ mới có thể được.

Hơn nữa, tài nguyên trên địa cầu thiếu thốn, trực tiếp đưa đến trên địa cầu chỉ có một số dị nhân không đứng đắn thường lui tới, chứ không có tồn tại cường đại giống như thần tù giả. Nhưng địa phủ thì bất đồng, thời kỳ thượng cổ, địa cầu là khu trực thuộc thuộc về một gã Thần Tộc, địa phủ dĩ nhiên cũng có người cẩn thận xử lý, nhưng địa phủ hiện nay...

Diệp Dương Thành cũng không suy nghĩ quá nhiều, hắn chỉ biết mình đã có năng lực tiến vào địa phủ, con người thường hiếu kỳ, một con mèo chết đi cũng có thể khiến cho mọi người liên tiếp suy đoán, huống chi còn là một nơi rộng lớn như địa phủ?

Diệp Dương Thành từ trước đến giờ không thiếu tinh thần mạo hiểm, đồng dạng cũng không thiếu lòng hiếu kỳ, lực hấp dẫn của địa phủ đối với Diệp Dương Thành thật sự là quá lớn, lớn đến mức hắn căn bản không cách nào cự tuyệt hoặc là bỏ qua, cũng không cách nào khống chế lòng hiếu kỳ, Diệp Dương Thành lập tức giơ tay phải, đưa thần ngục lệnh qua đỉnh đầu của mình, thấp giọng nói:

- Lối đi âm dương, mở cho ta.

- Xoàng...

Thần ngục lệnh bị Diệp Dương Thành gắt gao nắm trong tay bất chợt phát ra một tiếng vang giống như bảo đao ra khỏi vỏ, không đợi hắn kịp phản ứng, trong nháy mắt thần ngục lệnh cũng đã tránh thoát khống chế của hắn, bay đến vị trí cách mặt đất ước chừng hai thước tám, tựa hồ dính sát vào trần nhà, sau đó bắt đầu nhanh chóng xoay tròn, chiếu sáng từng đạo ánh sáng màu đỏ sậm, rơi trên sàn nhà trước mặt Diệp Dương Thành.

Rất nhanh, trong cái nhìn chăm chú của Diệp Dương Thành, ánh sáng màu đỏ sậm từ từ ngưng tụ thành một điểm, ngay sau đó Diệp Dương Thành chỉ cảm thấy trước mắt như hoa đi, một lối đi quỷ dị màu đỏ sậm, bên trong hoàn toàn là màu đen xuất hiện trong tầm mắt Diệp Dương Thành.

Nhìn thấy lối đi quỷ dị này, Diệp Dương Thành không biết tại sao, chỉ cảm giác trong lòng run lên bần bật, giống như lát nữa có chuyện gì đó phát sinh khiến hắn không khỏi có chút lo sợ.

Nhưng lối đi đã mở ra, lối đi tiến vào địa phủ đã hiển lộ ở trước mặt hắn, dưới tình huống như vậy, Diệp Dương Thành căn bản không có ý niệm lùi bước, vì lý do an toàn, hắn biến thân thành hình thái chiến đấu, phủ thêm ngân giáp cầm lấy Bàn Long ngân thương, sau đó cắn răng một cái, quyết tâm tiến vào lối đi âm dương...

Trong tinh không mênh mông, có vô số mảnh nhỏ thiên thể và tiểu hành tinh hợp thành một hình ảnh vô cùng rung động, trong vũ trụ yên tĩnh, vô số tinh vân làm ra một vài bức họa rung động lòng người.

Trong một không gian cách hệ ngân hà ước chừng tám mươi năm ánh sáng có một đạo ánh sáng hồng sắc vô cùng chói mắt, mặc dù so với những hành tinh hoặc là mảnh nhỏ thiên thể, nó lộ ra vẻ vô cùng nhỏ bé, nhưng hồng quang chói mắt đủ khiến mọi người vô cùng chú ý.

Đạo hồng quang này nhanh chóng xuyên qua tinh không, chỉ trong nháy mắt, cũng đã bước ra trên trăm cây số, trong vũ trụ đen nhánh lập loè, tốc độ nhanh kinh người.

