Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 572. Thiên đao vạn quả, lột da lột gân

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Dĩ nhiên vẫn là ta.

Ruồi Trâu lão Đại cười hì hì, nói:

- Mặc dù hiện tại ta chiếm cứ linh thể của Dung Tan quỷ vương, nhưng không cách nào thay đổi sự thật ta là một con sâu, cho dù hình dạng của ta giống như quỷ, nhưng chỉ là lớp da quỷ xấu xí bên ngoài mà thôi.

Diệp Dương Thành nhất thời thấy buồn cười, thuận miệng hỏi:

- Ngươi nói quỷ vật có thể hấp dẫn lực chú ý của ngươi, còn có thể cảm ứng được sự hiện hữu của bọn nó, nếu để cho ngươi đi tìm những quỷ vương chạy trốn tứ tán kia, thậm chí cả Quỷ Đế trốn vào không gian thứ nguyên, ngươi có thể làm được hay không?

- Nếu như ta tiến hóa một lần nữa, phạm vi cảm ứng với quỷ vật có thể mở rộng đến khoảng ba mươi cây số vuông, nhưng hiện tại, phạm vi cảm ứng chỉ có năm cây số vuông, làm nhiều công ít.

Ruồi Trâu lão Đại suy tư chốc lát lại nói tiếp:

- Còn Quỷ Đế trốn vào không gian thứ nguyên... Cái này càng không thể.

- Vậy phải đạt tới loại trình độ nào mới có nắm chắc cảm ứng được Quỷ Đế trốn trong không gian thứ nguyên?

Diệp Dương Thành có chút không cam lòng hỏi.

- Ít nhất cũng phải tiến hóa năm lần nữa.

Gương mặt Ruồi Trâu lão Đại giống như ăn mướp đắng, buồn bực nói:

- Hơn nữa còn không nhất định có thể cảm ứng được Quỷ Đế ẩn núp trong không gian thứ nguyên.

- Không thể cảm ứng được coi như xong rồi.

Diệp Dương Thành khẽ thở dài, lắc đầu nói:

- Nhưng sau khi tiến hóa cũng có thể làm cho ngươi mau sớm phát triển phạm vi cảm ứng, đúng rồi, hiện tại phương thức tiến hóa của ngươi là gì?

- Chính là cắn nuốt quỷ vật.

Nhắc tới cái này, Ruồi Trâu lão Đại lập tức phấn chấn tinh thần, tràn đầy đắc ý nói:

- Mặc dù ta chiếm cứ linh thể quỷ vật có nguy hiểm rất lớn, nhưng nếu như chỉ là cắn nuốt..., ta chính là khắc tinh của những quỷ vật, há miệng một cái, một mảng lớn quỷ vật sẽ không còn!

- Vậy theo năng lực hiện tại của ngươi, cao nhất có thể đối phó với dạng quỷ vật gì?

Diệp Dương Thành xoa xoa cằm, như có điều suy nghĩ hỏi:

- Quỷ vương cao cấp có thể không?

- Hì hì, chủ nhân cái này ngài cũng không biết sao?

Ruồi Trâu lão Đại càng thêm đắc ý, lớn miệng nói:

- Mặc dù bản thể của ta đối phó với quỷ vương sơ giai cũng rất nguy hiểm, nhưng hiện tại chiếm cứ linh thể của Dung Tan quỷ vương, cắn nuốt quỷ vương cao cấp bình thường căn bản không khó khăn!

- Rất tốt!

Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn của Ruồi Trâu lão Đại, Diệp Dương Thành lập tức đảo con ngươi một vòng, làm ra quyết định, hắn phân phó Ruồi Trâu lão Đại:

- Vừa rồi ngươi cũng thấy có rất nhiều quỷ vương chạy trốn, bắt đầu từ bây giờ, nhiệm vụ của ngươi chính là bay khắp thế giới, cắn nuốt sạch những quỷ vương này sau đó tự thân tiến hóa!

- Vâng... Chủ nhân!

Ruồi Trâu lão Đại nhất thời mừng rỡ, vội vàng gật đầu đáp:

- Chuyện này ta rất thích làm, xin chủ nhân cứ yên tâm, ta xác định đụng gặp kẻ nào giết kẻ đó!

- Được rồi, đừng mạnh miệng nữa.

Diệp Dương Thành có chút thả lỏng, cười mắng:

- Việc này không nên chậm trễ, những quỷ vương kia có thể còn chưa chạy xa, ngươi mau xuất động đi.

- Vâng!

Sau khi làm hành động chào theo nghi thức quân đội, thân hình khẽ đung đưa hết sức, Ruồi Trâu lão Đại đã khống chế linh thể của Dung Tan quỷ vương, biến mất trong hư không.

Nhìn thoáng qua vị trí Ruồi Trâu lão Đại lơ lửng lúc trước, Diệp Dương Thành mới nhẹ hít vào một hơi, mạnh mẽ đè ép ý niệm hỏng bét trong đầu, nói:

- Đi thôi, tiếp theo phân phó thần sử các nơi phải chú ý cẩn thận mọi động tĩnh, không để đám quỷ vương chạy trốn có cơ hội gây chuyện.

- Vâng... nô bộc hiểu.

Sau khi nghe Diệp Dương Thành phân phó, Dương Đằng Phi lập tức khom người đáp ứng, loại chuyện điều hành an bài này hiển nhiên đều do hắn phụ trách.

Sau khi an bài xong mọi chuyện, Diệp Dương Thành khẽ ngẩng đầu nhìn thoáng qua bầu đêm đen nhánh, lẩm bẩm:

- Lúc này ở Trung Quốc có lẽ là sáng sớm rồi...

Vừa dứt lời, Diệp Dương Thành cùng với đám người Dương Đằng Phi tựa hồ đồng thời biến mất trong hư không, để lại cho Bồ Đào Nha chỉ là một quần đảo Madeira bị phá thành mảnh nhỏ.

Cùng lúc đó, trong một không gian thứ nguyên ở gần địa cầu, Chấn Cương Quỷ Đế đang hoảng hốt chạy trốn cùng Hoành Động Quỷ Đế bị trọng thương đứng trên một sườn núi nhìn ra xa, nhìn biểu hiện trên mặt bọn họ, tựa hồ có thể thấy được vẻ hoảng sợ.

