Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đám thợ rèn đang vui vẻ ăn mừng trước đống lửa trại bỗng chốc đờ người ra.
Y Tiên Nữ gãi đầu:
“Thật ra tôi cũng không rành lắm. Lúc tôi qua hóng thì màn hình đã đen thui rồi, bốn người đó đang chơi trò Trói nhau, bị bịt mắt nên từ góc nhìn của họ tôi cũng chẳng thấy gì.”
“Nhưng lúc đó bên đó náo nhiệt vãi, màn hình đen ngòm mà kênh chat cứ nhảy liên tục về cốt truyện ẩn, spam đủ thứ như ‘Phụ bản thoát hiểm đã khởi động’, ‘Chị gái yandere ơi giẫm em đi’, ‘Game giải đố Cô Dâu Quỷ’, ‘Cô dâu ma’, ‘Cái phụ bản không đầu này chắc là phụ bản tình yêu của anh Makoto rồi’.”
Đám thợ rèn vẫn ngơ ngác không hiểu mô tê gì.
Toàn là mấy cái kịch bản kinh dị giải đố kinh điển gì đâu không.
Tuy nhiên.
Nghe đến lối chơi kinh điển [Game thoát hiểm], cả đám lập tức lên tinh thần.
Mọi người liền cảm thấy mình đã lỡ mất mấy tiếng đi buôn dưa bự chà bá.
Hóa ra sau màn kịch đặc sắc của đợt tế tổ đầu tiên, lại nối tiếp ngay bằng màn kịch kinh dị của đợt thứ hai à?
Chỉ tại chị gái mỹ nhân ngự tỷ kia đóng cửa lại, bọn mình ở ngoài không thấy gì nên cứ tưởng là xong rồi.
Thông tin của đám thợ rèn chúng ta hóa ra lại tù túng đến vậy!
Ngay lập tức có vài thợ rèn muốn ngã đầu ngủ luôn để qua server kế bên hóng biến, xếp hàng trong mục [Đang đăng nhập] để xem ké.
Nhưng nghĩ lại thì vẫn chưa ăn cơm.
Không ăn mà ngủ, mai đói lăn ra ốm lại phải đến chỗ Y Tiên Nữ chữa bệnh, nợ cũ chưa trả xong lại chồng thêm nợ mới.
Điều này không khỏi khiến mọi người ca thán không ngớt.
“Đúng là công việc rèn sắt từ tám giờ sáng đến bảy giờ tối, tan ca sớm một phút cũng không cho, cứ phải đợi ăn cơm xong.”
“Ông cũng có thể không ăn, ngủ luôn trong ký túc xá đợi truyền dịch mà.”
“Phì phì, tao mới không thèm ăn xi măng.”
“THỰC THẦN!!! Nấu cơm nhanh lên, bọn tôi ăn no rồi đi ngủ sớm để qua server kế bên xem kịch! Xem chị gái xinh đẹp!”
Thực Thần đang ở trong bếp nghe vậy thì mặt mày ngơ ngác, vội thò đầu ra cửa sổ xem bên ngoài có chuyện gì.
Kết quả không xem thì thôi, vừa xem đã hết cả hồn.
Đã có vài Kim Tiền Đồng Tử cá biệt trực tiếp úp mặt xuống đất gặm lấy gặm để!
Vừa gặm đất, thỉnh thoảng chúng còn tiện tay rút mấy thanh củi đang cháy rừng rực trong đống lửa, nhét vào mồm nhai rôm rốp như đang ăn quẩy.
Trong mồm tóe lửa tứ tung, chỉ có thể nói bộ rang chuyên ăn đất của Kim Tiền Đồng Tử đúng là trâu bò thật, siêu bền.
Rõ ràng là bọn họ định ăn tạm cho qua bữa rồi về thẳng ký túc xá đi ngủ, vui vẻ offline để chuyển sang góc nhìn [Hàng chờ đăng nhập] mà hóng chuyện.
Dù sao thì server bên cạnh vẫn còn tiết mục giải trí sau bữa cơm tất niên, không thể bỏ lỡ.
Còn đám thợ rèn Nhân tộc thì sốt ruột la ó bên đống lửa:
“Nhanh nhanh nhanh.”
“Cái thân Nhân tộc khốn nạn này, sao lại không ăn đất được chứ, nhớ những ngày tháng ăn đất năm xưa quá.”
“Khỏi chuẩn bị cơm cho Kim Tiền Đồng Tử nữa, làm phần của Nhân tộc bọn tôi thôi!”
Rất nhanh, Thực Thần cũng hiểu ra vấn đề, cả người lú luôn, liền tăng tốc nấu nướng, chuẩn bị cùng anh em trong sơn trang qua server kế bên hóng quả dưa siêu to khổng lồ.