Cho đến hắn nhích tới gần, ngươi ta mới có thể thấy rõ, đó không phải một tảng đá tản ra hồng quang, cũng không phải là cỗ máy phi hành vượt qua khoa học kỹ thuật, mà chỉ là một người, đúng vậy, đây là một sinh vật toàn thân màu xanh, chỉ nhìn từ diện mạo thậm chí không cách nào nhìn ra là nam hay nữ, tạm thời có thể gọi là người, bởi vì ngoại trừ vấn đề màu da và tướng mạo xấu xí, hắn ít nhất là một sinh vật hình người.

Suốt dọc đường đi, sinh vật này vẫn duy trì tốc độ kinh người, nhanh chóng tiến về phương hướng hệ ngân hà, trên mặt lộ ra vẻ giận dữ vô cùng nồng nặc, chỉ vừa nhìn là có thể làm cho người ta có loại cảm giác không rét mà run.

Hắn là Enos Bêđa, một gã thần trung cấp, cũng là chủ thần của đại lục vĩnh hằng tinh hệ Tứ Hằng, trên đại lục vĩnh hằng, hắn có rất nhiều tên gọi, có người gọi hắn là Sáng Thế thần, cũng có người gọi là Quang Minh thần, còn có người gọi là Địa Ngục ma thần.

Chương 608-2: Nhốt ba năm răn đe (Hạ)

Bất luận là gọi như thế nào, cũng biểu thị hắn tuyệt đối nắm trong tay đại lục vĩnh hằng cho tới cả tinh hệ Tứ Hằng, làm một vị thần trung cấp không trên không dưới, Enos Bêđa nằm mộng cũng muốn đột phá hàng rào trước mắt, bước vào hàng ngũ vị thần tối cao.

Mà mỗi một vị thần muốn tấn chức thần cách của mình, thường chỉ có hai loại phương thức có thể lựa chọn, loại thứ nhất, là thông qua thần điện lơ lửng tụ tập năng lượng, quanh năm suốt tháng tẩm bổ thần cách, sau khi năng lượng để dành của thần cách đạt tới trình độ nhất định, sẽ tự nhiên lên cấp.

Một loại phương thức khác, cũng là thủ đoạn các vị thần bình thường thường dùng nhất, chính là không ngừng dung hợp thần cách của những khác, mượn cái này gia tốc tốc độ tấn chức cấp bậc thần cách, đối với vị thần đứng ở cảnh giới đỉnh cao của trung thần như Enos Bêđa mà nói, chỉ dựa vào thần điện lơ lửng tọa lạc ở hành tinh dung nham tụ tập năng lượng tẩm bổ thần cách, hiển nhiên đã không cách nào thỏa mãn nhu cầu năng lượng càng ngày càng lớn của hắn.

Cho nên, cách nay vài ngàn năm trước, hắn đã phái ra sáu tên thần sử cấp mười một dưới trướng, tiến vào vũ trụ mịt mờ sưu tầm thần cách vô chủ, hoặc là đã có chủ nhân nhưng còn chưa bị dung hợp.

Trời không phụ người có lòng, sau khi sáu tên thần sử cấp mười một rời khỏi tinh hệ Tứ Hằng sáu trăm ba mươi tám năm, hắn nhận được hồi báo của một gã thần sử, trong một tinh hệ không có Thần Tộc cách tinh hệ Tứ Hằng hơn hai mươi năm ánh sáng, phát hiện một thần cách vô chủ.

Chỉ có điều thần cách vô chủ này được một con quái vật vũ trụ cường hãn thủ hộ, sáu tên thần sử cấp mười một căn bản không phải đối thủ của quái vật kia, sau một phen chém giết, sáu tên thần sử đã chết ba, trọng thương một, bị thương nhẹ hai.

Bỏ ra cái giá lớn như vậy nhưng vẫn không đánh chết quái vật, cho đến khi Enos Bêđa tự mình chạy tới, mới giết chết được quái vật kia, nhưng quái vật kia trước khi chết, đã vứt miếng thần cách vô chủ vào tinh không mênh mông.

Mỗi một vị thần đều có địa bàn của mình, sau khi rời khỏi tinh hệ của mình, có thể phát huy ra thực lực chưa tới năm mươi phần trăm thời kỳ toàn thịnh của mình.