- Cái này... Những thứ này là quái vật gì?

Thân thể to lớn của Chấn Cương Quỷ Đế mơ hồ có chút run rẩy, trong tay cầm thanh Cửu hoàn lấy mạng đao, miệng run rẩy nói.

- Ta... Ta cũng không biết!

Sắc mặt Hoành Động Quỷ Đế lộ vẻ sầu thảm, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Xông vào không gian thứ nguyên xa lạ luôn kèm theo nguy hiểm khó có thể tiên đoán, đều do tên Diệp Dương Thành chết tiệt kia!

- Còn cả tên Dung Tan quỷ vương phải nghiền xương thành tro!

Mặc dù thân thể Chấn Cương Quỷ Đế đang run rẩy, nhưng vẻ tức giận mặc dù thân thể cũng không giảm bớt, tức giận nói:

- Nếu như không phải tên khốn kiếp đó đột nhiên trở mặt, chúng ta cần gì phải trốn vào không gian thứ nguyên này? Lúc ấy nên làm thịt hắn!

- Được rồi, hiện tại nhiều lời vô ích, vẫn nên nghĩ xem làm sao đối phó với những quái vật này trước.

Nghe được bên tai truyền đến tiếng mắng của Chấn Cương Quỷ Đế, Hoành Động Quỷ Đế không khỏi cười khổ một tiếng, nói:

- Chỉ có đuổi những quái vật này đi, chúng ta mới có thể an tâm khôi phục, mới có thể mau sớm trở lại thế giới bổn nguyên báo thù rửa hận...

- Sau khi trở về, ta sẽ thiên đao vạn quả lột da lột gân Diệp Dương Thành!

Chấn Cương Quỷ Đế nhe răng cười nói:

- Còn có thân nhân của hắn, nữ nhân, bằng hữu của hắn, không kẻ nào có thể chạy thoát!

- Ừ.

Hoành Động Quỷ Đế hít một hơi thật sâu, chậm rãi gật đầu, sau đó đột nhiên ánh mắt ngưng tụ, quát khẽ:

- Cẩn thận, bọn chúng lại tới nữa!

- Ùng ùng...

Cả vùng đất bắt đầu run rẩy, tiếng ùng ùng không ngừng giày vò thần kinh Hoành Động Quỷ Đế và Chấn Cương Quỷ Đế, giờ khắc này, ngay cả Hoành Động Quỷ Đế cũng hai mắt trợn tròn, giận dữ hét lên:

- Họ Diệp, bổn đế thề báo thù rửa hận!

-----------------

- Lâm đại tỷ, ngươi tỉnh rồi.

Trong một khách sạn bình thường ở bản Bản Đương trấn, Lâm Mạn Ny vừa tỉnh giấc, bên tai vang lên thanh âm hỏi thăm của Âm Thủy quỷ vương:

- Bữa sáng đã chuẩn bị xong, đồ dùng rửa mặt cũng đã chuẩn bị trong nhà vệ sinh...

- Các ngươi là ai?

Lâm Mạn Ny đang còn mông lung, đột nhiên nghe thấy bên tai truyền đến thanh âm nữ tử xa lạ, nhất thời giật mình, nhớ lại chuyện xảy ra tối hôm qua! Vội vàng ngồi dậy, gấp giọng hỏi:

- Hiện tại là mấy giờ rồi?

- Chúng ta là hộ vệ của Diệp tiên sinh.

Dáng vẻ của Âm Kim quỷ vương rất bình thường, nhưng không thể không thừa nhận, nụ cười của nàng vẫn có thể làm cho người ta cảm thấy thư thái. Đặt mâm thức ăn trong tay xuống, nàng nói với Lâm Mạn Ny:

- Bây giờ là bảy giờ hai mươi phút sáng.

Chương 737-1: Chuẩn bị (Thượng)

- Cận vệ?

Lâm Mạn Ny sửng sốt một hồi, ánh mắt quét qua bài biện trong phòng khách, có chút ngạc nhiên hỏi:

- Vậy A Thành đâu rồi? Hắn đi đâu?

- Diệp tiên sinh có chút việc phải xử lý, có thể một lát nữa mới có thể tới đây.

Âm Thủy quỷ vương cười nói:

- Lâm đại tỷ xin yên tâm, có chúng ta ở đây, chuyện xảy ra tối qua sẽ không phát sinh nữa.

- Á...

Lâm Mạn Ny bất chợt có chút thất thần gật đầu, giọng nói lộ ra vẻ rất thấp lạc:

- Trần công chết rồi, những công nhân kia cũng chết hết rồi... Còn có A Hoàng, A Hoàng cũng chết rồi...

- Lâm đại tỷ, tất cả những chuyện đó đều do ác quỷ làm, không liên quan đến ngươi!

Âm Kim quỷ vương và Âm Thủy quỷ vương đưa mắt nhìn nhau, vội vàng khuyên lơn:

- Diệp tiên sinh đã giết chết những ác quỷ kia, đã thay bọn họ báo thù rồi!

- A Thành...

Tròng mắt vốn có chút ảm đạm dần dần khôi phục sinh cơ, nàng ngẩng đầu nhìn phía Âm Kim quỷ vương, hỏi:

- A Thành rất lợi hại đúng không?

- Cái này...

Âm Kim quỷ vương biết Diệp Dương Thành không muốn Lâm Mạn Ny biết quá nhiều chuyện, nhưng Lâm Mạn Ny là ai chứ, hai người các nàng cũng có ý nghĩ lấy lòng Lâm Mạn Ny, có nên nói hay không? Hai người đồng thời chần chờ.

Sau năm giây, Âm Thủy quỷ vương mới quyết định chắc chắn, gật đầu nói:

- Diệp tiên sinh thật ra...

- Thật ra ta cũng không phải rất lợi hại.

Nhưng khi Âm Thủy quỷ vương mới cứng rắn nói được một nửa, cửa phòng bất chợt bị đẩy ra, Diệp Dương Thành một tay cầm chén sữa đậu nành, xuất hiện trong phòng khách.

Đặt chén sữa đậu nành lên chiếc tủ TV, mặt mỉm cười ôn hòa nhìn Lâm Mạn Ny hỏi:

- Tối qua ngủ có ngon không?

