Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 573. Xây dựng Phù Không thần điện!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đáng tiếc, không đợi hắn hoàn toàn nhớ lại chi tiết quá trình buông thả loại năng lượng này, hắn lại cảm giác được thân thể của mình dùng một loại tốc độ kinh người, điên cuồng thu nạp năng lượng bàng bạc, còn Cửu Tiêu lực bên trong thân thể, cũng dưới áp bách của loại năng lượng này chui rúc vào vị trí đan điền, không dám có chút nhúc nhích.

Mười mấy phút sau, Diệp Dương Thành dần dần từ khiếp sợ đến rung động, từ rung động đến chết lặng... núi bạc, núi kim cương... Những bảo vật quý trọng nhất trong cuộc sống, lúc này lại giống như tảng đá không đáng một đồng, được xếp đặt trong tầm mắt Diệp Dương Thành!

Những nguyên vật liệu đến từ khắp nơi trên thế giới hội tụ cùng nhau, chỉ là nhìn trình độ phong phú của nguyên vật liệu, Diệp Dương Thành cũng không khó tưởng tượng, Phù Không thần điện sơ cấp cấp hai sắp được kiến thành, rút cuộc là một tồn tại xa hoa như thế nào! Thần điện... Quả thật không hổ là thần điện.

Nhưng Diệp Dương Thành rất nhanh phát hiện mình sai lầm, nhìn thấy động tác của thân thể mình, cùng với biến hóa của những nguyên vật liệu kia, hắn đột nhiên cảm giác mình giống như hai lúa, nhãn giới thật sự quá thấp!

- Ầm...

Tay phải nhẹ nhàng vung lên, một đạo lực lượng vô hình nhất thời tứ tán, chỉ trong nháy mắt, đã hoàn toàn bao phủ núi vàng cực đại kia, ngay sau đó chỉ nghe được một tiếng ầm, một ngọn lửa vô hình đột ngột xuất hiện giữa không trung!

Ngọn núi vàng bị ngọn lửa nhiệt độ cao này bao trùm trong chốc lát đã bị đốt tan ra, biến thành một đoàn chất lỏng kim sắc lóe sáng chói mắt!

Dưới sự nung khô của ngọn lửa, chất lỏng kim sắc cũng bắt đầu chậm chạp phát sinh biến hóa, chất lỏng hoàng kim vốn còn mang theo chút tạp chất trở nên vàng rực, cả quá trình nung khô ước chừng kéo dài hơn mười phút, cuối cùng hiện lên trước mặt Diệp Dương Thành không còn ngọn núi kim sắc, mà là một khối gạch lớn màu tử kim.

Loại kim khí màu tử kim này chính là do hoàng kim đề luyện mà đến, tên là tử tinh kim, cũng là một loại vật phẩm có chút trân quý trong vũ trụ, bởi vì nó không chỉ có thể dùng để trang trí tẩm cung, còn có thể dùng để tiếp tục đề luyện, cuối cùng đề luyện ra xích tinh kim càng thêm trân quý, dùng để rèn vũ khí.

Chưa nói đến những bạc trắng, kim cương còn chưa trải qua xử lý, chỉ riêng một khối tử tinh kim nặng đến ba tấn trước mặt, cũng đủ để hấp dẫn đại lượng cường giả đến đây tranh đoạt!

Nguyên nhân thật ra rất đơn giản, hoàng kim trong vũ trụ chỉ là một loại vật chất bình thường, còn tử tinh kim lại là thứ trân quý, tại sao? Bởi vì có thể đề luyện tử tinh kim, chỉ có vị thần!

Dùng tử tinh kim trang trí một tòa Phù Không thần điện sơ cấp cấp hai... Không dám nói sau này có ai, nhưng ít ra cũng có thể coi như trước đó chưa từng có ai.

Sau khi hoàn thành đề luyện hoàng kim, dưới sự khống chế của Cửu Tiêu Thần Cách, Diệp Dương Thành lại luyện tòa núi bạc thành một khối gạch ngân sắc tinh khiết chói mắt, xử lý mài kim cương, cuối cùng còn dùng hơn ngàn viên kim cương mạnh mẽ hợp thành một viên kim cương siêu cấp!