Enos Bêđa là một vị thần trung đẳng, thần cách của hắn dĩ nhiên cũng trở thành mục tiêu cướp đoạt của những vị thần khác. Vì bảo đảm an toàn, Enos Bêđa phải trở lại hệ hằng tinh, phái hai tên thần sử bị thương nhẹ tiếp tục đuổi theo miếng thần cách vô chủ kia.

Cuối cùng chờ hơn hai nghìn năm, chẳng những không lấy được tin tức tốt, ngược lại hai gã thần sử còn lại cũng tử vong...

Phải biết rằng, mỗi một tên thần sử vượt qua cấp chín, đều là người có khả năng đắc lực dưới trướng vị thần của mình, còn thần sử đạt đến trình độ cấp mười một... Dưới trướng chỉ hơn một vạn tên thần sử như Enos Bêđa, cũng chỉ có sáu tên như vậy, nhưng tất cả đều chết sạch...

Kết quả này, khiến cho Enos Bêđa vô cùng tức giận, cộng thêm có lệnh bài thông hành do vị chủ thần đích thân ban thưởng, có thể né tránh phần lớn nhòm ngó của phần lớn các vị thần khác, Enos Bêđa mới quyết định tự mình xuất thủ, đến hệ ngân hà thu hồi trái tim của hai gã thần sử cấp mười một, ít nhất cũng có thể vãn hồi một phần tổn thất.

Đồng thời, nếu hai gã thần sử cấp mười một đều gặp nạn ở địa cầu, chứng tỏ trên địa cầu nhất định vẫn tồn tại ít nhất một thực lực vượt xa hai gã thần sử. Đối với tồn tại này, phản ứng đầu tiên của Enos Bêđa chính là đối phương đã dung hợp miếng thần cách vô chủ kia.

Mà, Enos Bêđa lại không cách nào tiếp nhận được tình huống như vậy.

Nhưng tình huống khiến hắn càng không nghĩ tới là, khi hắn rời khỏi tinh hệ Tứ Hằng không bao lâu, hắn lại mất đi cảm ứng đối với trái tim của hai gã thần sử, khả năng duy nhất có thể trong tình huống này là... trái tim của hai gã thần sử, đã bị người khác nhanh chân đến trước.

Đây cũng là tiền mất tật mang, đối với một cái cao ngạo trung vị thần chi mà nói, tình hình như vậy hắn tại sao có thể đủ tiếp chịu đâu này? Cho nên, hắn không ngừng gia tốc, lại thêm nhanh chóng, đầy trong đầu lưu lại ý niệm trong đầu, chính là sớm ngày đã tới hệ ngân hà, đem cái kia để cho hắn tổn thất thảm trọng khốn kiếp xé thành mảnh nhỏ

Mỗi lần nghĩ đến cái này, Enos Bêđa đều sẽ hận nghiến răng nghiến lợi, sát cơ đối với tên khốn trên địa cầu dĩ nhiên cũng càng tăng lên...

- Dám giết thần sử của ta, đoạt thần cách của ta... Thù này không báo, bổn tôn...

Khi Enos Bêđa đang trầm thấp tự nói, chuẩn bị quẳng ra những lời ghê gớm, trong tầm mắt của hắn, đột nhiên xuất hiện kim quang chói mắt.

Đạo kim quang này xuất hiện, trực tiếp cắt đứt những lời Enos Bêđa muốn nói ra khỏi miệng, cảnh giác đứng sững trong hư không...

Enos Bêđa dừng cước bộ, nhưng đạo kim quang kia vẫn không có ý tứ dừng lại, ngược lại còn chợt lóe, trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Enos Bêđa. Đây là một vị thần mặc kim giáp, tay cầm đại đao màu vàng, nhìn qua vô cùng phong cách.

Vừa thấy vị thần này xuất hiện, Enos Bêđa chính là cả người chấn động, theo bản năng lùi lại mấy bước, thần sắc trên mặt âm trầm khó đoán:

- Ta... Ta mang theo lệnh thông hànhc của chủ nhân...

- Ở chỗ này của ta, thẻ thông hành chó chết gì đó đều vô dụng.