- Ta...

Vừa nhìn thấy Diệp Dương Thành trở lại, biểu hiện mạnh mẽ của Lâm Mạn Ny trong nháy mắt biến mất, gặp phải chuyện như vậy, làm một nữ nhân bình thường, làm sao có thể không sợ được chứ?

Nhìn đôi mắt Lâm Mạn Ny khẽ ửng đỏ, Diệp Dương Thành cũng chỉ có thể khẽ thở dài, nghiêng đầu lạnh lùng nhìn Âm Thủy quỷ vương, thản nhiên nói:

- Hai người các ngươi, ra ngoài đi.

- Vâng...

Bị Diệp Dương Thành dùng ánh mắt lạnh như băng đảo qua, Âm Thủy quỷ vương theo bản năng rùng mình một cái, không dám chần chờ, lập tức đáp ứng, cùng Âm Kim quỷ vương rời khỏi phòng khách.

Sau khi hai người rời đi, Diệp Dương Thành mới đỡ Lâm Mạn Ny ra khỏi phòng khách, vẻ mặt hai người tựa hồ cũng bình thường hơn rất nhiều, chỉ có Lâm Mạn Ny khẽ đỏ mắt, nói rõ nàng mới vừa khóc một hồi...

- Về nhà thôi.

Nhẹ nhàng vỗ vai Lâm Mạn Ny, Diệp Dương Thành ôn nhu nói.

- Bây giờ còn chưa thể trở về.

Ai ngờ, Lâm Mạn Ny lại lắc đầu cự tuyệt đề nghị về nhà của Diệp Dương Thành, trong ánh mắt ngạc nhiên của Diệp Dương Thành, Lâm Mạn Ny nức nở nói:

- Những công nhân tham gia sửa đường phần lớn là dân bản địa ở đây, nhà họ còn có vợ con...

- Yên tâm đi.

Nghe được những lời này của Lâm Mạn Ny, Diệp Dương Thành thoáng phục hồi tinh thần, vỗ nhẹ bả vai của nàng, nói:

- Chuyện này đã có người ra mặt giải quyết, thân thuộc của những công nhân gặp nạn cũng nhận được bố trí thích đáng, những việc chúng ta có thể làm... cũng chỉ có như vậy.

Lâm Mạn Ny trầm mặc không nói, hồi lâu sau mới ngẩng đầu hỏi:

- Nếu như ta đón mấy người trở về huyện Ôn Lạc, ngươi có thể hỗ trợ an bài cuộc sống sau này của bọn họ hay không?

- Đón mấy người trở về huyện Ôn Lạc?

Diệp Dương Thành thoáng ngây người, cũng không hỏi quá nhiều, trực tiếp gật đầu cười nói:

- Dĩ nhiên là được, ta đi đón ngay bây giờ sao?

- Ừ, ta sẽ đi ngay bây giờ!

Lâm Mạn Ny kiên định nói:

- Ta đã hứa với hắn, sẽ thay hắn chăm sóc vợ con... Hắn thật sự là người tốt.

- Như vậy, việc này không nên chậm trễ.

Trong lòng Diệp Dương Thành khẽ động, nhưng không nói gì, giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ nói:

- Chúng ta đi thôi.

Lâm Mạn Ny muốn đi đón người nhà của công trình sư họ Trần, vốn Diệp Dương Thành cho rằng chuyện này có thể giải quyết thỏa đáng ngay hôm đó, nhưng chuyện này phức tạp hơn tưởng tượng của hắn rất nhiều.

Nghe tin trượng phu bất ngờ bỏ mình, thê tử của công trình sư họ Trần khóc nức nở, cả ngày tinh thần vô cùng hoảng hốt, không có cách nào, Diệp Dương Thành chỉ có thể thuận theo yêu cầu của Lâm Mạn Ny, ở lại nhà công trình sư họ Trần một buổi tối.

Sáng ngày thứ hai, tinh thần của vợ hắn vẫn còn rất kém, nhưng đã miễn cưỡng điều chỉnh được một chút, ít nhất có thể nói chuyện với Diệp Dương Thành và Lâm Mạn Ny, mặc dù trong quá trình nói chuyện đều rơi nước mắt nghẹn ngào vô cùng, nhưng cũng đã minh xác quyết định dọn nhà.

Diệp Dương Thành vốn nghĩ, như vậy có lẽ sang ngày thứ ba là có thể khởi hành? Thật không ngờ còn có một lễ tang lớn đợi hắn... Bận rộn một hồi, trực tiếp đến ngày thứ bảy, nói cách khác, Diệp Dương Thành đã ở lại bên này thêm bảy ngày.

Cũng may trong bảy ngày này tình huống các nơi đều bình thường, cũng không phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn, hắn cũng có thể tĩnh tâm hạ, kiên nhẫn chờ đợi một số việc vặt kết thúc.

Tổng cộng trước sau ở lại nhà công trình sư họ Trần mười bốn ngày, đến sáng sớm ngày thứ mười lăm, Diệp Dương Thành mới rốt cục cùng Lâm Mạn Ny dẫn theo thê tử của công trình sư họ Trần trở về huyện Ôn Lạc.

Trong thời gian nửa tháng này, Diệp Dương Thành cũng xuống địa phủ một chuyến, sau khi chém giết mấy quỷ vương trung giai, tu luyện Cửu Tiêu thần quyết tiến triển tăng lên tới trạng thái đỉnh phong tầng thứ sáu, thân thể trở nên càng bền chắc, chỉ chờ thời cơ chín muồi, là có thể thuận lợi bước vào cảnh giới tầng thứ bảy, bắt đầu luyện hóa Cửu Tiêu Thần Cách trong cơ thể!

Nói tóm lại, trong thời gian nửa tháng này, Diệp Dương Thành cũng nắm chặt tất cả thời gian cố gắng đề cao thực lực của mình, hắn hoàn toàn có lý do tin tưởng, Xích Mi Quỷ Đế và hai Quỷ Đế sơ giai còn lại, sớm muộn có một ngày sẽ trở lại.

Lần này may mắn đánh Xích Mi Quỷ Đế trở về tiếp tục nhốt trong không gian thứ nguyên, tiếp theo có thể sẽ không còn may mắn như vậy, mọi sự vẫn phải chuẩn bị trước mới được.