Diệp Dương Thành không cách nào hiểu nó làm như thế nào, tại sao nó có thể hợp kim cương thành một viên lớn như vậy? Chuyện này có chút vượt ra khỏi phạm vi hiểu biết của hắn, nhưng hắn cũng không có ý niệm đi tra cứu trong đầu...

Đồng dạng xử lý nguyên vật liệu, chỉ riêng chuyện này đã hao phí của Diệp Dương Thành gần hai giờ, cho đến lúc này, hắn mới hiểu được tại sao Cửu Tiêu Thần Cách muốn khống chế thân thể của hắn để làm những chuyện này!

Bởi vì Cửu Tiêu Thần Cách không cách nào độc lập hoàn thành thi triển pháp quyết phức tạp, chỉ có thể mượn kinh mạch trong cơ thể Diệp Dương Thành để hoàn thành thi triển những pháp quyết này... Nói cách khác, Diệp Dương Thành chỉ là môi giới mà thôi.

Nhưng làm môi giới cũng có chỗ tốt của môi giới, khi Cửu Tiêu Thần Cách khống chế thân thể của hắn thi triển các loại pháp quyết, mặc dù Diệp Dương Thành không thể nắm giữ những pháp quyết này, nhưng cũng mơ hồ nhớ được trạng thái nên có khi thi triển pháp quyết và một số khống chế vi diệu.

Có được kinh nghiệm như vậy, chỗ tốt đối với Diệp Dương Thành không cần nói cũng biết.

- A Lạp Đạt Tư kho kho oa!

Khi Diệp Dương Thành đang suy nghĩ thi triển pháp quyết, hắn đột nhiên cảm giác cổ họng của mình chua chua, ngay sau đó có một đạo năng lượng bàng bạc thông qua cổ họng của hắn mạnh mẽ phát ra một làn điệu quái dị hắn chưa từng nghe thấy, vang dội giữa thiên địa!

- Ầm...

Mỗi khi có âm tiết phát ra, sẽ có một trận nổ tung kịch liệt vang lên bên tai hắn, tiếng oanh minh liên tiếp khiến đầu óc Diệp Dương Thành có chút choáng váng.

Nhưng cảnh tượng xuất hiện trước mắt, cũng khiến cho hắn bất giác quên mất tiếng nổ điếc tai, mà hết sức chăm chú nhìn về phía trước...

Bạch thạch bị đề luyện lại một lần nữa hóa thành một bãi chất lỏng, trong cái nhìn chăm chú của Diệp Dương Thành, bất chợt nổ thành đoàn đoàn dịch lỏng bay múa đầy trời, nhoáng một cái, từng cây cột tinh đẹp tuyệt luân cứ như vậy bỗng nhiên thành hình.

Không có tạo hình, không có gõ, chính là bị âm tiết cổ quái chấn động, tự động tạo thành!

Vô số cây cột tinh mỹ giống như xếp thành hàng, chỉnh tề chất đống chung một chỗ, lơ lửng trong hư không, còn những cột chất lỏng còn lại lại dùng tốc độ kinh người, biến thành tạo hình mái ngói xinh đẹp, bậc thang xinh đẹp, bình phong xinh đẹp...

Cuối cùng khiến cho Diệp Dương Thành kinh ngạc chính là, Cửu Tiêu Thần Cách lại khống chế thân thể của hắn lấy càng nhiều ngọc thạch từ My-an-ma tới đây, sau khi thiêu đốt đề luyện, biến những ngọc thạch này thành chín chín tám mươi mốt cây cột chọc trời có ánh sáng chói mắt!

Trên tám mươi mốt cây cột này hiện ra các điêu khắc không giống nhau, phía trên còn khảm kim cương, cứ như vậy đột nhiên vũ động, từng viên được khảm trên cây trụ, loáng thoáng sắp hàng thành một loại hình vẽ khiến cho Diệp Dương Thành không cách nào hiểu được.