Vị thần kim giáp cười híp mắt, lắc với Enos Bêđa, ý bảo hắn chớ có lên tiếng, nói tiếp:

- Hiện tại ngươi có quyền giữ im lặng, nhưng tội danh xông vào tinh hệ bất tử của ta... Cho dù ta giết ngươi, lẽ nào tên chó chết nào đó có thể vì ngươi mà đến tìm ta liều mạng không?

Giọng nói đùa nhưng lộ ra sát cơ lạnh lẽo.

Nghe được những lời này của vị thần kim giáp thần, Enos Bêđa cũng không dám có chút buông lỏng, mặc dù chúng thần đứng đầu chính xác đã hạ lệnh cấm giữa các chúng thần chém giết lẫn nhau, nhưng giữa các phe phái thần và thần vẫn thường xảy ra ma sát.

Huống chi vị thần kim giáp trước mắt.. cũng không phải là chúng thần dưới trướng chủ thần.

Enos Bêđa không còn sự tức giận cùng tự tin khi rời tinh hệ Tứ Hằng lần trước, ngược lại thấp thỏm bất an nhìn vị thần kim giáp, nuốt nước miếng một cái, nói:

- Theo ta được biết, tinh hệ Vĩnh Sinh cách nơi đây chừng hơn một trăm bảy mươi năm ánh sáng... Không biết từ khi nào...

- Ngươi không tin?

Vị thần kim giáp mỉm cười.

- Không... Không dám...

Enos Bêđa sợ hết hồn, không nói hai lời quay đầu nghĩ đường chạy:

- Nếu nơi này chính vào tinh hệ Vĩnh Sinh, như vậy... Tiểu thần lập tức rời đi.

- Đợi một chút.

Vị thần kim giáp bỗng nhiên lên tiếng gọi Enos Bêđa, trong ánh mắt hoảng loạn của hắn, rất tùy ý nói:

- Ngươi xem ta là cái gì? Vĩnh Sinh tinh hệ là nơi ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao?

- Ta...

Enos Bêđa khóc không ra nước mắt, mảnh tinh vực này căn bản không thuộc về bất kỳ vị thần nào, hắn đã nhượng bộ rồi, nhưng đối phương thân là chủ thần, dưới loại tình huống này không ngừng làm khó hắn, khi nhục hắn...

Chương 609-1: Có quỷ thật sao! (Thượng)

Có chút ức hiếp người khác bạo tẩu, nhưng hắn không phải là người, hắn là một vị thần.

Trong thế giới của thần, người có nắm đấm lớn chính là người thắng cuộc, lấy mạnh thắng yếu chính là pháp tắc vô thượng trong thế giới của thần.

Enos Bêđa lúng túng nhìn vị thần kim giáp, chí khí và ngọn lửa tức giận trước lúc lên đường đã sớm tiêu tán trong tinh không, hiện tại việc duy nhất hắn có thể làm, chính là cầu nguyện vị thần chủ thần trước mặt này, chẳng qua chỉ có tâm tư tìm hắn chọc cười... Mặc dù hắn cảm giác tỷ lệ như vậy vô cùng xa vời...

Quả nhiên, vị thần kim giáp khẽ cười một tiếng với Enos Bêđa, rất tùy ý nói:

- Nể tình lệnh thông hành trong tay ngươi, nhốt ngươi ba năm răn đe...

- Ba năm?

Vừa nghe thấy lời nói của vị thần kim giáp, vẻ mặt Enos Bêđa nhất thời đại biến, mặc dù đối với một vị thần mà nói, đừng nói là ba năm, cho dù là ba ngàn năm cũng chỉ là vấn đề số lượng mà thôi, đối với những người có tính mạng gần như vô hạn như bọn hắn, ba năm xác thật chỉ là thời gian trong nháy mắt.

Nhưng, Enos Bêđa có thể đợi thời gian ba năm này lúc nào đó, chứ hiện tại thì không được.

Miếng thần cách vô chủ rất có thể đã rơi vào trong tay người khác, mà tinh hệ Ngân Hà lại không tồn tại bóng dáng của bất kỳ Thần Tộc nào, một khi để người nhận được thần cách vô chủ dung hợp với miếng thần cách vô chủ, như vậy, dựa vào tinh hệ Ngân Hà, lực chiến đấu ít nhất có tăng một trăm phần trăm.