Một chuyện khác đáng nhắc tới chính là, sau khi nhiệm vụ giai đoạn hành thiện thứ nhất hoàn thành ở huyện tự trị Tử Vân, nhiệm vụ của giai đoạn thứ hai đã thuận lợi hoàn thành mấy ngày trước, Diệp Dương Thành vì vậy chiếm được hai nghìn vạn công đức huyền điểm, cùng với bốn vạn điểm thần nguyên.

Còn chân chính hấp dẫn chú ý của hắn chính là, phạm vi bao trùm của nhiệm vụ hành thiện giai đoạn thứ ba tầng vẫn là tỉnh Quý Châu, chỉ có điều nhân số có lợi từ mười vạn người giai đoạn thứ hai đề cao đến một trăm vạn người, phần thưởng nhiệm vụ cũng từ hai nghìn vạn công đức huyền điểm, bốn vạn điểm thần nguyên đề cao đến hơn hai tỉ công đức huyền điểm, cùng với bốn mươi vạn điểm thần nguyên... Đối mặt với phần thưởng nhiệm vụ phong hậu như vậy, Diệp Dương Thành dĩ nhiên là tâm thần đại động.

Chương 737-2: Chuẩn bị (Hạ)

Cho nên, Trần An Thiến cùng với một người nữ hài tử khác vốn tính toán cùng Diệp Dương Thành và Lâm Mạn Ny trở về, đã bị Diệp Dương Thành gượng cười lưu lại Quý Châu, tiếp tục tiến hành hoạt động từ thiện...

Hơn tám giờ sáng hôm sau lên đường, khi trở lại huyện Ôn Lạc đã hơn bốn giờ chiều hôm sau. Xe ngừng bên cạnh quốc lộ thuộc ngoại ô huyện Ôn Lạc, Diệp Dương Thành quay đầu nói với Lâm Mạn Ny:

- Phòng ốc đã mua xong rồi, trên đường Quảng Hạo của huyện thành, ngươi dẫn bọn hắn qua đó sắp xếp, ta còn một số việc phải đi một chuyến, không thể đi cùng các ngươi được.

- Ừ.

Ở cùng với Diệp Dương Thành hơn nửa tháng, trạng thái tinh thần của Lâm Mạn Ny rõ ràng đã khôi phục không ít, sau khi nghe được lời nói của Diệp Dương Thành, nàng khẽ gật đầu, nói:

- Ngày mai ta muốn trở về thành phố Cù Hằng, ngươi muốn đi cùng ta không?

- Ngày mai à?

Diệp Dương Thành ngây ra một lúc, bất đắc dĩ lắc đầu nói:

- Ngày mai ta còn rất nhiều việc, sợ rằng không có thời gian đi theo ngươi, nếu không ngươi đi trước đi, ta làm xong việc sẽ trực tiếp đến đó.

- Như vậy cũng được.

Lâm Mạn Ny như có điều suy nghĩ đáp một tiếng, tiếp theo mới hỏi:

- Công việc của đại tẩu và chuyện đi học của đứa nhỏ thế nào rồi? Sắp xếp xong chưa?

- Đều sắp xếp xong rồi. Đại tẩu chỉ đi học mấy năm, hiện tại lại một thân một mình nuôi hai đứa bé, muốn ra ngoài đi làm hiển nhiên là không thể, cho nên vài ngày trước ta đã bàn bạc với tỷ ấy, tính toán mở một cửa hàng đồ ăn Quý Châu ở gần nhà tỷ ấy, cũng may tài nghệ nấu nướng của tỷ ấy không tồi, đến lúc đó tìm mấy trợ thủ, cũng có thể thanh nhàn một chút.

- Đợi sau khi mở cửa hàng, hai đứa bé sẽ được an bài đi học, hộ khẩu cũng sắp chuyển đến huyện Ôn Lạc rồi, cho nên việc học của hai đứa nhỏ cũng có thể được an bài thích đáng.

Nói tới đây, Diệp Dương Thành mới mỉm cười, dừng lại một lát, sau đó tiếp tục nói:

- Hơn nữa nhà tỷ ấy vốn có tiền gởi ngân hàng và bảo hiểm, sau này muốn sinh sống ở huyện Ôn Lạc cũng không có vấn đề gì lớn.

- Vậy ta an tâm...

Lâm Mạn Ny tựa hồ thở phào nhẹ nhỏm, nụ cười trên mặt cũng trở nên có chút tự nhiên, nàng thở dài nói:

- Trần công thật sự là người tốt.

Những lời này Diệp Dương Thành đã nghe qua vô số lần, nhưng mỗi một lần nghe thấy, vẫn cảm thấy Lâm Mạn Ny đang xúc động, lại mở miệng an ủi mấy câu.

Lần này dĩ nhiên cũng theo thói quen nói mấy câu, rồi mới lên tiếng:

- Ta sẽ kêu A Kim, A Thủy đi cùng các ngươi, giờ ta phải đến quỹ từ thiện rồi.

- Á...

Lâm Mạn Ny đáp ứng, lấy đồ xuống xe, nhưng trước khi đóng cửa xe, nàng lần đầu tiên cong môi, dặn dò Diệp Dương Thành:

- Lái xe cẩn thận một chút, hai ngày nữa nhớ đến thành phố Cù Hằng tìm ta!

- Nha đầu ngốc...

Diệp Dương Thành bật cười lắc đầu, đáp:

- Được, biết rồi, sau đợt bận rộn này ta sẽ đến thành phố Cù Hằng tìm ngươi.

- Diệp đại ca, những thứ này là tin tức đăng ký xin tài trợ trong thời gian qua.

Khi Diệp Dương Thành xuất hiện ở văn phòng quỹ từ thiện đã là năm giờ đêm, vừa nhìn thấy Diệp Dương Thành xuất hiện, một nữ nhân chịu trách nhiệm sắp xếp tin tức giống như nhìn thấy chúa cứu thế, dẫn Diệp Dương Thành tới một gian phòng, chỉ vào đống tài liệu ghi danh chồng chất, như trút được gánh nặng nói.

- Nhiều như vậy sao?

