Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong sân, trăng sao lác đác.
Gần 7 giờ tối.
Màn đêm bắt đầu nhấn chìm toàn bộ nhà ở dưới chân núi.
Cả khu linh trang âm u, càng tăng thêm vài phần rùng rợn.
“Mọi người xem tôi đoán có đúng không? Bà ta không phải là bù nhìn trên ruộng thịt thật đấy chứ?”
Ninh Tranh ngồi trên ghế bập bênh trong sân, lại lén lút gõ vài dòng, cố học theo kỹ năng phát ngôn của bọn họ:
“Eo ôi sợ thật, các bác ơi, chị kia có đáng sợ không ạ (run bần bật.jpg)”
Ninh Tranh phát hiện lời của mình đã tạo nên một làn sóng thảo luận sôi nổi.
【Đêm Đêm Cuồng Tu Thể Thứ Sáu】: “Mấy phiến gạch lát sàn màu đỏ máu kia, đúng là giống ruộng thịt thật. Hoa Nở Phú Quý, sao ông đoán được chi tiết này hay vậy?”
【Ngầu Bá Cháy】: “Khả năng cao lắm, linh căn Huyết Ly Hoa, lẽ nào đúng là tách rời máu thịt thật à?”
Ninh Tranh lập tức vô cùng hài lòng.
Cảm giác đã hòa nhập được rồi.
Cũng đâu có khó lắm đâu!
Thậm chí còn học được cách sử dụng linh hoạt mấy cái meme của họ. Giờ hắn đã chôm được mấy chục cái, cứ thấy họ gửi cái nào là mình lưu về cái đó.
Hắn bỗng có cảm giác thành tựu mãnh liệt, y hệt như năm xưa khi còn là một con người giả dạng làm quỷ, trà trộn vào linh trang đầy yêu ma quỷ quái, xưng huynh gọi đệ, buôn dưa lê với hàng xóm láng giềng.
Giờ đây, hắn cũng cảm thấy mình đã trà trộn vào một đám yêu quái bước ra từ Sơn Hải Kinh, khoác lên mình lớp ngụy trang.
Mặc dù cho đến tận bây giờ.
Hắn vẫn không thể xác nhận, bên kia màn hình là người hay là quỷ.
Liệu thế giới kia có phải đã bị một thứ tà ác nào đó lây nhiễm, cũng kinh hoàng như thế giới tiên đạo này, khiến tinh thần ai nấy đều bất ổn, suốt ngày cười khằng khặc hay không.
Dù sao thì.
Ninh Tranh vẫn luôn cảm thấy, chỉ để một mình Rau Hẹ Vinh quản lý thì không ổn lắm. Ít nhất mình cũng phải biết cách điều khiển bọn họ, ban hành nhiệm vụ, xua bọn họ đi nộp mạng, tất cả đều là những kỹ năng rất đáng học hỏi.
Mình càng phải học cách thấu hiểu họ, tìm hiểu mọi chuyện của họ hai mươi năm sau.
Bù đắp lại hai mươi năm đã mất của chính mình.
Nhưng rất nhanh, hắn lại nhìn màn hình đen thêm vài phút.
Mọi người càng spam bình luận hăng hơn.
Rõ ràng mình đã nói cho họ sự thật, tại sao họ lại càng lúc càng phấn khích khi nhìn vào cái giao diện đen ngòm này cơ chứ?
Nhìn cái thế trận này là biết đang luyện ma công rồi.
Ma tu nào mà không luyện công?
Ninh Tranh hắn cũng luyện công vậy.
Ngày nào cũng cầm kim châm ếch, luyện tập khả năng khống chế độc tố suy nhược thần kinh.
Bốn tên thợ rèn này chính là mấy con ếch của nữ ma đầu kia, châm một nhát, chọc một cái chẳng thấm vào đâu, không có gì lạ lùng cả.
