Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thực ra Ninh Tranh chỉ đi ngang qua xem họ bán thuốc gì mà ồn ào thế, ai dè lại bị lôi vào cuộc.

Y Tiên Nữ thấy đám chó má này đi méc lẻo, sợ lão quản sự tin lời mấy thằng này, liền lập tức kêu oan: “Đại nhân, đừng nghe bọn họ, toàn một lũ ghen ăn tức ở thôi.”

Cô ngọt ngào giải thích: “Bây giờ em không cần đi vệ sinh thường xuyên nữa, có thể cống hiến cho sơn trang hiệu quả hơn. Sản phẩm này cực kỳ đáng tiền, hội tụ đủ ba ưu điểm: thẩm mỹ và công năng.”

Ninh Tranh hơi khó hiểu.

Ủa đẹp với tiện ích là hai chứ ba đâu ra.

Nhưng nói gì thì nói, Ninh Tranh cũng không đời nào để mình bị giật dây.

Hắn cho rằng mọi người đến đây là để chơi game, ai cũng có tự do của mình.

Chơi sao cho vui là được, không thể tước đi niềm vui của người khác, dĩ nhiên là phải trên tiền đề không làm tổn hại đến lợi ích của người khác.

Hiện tại, sạp hàng hot nhất, hút mắt nhất đúng là của Y Tiên Nữ.

Tro Tàn của cô thường ngày hay ra ngoài thu thập dược liệu, nghiên cứu dược lý. Sau khi moi được một cuốn dược lý cơ bản từ tay thương nhân, cô liền bắt tay vào nghiên cứu.

Cả Hoa Mắt và Y Tiên Nữ về bản chất đều không phải dạng người ưa mạo hiểm, đúng chuẩn trạch nữ.

Một người chuyên hái nguyên liệu cung cấp cho nhà ăn.

Một người chuyên hái dược liệu cung cấp cho y quán.

Họ chính là hai con Ếch du lịch độc quyền của hai công trình công cộng lớn nhất sơn trang hiện nay.

Còn vị trí của Tô Ngư Nương lại càng là trọng trách lớn.

Cô đóng quân ở thôn làng dưới chân núi, bày sạp ở chợ Tết, còn kiêm luôn việc canh giữ lối vào phụ bản hầm ngục dưới giếng.

Dù sao thì sơn trang đang trong giai đoạn phát triển ban đầu, số lượng “bé cưng” Tro Tàn có thể đi ra ngoài quá ít, cung không đủ cầu, chắc phải một thời gian nữa khi Tro Tàn nhiều lên thì tình hình mới khá hơn.

Tuy nhiên, có một điều đáng nói.

Trước đây Y Tiên Nữ nghiên cứu thuốc trị bệnh cứu người một cách đàng hoàng, kết quả là buôn bán ế chỏng chơ.

Kể từ khi cô thử nghiên cứu sách dược lý của ma tu, học theo các loại công thức trong đó và phát triển ra loại thuốc “tự sát cày cuốc” này, việc kinh doanh mới phất lên như diều gặp gió.

Điều này đã mở ra một cánh cửa thế giới mới cho cô: Hóa ra, điểm cuối của con đường cày cuốc chính là cắn thuốc.

Thế là, sau khi đốn ngộ, cô nhận ra tiệm thuốc của mình chính là một trong những sản nghiệp không thể thiếu để làm nhiệm vụ trong sơn trang!

Cô quả quyết đi theo con đường: cứ thứ gì tác dụng phụ càng mạnh thì càng nghiên cứu, ưu tiên hàng đầu là tính thực dụng.

Ninh Tranh không thèm để tâm đến màn khóc lóc của họ, quay người bỏ đi.

Đám thợ rèn thấy không méc được nữa, đành lóc cóc quay lại mua thuốc.

Y Tiên Nữ thấy đám chó chết này lại quay sang nịnh nọt mình, lười thèm để ý, cầm lọ thuốc làm bằng ống tre lên:

“Anh muốn ‘Viên Một Ngày Điên’ này à? Thứ này không có thuốc giải đâu, nó sẽ đốt cháy sinh mệnh đến chết, khiến anh làm việc đến lúc gục ngã luôn đấy.”

Gã thợ rèn với quầng thâm đậm đặc dưới mắt đáp: “Không. ‘Viên Một Ngày Điên’ tuy không có thuốc giải, nhưng nó lại là thuốc giải cho cả cuộc đời tôi.”

“Chúc anh chết thật thảm, chết không nhắm mắt, đỉnh đầu mở Tam Hoa, đèn tắt hiện Tro Tàn.”

“Cảm ơn cô.”