Muốn xem, mê xem!
Thực Thần trực tiếp chế biến nốt mấy món đang làm dở, bưng ra cho mọi người ăn tạm:
“Ăn xong về ký túc xá, nhanh lên! Hôm nay tôi không rửa bát đâu, mọi người cùng qua bên đó! Mà này, tâm hồn chị gái đó… có ‘to’ không?”
Chẳng ai thèm quan tâm bà ma tu kia tàn bạo độc ác thế nào, chuyện họ lo lúc nào cũng thật kỳ quái.
***
Trong phòng quản sự.
Rau Hẹ Vinh, Tô Ngư Nương, Đao Chiêm Chiếp và những người khác vẫn đang làm việc, thảo luận về diễn biến trong ngày, đồng thời nghiên cứu bí tịch tu luyện và linh căn.
Bỗng nhiên họ phát hiện bên ngoài yên tĩnh đến lạ.
Bước ra cửa, cả sơn trang đã trống không.
“Người đâu hết rồi?”
Ninh Tranh chỉ tùy tiện liếc nhìn sơn trang, cũng nhận ra đám thợ rèn không bình thường.
Sao mới qua một lúc mà đã im phăng phắc, hoàn toàn không giống vẻ hoạt náo thường ngày.
Chẳng lẽ, tế tổ có biến?
Lão tổ đã đến san bằng sơn trang để báo thù cho con cháu rồi?
Hắn liếc nhìn giá trị khí vận của mình.
【Khí vận hiện tại: 700】
Hắn lập tức thở phào nhẹ nhõm, không có vấn đề gì.
Sau vài lần chuyển đổi góc nhìn, cuối cùng hắn cũng phát hiện ra đám thợ rèn đang ngủ sớm một cách lạ thường trong ký túc xá, đồng thời cũng tìm ra nguyên nhân sự việc.
Bốn tên thợ rèn kia gặp chuyện rồi.
Bị kẹt trong sân của lão tổ, trận truyền tống cũng đã đóng, không về được, đang bị tra tấn điên cuồng để làm thí nghiệm.
Chính điều đó đã khiến đám thợ rèn chưa trải sự đời kia hiếu kỳ bu lại xem, ồn ào cả lên.
Cứ tưởng là đã kích hoạt được cốt truyện gì đó.
Nhưng làm gì có cốt truyện nào??
Bốn thằng đó chết chắc rồi, chỉ là chưa chết ngay thôi!
Ninh Tranh đã quá quen với cảnh này, năm đó khi còn làm nô lệ, hắn đã thấy đám yêu nhân tra tấn người khác thế nào rồi.
Chỉ là đám thợ rèn này chưa thấy bao giờ nên mới thấy mới mẻ.
Ma tu đều là lũ ích kỷ, con mụ ma đầu kia vừa gặp đã ra tay, khả năng cao không phải giết người cho vui.
Mà là để làm thí nghiệm, dùng chính hậu duệ huyết thống của mình làm vật dẫn sống cho một loại ma công nào đó!
Vì vậy, dù bị chặt đầu, bọn họ hiện tại vẫn còn sống.
Có điều, những cảnh máu me đều được trợ lý Tiểu Ái dùng AI sửa ảnh lại, “trẻ con hóa” hình ảnh, giảm bớt cảm giác đau đớn. Theo lời Tiểu Ái, là do bên đó không cho phép những hình ảnh quá máu me xuất hiện.
Trước đây, Tiểu Ái cũng từng bảo Ninh Tranh thiến bọn họ, cũng vì thế giới đó không cho phép có những “vật thể” không hài hòa như vậy.
Mặc dù bị chửi là: Cái sơn trang này bị nghiện thiến à.
Nghĩ tới đây, hắn dần thở phào:
“Tế tổ thì xong rồi, nhưng các lão tổ thì chưa xong đâu.”
“Người ta vẫn đang tồn tại sờ sờ ngoài sơn trang ấy, ông nào thích câu cá vẫn câu cá, bà nào thích nổi điên vẫn nổi điên.”
“Mà cái vị Khải Tổ kia, rõ ràng biết chuyện, đã cảnh báo là có nguy hiểm. Xem ra con mụ ma đầu kia không phải lần đầu làm chuyện này, cứ mỗi dịp Tết đến là lại tấn công một đám hậu bối đến tế tổ, bắt về làm thí nghiệm.”
Dù sao thì tế tổ xong mình cũng an toàn rồi, chuyện khác xảy ra cũng chẳng ảnh hưởng tới mình.
Ninh Tranh nghĩ vậy, tiện tay liếc qua góc nhìn của bốn người kia.