Những vị trí kim cương vây quanh nhìn qua tựa hồ hết sức lộn xộn nhưng chỉ cần nhìn kỹ cũng không khó phát hiện bọn chúng thật ra có một chút quy luật sắp hàng, chẳng qua Diệp Dương Thành không cách nào hiểu được mà thôi.

Nhưng, cho dù không cách nào hiểu được hàm nghĩa sau lưng của những hình vẽ này, thì có thể khẳng định một điều là, tám mươi mốt cây cột trụ này vô cùng hoàn mỹ, đến mức làm cho người ta hoài nghi đây có phải là tồn tại thật sự hay không!

Không cần phải nhìn những vật trang sức khác, chỉ riêng tám mươi mốt cây cột trụ trước mặt, cũng đủ khiến Diệp Dương Thành có chút hô hấp dồn dập rồi...

- Những thứ này... đều là dùng để xây dựng thần điện của ta!

Nhìn càng ngày càng nhiều tài liệu được Cửu Tiêu Thần Cách biến thành tác phẩm nghệ thuật vô cùng xinh đẹp, Diệp Dương Thành không khỏi lẩm bẩm:

- Thần điện sau khi kiến thành sẽ xa hoa đến trình độ như thế nào đây?

Trong lòng ôm vạn phần mong đợi, nín thở tĩnh khí chờ đợi thần điện cuối cùng thành hình...

Chương 740-1: Thượng phán Cửu Tiêu định càn khôn, hạ đoạn U Minh chưởng âm dương (Thượng)

Một khi Phù Không thần điện sơ cấp cấp hai hoàn thành xây dựng, sẽ tự động bay lên không trung ẩn vào tầng mây, chịu chi phối của Diệp Dương Thành, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện trên đỉnh đầu Diệp Dương Thành, có Phù Không thần điện, Diệp Dương Thành giống như có một tẩm cung có thể di động, sự thuận tiện dĩ nhiên không cần nói cũng biết.

Còn nguyên nhân chân chính thúc đẩy Diệp Dương Thành vô cùng mong đợi Phù Không thần điện, là bởi vì Phù Không thần điện có thể gia tăng pháp thuật thi triển của hắn, Phù Không thần điện sơ cấp cấp hai, pháp thuật gia tăng đã đạt đến trình độ năm mươi phần trăm, sau này nếu như lại tăng cấp mấy lần, có lẽ còn có thể đạt tới tình cảnh mấy trăm phần trăm.

Hơn nữa, mặc dù Phù Không thần điện sơ cấp cấp hai không có biện pháp rời khỏi phạm vi khu vực quản lý, chỉ có thể tùy ý ở trong khu vực quản lý của Diệp Dương Thành nhưng nó lại có thể gia tốc tiến triển tu luyện Cửu Tiêu thần quyết của Diệp Dương Thành, có thể hấp thu cảm ơn của thần dân trong phạm vi mười cây số vuông!

Những thứ này vẫn chỉ là chức năng Diệp Dương Thành biết được trước mắt, có lẽ đợi đến khi thần điện chính thức hoàn thành, sẽ có nhiều vui mừng lớn hơn nữa đang chờ hắn!

Vô số nguyên vật liệu từ khắp nơi trên thế giới được vận chuyển đến, sau đó được gia công thành từng tác phẩm nghệ thuật xinh đẹp tuyệt lâu, đợi sau khi gia công xong những đồ trang sức này, một tòa núi ngọc từ đầu tới đuôi chưa qua xử lý bất chợt rung động...

- Ầm!

Diệp Dương Thành căn bản không có biện pháp thấy rõ ngọn núi ngọc này đang xảy ra chuyện gì, bên tai chỉ nghe được một trận nổ ầm ầm, tòa núi ngọc trong nháy mắt biến thành một miếng bánh cực lớn che khuất bầu trời, chỉ nhìn lướt qua, đã khiến Diệp Dương Thành có chút sợ ngây người.