Ninh Tranh nhìn khung cảnh sầm uất ở khu chợ phiên.

Hoàn toàn khác hẳn so với trước kia.

Nhờ có Hoa Mắt và Y Tiên Nữ mỗi ngày ra ngoài thu thập nguyên liệu, cộng thêm đợt nhập hàng lớn từ tay thương nhân, vật tư trong toàn sơn trang đã bắt đầu được lưu thông.

Không ít người bắt đầu phát huy sức sáng tạo, năng lực và các kỹ năng chuyên môn ngoài đời thực của mình, mua các loại vật tư về gia công rồi bán ra.

Cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.

“Sơn trang của mình đang phát triển với tốc độ chóng mặt.” Ninh Tranh nở một nụ cười ôn hòa, nhìn đám thợ rèn nhỏ bé vô tâm vô phế nhưng cũng cực kỳ thất đức kia.

Đối với họ, đây chỉ là một chuyến du hành của khách qua đường.

Nhưng đối với hắn, mỗi một thu hoạch của sơn trang đều là tài nguyên quan trọng trên con đường tu hành, là từng viên gạch lát nên con đường thành tiên của mình.

Ninh Tranh nghĩ ngợi một lát rồi đi đến một công trình khác trong sơn trang.

Thư phòng.

Đây là đại bản doanh của các Phù Ma Sư trong sơn trang, bên trong toàn là thư sinh đang đèn sách, mục tiêu trở thành tu sĩ, theo đuổi chính là văn nghệ.

Hiện tại, Tô Ngư Nương đang dẫn dắt cả đội phân tích linh căn và bí kíp tu tiên của lão tổ.

“Huyết Ly Hoa này, sau khi cấy linh căn vào, quả thật có thể giúp tu sĩ sở hữu thiên phú thần thông, tự mình tách rời máu thịt.”

Tô Ngư Nương tổng kết: “Phép ‘Biến Thành Ruộng Thịt’ của vị ngự tỷ lão tổ kia có lẽ chính là phiên bản nâng cấp của chiêu này. Linh căn của ma tu, đúng là chuyên về mấy thứ âm u quỷ dị.”

Mọi người cũng cảm thấy như vậy.

Chính đạo và Ma đạo, nhìn bề ngoài thì phân biệt bằng công pháp, nhưng thực chất là phân biệt bằng linh căn.

Có những loại linh căn bản chất đã tà môn, tàn bạo, nên mới bị người đời tẩy chay.

“Mọi người thấy sao về linh căn này?” Tô Ngư Nương hỏi.

“Tôi thấy mở Tam Hoa thì không vấn đề gì, nhưng tự sát rồi rèn thành pháp khí, cái thần thông tách rời máu thịt này liệu có hữu dụng thật không?”

“Đúng thế, cầm pháp khí này trong tay là máu thịt trên người mình có thể tách ra được á? Đây là lực lượng căn bản mà, dùng pháp khí là mượn ngoại lực, chưa chắc đã tách được đâu.”

“Nếu bản thân không tách được, hiệu quả tốt nhất có lẽ là chém trúng đối phương thì sẽ tách rời máu thịt của kẻ địch!”

“Nhưng chúng ta phải tính đến một khả năng lớn hơn: linh căn này có tác dụng trên cơ thể người, nhưng khi đưa lên pháp khí, có thể sẽ hoàn toàn vô dụng.”

Thực tế, hầu hết thiên phú của yêu thú khi rèn vào vũ khí đều sẽ mất tác dụng.

Vì vậy, số lượng yêu thú có thể dùng để chế tạo vũ khí không nhiều.

Việc săn yêu cũng được phân loại.

Vật liệu từ một số yêu thú không thể rèn pháp khí, nhưng có thể phù hợp để luyện đan, hoặc làm ruộng thịt.

Linh căn của con người cũng vậy.

Một số linh căn khi ở trên người thì dùng được, nhưng khi gắn vào pháp khí thì lại trở nên cứng nhắc, vô dụng, mất hết ưu điểm.

Đây chính là giới hạn của pháp khí.

Vì vậy pháp khí vĩnh viễn chỉ dùng để hỗ trợ con người, chưa kể thần thông pháp thuật trên người và yêu thú khi đưa lên pháp khí vốn dĩ đã bị suy yếu đi rất nhiều.

Tô Ngư Nương gật đầu:

“Đúng vậy, linh căn trung phẩm vốn đã khó bồi dưỡng, mà chúng ta lại chẳng có phương pháp nào cả. Linh căn này là loại độc nhất trong truyền thừa Ma môn của sơn trang, bắt buộc phải giữ lại một, thậm chí hai cây để nhân giống, dùng để sinh sôi nảy nở.”