“Bọn họ cứ tí là giật nảy mình, chung quy là do mới đến thế giới này không lâu, kiến thức còn nông cạn!”
Ninh Tranh cũng đã hiểu ra.
Tuy sơn trang hiện tại trông có vẻ vui tươi, nhưng thế giới bên ngoài xét cho cùng vẫn đầy rẫy nguy hiểm.
Phần lớn thời gian, hình ảnh của nữ thương nhân tán tu Trương Họa Bình, một người bôn ba vì cuộc sống ở tầng lớp dưới đáy, mới chính là bức tranh chân thực nhất.
Trước mắt là thời thịnh thế tiên đạo chưa từng có trong lịch sử!
Nhưng thế nào là thịnh thế?
Thịnh thế trong mắt phàm nhân: Thiên hạ thái bình, quốc thái dân an.
Thịnh thế trong mắt tiên đạo: Thiên hạ người người đọc sách tu hành, ai ai cũng như rồng, gần như mọi gia đình bình thường đều cố gắng chu cấp cho một người ăn học, bắt đầu chuyển mình thành thế gia tu tiên qua nhiều thế hệ.
Có thể thấy tỷ lệ phổ cập tu hành lúc này cao đến mức nào.
Nhưng tu sĩ nhiều, ma tu tự nhiên cũng nhiều, cướp của giết người càng nhiều hơn. Khắp nơi đều có mồ mả, đủ loại hung sát, âm quỷ lảng vảng bên ngoài, rừng núi ngoài thành trở nên cực kỳ nguy hiểm.
Đối với tu sĩ là thịnh thế lớn nhất lịch sử, đối với phàm nhân là loạn thế lớn nhất lịch sử.
Nước thịnh, dân khổ; nước suy, dân cũng khổ.
Tóm lại, tu sĩ tầng đáy đều không dễ sống, bởi vì họ vẫn thuộc hàng ngũ phàm nhân.
Cũng may là sơn trang bây giờ đã trở thành một chốn bình yên cách biệt với thế gian, có thể cho bọn họ vui vẻ ăn đất, yên tâm rèn sắt, không ai đến cướp mỏ.
Cho nên, tốt nhất là nhận thêm vài ông ba, bà mẹ đang canh giữ mộ tổ bên ngoài, như vậy mới có thể củng cố vững chắc hơn chốn bình yên này.
“Nỗ lực lên nào các thợ rèn, nhận thêm hai người nữa đi.”
Ninh Tranh thầm nghĩ: “Để sơn trang của chúng ta, an toàn hơn một chút.”
Nhìn đồng hồ.
Đã gần 7 giờ, hắn dứt khoát tan ca ăn cơm.
Hắn kết thúc một ngày làm việc online tại nhà, vươn vai một cái trong sân rồi quay vào nhà. Đẩy cửa ra, hắn liền thấy Ninh Giao Giao và “Tô Ngư Nương” đang bận rộn.
Mấy ngày nay hắn cũng không cố ý giao du gì với “Tô Ngư Nương”.
Chỉ xem như một người thuê trọ.
Gặp Tro Tàn nhiều rồi, cứ bình tĩnh đối mặt thôi.
Tro Tàn này về bản chất đã là thổ dân, chỉ có thể sống ở đây, không thể quay về thế giới cũ của cô ta.
Huống hồ người này ngày nào cũng dắt Ninh Giao Giao đi chơi, thực ra cũng khá tốt.
Giống như một bảo mẫu của Ninh Giao Giao, chỉ cần nhân danh nhiệm vụ, thỉnh thoảng cho hai đồng pháp tiền là được. Đúng là một nguồn lao động tuyệt vời, vừa tháo vát vừa rẻ mạt.
Mà hai người họ vẫn đang trên con đường “chinh phục” tiệm sách kia, có vẻ tiến triển không nhỏ.
“Anh ơi mau vào ăn cơm, chị Tô Ngư Nương nói, tối nay nhà mình đón Tết muộn, ăn một bữa tất niên đặc biệt.”