Miếng bánh khổng lồ này, ít nhất cũng phải có diện tích một cây số vuông, đổi ra cũng chính là một trăm vạn thước vuông. Nhìn thấy miếng bánh khổng lồ này, Diệp Dương Thành theo bản năng nghĩ đến, đây có phải là diện tích cuối cùng của thần điện hay không?

Miếng bánh trắng nuột giống như một miếng da lợn cực lớn bày ra trên không trung, Diệp Dương Thành thậm chí cũng có thể cảm nhận được từng đợt hơi thở ôn nhuận từ bên trong... Tu luyện, sính sống trên một miếng bánh như vậy hẳn là một chuyện vô cùng làm cho người ta vui mừng và hưởng thụ?

Thần điện còn chưa hoàn thành, lòng mong đợi của Diệp Dương Thành đối với thần điện cũng đã leo lên trạng thái cao nhất, mặc dù không cách nào khống chế thân thể của mình, nhưng cái này cũng không trở ngại hắn thưởng thức miếng bánh khổng lồ này!

Nhưng, Cửu Tiêu Thần Cách cũng không có nhiều thời gian để cho Diệp Dương Thành ở chỗ này say mê chiếc bánh của mình, sau khi chiếc bánh thành hình, các loại nguyên liệu trước đó đã được sửa sang lập tức bay vọt đến trên miếng bánh, bắt đầu dựa theo các chức năng tác dụng khác nhau, tung đến các vị trí khác nhau của miếng bánh.

Lúc này những loại gỗ trứ danh đến từ Nga, My-an-ma rốt cục cũng bắt đầu phát huy tác dụng của mình, trong nháy mắt hóa thành từng tấm ván gỗ chỉnh tề, bàt ra một con đường dài hẹp trên miếng bánh... Nếu như bị nhìn thấy, Diệp Dương Thành dùng những loại gỗ vô cùng quý giá làm sàn nhà, xác định chắc chắn sẽ bị mắng xối xả là phí của trời.

Cửu Tiêu Thần Cách khống chế thân thể của Diệp Dương Thành lơ lửng ngay phía trên miếng bánh, hai tay không ngừng vũ động, từng đình đài lầu các đột ngột từ mặt đất mọc lên, từng cột ngọc xinh đẹp sắp thành hai hàng, làm tay vịn.

Nếu như nói, những đình đài lầu các khiến cho Diệp Dương Thành liên tưởng đến nhân gian tiên cảnh..., như vậy, khi chín chín tám mươi mốt cây cột cao gần mấy chục thước tuyệt mỹ ầm ầm rơi xuống, khảm vào trong miếng bánh, trong đầu Diệp Dương Thành chỉ lưu lại một ý niệm duy nhất, chính là khí thế hào hùng!

Sau khi tám mươi mốt cây cột cao to trụ lạc định trên giải đất trống chính giữa miếng bánh, rốt cục cũng bắt đầu phát sinh biến hóa khiến Diệp Dương Thành trợn mắt há hốc mồm!

Tám mươi mốt cây cột tọa lạc ở các nơi trong giây lát sáng lên từng đợt ánh sáng ngọc mê người!

Tám mươi mốt đạo ánh sáng ngọc từ bốn phương tám hướng hội tụ đến vị trí chính giữa, phảng phất như phủ thêm một tầng áo ngoài cho toàn bộ tòa thần điện, tựa như mộng huyễn, làm cho người ta tựa hồ khó có thể kềm chế.

Cũng chính vào thời điểm tám mươi mốt đạo màn sáng xẹt qua không trung hội tụ với nhau, vô số nguyên liệu kiến trúc phóng lên cao, chỉ dùng không tới nửa phút, một tòa đại điện chiếm diện tích hơn hai vạn thước vuông, vô cùng tráng lệ xuất hiện trong tầm mắt Diệp Dương Thành!

Phía trước đại điện có viết một câu đối, vế trên là: Thượng phán Cửu Tiêu định càn khôn, vế dưới là: hạ đoạn u minh chưởng âm dương, hoành phi: Hoa Hạ thần điện!

- Thượng phán Cửu Tiêu định càn khôn, hạ đoạn u minh chưởng âm dương...