Chưa cho phép mà tiến vào tinh hệ của những vị thần khác, thực lực của Enos Bêđa sẽ gặp phải áp chế pháp tắc, nhiều nhất chỉ có thể phát huy ra lực lượng ba bốn tầng của thời kỳ toàn thịnh... Dĩ nhiên, làm một vị thần đứng ở đỉnh cao trung thần, Enos Bêđa tự tin, cho dù chỉ có thể phát huy ra ba tầng thực lực, hắn cũng có thể dễ dàng giết chết vị thần mới tấn giai nhưng vấn đề mấu chốt là...

Cho dù đối phương chỉ là vị thần mới tấn giai, đó cũng chỉ là ghi chép trong sách vạn thần của chúng thần đứng đầu, dựa theo quy củ của thế giới các vị thần, chỉ cần Enos Bêđa vô duyên vô cớ cướp đoạt thần cách của đối phương, như vậy, Enos Bêđa cũng mất đi che chở của chủ thần, trực tiếp trở thành mục tiêu cướp đoạt thần cách của các thần tộc khác.

Mặc dù chỉ cần trốn được năm năm, là hắn có thể một lần nữa liên lạc với thần điện lơ lửng của hằng tinh hệ, dùng tốc độ nhanh nhất trở về địa bàn của mình, nhưng năm năm... Hắn căn bản không chắc chắn có thể trốn thoát săn giết của những thần tộc khác, trừ phi hiện tại hắn phản bội trận doanh chủ thần của mình, trở thành một vị thần không có phe phái, không có che chở, không có chỗ dựa...

Có thể nói, vị thần kim giáp nói nhốt ba năm trừng phạt, tựa hồ chính là áp đặt Enos Bêđa, một khi hắn gật đầu hoặc là buông tha phản kháng, đừng nói là miếng thần cách vô chủ, chỉ sợ ngay cả mối thù thần sử tử vong, cũng không cách nào báo được.

Nghĩ đến những thứ này, sắc mặt Enos Bêđa trở nên hết sức tối tăm, đối diện với một vị chủ thần là vị thần kim giáp, mà hắn chỉ là một vị thần trung cấp, tiếp tục đi tới hiển nhiên là không thể nào, lưu lại thật sự sẽ bị nhốt?

Hắn còn chưa ngu đến loại tình trạng này, mặc dù không cam lòng, nhưng lúc này Enos Bêđa đã không có bất kỳ lựa chọn nào nữa, không nói hai lời điều động lực lượng trong cơ thể mình, trong nháy mắt bắt được liên lạc với thần điện, sau đó cả người biến mất trong hư không.

Thần điện, chính là pháp bảo cuối cùng của thần linh, bất luận là tranh đấu hay là chạy trốn, cũng là một loại lợi khí vô thượng, cũng có ghi chép, khác biệt lớn nhất giữa vị thần có đảng phái và vị thần tự do chính là, vị thần tự do không có địa bàn cố định, cũng không có thần điện cường đại.

Tình huống vị thần tự do ra đời chia làm rất nhiều loại, nhưng đa số đều không phải tự nguyện trở thành thần tự do, phải biết rằng, mặc dù thần tự do không bị pháp tắc của chúng thần đứng đầu ước thúc, đồng thời còn có thể không kiêng sợ bất kỳ vị thần nào ra tay độc ác cướp đoạt thần cách của mình, nhưng đồng dạng, vị thần tự do không thể trong nháy mắt trở về thần điện, cũng không có địa bàn cố định, đồng thời, bất kỳ Thần Tộc nào cũng có thể động thủ với một vị thần tự do.

Bởi vì những vị thần cao ngạo, không cho phép tồn tại những thứ phản nghịch này...

Nhìn Enos Bêđa ngay cả lá gan động thủ cũng không có, đã bị lời nói xạo của mình hù dọa bỏ chạy, vị thần kim giáp cầm đao đứng ngạo nghễ trên hư không không khỏi lắc đầu thở dài, lẩm bẩm:

- Nếu không phải nể mặt tên chó chết kia, bổn tôn hôm nay sẽ khiến ngươi chắp cánh cũng khó thoát, thuấn di thuật, a...

