Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ninh Tranh nhẩm tính.
Theo tốc độ tiêu tán Khí vận này, có lẽ phải 11 ngày nữa, sơn trang mới gặp nguy cơ?
Thật lòng mà nói, hắn vẫn chưa hoảng lắm.
Nguy cơ xuất hiện đột ngột, rõ ràng là có yếu tố kích hoạt.
Nguyên nhân kích hoạt khả năng cao là do câu Hà Yêu quá nhiều?
Nhưng cũng chưa chắc.
Ngoài chuyện đó ra, còn gì có thể kích hoạt nguy cơ nữa?
Ninh Tranh chợt nhớ lại lời đám thợ rèn trên sơn trang: Niên Thú.
Điểm kích hoạt, lẽ nào là do Tết?
Ninh Tranh hồi tưởng lại mốc thời gian.
11 ngày sau, nguy cơ ập tới, vừa đúng ngày Rằm tháng Giêng, cũng là ngày cuối cùng của chợ phiên.
Đây không thể là trùng hợp được!
Ninh Tranh nghĩ không ra, nhưng cũng thấy không cần phải nghĩ nữa, hỏi thổ địa Ninh Giao Giao chắc sẽ có manh mối.
“Giao Giao này, lúc ăn Tết, chúng ta có khả năng gặp nguy hiểm gì không?” Ninh Tranh nhìn sang Ninh Giao Giao bên cạnh.
Ninh Giao Giao vẫn đang câu cá, từ từ kéo Tô Ngư Nương dưới nước lên, đoạn ngẫm nghĩ:
“Tết á? Nguy hiểm ư? Đương nhiên là do quên tế tổ rồi.”
Trong lòng Ninh Tranh khẽ động: “Tế tổ?”
“Hồi nhỏ mẹ em đã dặn, nhà nào ăn Tết mà không cúng bái tổ tiên, không đi viếng mộ, thắp hương, cúng vịt quay, heo quay, là các cụ sẽ giận đấy.”
Ninh Giao Giao nghiêm túc nói: “Nghe đồn, mấy cụ tổ tiên nóng tính còn hóa thành Niên Thú đến tấn công nữa cơ.”
Ninh Tranh nghe câu chuyện như đồng dao dọa trẻ con này mà trong lòng như mây tan thấy trăng, thông suốt cả người!
Tết đến, cúng bái, đi viếng mộ tổ, tảo mộ.
Phong tục này nghe qua cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng…
Mộ tổ tiên của thế giới này, có lẽ là hàng “sống”.
Các cụ tổ nằm trong đó, nếu không được cúng bái, thắp hương, tảo mộ, sẽ bật nắp quan tài tại chỗ, chạy ra dần cho đám con cháu bất hiếu một trận?
Chuyện này rất bình thường.
Tổ tiên chết nhiều, trong mộ huyệt kiểu gì cũng có một hai người hóa thành Tro Tàn.
Tro Tàn là một bong bóng ký ức không có linh hồn, đã chết, nhưng chưa chết hẳn, tựa như ngọn lửa leo lét còn sót lại của cây nến.
Vậy ra, trong mộ tổ của họ, thật sự có [Tro Tàn] đang ở trong những ngôi mộ lớn sang trọng? Còn có cả vợ, nô tì, trang sức, vũ khí chôn theo?
Lúc sống xa hoa, chết rồi thành Tro Tàn cũng sống vương giả.
Nhìn lại trong làng mà xem.
Lúc sống là quỷ nghèo đói ăn không đủ no, chết rồi cũng là quỷ đói ăn không đủ no. Đúng là giữa người với người sau khi chết thật sự khác biệt.
Ninh Tranh nói: “Ăn Tết tế tổ quả là khâu quan trọng nhất, chúng ta cũng nên đi cúng bái một phen. Vậy mộ tổ của làng ta ở đâu?”
“À, đều ở trên núi phía nam, núi phía bắc cũng có nữa ạ.”
Ninh Giao Giao đáp: “Bao quanh cả làng mình một vòng luôn, năm nào chúng em cũng đi cúng hết.”
“Cũng chính nhờ các cụ tổ của làng mình, lăng mộ luôn ở vòng ngoài bảo vệ làng, nên mới tránh được bị tấn công đấy.”
Ùng ục!
Miệng giếng đột nhiên nổi sóng.
Tô Ngư Nương vừa trèo lên cũng nghe được, cả người đều chấn động:
“Vãi, tổ tiên gánh còng lưng theo đúng nghĩa đen luôn á!? Có biến là các cụ lên thật à?”
“Vậy thì mấy dịp lễ Tết dâng hoa quả, thắp hương cúng bái là quá phải rồi!” Tô Ngư Nương nói tiếp: “Tôi muốn đi xem mộ tổ, được không?”
Ninh Tranh liếc một cái, không thèm đáp.
Đi viếng mộ?
Ý đồ của cô nàng lộ liễu quá rồi đấy.
Tô Ngư Nương đột nhiên hỏi: “Thế nếu sau này tôi chết, tro cốt rải xuống biển, mộ không ở gần sơn trang, cố tình không phù hộ con cháu thì sao?”
“Đấy là tổ tông bất hiếu!!”
Ninh Giao Giao lập tức nổi giận:
“Hồi nhỏ mẹ đã dạy em rồi, trăm điều thiện chữ hiếu đứng đầu.”
“Tổ tiên phù hộ con cháu trưởng thành, anh chị được các cụ che chở mà lớn lên, sau khi chết được chôn cất, trở thành tổ tiên cũng phải phù hộ cho con cháu trưởng thành, cứ thế đời đời truyền lửa, văn minh bất diệt!”
Tô Ngư Nương thầm thấy có lý.