Khẩu khí này thật đúng là lớn! Vừa nhìn thấy câu đối phía trước cửa đại điện, thân thể Diệp Dương Thành khẽ hơi chấn động, tựa hồ có một loại tinh thần rót vào trong linh hồn của hắn...

Đây là khí thế và tự tin của một vị thần nên có sao?

Cũng chính trong thời điểm Diệp Dương Thành ngây người, Cửu Tiêu Thần Cách đã khống chế thân thể của hắn đem một số khối tử tinh kim lớn và đông đảo kim cương cùng những loại ngọc thạch, bảo thạch hiếm có khác, trang điểm khắp thần điện, hơn nữa còn dựng lên một tượng đá ngọc thạch khổng lồ cao ba mươi sáu thước ở phía trước thần điện!

Sau khi hoàn thành công đoạn trang điểm cuối cùng này, trong phạm vi tòa thần điện dâng lên từng đợt sương mù mông lung, biến cả tòa thần điện giống như tiên cảnh...

- Phù Không thần điện sơ cấp cấp hai xây dựng hoàn thành.

Đề kỳ ngắn gọn đầu tiên xuất hiện trong đầu Diệp Dương Thành, chất lỏng bao trùm bên ngoài thân thể Diệp Dương Thành chợt trở lui, một lần nữa hội tụ đến đỉnh đầu Diệp Dương Thành, sau đó hoàn toàn biến mất không thấy.

- Cảm giác như vậy...

Dựa theo tình huống bình thường mà nói, mất đi trợ lực của Cửu Tiêu Thần Cách, Diệp Dương Thành chưa kịp thi triển hành không thuật tuyệt đối sẽ rơi xuống... Nhưng sau khi Cửu Tiêu Thần Cách trở lại trong cơ thể, Diệp Dương Thành vẫn không nhúc nhích tiếp tục lơ lửng giữa không trung!

Một lần nữa cầm lại quyền khống chế đối với thân thể của mình, Diệp Dương Thành lộ vẻ kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời đêm, một loại cảm giác phảng phất như huyết mạch tương liên với cả tòa thần điện xuất hiện trong đầu hắn.

Theo bản năng nhắm mắt lại, cảnh tượng của cả tòa thần điện lại vô cùng rõ ràng xuất hiện trong đầu Diệp Dương Thành! Tuyệt đối nắm trong tay... Đây là cảm giác tuyệt đối nắm trong tay!

Trong giây lát mở hai mắt ra, hai đạo tia sáng ngân sắc chói mắt chợt lóe lên trong đôi mắt Diệp Dương Thành, thần sắc hưng phấn nổi lên trên mặt, hai tay Diệp Dương Thành vung lên, lớn tiếng nói:

- Mưa!

- Tách..

Chương 740-2: Thượng phán Cửu Tiêu định càn khôn, hạ đoạn U Minh chưởng âm dương (Hạ)

Trên bầu trời đột ngột rơi xuống nước mưa tí tách, cọ rửa Phù Không thần điện mới vừa xây dựng xong. Bị nước mưa ôn nhuận dính ướt thân thể, hô hấp của Diệp Dương Thành từ từ trở nên dồn dập, hắn đã nghĩ tới, cảm giác như vậy, thật ra giống như ban đầu cấu tạo Tu Di ảo cảnh!

Chỉ có điều tất cả mọi thứ trong Tu Di ảo cảnh đều là hư ảo, mặc cho hắn hô phong hoán vũ, dời non lấp biển, tất cả đều là một loại giả tượng. Nhưng trong thần điện này, tất cả mọi việc đều rất chân thực, đây mới thực sự là cảm giác nắm trong tay tất cả!

- Đây chính là cảm giác cường đại sao?

Phất tay một cái ngưng nước mưa rơi xuống, nhất cử nhất động đều mang đến cảm giác tuyệt đối nắm trong tay, điều khiến Diệp Dương Thành không khỏi say mê chính là... trong thần điện này, hắn có lẽ đã chạm vào vị trí vị thần.