Trên mặt lộ ra nụ cười lạnh lùng, sau khi vị thần kim giáp rù rì tự nói mấy câu, mới thu hồi đại đao màu vàng trong tay, giãn thân cốt, nhìn về phương hướng hệ ngân hà, thần sắc lạnh như băng trên mặt tiêu tán, cười thầm:

- Tiểu sư đệ, ngươi cứ ở trên địa cầu chơi vui vẻ đi... thế giới của các vị thần quá nguy hiểm, mà ngươi... lại quá non nớt.

...

Sau khi Diệp Dương Thành bước vào lối đi âm dương, cảm giác cả người bắt đầu nhanh chóng xoay tròn, giống như con quay, xoay chuyển này khiến hắn có chút choáng váng đầu óc. Đồng thời, xung quanh thông đạo đều có một luồng lực xé rách khổng lồ truyền đến, khiến cho hắn không khỏi hoài nghi có phải mình sẽ bị xé thành mảnh nhỏ trong lối đi này?

Cũng may, nhân phẩm của hắn luôn luôn thượng giai, khi hắn đang cảm giác đầu óc choáng váng, không phân biệt được phương hướng, hắn rốt cục rời khỏi lối đi âm dương khiến hắn bị đè ép, sau đó phù phù một tiếng, ngã xuống thổ địa lạnh lẽo của địa phủ, giống như ngã trên lớp băng.

- Đây chính là địa phủ?

Sau giây phút ngây người ngắn ngủi, Diệp Dương Thành nhanh chóng đứng dậy, ngẩng đầu nhìn địa phủ trong truyền thuyết, sinh ra hoài nghi cực lớn.

Trong hiểu biết trước kia của Diệp Dương Thành, địa phủ có lẽ là thế giới rộng bao la, chìm trong không khí u ám mới đúng, nhưng hiện tại thế giới xuất hiện trước mặt hắn, có một bầu trời bao la xanh thẳm, trên bầu trời không có mây trắng, không có trăng sao, không có mặt trời, nhưng màu xanh thẳm cũng mang đến cho thế giới này quang minh vô tận.

Không cảm giác được nóng, cũng không cảm giác được lạnh, dẫm lên thổ địa màu đỏ sậm, mới có thể cảm nhận được nhiều tia lạnh như băng... Cái thế giới này làm gì phải chỗ ở của quỷ hồn, đây rõ ràng chính là thiên đường.

Nhưng, bất đồng với thiên đường là, nơi này không có ngàn vạn thiên sứ, cũng không có bướm bay rợp trời, càng không có hoa cỏ tươi xanh... Đập vào mắt Diệp Dương Thành là những thực vật cổ quái chưa bao giờ thấy.

Toàn thân màu xanh, còn nhánh cây cũng không có lá cây, một cây thực vật cao nhất nhìn không thấy đỉnh, lùn nhất cũng chỉ cao một hai cm, nếu không nhìn kỹ căn bản không nhìn thấy.

Giống như măng, đứng sững trên thổ địa màu đỏ sậm, cắm rễ trong tầng đất...

Chương 609-2: Có quỷ thật sao! (Hạ)

Lần đầu tiên nhìn thấy loại thực vật này, Diệp Dương Thành thật sự cũng không quá gấp gáp, mang theo tinh thần đối mặt khó khăn cùng với tín niệm tuyệt đối không ra về tay không, hắn tiến về phía trước mấy bước, cúi người đưa tay túm lấy một thân cây cao hơn một thước, giật mạnh một cái...

- A.

Diệp Dương Thành có chút trợn tròn mắt, không dám tin, cúi đầu nhìn hai bàn tay mình, sau đó lại nhìn thân cây thực vật cổ quái sừng sững bất động, hắn có chút không dám tin tưởng.

Kể từ khi hoàn thành cường hóa trung cấp cấp hai, cho dù hắn không biến thân, lực lượng của hai tay đã đạt đến trình độ nghe rợn cả người, huống chi bây giờ còn là hình thái chiến đấu sẽ tăng lên 800% lực lượng vật lý?

Lực lượng khổng lồ như thế, lại không nhúc nhích được một thân cây cao hơn một thước?

