Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Fantasy cười ranh mãnh, vỗ mạnh vào vai Lý Phong một cái.

Lý Phong lắc đầu, không đáp. Tiểu đội cấp cứu sao? Chỉ cần có chiến binh cơ động là được!

— Người anh em, đến đó chúng ta là huynh đệ vào sinh ra tử rồi. Cứ bám theo tôi, đảm bảo cậu giữ được mạng! Chuyện khác thì không dám chắc, nhưng chỉ cần cho tôi một chiếc Canno III, hừ, tôi từng thiết lập kỷ lục một chọi ba đấy nhé! Ông đây cóc tin cái sa mạc Taklama này lại có quái vật ăn thịt người!

Quái vật ăn thịt người sao? Chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu!

Bị hành hạ suốt một ngày dài, mọi người nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Sáng sớm hôm sau, hai người bị chất lên xe đưa đi, mang theo vô số ánh mắt thương hại của những người ở lại.

Tiểu đội 120.

Chiếc trực thăng phải bay hơn ba tiếng đồng hồ mới đưa họ đến nơi. Đi cùng chuyến bay còn có một số vật tư tiếp tế. Trụ sở của Tiểu đội 120 là một khu nhà đổ nát, tồi tàn đến khó tin. Bức tường loang lổ vết xước, có những vết cào khổng lồ hệt như dấu chân của một loài dã thú nào đó... Nhưng khủng long thì tuyệt chủng lâu rồi mà.

Trực thăng hạ cánh. Một Thiếu úy đã đứng chờ sẵn. Nhả Lý Phong, Fantasy và đống hàng hóa xuống, chiếc trực thăng lập tức vút đi.

— Đi theo tôi.

Vị Thiếu úy ngậm xì gà, vác súng trên vai, đi thẳng vào trong nhà. Hai người lặng lẽ bám theo. Dưới lớp bạt phủ ngoài sân hẳn là chiến binh cơ động: Tám chiếc Canno III, một chiếc trực thăng Wild Wolf (Sói Hoang), một chiếc xe bọc thép. Toàn bộ gia tài của Tiểu đội 120 chỉ có vậy.

Bước vào trong nhà, vài người lính đang ngồi la liệt trên sàn. Kẻ lau súng, kẻ đánh bài. Ai nấy đều cởi trần, điệu bộ vô cùng uể oải. Thấy Lý Phong và Fantasy bước vào, bọn họ đều nở một nụ cười đầy quái dị.

— Hì hì, hai cậu cứ tự nhiên đi. Tôi là Francisco, Đội trưởng của các cậu. Tôi ở đây được hai năm rồi.

Một người đàn ông đeo kính đang đọc sách ngẩng đầu lên mỉm cười:

— Chào các cậu, tôi là Benson. Cứ gọi tôi là Bác sĩ. Tôi kiêm luôn cả thợ cơ khí, quân y và nhân viên thông tin của tiểu đội. Tôi ở đây được ba tháng rồi.

— Lý Phong, phi công cơ giáp.

— Fantasy, phi công cơ giáp cao cấp. Ha ha, Đội trưởng, ở đây có dư chiến binh cơ động nào không?

— Có chứ, ở đây thứ gì thiếu chứ trang bị thì không thiếu. Hai cậu là quân số bù đắp vào chỗ trống. Tính cả hai người, tiểu đội chúng ta có tổng cộng 9 người. Benson phụ trách xe bọc thép, Blake lái trực thăng, chủ yếu lo khâu trinh sát. Những người còn lại mỗi người một chiếc Canno III. Cuka là lính bắn tỉa.

— Đội trưởng, xin hãy giao nhiệm vụ cho chúng tôi! — Fantasy tràn đầy nhuệ khí. Nhưng câu nói của hắn lại khiến cả đám bật cười hô hố.

— Binh nhì Fantasy, nhiệm vụ duy nhất của cậu ở đây là sống sót. Phòng ốc ở đây thiếu gì, cứ thấy phòng trống là các cậu dọn vào ở. Chiếc Canno III số 3 và số 6 là của hai cậu. Chuyển vật tư vào kho đi. Hôm nay hai cậu cứ làm quen với môi trường xung quanh đã. Nhưng nhớ kỹ, tuyệt đối không được bước ra khỏi khu vực doanh trại, đặc biệt là vào ban đêm!

Francisco không có ý định giải thích thêm, lại cắm cúi lau chùi khẩu súng trên tay.

— Rõ, thưa ngài!

Francisco chỉ cười nhạt không đáp. Lý Phong và Fantasy đều cảm thấy hoang mang. Đây là quân đội sao? Trông ai cũng lờ đờ như mấy con mèo ngái ngủ vậy. Chẳng trách lại bị gọi là "bia đỡ đạn" của "bia đỡ đạn".

Hai người đành ngoan ngoãn đi khuân vác vật tư.

— Lý Phong, xem ra chúng ta bị đày ải thật rồi. Cái chốn khỉ ho cò gáy này là chỗ quái nào vậy. Mẹ kiếp, vừa đến đã bắt làm bốc vác.

— Hì hì, cũng được đấy chứ. Ít nhất vừa đến đã được cấp chiến binh cơ động rồi.

— Nhóc con, lần đầu tiên đúng không? Đừng căng thẳng, hồi xưa tôi cũng thế. — Fantasy nháy mắt trêu chọc. Nhìn bộ dạng của Lý Phong là biết lính mới tò te. Nhớ hồi xưa, lần đầu tiên được cầm lái, hắn phấn khích đến mức thức trắng đêm.

— Nước để bên kia, thức ăn cho vào kho lạnh. Hì hì, hoan nghênh hai cậu đến đây. Tính khí họ vậy đấy, đừng để bụng làm gì. Từ giờ chúng ta là chiến hữu rồi. — Benson đẩy gọng kính, ôn tồn nói.

— Benson, ở đây chỉ có mỗi tiểu đội chúng ta thôi à? Cái nơi quỷ quái này thì có gì mà phải phòng thủ chứ, tôi thấy có đánh đấm quái gì đâu!

Nói đoạn, Fantasy định trèo lên tường bao nhìn ra ngoài, nhưng lập tức bị Benson cản lại.

— Đừng thò đầu ra ngoài lung tung! Lính bắn tỉa ở đây xuất hiện bất thình lình lắm. Một phần ba số người đến đây chết trên chiến trường, một phần ba bị bắn tỉa, số còn lại thì làm mồi cho quái vật.

— Khụ khụ, quái vật á? Đùa gì mà nhạt thế? — Fantasy lau mồ hôi, trố mắt nhìn Benson.

— Tôi không đùa đâu. Ở đây, mối đe dọa lớn nhất không phải là quân NUP, mà là đám du kích địa phương. Bọn chúng không có cửa đánh trực diện với cơ giáp của chúng ta, nhưng chúng cũng chẳng thèm đánh. Bọn chúng chuyên trò bắn tỉa lén lút phi công. Ngoài ra, phải đặc biệt chú ý lớp cát dưới chân. Nơi này là "thủ phủ" của loài Bò cạp Cát khổng lồ dài đến hai mét. Bọn chúng cực kỳ khoái thịt người. Mấy vết cào cấu trên tường kia chính là tác phẩm của chúng đấy.