Trước bàn ăn, Ninh Giao Giao rất vui vẻ.
“Chiều nay, em với chị Tô Ngư Nương cùng nhau làm bữa tất niên đó, món ‘Cơm nướng Hà Yêu tóc bím’!”
“Chị ấy lấy đầu có hai bím tóc chui vào bụng Hà Yêu, em ở ngoài nắm chân chị ấy lôi ra. Chị chui vô, em lôi ra, cứ giằng co qua lại như thế, đã thành công nhét đều gạo vào bụng Hà Yêu, còn tiện thể giã mềm thịt, đồng thời cho thêm rất nhiều gia vị, siêu thơm luôn.”
Ninh Tranh cảm thấy cảnh tượng hiện lên rất rõ trong đầu.
Còn chuyện mất vệ sinh ư?
Ninh Tranh không nghĩ vậy.
Gặp quỷ nhiều rồi cũng bình thản thôi, quá trình nấu ăn của lão hàng thịt bên cạnh còn dị hơn nhiều.
Có lẽ là do khiếm khuyết trong nhận thức, không phải người sống nấu ăn thì phương pháp lúc nào cũng có chút cực đoan.
Huống hồ, có người dùng tay nấu ăn, có người dùng chân nấu ăn, người ta dùng mái tóc hai bím tỏa hương lúa để nấu thì đã sao? Mái tóc dài như bông lúa ngày nào cũng được gội rửa, chăm sóc, tưới tắm, độ sạch sẽ chẳng kém gì tay.
Chỉ không biết có phải ảo giác không.
“Tô Ngư Nương” này làm gì cũng rất chấp niệm với mái tóc hai bím của mình, có lẽ quy luật giết người của cô ta có liên quan đến nó.
Mà thôi, Ninh Tranh cũng chẳng quan tâm.
Quỷ yếu thì chẳng cần để ý làm gì.
Cứ tung ra hai cú tát trời giáng là đối phương phải tự giác trốn vào góc tường bình tĩnh suy ngẫm lại cuộc đời, biết điều mà sống cho tốt.
“Để em cắt cho, món này chủ đạo là hương lúa đậm đà.”
Tô Ngư Nương rửa sạch tay, rất ra dáng nghi thức mà ngân nga hát: “Còn nhớ anh từng nói nhà là lâu đài tình ái, theo dòng sông hương lúa ta tiếp tục chạy~”
“…”
“Giai điệu quê hương là điểm tựa của ta, về nhà thôi, về với những điều tốt đẹp thuở ban đầu”
Xoẹt!
“Chúc mừng năm mới!!” Cô nàng cầm dao xẻ con Hà Yêu nướng.
Mơ hồ cảm thấy một luồng ánh sáng vàng lóe lên từ trong bụng nó.
Hương thơm nồng nàn theo làn khói cuồn cuộn bay ra, quả đúng là phiên bản heo sữa quay của dị giới.
“Tết năm nay đến muộn hơn năm ngoái mấy ngày.” Dù Ninh Tranh là người khởi xướng việc đón Tết muộn, nhưng hắn vẫn không nhịn được mà bông đùa mấy câu.
Ăn một miếng.
Thơm ngọt mềm dẻo.
“Tuy chưa bóc vỏ, nhưng dù sao cũng là linh gạo, thơm ngọt đậm đà, vỏ trấu cũng có hương vị riêng.” Ninh Tranh nhận xét.
Cuối cùng cũng không phải khổ sở câu cá, bôn ba vì miếng ăn mà bụng vẫn đói meo. Giờ đây có pháp tiền, ruộng thịt, linh gạo, cuộc sống sung túc, tha hồ biến tấu món ăn.
Đèn đuốc bập bùng.
Vừa ăn cơm, vừa trò chuyện.
Năm nay là cái Tết sung túc nhất kể từ khi hắn đến thế giới này.