Diệp Dương Thành có chút khó tin, nhưng sự thật đã bày ra trước mặt hắn. Giơ chân đập mạnh xuống đất một cái, dễ dàng giẫm ra một dấu chân thật sâu, điều này cũng nói rõ, cấu tạo và tính chất của đất đai nơi này coi như xốp...

- Kỳ quái...

Hai tay đặt sau lưng, đi vòng quanh gốc cây cổ quái vài vòng, nhìn ngang nhìn dọc cũng không giống như cái gì kiên cố, tại sao lại không nhúc nhích được?

Diệp Dương Thành tiếp tục thử thêm ba lần, tất cả đều không có ngoại lệ, bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể từ bỏ tính toán nhổ tận gốc cây này, mà là dùng Cửu Tiêu Thần Cách ngưng kết ra một thanh đao, lặng lẽ cười một tiếng tiến về phía cây thực vật...

-A.A.A.AAA.

Khẽ quát một tiếng, thanh đao nặng nề chém lên thây cây, chỉ nghe được một tiếng cờ-rắc, Diệp Dương Thành rốt cục gặt hái được kỉ niệm đầu tiên tới địa phủ, sau đó, phiền toái cũng theo đó xuất hiện...

- Bọn đạo chích phương nào, dám trộm âm linh thảo của ta?

Chỉ nghe được giữa không trung truyền đến một tiếng mắng mỏ vô cùng giận dữ, ngay sau đó Diệp Dương Thành nghe được một trận xé gió, sau đó... cuồng phong gào thét.

- Vù vù...

Âm phong u lãnh bắt đầu lan tràn khắp nơi, trong thiên không xuất hiện hơn ba mươi đạo sương mù mơ hồ, lao thẳng tới vị trí Diệp Dương Thành đang đứng.

- Thật sự có quỷ sao.

Ai ngờ, hơn ba mươi đạo sương mù này vừa xuất hiện, Diệp Dương Thành chẳng những không giác ngộ nhận lỗi, ngược lại trên mặt còn lộ ra nụ cười nồng hậu, với ánh mắt hiện tại của hắn, làm sao có thể không nhìn ra hơn ba mươi đạo sương mù này thật ra chính là hơn ba mươi quỷ hồn?

Theo bản năng cảm khái một tiếng, những lời này truyền tới tai hơn ba mươi quỷ hồn, thiếu chút nữa khiến bọn họ kinh hãi từ trên trời rớt xuống.

Nơi này là nơi nào? Nơi này là địa phủ, xuất hiện ở nơi này không phải là quỷ, chẳng lẽ còn là thần tiên sao?

Hơn ba mươi quỷ hồn rơi xuống mặt đất, trong nháy mắt làm thành một vòng tròn, vững vàng phong tỏa Diệp Dương Thành, ngay sau đó, Diệp Dương Thành liền phát hiện tình huống khiến hắn kinh ngạc... Thần quyền của hắn, tựa hồ mất đi hiệu lực ở chỗ này...

Hơn ba mươi quỷ hồn trước mặt rõ ràng chính là hơn ba mươi con lệ quỷ, từ âm khí nồng nặc trên người chúng phát ra, là có thể dễ dàng phán đoán ra.

Hiện tại, hơn ba mươi con lệ quỷ này cũng bắt đầu bao vây hắn, nhưng Cửu Tiêu Thần Cách lại vẫn thờ ơ, đừng nói là gợi ý gì đó, ngay cả cái rắm cũng không có.

Dưới sự kinh hãi, Diệp Dương Thành không chần chờ nữa, lập tức điều động một số thần quyền mình có thể sử dụng ngay cả khi rời khỏi khu vực quản lý... Tiếp theo, hắn hoàn toàn khẳng định.

Trong địa phủ trong, tất cả thần quyền hắn có, xác thật đều mất đi hiệu lực.

Phát hiện này khiến cho Diệp Dương Thành không biết nói gì, mặc dù trước khi tiến vào nơi này cũng có chuẩn bị tâm tư, nhưng tương phản giữa địa cầu và địa phủ, cũng không tránh khỏi quá lớn?

Nghĩ tới đây, Diệp Dương Thành nhún vai, nhìn về phía một con lệ quỷ đứng trước mặt hắn...