Một mình lẳng lặng lơ lửng giữa không trung, tinh tế nhận thức cảm giác cường đại không gì sánh kịp, cho đến hơn mười phút sau, Diệp Dương Thành mới từ cảm giác này tỉnh táo lại, mạnh mẽ nhìn ánh sáng ngọc trong không trung, cố định thấp giọng nói:

- Ta chắc chắn sẽ thành thần!

Thần điện giống như hòa thành một thể với Diệp Dương Thành, ý niệm trong đầu vừa động, cả người cũng đã biến mất trên không trung, xuất hiện phía trước bức tượng điêu khắc khổng lồ phía trước tòa thần điện, vừa nhìn thấy bức tượng điêu khắc này, Diệp Dương Thành liền cảm thấy tức cười.

Bức tượng điêu khắc cao gần ba mươi sáu thước, toàn thân mặc khôi giáp, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, tay trái rũ xuống, tay phải cầm thanh Bàn Long trường thương, toàn bộ bức tượng thoạt nhìn lộ ra vẻ vô cùng uy nghiêm và cao quý, thậm chí ngay cả Diệp Dương Thành cũng thiếu chút nữa sinh ra vọng động cúng bái...

- Mẹ ngươi, đây là ta sao?

Nhìn bức tượng điêu khắc khổng lồ dung mạo độc nhất vô nhị của mình, nhưng có thêm vài phần uy nghiêm, hơi thở cao quý, Diệp Dương Thành thật sự không biết nói gì.

Lắc đầu thu hồi ánh mắt, hắn giơ tay lên chà xát cằm của mình, lẩm bẩm:

- Thần điện kiến thành rồi, nhưng tại sao cảm giác còn thiếu cái gì?

Ánh mắt quét qua bốn phía, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn, là bậc thang bằng đá thật dài, trang điểm xa hoa!

Tỉ mỉ quét qua tất cả cảnh vật, bậc thang, núi giả, nước chảy, cây cầu, lầu các, đại điện xung quanh... Tất cả mọi thứ đã có, nhưng Diệp Dương Thành vẫn cảm thấy còn thiếu một chút gì đó.

Giơ tay lên gãi gãi đầu, ý niệm trong đầu vừa động, cả người lập tức biến mất, sau đó xuất hiện giữa không trung trong, lấy tư thái quan sát, quét qua cả tòa Phù Không thần điện.

Diện tích thần điện đạt hơn một cây số vuông, chính giữa chính là tòa thần điện, cũng chính là thần điện Hoa Hạ, là nơi Diệp Dương Thành tu luyện, nghị sự, điều binh khiển tướng.

Phía trước tòa thần điện, là một đoạn bậc thang bằng đá dài chín mươi chín tầng, ở dưới bậc thang, chính là bức tượng điêu khắc khổng lồ Diệp Dương Thành người mặc ngân giáp tay cầm ngân thương, ở phương hướng phía trước bức tượng, là một diễn võ trường chiếm diện tích không tới một vạn thước vuông.

Diễn võ trường, điêu khắc, cung điện, chính là khối kiến trúc trung tâm của tòa thần ngục này, ngoại trừ khối kiến trúc này, ở bên trái chính là một mảnh đình viện do 365 lầu các bằng gỗ tạo thành, nơi này là khu vực cho các nam linh bộc cấp bậc thấp làm việc hàng ngày và nghỉ ngơi, những linh bộc này phải chịu trách nhiệm công việc trụ cột nhất của cả thần điện.

Phía trái đình viện này, cũng chính là vị trí đối diện của Hoa Hạ thần điện, là một khu vực được giữ làm hoa viên, bên trong có hòn non bộ, có hồ, đất đai cực kỳ rộng lớn.

Tiếp tục đi về phía trái, lại là một mảnh đình viện do 365 lầu các bằng gỗ tạo thành, nơi này là khu vực cung cấp cho một số linh bộc cấp thấp làm việc, nghỉ ngơi, có chút bất đồng so với khu vực linh bộc và nam linh bộc làm việc, nhưng tổng thể kém hơn không quá nhiều, chẳng qua tính chất công việc tồn tại khác biệt nhất định mà thôi.