Mặc dù đã sớm có chuẩn bị, nhưng Diệp Dương Thành vẫn bị đống tài liệu trước mắt hù dọa, hắn theo bản năng hỏi:

- Nơi này có bao nhiêu tài liệu?

- Trong khoảng thời gian Diệp đại ca không có ở đây, trang web ghi danh ngày cao nhất đã đạt đến hơn bốn vạn cái.

Nữ nhân hơn hai mươi tuổi cười khổ nói:

- Trong thời gian này, vừa rồi ta kiểm tra, trên website nhận được ba mươi bảy vạn tám ngàn sáu trăm chín mươi bảy bản đăng ký xin giúp đỡ, đăng ký hoàn thiện cầu trợ là hai mươi bốn vạn hai ngàn một trăm mười ba cái, ngoài ra còn rất nhiều tin tức không thể sửa sang..

Hiệu quả oanh tạc của quảng cáo đúng là đáng sợ, sau giây phút kinh ngạc ngắn ngủi, Diệp Dương Thành chẳng những không bị đống đăng ký ghi danh chất cao như núi hù dọa, ngược lại lộ ra thần sắc vô cùng vui mừng, tán dương:

- Các ngươi làm rất tốt!

Hơn mười ngày nhận được hơn ba mươi bảy vạn bản ghi danh xin cầu trợ, tốc độ như vậy quả thực vượt xa dự liệu của Diệp Dương Thành! Nếu như tiếp tục tốc độ như vậy trong nửa tháng, Diệp Dương Thành có thể hoàn thành nhiệm vụ của giai đoạn cuối cùng trong sự kiện thiện ác.

Vừa nghĩ tới phần thưởng nhiệm vụ tựa hồ có thể làm cho người điên cuồng, Diệp Dương Thành không áp chế nổi cao hứng gật đầu, tán dương một câu sau đó hỏi:

- Hơn hai mươi bốn vạn bản ghi danh xin giúp đỡ, đều ở đây sao?

- Không phải.

Nữ nhân trẻ tuổi bất đắc dĩ mỉm cười, có chút quẫn bách nói:

- Nơi này chỉ có hơn bảy vạn cái, bên phòng làm việc cũng tăng thêm mười mấy người và mười mấy máy đánh chữ, vẫn không giải quyết nổi...

- Ngày mai lại nhận thêm người!

Diệp Dương Thành quyết định thật nhanh, nói:

- Nhưng không cần tuyển mộ lâu dài, tạm thời thuê ba tháng trước, đề cao hiệu suất làm việc, sửa sang lại toàn bộ những bản ghi danh cầu trợ còn lại, tốc độ phải nhanh.

- À?

Nữ tử ngẩn ngơ, có chút há hốc mồm gật đầu:

- Á...

Hơn bảy vạn bản ghi danh cầu trợ, cho dù Diệp Dương Thành chém mình thành hai khúc, muốn giải quyết xong tất cả cũng phải cần ít nhất hai ngày hai đêm, đó là chưa nói trong thời gian đó không thể ăn cơm, không thể đi nhà cầu, không thể ngủ.

Cường độ công việc cao như vậy Diệp Dương Thành dĩ nhiên không hi vọng tiến hành, đợi đến khi nữ nhân kia rời đi, hắn chỉ còn một mình trong gian phòng, nhìn đống tài liệu ghi danh cầu trợ chất cao như núi, đột nhiên trong lòng khẽ động, quay đầu hướng ra ngoài hô:

- Có ai không? Vào đây mấy người!

Rất nhanh, có bốn người trẻ tuổi tiến vào phòng, nhìn thấy Diệp Dương Thành đứng ở đó, bốn người này lập tức hô:

- Xin chào Diệp tiên sinh.

- Ừ, mấy người các ngươi giúp ta đem những thứ này đến phòng 505, tầng 7 khu dân cư Thủy Tinh Hoa Uyển, để ở cửa là được rồi.

- Sao?

Bốn người này lập tức trợn tròn mắt, nhưng chờ khi bọn hắn phục hồi tinh thần, Diệp Dương Thành đã sớm rời đi, hắn còn có một số việc phải làm, vì vậy những chuyện giống như vận chuyển tài liệu này, cũng chỉ có thể kêu người khác đi làm.

Bốn người đứng trong phòng đưa mắt nhìn nhau, hơn mười giây sau, mới có một người lên tiếng:

- Được, để ta đi gọi mấy người tới đây, ba người các ngươi cất những tài liệu này vào trong hòm đi, chúng ta mau sớm đưa qua chỗ của Diệp tiên sinh!

- Cũng chỉ có thể như vậy.

Sau khi rời đi, Diệp Dương Thành đi đến phòng làm việc của Lâm Đông Mai, nhưng không tìm thấy Lâm Đông Mai trong phòng làm việc của nàng, nhưng bất ngờ phát hiện một tờ giấy ghi số điện thoại trên bàn làm việc.

- Chu Thành Bình?

Nhìn thấy tên họ viết trên tờ giấy, Diệp Dương Thành có chút kỳ quái nhíu mày, hiển nhiên trong trí nhớ cũng không tồn tại bất kỳ tin tức gì của người này.

Chương 738-1: Cảm giác vị thần (Thượng)

Chỉ có điều hắn cũng không suy nghĩ nhiều, cầm lấy tờ giấy nhìn qua, sau đó thả tờ giấy xuống, trực tiếp rời khỏi văn phòng quỹ từ thiện Dương Thành, đi ô-tô trở về Thủy Tinh Hoa Uyển.

Cùng lúc đó, trong một căn phòng Vip của khách sạn Chính Hồng huyện Ôn Lạc, Lâm Đông Mai vẫn mặc đồng phục làm việc đang ngồi ngay ngắn trên ghế, vẻ mặt lộ ra vẻ vô cùng phức tạp, nhìn chăm chú vào một nam tử trung niên đang ngồi đối diện, giọng nói có vẻ tức giận:

- Vậy ngươi muốn thế nào?

- Chỉ muốn hẹn ngươi ra ngoài gặp mặt, ăn một bữa cơm, ôn lại chuyện cũ mà thôi, cần gì phải nóng giận như vậy?