- Địa phủ là chỗ luân hồi, theo đạo lý mà nói nơi này không nên xuất hiện lệ quỷ, cho dù có, cũng nên bị trấn áp chịu hình ở mười tám tầng địa ngục, ta thấy các ngươi quỷ khí um tùm, hiển nhiên cũng là lệ quỷ, tại sao còn có thể ung dung đi dạo quanh đây.

Diệp Dương Thành quả thật có nghi vấn như vậy.

Nhưng hơn ba mươi con lệ quỷ trước mắt, hiển nhiên không nghĩ tới Diệp Dương Thành sẽ hỏi một vấn đề như vậy, cả đám đều dùng loại ánh mắt nhìn tay mơ siêu cấp đánh giá Diệp Dương Thành, cho đến khi Diệp Dương Thành cảm thấy cả người không được tự nhiên, một con lệ quỷ mới không nhịn được cười ra tiếng:

- Ha... Ha ha...

- Ha ha ha...

Tiếng cười của con lệ quỷ kia giống như một cây diêm quẹt, vù một tiếng thiêu đốt những con lệ quỷ khác, chỉ nghe được một trận cười vang, nét mặt Diệp Dương Thành không khỏi đỏ ửng.

Con bà nó, cho dù ở địa phủ hắn không có biện pháp vận dụng thần quyền, nhưng vẫn còn linh lực, Cửu Tiêu lực cũng đang còn, vậy mà hơn ba mươi con lệ quỷ trước mắt... lại dám cười nhạo hắn.

Thật sự là muốn nhẫn cũng không thể nhẫn, Diệp Dương Thành lập tức không nhiều lời, trực tiếp giơ Bàn Long ngân thương, quát khẽ:

- Kết giới thuật, nhốt bọn hắn lại cho ta.

- A... Hắn là...

Vừa nhìn thấy lưu quang màu bạc từ trong tay Diệp Dương Thành xuất ra, hơn ba mươi con lệ quỷ nhất thời biến sắc, sau một hồi kêu la than khóc, không có một kẻ nào có thể chạy trốn kết giới thuật do Diệp Dương Thành thi triển, trong nháy mắt nhốt hết ba mươi con lệ quỷ vào trong kết giới.

Nhìn đám lệ quỷ sợ hãi la hét trong kết giới, Diệp Dương Thành vỗ vỗ hai tay, biến hóa Bàn Long ngân thương thành một sợi dây cực dài, kéo tên lệ quỷ bật cười đầu tiên từ trong kết giới ra ngoài.

Khi con lệ quỷ này xuyên qua kết giới, kèm theo một tiếng cờ-rắc là khói xanh bốc lên, xác thật khiến tất cả lệ quỷ còn lại đều trấn trụ, trên người Diệp Dương Thành lộ ra khí tức khiến bọn chúng sợ hãi, ban đầu Diệp Dương Thành không tức giận, cũng khống chế khí tức của mình hết sức bí mật, lúc này nổi giận, cũng không tự chủ toát ra.

Hơn ba mươi con lệ quỷ câm như hến, còn con lệ quỷ bị Diệp Dương Thành trực tiếp kéo ra từ trong kết giới, sau khi rời khỏi kết giới cũng phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, ngay sau đó phù phù một tiếng quỳ gối xuống trước mặt Diệp Dương Thành, nơm nớp lo sợ, run rẩy, làm gì còn dáng vẻ đùa cợt trước đó?

Nhưng, sau khi chú ý tới phản ứng của con lệ quỷ này, Diệp Dương Thành cũng ngây người một lát... Chuyện này tựa hồ do hắn chặt âm linh thảo mới rước lấy, nghiêm khắc mà nói, hắn là người gây chuyện, còn hơn ba mươi con lệ quỷ chỉ là người bị hại.

Vừa nghĩ đến điều này, Diệp Dương Thành không tự chủ được giật mình, trực tiếp vung tay lên, giải trừ sợi dây buộc chặc trên người lệ quỷ, đồng thời cũng triệt tiêu kết giới nhốt các lệ quỷ.

Sau khi hít vào một hơi thật sâu, Diệp Dương Thành hỏi con lệ quỷ đang nơm nớp lo sợ quỳ trên mặt đất:

- Vừa rồi khi ta hỏi các ngươi, tại sao các ngươi lại cười vui vẻ như vậy?