Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— ... Đệt, thật hay đùa vậy? Đang đóng phim khoa học viễn tưởng hay Starcraft đấy? — Mồm Fantasy há to đến mức nhét vừa quả trứng đà điểu.

Benson khẽ cười, lắc đầu:

— Rồi cậu sẽ quen thôi. Gián bây giờ còn to bằng cái nắm đấm cơ mà. Ở một khu vực từng hứng chịu thảm họa hạt nhân nghiêm trọng như thế này, mọi chuyện đều có thể xảy ra. Hơn nữa, nơi đây từng là bãi rác chôn lấp phế thải gen. Đám Bò cạp Cát đó chính là sản phẩm đột biến từ bãi rác đó mà ra. Nhiệm vụ thường ngày của chúng ta là tuần tra, tiện thể đi "săn" luôn. Dạo này chiến sự khá căng thẳng. Hai cậu đến đúng lúc lắm. Chúng ta vừa trải qua một trận chiến ác liệt, mọi người đang tranh thủ nghỉ ngơi. Hai người chết, nên hai cậu mới được điều đến đây.

Chết hai người mà hắn nói nhẹ bẫng như mất hai con gà vậy. Nhưng Lý Phong và Fantasy vẫn nhận ra nỗi xót xa ẩn sâu trong ánh mắt anh ta. Chỉ là nỗi đau đó đã bị chôn chặt tận đáy lòng. Có đau buồn thì người chết cũng chẳng thể sống lại. Nhìn riết rồi cũng thành quen.

Chẳng mấy chốc đồ đạc đã được khuân xong. Benson bắt đầu kể cặn kẽ cho hai người nghe mọi chuyện về nơi này, đặc biệt là cách sinh tồn. Nhưng thứ thu hút hai người nhất vẫn là chiến binh cơ động, đặc biệt là Lý Phong.

— Lý Phong, nhìn cậu chẳng giống người từng ở trong quân ngũ chút nào. Sao lại lạc đến cái chốn này?

— Số trời định thôi. Đến đâu thì hay đến đó, nơi này cũng được phết.

— Ha ha, cậu khá lắm, chẳng sợ mất mặt gì cả. Hồi tôi bị đày ra đây, tôi đã khóc rống lên hai ngày liền đấy. Nhưng giờ thì quen rồi. Ba tháng, sống được ngần này cũng coi như có lãi.

— Mẹ kiếp, biến thái đến thế cơ à? Ở đây ai là người sống dai nhất?

— Đội trưởng. Anh ấy là người sống lâu nhất. Đã có hai lần cả đội bị xóa sổ, chỉ còn mỗi anh ấy sống sót trở về. Ngoài ra còn có Cuka - lính bắn tỉa. Cậu ta cũng bám trụ được tám tháng rồi. Những người còn lại loanh quanh chừng ba bốn tháng.

... Choáng, cái nơi quái quỷ gì thế này!

— Ở đây... có ai được điều chuyển đi nơi khác không? — Fantasy dè dặt hỏi.

— Hì hì, có phải Thượng sĩ Decky bảo các cậu chỉ cần sống sót qua một tháng là sẽ tìm cách điều hai người đi không?

— Sao anh biết?

Benson lắc đầu ngán ngẩm:

— Rất nhiều người không chịu nổi áp lực ở đây nên đã tự sát. Vì vậy, tháng đầu tiên phải gieo cho lính mới chút hy vọng. Ai trụ được qua một tháng mà chưa chết thì cũng không còn ý định quyên sinh nữa. Còn chuyện được điều chuyển đi á? Trừ phi các cậu lập được công lớn. Nhưng ngày nào chúng ta cũng chỉ lo giết mấy con bọ cạp khổng lồ kia. Ở phía đối diện có ba tiểu đội NUP đang chốt giữ, lẽ nào chúng ta dám vác xác đi đánh chúng? Đám du kích thì hở tí là nổ súng. Tiêu diệt chúng hay mặc xác chúng cũng chẳng mang lại lợi lộc gì cho mình.

— Thế thì chẳng phải chúng ta buồn chán đến chết sao. Dùng chiến binh cơ động để giết mấy con thú ngu ngốc thì quá dễ dàng rồi. Cứ yên phận không chạy lung tung thì sống qua hai tháng đâu thành vấn đề.

Fantasy toét miệng cười, khoe hàm răng trắng ởn. Quả thực, răng của người da đen trắng đến mức dọa người, dưới cái nắng gay gắt thế này mà trông vẫn lạnh cả sống lưng.

— Nếu được dễ dàng như anh nói thì tốt quá. Bình thường thì làm việc đó, nhưng hễ có chiến sự là cấp trên sẽ lập tức giao nhiệm vụ. À, nhớ kỹ, phía Tây Bắc là bãi rác, tuyệt đối đừng lảng vảng qua đó. Phóng xạ rất nặng, lại còn là sào huyệt của bọn Bò cạp Cát nữa, lộn xộn lắm.

— Ha ha, sau này còn nhiều thời gian để làm quen mà. Benson, dẫn bọn tôi đi xem thử cơ giáp trước đã. Tên nhóc này là lính mới, anh phải chiếu cố nó nhiều chút đấy.

— Yên tâm đi, chữa bệnh cứu người hay sửa chữa người máy đều là trách nhiệm của tôi.

— Tê... Anh nói nghe ớn quá. Lão đại tôi đây vẫn còn nguyên vẹn nhé.

Có phấn khích không? Hình như cũng không hẳn. Dù sao cũng là Canno III, nhưng nhìn cái vẻ ngoài tả tơi của nó kìa... Mẹ kiếp, lớp giáp bị bắn cho rỗ chằng rỗ chịt, xem ra thời gian phục vụ của nó cũng phải thuộc hàng "lão làng" rồi.

Benson dường như đọc được sự thất vọng trong mắt hai người:

— Trông bề ngoài thì tơi tả thế thôi, nhưng tôi đảm bảo máy móc bên trong vẫn hoạt động tốt. Sư đoàn của chúng ta là sư đoàn phế thải, còn chúng ta lại là tiểu đội phế thải khét tiếng nhất, quân đội đời nào lại cấp cho chúng ta trang bị mới coong. À, nước và thức ăn phải dùng tiết kiệm một chút, phòng khi khẩn cấp lúc có chiến sự.

— Choáng, nói vậy là khỏi tắm rửa luôn à?

— Ha ha, tắm rửa á, được chứ. Mỗi tuần một lần, với điều kiện là các cậu còn sống. — Benson nháy mắt cười. Hắn mới ở đây ba tháng mà đã được tính là cựu binh rồi.