“Chúng ta chỉ có thể dùng thử một cây duy nhất.”

Mọi người tiếp tục thảo luận.

Nhưng chỉ rèn ra được một cây thì có tác dụng gì?

Không có đủ linh căn cùng loại để luyện tay, cây này dù có rèn thành vũ khí thành công thì cũng chỉ là loại phẩm chất kém nhất.

Một hai món vũ khí chẳng có tác dụng gì với cả sơn trang.

“Tách rời máu thịt, các người có thể thử đưa cho y sĩ trong sơn trang.” Lúc này, một giọng nói vang lên từ ngoài cửa.

Họ quay đầu lại, mới nhận ra là lão quản sự.

Ninh Tranh đưa ra đề nghị: “Ta thấy cô nương đó khá thích mổ xẻ nghiên cứu, làm đủ loại thí nghiệm. Tách rời máu thịt, vừa hay rất hợp với cô ấy.”

Mắt Tô Ngư Nương sáng rực lên.

Đúng rồi!

Sao cứ phải chăm chăm vào việc rèn vũ khí chứ?

Đưa nó cho một công trình cố định của sơn trang là y quán, để cây công nghệ dược lý của sơn trang phát triển thêm một bậc.

Cái năng lực tách rời máu thịt này, chẳng phải quá hợp để phẫu thuật hay sao?

Hơn nữa.

Đợi Y Tiên Nữ sở hữu thần thông linh căn này, chơi chán rồi chết đi, mọi người lại đem cô ta ra choang choang choang rèn thành pháp khí cũng chưa muộn.

Như vậy là tối ưu hiệu suất nhất!

Đám thợ rèn đang lén lút bám theo lão quản sự ở bên ngoài, nghe lỏm được đến đây, sắc mặt lập tức tái mét.

“Toang rồi, toang cmnr, lão quản sự hồ đồ rồi!”

“Con mụ độc ác kia phen này tha hồ đắc ý, đây khác gì Trái Ác Quỷ Phẫu Thuật đâu!”

“Khốn nạn thật, sơn trang của chúng ta còn có tương lai tươi sáng được không đây.”

“Lão quản sự mê gu mặn à…?”

“Chắc chắn lão quản sự không phải loại người nông cạn, bị vẻ ngoài của con mụ đó mê hoặc đâu.”

Mọi người điên cuồng réo gào trong lòng.

Ninh Tranh thì chẳng cảm thấy gì, hắn chỉ xuất phát từ góc độ thực dụng.

Gần đây không phải cô ta đang nghiên cứu cái túi ngủ Hà Yêu đó sao?

Giờ thì có thể đẩy nhanh tiến độ hơn một chút.

Mùa đông sắp đến rồi, cũng là vì muốn tốt cho họ thôi.

Ninh Tranh biết rõ hơn ai hết, mùa đông ở sơn trang này lạnh đến mức nào.

Sống trên đỉnh núi cao gần 5.000 mét, không phải chuyện đùa.

Ngay cả đám yêu nhân keo kiệt đến chết của sơn trang trước kia, cũng vì sợ đám nô lệ thợ rèn chết cóng mà phải cắn răng bố trí pháp trận giữ ấm.

Dĩ nhiên, Ninh Tranh là người lương thiện.

Hắn sẽ không tiếc mấy đồng Pháp tiền đó, tiền lúc nào chẳng kiếm được, nhưng sức khỏe không thể có vấn đề. Người ta đến “quán trọ” của mình làm khách, sao có thể đến cả máy sưởi cũng không nỡ bật.

Nhưng vấn đề là, Ninh Tranh không phải trận sư, không biết bố trí pháp trận.

Thế là xong con bê.

Đi tìm vị thương nhân kia để mua trận pháp và trận bàn, không chỉ quy trình lằng nhằng, mà còn tự vạch áo cho người xem lưng, để lộ việc sơn trang của mình ngay cả một cái pháp trận giữ ấm sinh hoạt cùi bắp cũng không biết bày, dễ bị nhìn thấu.

Để đảm bảo mình không bị lộ tẩy…

Ninh Tranh thầm nghĩ: “Hay là mình vớt đám Hà Yêu dưới sông lên, đưa cả lũ lên núi tránh rét. Vừa là tích công đức vô lượng, vừa một công đôi việc, tiện cả đôi đường.”

Vậy nên.

Dự án túi ngủ Hà Yêu này, Ninh Tranh ta duyệt!

Để qua mùa đông, việc kinh doanh ở hầm ngục dưới giếng, đẩy mạnh việc bắt Hà Yêu, cũng phải được đưa vào lịch trình.