Chẳng lẽ đây chính là nền tảng để các giáo phái cổ xưa ở đây truyền thừa vạn năm?
Nhà nào nhà nấy đều dùng mộ tổ tiên các đời, bao quanh lãnh địa.
Gì cơ?
Ngươi muốn công phá sơn môn?
Vậy ngươi phải thắng được các cụ tổ đời đời kiếp kiếp của bổn giáo, mấy lão quái tóc đỏ đã.
Tổ tiên tọa hóa, xây mộ bên ngoài sơn môn, có khả năng xuất hiện [Tro Tàn] che chở hậu nhân, đây chắc chắn là truyền thống bao đời của một môn phái.
Nếu từ chối, chính là ông già bất hiếu.
Tô Ngư Nương cảm thấy, mấy môn phái ở thế giới này đúng là thiên tài!
Đây mới là chọn một miếng đất phong thủy bảo địa đúng nghĩa, để mộ tổ phù hộ sự nghiệp thuận lợi, ra vào bình an.
Không chỉ là Tam Hoa Tụ Đỉnh, mà tổ tiên phù hộ, cũng là theo nghĩa vật lý luôn!
Đúng là hardcore vãi chưởng!
Những Thánh địa ẩn thế, những Vạn Cổ Đại Giáo càng cổ xưa thì càng tích lũy được nội tình vô địch về mặt này, đúng là thời đại “con ông cháu cha” theo đúng nghĩa đen!
Lúc này Ninh Tranh cũng đã hiểu ra phần nào, thầm nghĩ:
“Những nơi mà Giao Giao miêu tả, mộ tổ các đời của làng đã sớm bị đào sạch rồi.”
“Nói cách khác, 100 năm trước, đám yêu nhân kia vừa đến, việc đầu tiên là diệt sạch lực lượng bảo vệ của làng – tức là các cụ tổ, sau đó mới biến dân làng thành Tro Tàn.”
“Đến một cái làng nhỏ còn có cả cụm mộ tổ, đám yêu nhân có truyền thừa sâu xa như vậy, sao có thể không có tổ tiên?”
“Nếu là ta, ta sẽ dời mộ tổ của chúng đến, tiện tay chôn ở vòng ngoài Linh Trang của dân làng, tạo thêm một vòng phòng tuyến thứ hai, biến Chú Kiếm Sơn Trang thành một nơi phong thủy bảo địa.”
Ninh Tranh cơ bản đã rõ nguồn cơn của nguy cơ.
Hóa ra lằng nhằng cả buổi, là do đám yêu nhân kia sau khi chết, đến Tết lại quên mất việc tế tổ, tảo mộ!
Lại đơn giản như vậy.
Còn nguyên nhân của đại hung, đại cát, có lẽ chính là lựa chọn đi hay không đi tảo mộ.
Nếu đi tảo mộ, nhận tổ quy tông, trà trộn vào trong, đó sẽ là đại khí vận, một phát cộng thẳng 500 điểm?
“Dù sao thì, nếu có đám ‘tổ tông hoang’ của bọn yêu nhân bảo vệ mình, Chú Kiếm Sơn Trang của ta chẳng phải sẽ vững như cột đình sao?”
Ninh Tranh thở dài.
Tu vi của tổ tông bọn chúng chắc chắn không yếu.
Thậm chí đám yêu nhân trên sơn trang đời này đã sa sút rồi, nên mới đến mức chuyện nội chiến cỏn con cũng tự diệt sạch.
Có lẽ tất cả đều nhờ mộ của các lão tổ bao đời phù hộ, đám con cháu bất hiếu này mới có hung danh như vậy, trấn được cả một vùng.
Mà logic nhận thức của [Tro Tàn] thì rất cố định, chỉ là một bong bóng ký ức. Thao tác một chút, cộng thêm tí may mắn, không phải là không thể mạo danh đi tảo mộ, tế tổ.
Trước đây hắn đã từng làm rồi.
Bảo Ninh Giao Giao nhận anh, thay thế thân phận người anh trai đã chết của cô bé.
Nhưng vấn đề là…
Ninh Tranh người đúng như tên, một thân sống lưng vàng, chuyên nhận đàn em chứ không chuyên nhận bố.
Thật là phiền não.
“Nếu có ai giúp mình nhận bố, đi tế tổ, tảo mộ thì tốt rồi.”
Ninh Tranh chợt nghĩ đến đám thợ rèn trên sơn trang.
Nhớ lại lúc trước khi lão quản sự là hắn đây lên núi, bọn chúng cứ luôn mồm “nghĩa phụ”, “sao có thể chịu cảnh dưới trướng người khác”…
Đứa nào đứa nấy cứ lải nhải chữ “Hiếu” không ngừng.
Trông chúng nó có vẻ rất thành thạo.
Tuy không biết thế giới của chúng nó 20 năm qua đã xảy ra chuyện gì, phong tục sao lại kỳ quái đến thế, ai cũng thích có “nghĩa phụ”.
Chắc hẳn là những lễ nghi “hiếu nghĩa” này, ở thời đại đó được đề cao hơn chăng.
Điều này khiến Ninh Tranh cảm thấy đúng là chuyên môn gõ đúng key word rồi.
Ninh Tranh thầm nhủ:
“Dù sao cũng đang Tết, bọn chúng ở trên núi cũng chẳng có việc gì làm.”
“Cả ngày chỉ nghĩ đến đốt pháo hoa, pháo nổ cho có không khí Tết. Giờ đi tảo mộ, làm tròn chữ hiếu, lấy lòng các cụ tổ, cũng rất có không khí Tết mà.”
“Như vậy, có tổ tông phù hộ, cũng có thể bảo vệ sơn trang chúng ta năm sau bình an.”
Lần này, nhiệm vụ chính tuyến mới thật sự xuất hiện rồi.