Linh bộc là tồn tại thấp nhất của kim tự tháp thần điện, ban đầu sẽ phải chịu trách nhiệm một số công việc lặt vặt như dọn dẹp, quét dọn, trồng hoa, nuôi cá, chế biến thức ăn trong thần điện, một khi từ linh bộc tấn thăng làm linh là có thể thoát khỏi những công việc lặt vặt này, tiến vào diễn võ trường, thân phận nhận được đề tăng rất lớn.

Sau khi trở thành linh, công tác của bọn hắn sẽ từ làm việc lặt vặt trở thành người chuyên thờ phụng Diệp Dương Thành, hoặc là trở thành giám viện linh chịu trách nhiệm trù tính công việc của hai viện linh bộc.

Đối với linh bộc mà nói, độ tự do của linh tăng lên rất nhiều, nhưng đối với linh chịu trách nhiệm giám sát hai viện, thân phận của bọn họ dĩ nhiên cũng là cấp thấp nhất.

Linh phụng Diệp Dương Thành, linh sử có thể rời khỏi thần điện tiến vào nhân gian, đi thi hành các nhiệm vụ Diệp Dương Thành giao cho bọn hắn, tương đương với khâm sai thời cổ đại, thân phận dĩ nhiên cao hơn rất nhiều.

Tiếp tục đi về phía trước chính là khu vực hậu cung tựa như mộng huyễn, đình đài lầu các, nước chảy qua cầu, sương khói bao phủ, hơn hẳn tiên cảnh!

Nơi này là nơi Diệp Dương Thành bắt đầu cuộc sống hàng ngày, cũng là nơi các thần sử đạt tới thần sử cấp một nghỉ ngơi, tu luyện, ở trong hậu cung, xây dựng 999 lầu các các kiểu, hơn vạn gian phòng, người có thể ra vào khu vực này, cũng là thân bằng hảo hữu hoặc là thủ hạ của Diệp Dương Thành.

Mỗi một lầu các đều là tác phẩm nghệ thuật xa hoa, đặc biệt dưới sương khói lượn lờ, càng làm cho người ta bất giác sinh ra cảm giác đang ở trên tiên cảnh.

- Đây là thần điện của ta!

Lơ lửng giữa không trung, quan sát toàn bộ tòa thần điện, cảm thụ được nắm trong tay lực lượng tuyệt đối, Diệp Dương Thành nhẹ nhàng hít vào một hơi, lẩm bẩm:

- Nhưng rốt cuộc là thiếu thứ gì?

Ánh mắt quét qua kiến trúc tinh đẹp tuyệt luân phía dưới, khi Diệp Dương Thành nhìn thấy chiếc hồ trống, mới đột nhiên nhớ tới một vật...

- Tuy là đẹp, nhưng lại thiếu sự sống.

Trên mặt lộ ra nụ cười thản nhiên, sau khi tìm được đáp án Diệp Dương Thành nhẹ giọng nói:

- Xem ra, phải chuyển vào nơi này một số cư dân rồi...

Một tòa Phù Không thần điện lạnh như băng cũng không phải là thứ Diệp Dương Thành muốn!

Chỉ có điều khi Diệp Dương Thành tính toán tạm thời rời khỏi thần điện, đi vơ vét những động thực vật có thể dời vào thần điện, ánh mắt trong lúc vô tình quét qua thần điện Hoa Hạ được xây dựng dị thường to lớn, là chỗ ở đầu mối của cả thần điện, Diệp Dương Thành cảm giác mình nên tiến vào xem xét một chút.

Dừng lại chốc lát, hắn không lựa chọn trực tiếp di động tiến vào thần điện, mà chậm chạp bay xuống phía trước thần điện, sau đó mới rảo bước tiến vào bên trong.

Lúc này mặc dù Diệp Dương Thành đã sinh ra một loại cảm giác tương liên với tòa thần điện, nhưng vẫn đang trong giai đoạn làm quen với các loại chức năng của tòa thần điện, vừa tiến vào thần điện, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn chính là một bảo tọa khảm đá quý màu vàng.