Lén xem thử vị nữ ma đầu thần bí này bình thường phát điên kiểu gì trong mộ của mình.
Huống hồ.
Bốn tên thợ rèn này tuy thảm thương, bị hành hạ tơi tả, thứ họ mất đi chỉ là sinh mệnh, nhưng thứ mình thu về lại là trọn vẹn bốn cái camera chạy bằng cơm, có thể soi mói đời tư của lão ma đầu kia.
Ừm, camera-chạy bằng cơm đúng nghĩa đen luôn.
Màn hình đen kịt.
Mắt của cả bốn người đều đã bị bịt kín.
Sống không được, chết không xong.
Đây chính là kết cục của việc đi tế tổ, Ninh Tranh không tự mình đi là một quyết định sáng suốt.
Mọi người đang vây quanh màn hình đen, một đám thợ rèn mới tràn vào đang điên cuồng spam, cứ ngỡ đây là cốt truyện ẩn.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Sao góc nhìn của họ đen thui rồi?”
“Đen hơn ba tiếng rồi, chỉ có nửa tiếng đầu lúc bị giết là xem được thôi.”
“Hả?”
“Chắc là sống dở chết dở rồi.”
“Game này không thêm cơ chế tự sát được à?”
“Biệt đội Mắt phen này chắc là không về sơn trang được rồi, không biết là Âu Hoàng hay Phi Tù nữa.”
“Cứ bị nhốt ở đây không tự sát về được, có khi cái acc này phế luôn ấy chứ. Thế này mà NPH không quản à? @Rau Hẹ Vinh, chó dev, mau vào sửa BUG đi.”
“Game đang test nội bộ, có vài cái BUG là chuyện bình thường mà.”
Mọi người bàn tán xôn xao, cảm thấy vấn đề này rất nghiêm trọng.
Những thợ rèn mới vào cũng đang hóng hớt tình hình.
Bốn người này rất vô lý.
Rõ ràng chưa mở Tam Hoa, chỉ là một cái đầu người thường, bị chặt phăng đi thì đáng lẽ phải chết rồi.
Đây cũng là lý do vì sao lúc đó những thợ rèn khác thấy cảnh này liền cho rằng họ chết chắc, rồi trực tiếp rời đi.
Nhưng đầu của bốn người này rơi trên nền gạch mà lại không hề chết.
Nền gạch đỏ nhớp nháp kia lại mọc ra những sợi thịt, nối vào đầu để cung cấp dinh dưỡng.
Sau đó, vị đại tỷ này liền xử lý bọn họ.
Nào là trói lại, rồi vừa nhéo vừa giẫm, bịt mắt, rất nhiều thao tác không thấy được, cuối cùng thì ném vào trong một cái vại.
Dù sao thì đến giờ vẫn là màn hình đen, không biết cốt truyện sẽ lên men đến bao giờ.
Có thể là ngày mai?
Hoặc ngày kia?
Mọi người đều đang chờ đợi kết cục của bốn tên này, chờ xem màn trình diễn kịch tính.
Ninh Tranh thấy mọi người bàn luận sôi nổi, cũng trầm ngâm suy nghĩ.
Nền gạch đỏ nhớp nháp, cảnh này hắn quá quen rồi.
Ngày xưa đám yêu nhân trên núi, đại điện nơi chúng ở chính là loại nền gạch đỏ này.
Ninh Tranh nghĩ một lát, hơi sợ nói ra sự thật sẽ dọa họ, nhưng vẫn quyết định lên tiếng.
【Hoa Nở Phú Quý】: “Tôi nghĩ, cái nền gạch này giống như một ‘Ruộng thịt’, cả tòa nhà này là một ‘Ruộng thịt’ siêu khổng lồ. Còn vị nữ ma đầu kia, giống như một con bù nhìn trên ruộng thịt đó… có lẽ đây là công pháp gia truyền của gia tộc này!”
Mọi người kinh ngạc.
Ruộng thịt?
Đây là ma công chủ động biến mình thành ruộng thịt à?
Con mụ ma đầu này, trải thịt, xương, kinh mạch của mình ra khắp mặt đất, rồi biến bản thân thành bù nhìn ư?
Họ không hề cảm thấy kinh hãi hay quái dị.
Họ chỉ nhớ tới linh căn và công pháp mà lão tổ đã cho.
Phản ứng đầu tiên là: linh căn [Huyết Ly Hoa] của lão tổ, chẳng lẽ là thiên phú tách rời máu thịt? Bộ ma công đi kèm nghe có vẻ ngầu vãi.
Chị gái này ngầu quá đi mất.
Máu thịt xương cốt trải ra đất làm ruộng thịt, lẽ nào đây là [Bành Trướng Lĩnh Vực] trong truyền thuyết?