Nam tử trung niên cười vô cùng ôn hòa, ít nhất nhìn từ ngoài mặt là như vậy. Hắn bưng ly rượu trước mặt, nhẹ nhàng đung đưa, mắt nhìn Lâm Đông Mai, phảng phất như không để ý hỏi:

- Nghe nói một năm qua, sự nghiệp của ngươi rất thành công.

- Chuyện này mắc mớ gì tới ngươi?

Lâm Đông Mai cắn răng nói:

- Chu Thành Bình, nếu như ngươi không nói tìm ta có chuyện gì, vậy bàn thức ăn này ngươi giữ lại tự ăn đi!

Lời này vừa dứt, Lâm Đông Mai cũng từ trên ghế trực tiếp đứng lên, không chút lưu luyến cầm chiếc túi của mình xoay người rời đi.

Nhưng Chu Thành Bình cũng không chút hoang mang, đặt ly rượu trong tay xuống, không vội không chậm mỉm cười giả tạo nói:

- Dù sao cũng là tình nhân cũ nhiều năm như vậy, không phải thời điểm vạn bất đắc dĩ ta cũng không muốn dùng sức mạnh với ngươi, nếu ngươi đã không biết thức thời như vậy... Hừ, động thủ đi!

Trong toilet căn phòng chạy ra bốn gã đại hán khôi ngô mặc đồ Tây đen, không đợi Lâm Đông Mai phục hồi tinh thần, bốn đại hán lập tức túm chặt lấy Lâm Đông Mai, ghì chặt trên tường, hơn nữa nhanh chóng móc ra băng dán đã chuẩn bị trước đó, định trói Lâm Đông Mai lại.

- Chu Thành Bình, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?

Bị bốn gã đại hán khôi ngô ghì chặt trên tường không thể động đậy, Lâm Đông Mai không lộ ra thần sắc hoảng sợ, ngược lại mặt lạnh khiển trách:

- Ngươi có biết bây giờ ngươi đang làm gì hay không? Đây rõ ràng là bắt cóc!

- Bắt cóc thì bắt cóc, dù sao nói ngọt ngươi cũng không chịu phối hợp.

Nghe thấy Lâm Đông Mai giận dữ mắng mỏ, Chu Thành Bình cũng từ trên ghế đứng dậy, thuận tay quơ lấy cốc rượu trên bàn, vừa uống rượu vừa nói:

- Tính xấu của ngươi, lão tử đã sớm nhìn thấu rồi.

- Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?

Lâm Đông Mai lẩm bẩm, tựa hồ từ trong giọng nói của Chu Thành Bình nghe được ý tứ gì đấy, nàng thoáng suy tư trong chốc lát, đột nhiên sắc mặt biến đổi, cả kinh nói:

- Ngươi... Chuyện của ngươi đã bại lộ rồi?

- Ơ, không ngờ cái đầu của ngươi còn có thể dùng.

Chu Thành Bình tựa hồ rất kinh ngạc nhìn Lâm Đông Mai, bất chợt phá lên cười ha ha:

- Sự việc đã bại lộ, ta đường đường là chủ tịch tập đoàn Hợp Thịnh, có thể có chuyện gì bại lộ? Ngươi suy nghĩ nhiều quá rồi.

- Ta...

Lâm Đông Mai hé miệng đang định nói chuyện, một đại hán bất chợt giơ tay đập xuống gáy nàng, trực tiếp đánh nàng ngất đi.

- Tay chân lanh lẹ một chút, đem người tới chỗ đó, sau đó gọi điện thoại cho ta.

Chu Thành Bình đưa mắt liếc nhìn Lâm Đông Mai đã bất tỉnh, cũng không tiếp tục ở lại trong phòng, sau khi dặn dò bốn tên đại hán khôi ngô, liền trực tiếp rời khỏi khách sạn.

Chu Thành Bình khẽ cúi đầu không để cho camera có thể thấy dung mạo của hắn, dọc theo đường đi vô cùng cẩn thận tránh né camera, cho đến khi rời khỏi khách sạn, hắn mới lẩm bẩm:

- Tên khốn khiếp kia rốt cuộc muốn làm gì?

Xây dựng Phù Không thần điện sơ cấp cấp một cần 140 vạn điểm thần nguyên, còn xây dựng Phù Không thần điện sơ cấp cấp hai cũng cần 320 vạn điểm thần nguyên. Đối với Diệp Dương Thành mà nói, Phù Không thần điện sơ cấp cấp một hiển nhiên đã không cách nào thỏa mãn yêu cầu của hắn đối với các hạng mục tài nguyên, chỉ có Phù Không thần điện sơ cấp cấp hai mới có thể thỏa mãn nhu cầu giai đoạn hiện tại của hắn.

Cho nên, Diệp Dương Thành căn bản sẽ không suy nghĩ đến Phù Không thần điện sơ cấp cấp một, mà trực tiếp tập trung vào Phù Không thần điện sơ cấp cấp hai.

- Xây dựng Phù Không thần điện sơ cấp cấp hai cần 320 vạn điểm thần nguyên, năm mươi tấn hoàng kim, ba mươi tấn bạc trắng, tám mỏ kim cương chất lượng tốt.

Sau khi chuyển dời những tài liệu ghi danh vào phòng khách nhà mình, sau đó thu vào không gian Cửu Tiêu, Diệp Dương Thành liền trực tiếp thi triển thuật di động xuất hiện trên một hòn đảo không người ở ở Thái Bình Dương, điều tra Cửu Tiêu Thần Cách chuẩn bị xây dựng Phù Không thần điện thuộc về mình.

Sau khi nhìn thấy đề kỳ xác nhận của Cửu Tiêu Thần Cách trong đầu mình, Diệp Dương Thành tự nhiên gật đầu, nói:

- Vâng!

- Xác nhận thành công, nghiệm chứng điều kiện xây dựng... Nghiệm chứng thành công, các điều kiện hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn xây dựng, mời người nắm giữ Cửu Tiêu Thần Cách lựa chọn tài nguyên.

Cửu Tiêu Thần Cách nhanh chóng đưa ra đề kỳ kế tiếp, cũng chủ động rời khỏi thân thể Diệp Dương Thành, xuất hiện trên lòng bàn tay trái của hắn.

Nhìn Cửu Tiêu Thần Cách chủ động nhô ra, Diệp Dương Thành không cảm thấy quá có kinh ngạc, trong đầu chỉ lưu lại một loại kích động không cách nào dùng ngôn ngữ miêu tả mà thôi. Hắn đưa qua tay phải, nhẹ nhàng mở Cửu Tiêu Thần Cách ra, trực tiếp lật đến trang thứ mười hai, liền thấy được bản đồ khu vực quản lý hiện tại của hắn...

- Xin xác nhận địa điểm thu thập vàng.

Đợi sau khi Diệp Dương Thành mở ra Cửu Tiêu Thần Cách, trên tờ giấy liền xuất hiện đề kỳ đầu tiên của Cửu Tiêu Thần Cách, kêu Diệp Dương Thành lựa chọn địa điểm lấy hoàng kim.

- Hoàng kim sao?

Nhìn thấy đề kỳ đầu tiên này, Diệp Dương Thành giơ tay phải lên, tiện tay chỉ lên phía trái bản đồ, nói:

- Địa điểm lấy vàng, quáng mạch hoàng kim tỉnh Transvaal Nam Phi.

- Lựa chọn địa điểm lấy vàng thành công, mời lựa chọn địa điểm lấy bạc.

Rất nhanh, quáng mạch hoàng kim tỉnh Transvaal Nam Phi đã bị Cửu Tiêu Thần Cách dùng đường vẽ màu vàng nhốt lại, đối với quáng mạch này mà nói, năm mươi tấn hoàng kim cũng không tính là số lượng gì quá lớn.

Sợ là sợ một cái... Diệp Dương Thành hiện tại chỉ xây dựng Phù Không thần điện sơ cấp cấp hai, đợi sau này xây dựng trung cấp cấp hai, cho tới cao cấp cấp hai, còn cần bao nhiêu hoàng kim nữa? Năm trăm tấn? Năm ngàn tấn? Hay là... năm vạn đốn?

Rất hiển nhiên, hiện tại Diệp Dương Thành còn không suy nghĩ xa như vậy, nhìn lướt qua đề kỳ của Cửu Tiêu Thần Cách, hắn liền trực tiếp đưa tay chỉ hướng mỏ bạc Dukat xếp hạng thứ ba thế giới ở Nga:

- Chính là nó, cần dùng bao nhiêu lấy bấy nhiêu, chớ khách khí với nó!

Dù sao cũng là cướp đoạt vật liệu của những quốc gia khác, Diệp Dương Thành có thể không mang cảm giác chịu tội!

- Địa điểm lấy bạc lựa chọn thành công, mời lựa chọn tám mỏ kim cương.

Mỏ bạc được Cửu Tiêu Thần Cách dùng đường vẽ màu vàng vòng lên.

- Tám mỏ kim cương.

Diệp Dương Thành nheo mắt du tẩu trên địa đồ một lát, cuối cùng xác định địa điểm khai thác tám mỏ kim cương, đưa tay di động liên tục trên địa đồ, nói:

- Mỏ kim cương của Namibia, mỏ kim cương của Botswana, Tanzania...

Chương 738-2: Cảm giác vị thần (Hạ)

Liên tiếp lựa chọn tám mỏ kim cương lớn nhất trong cảnh nội Nam Phi, Diệp Dương Thành hoàn toàn không đau lòng nói:

- Dù sao kim cương nhiều, có thể sử dụng bao nhiêu thì sử dụng!

Cửu Tiêu Thần Cách không trả lời yêu cầu của hắn, trung thực đánh dấu tám mỏ kim cương này, sau đó hiện ra đề kỳ:

- Tám mỏ kim cương đã lựa chọn xong, mời lựa chọn...

Cứ như vậy, Diệp Dương Thành nhẫn nại lựa chọn các địa điểm thu thập hoàng kim, bạc trắng, kim cương, gỗ…để thành lập Phù Không thần điện, trầm giọng nói:

- Bắt đầu xây dựng đi!

Diệp Dương Thành lựa chọn xây dựng Phù Không thần điện trong biển rộng mênh mông, theo lý mà nói không thể bị người ngoài nhìn thấy, nhưng nghĩ đến những vệ tinh trải rộng trong không gian, Diệp Dương Thành vẫn lựa chọn an toàn để đạt được mục đích, khoát tay lên, từng tảng lớn mây đen liền bắt đầu tạo thành, hoàn toàn che đậy chỗ này.

Cửu Tiêu Thần Cách tựa hồ cũng có cảm ứng với việc này, Diệp Dương Thành vừa hoàn thành công việc che đậy, nó lập tức có phản ứng...

- Ông!

Cửu Tiêu Thần Cách kịch liệt lay động, phát ra thanh âm ong ong, không đợi Diệp Dương Thành phục hồi tinh thần, cảm giác Cửu Tiêu Thần Cách trong cơ thể mình đột nhiên bạo tẩu, hóa thành vô số mảnh chất lỏng dọc theo huyết quản của mình hội tụ trên đỉnh đầu!

Diệp Dương Thành bị sợ hết hồn, nhưng không đợi hắn hiểu được biến cố này, liền cảm giác da đầu có chút ngứa ngáy, mơ hồ còn có cảm giác nhức mỏi.

- Đây... Đây là chuyện gì?

Lần đầu gặp phải tình huống như vậy, Diệp Dương Thành cả kinh có chút không nói ra lời, nhưng đúng vào lúc này, Cửu Tiêu Thần Cách xuất hiện trên đỉnh đầu hắn lại bá một tiếng, tự động hoá thành một bãi chất lỏng, hoàn toàn bao vây khắp người Diệp Dương Thành!

Từ đỉnh đầu đến chân, triệt để bị chất lỏng ngân sắc do Cửu Tiêu Thần Cách biến ảo ra bao trùm, sau đó, Diệp Dương Thành cũng không thi triển hành không thuật, hai chân bắt đầu chậm rãi rời khỏi mặt đất, bay về hướng mây đen giăng đầy trên không trung...

- Đây rốt cuộc là chuyện gì?

Lúc này, trong đầu Diệp Dương Thành cũng chỉ lưu lại một câu hỏi lớn như vậy, bởi vì hắn không có biện pháp há mồm ra, cũng không có biện pháp hoạt động thân thể, thậm chí... Cả đầu ngón tay cũng không thể nhúc nhích.

Nhưng, hắn lại có thể cảm nhận vô cùng rõ ràng, thân thể của mình phảng phất như không có trọng lực, càng lên cao, thậm chí dòng khí lưu trong quá trình bay lên cũng có thể cảm nhận vô cùng rõ ràng!

Đây là một loại trạng thái vô cùng ly kỳ, cũng là tình huống Diệp Dương Thành nghĩ đến nát óc cũng không thể giải thích. Cũng may hắn biết Cửu Tiêu Thần Cách sẽ không làm gì bất lợi với hắn, sau khi thử mấy lần cũng không thể khống chế thân thể của mình, cũng dứt khoát thả tâm thái, để mặc Cửu Tiêu Thần Cách khống chế thân thể của hắn, xuất hiện giữa không trung cách mặt biển chừng ba trăm mét.

Nếu như lúc này có người ngoài ở đây, tuyệt đối sẽ bị bộ dạng hiện tại của Diệp Dương Thành hù dọa kêu to một tiếng!

Trên người hắn cũng không phủ thêm bất kỳ khôi giáp nào, bao trùm mặt ngoài thân thể của hắn chỉ là một tầng chất lỏng ngân sắc rất mỏng mà thôi.

Nếu nhìn qua, người này làm gì còn dáng vẻ của người địa cầu? Đây rõ ràng là một người ngoài hành tinh không biết từ đâu rơi xuống địa cầu!

Còn bản thân Diệp Dương Thành cũng không thể nhìn rõ bộ dạng lúc này của mình, điều duy nhất hắn có thể cảm nhận được, hình như là...

Vào lúc này, hắn cảm giác mình vô cùng cường đại, căn bản không cần động thủ, chỉ cần thổi một cái là có thể khiến một tòa cao ốc sụp đổ.

Loại cảm giác cường đại này hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi hiểu biết của Diệp Dương Thành, nhưng nó... cũng khiến cho hắn cảm nhận rõ ràng được.

- Cái này... Chính là cảm giác vị thần sao?

Trong thất thần, Diệp Dương Thành âm thầm tự hỏi.

Đây là một loại cường đại không gì sánh kịp, nếu như không thể không khống chế thân thể của mình..., Diệp Dương Thành thậm chí không nghi ngờ, chỉ cần mình động động đầu ngón tay, là có thể dễ dàng nhổ tận gốc hòn đảo lúc trước, sau đó một hơi chuyển dời đến vị trí cách đó mấy ngàn dặm!

Diệp Dương Thành không biết tại sao mình lại có cảm giác như thế, hắn chỉ biết hiện tại mình cảm nhận được, đúng là một loại lực lượng tuyệt đối khống chế thiên địa! Loại lực lượng này không giống với linh lực, không giống với Cửu Tiêu lực, thậm chí ngay cả thần quyền cũng không thể bằng được.

Trong lúc hoảng hốt, hắn tựa hồ mơ hồ hiểu những lời Kreis Baer đã nói với hắn hôm đó, vị thần là tồn tại vượt xa tất cả, bởi vì vị thần nắm giữ toàn bộ lực lượng mạnh nhất của vũ trụ, cho nên, vị thần mới có thể dùng tư thái trên cao nhìn xuống nhân gian, mới có thể lấy danh vị thần, vĩnh sinh bất diệt!

Trước kia Diệp Dương Thành không cách nào hiểu được ý tứ của những lời này, bởi vì hắn không cảm thụ qua loại lực lượng tuyệt đối này, còn hiện tại... Mặc dù hắn biết loại lực lượng này không phải của hắn, nhưng hắn vô cùng hi vọng, có thể làm cho loại lực lượng này vĩnh viễn dừng lại trên người của hắn!

Lần đầu tiên, lần đầu tiên Diệp Dương Thành sinh ra cảm giác si mê với loại lực lượng này, bởi vì... cắm giác nắm trong tay thiên địa, quả thực làm cho người ta điên cuồng hơn bất cứ thứ gì khác.

Diệp Dương Thành không cách nào dùng ngôn ngữ miêu tả tâm tình lúc này của mình, hắn chỉ biết là, ở đáy lòng của hắn, có một thanh âm đang gầm thét, đang hô to:

- Lực lượng, đây mới thực sự là lực lượng!

- Công tác chuẩn bị xây dựng Phù Không thần điện sơ cấp cấp hai đã hoàn thành, sắp tiến vào giai đoạn xây dựng chính thức.

Trong đầu lại một lần nữa hiện ra đề kỳ thứ nhất của Cửu Tiêu Thần Cách, không đợi Diệp Dương Thành phục hồi tinh thần, Cửu Tiêu Thần Cách đã khống chế thân thể của hắn, trong giây lát khiến cho hắn mở rộng hai cánh tay!

- Ùng ùng...

Giữa thiên địa đột nhiên xuất hiện một trận oanh minh điếc tai, Diệp Dương Thành cảm giác được, có một luồng năng lượng thần bí đang bao trùm mặt ngoài thân thể của hắn, Cửu Tiêu Thần Cách liên tục truyền vào trong cơ thể hắn, sau đó lại liên tục được thả ra ngoài.

Tiếp theo hắn cảm thấy, có vật chất kim khí vàng óng ánh giống như một tòa núi bỗng nhiên xuất hiện trong tầm mắt của hắn, vừa nhìn thấy tòa vật chất kim khí này, trong lòng Diệp Dương Thành hơi chậm lại... Đây... Đây là hoàng kim?

Ngọn núi hoàng kim không nhiều không ít, chính là sức nặng năm mươi tấn, mà mỏ vàng cách chỗ Diệp Dương Thành đâu chỉ xa ngàn dặm? Năm mươi tấn hoàng kim, hơn mấy vạn cây số, lại có thể dễ dàng được hắn chuyển đến trước mắt mình?

Đây là một chuyện vô cùng ly kỳ, nhưng Diệp Dương Thành thông qua quá trình hấp thu và buông thả năng lượng trước đó, loáng thoáng nắm chắc được một số điểm mấu chốt. Trực giác nói cho hắn biết, quá trình hấp thu và buông thả năng lượng lúc trước, có lẽ là một loại quá trình buông thả tương tự pháp thuật dời non lấp biển!