Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nói tóm lại, Ninh Tranh thấy cần phải dằn mặt đám thợ rèn một phen, cho chúng biết mùa đông ở sơn trang nó lạnh đến mức nào.
Chủ yếu là do gió lớn.
Xưởng rèn hiện tại càng phải được gia cố thêm.
Trước đây, xưởng rèn quá nóng, đám Kim Tiền Đồng Tử chịu nhiệt rất tốt, nhưng các thợ rèn Nhân tộc đến thì không chịu nổi, mồ hôi vã ra như tắm. Thế là họ lại làm thêm cửa sổ thông gió cùng đủ loại thiết bị thông khí khác.
Nhưng cấu trúc này dẫn đến một vấn đề: khi trời lạnh, gió lùa vào hun hút thì bố ai mà rèn sắt cho nổi.
Các công trình khác cũng cần cải tạo. Lớp cách nhiệt càng trở nên cần thiết hơn bao giờ hết.
Thực ra, các công trình cũ của sơn trang có thể sử dụng quanh năm, còn có cả trận pháp giữ ấm, tiếc là bị đám yêu nhân đánh nát bét trong trận tử chiến. Giờ đây, mọi công trình đều do các thợ rèn tự tay xây dựng lại.
Tổng kết lại, nếu không chuẩn bị cho mùa đông, e rằng đám thợ rèn này đừng hòng nghĩ đến chuyện làm việc rèn sắt, chỉ cần ra khỏi cửa mà không bị chết cóng đã là phúc bảy đời rồi.
Ninh Tranh lần đầu thử đăng nhiệm vụ với tư cách một NPC:
“Sắp đến mùa đông rồi, rất nhiều công trình trên sơn trang không đáp ứng được nhu cầu giữ ấm, ví dụ như cửa sổ quá nhiều, tường lại quá mỏng.”
“Sơn trang cũng định bố trí trận pháp giữ ấm ở các công trình, nhưng chúng ta không nhất thiết phải làm phiền Trang chủ đang bế quan. Nếu các ngươi tự tin, có lẽ có thể tự mình tìm cách giữ ấm khi cải tạo kiến trúc, cũng là có sự chuẩn bị.”
Tô Ngư Nương vừa nghe mô tả, phản ứng đầu tiên là: nhiệm vụ ẩn! Nàng vội vàng nói:
“Đương nhiên chúng con tự tin! Tộc chúng con giỏi nhất khoản xây dựng mùa đông rồi, chúng con còn có thể làm túi ngủ nữa. Hà Yêu là loại yêu thú rất phù hợp.”
Tô Ngư Nương thông minh một tý là hiểu ngay.
Nàng cũng lập tức liên tưởng đến dự án túi ngủ Hà Yêu của ai đó. Hà Yêu sống làm túi ngủ chỉ là chém gió, nhưng săn Hà Yêu, lột da may thành túi ngủ, thịt phơi khô làm lạp xưởng để qua mùa đông thì quả là hoàn hảo.
“Việc săn Hà Yêu này, có lẽ hơi khó khăn.” Lão quản sự nhíu mày.
“Không sao đâu, quản sự đại nhân, xin hãy giao cho chúng con.”
“Đúng vậy, mùa đông thì chúng con rành nhất rồi.”
“Chính nó, chính nó.”
“Chúng con không cần trận pháp, tự chúng con có thể sống sót qua mùa đông.”
“Chúng con sẽ san sẻ gánh nặng với Trang chủ.”
“Xin ngài nhất định đừng xuất quan.”
Ninh Tranh thấy họ nhiệt tình như vậy, bỗng dưng có chút cảm động. Lại càng thấy hơi ngại ngùng, vì mình đã ngầm tính toán họ, dẫn dắt họ đi làm túi ngủ Hà Yêu, lạp xưởng Hà Yêu.
Chú Kiếm Sơn Trang từng khiến cả thành phải khiếp sợ, nay đến một cái trận pháp sinh hoạt cùi bắp cũng không bố trí nổi. Lại còn phải để đám thợ rèn nhỏ bé này của mình lo liệu việc chuẩn bị cho mùa đông như những người dân thường.
Quá thảm!
Nhưng may mà những thợ rèn này đều rất tốt bụng.
Con không chê cha khó, chó không chê chủ nghèo.
Ninh Tranh thở dài trong lòng:
Đều tại mình, cái chức Trang chủ này quá phế, ngay cả thương nhân Trương Họa Bình còn không bằng. Xem ra phải cố gắng tu luyện, thậm chí đột phá Tứ Tạng cảnh trước mùa đông, bắt đầu học cách bố trí trận pháp.
Lúc này.
Các thợ rèn xung quanh nào đâu biết màn kịch nội tâm của Ninh Tranh, ngược lại còn thấy máu nóng sôi trào, cảm giác kịch bản đầy thử thách cuối cùng cũng đến rồi. Họ lén lút trao đổi, thì thầm với nhau:
“Mùa đông á? Đến lượt bố mày thể hiện rồi.”
“Vừa rồi tôi diễn đạt không? Cái giọng điệu nhiệt huyết chiến đấu, cộng thêm nụ cười đậm chất con người, có cày được tí thiện cảm nào của lão quản sự không?”
“Nếu NPH mà tốt bụng bố trí trận pháp giữ ấm, tao chửi chết m* mấy thằng chó dev!”
“Đúng đúng! Nếu mà cho cả sơn trang được giữ ấm trên diện rộng, bốn mùa như xuân, xem tao có vả vỡ mồm nó không! Còn để người ta chơi game nữa không hả?”
“Game đã cài đặt mùa đông, chắc chắn phải có gameplay quản lý theo mùa của dòng game trồng trọt rồi. Nếu Trang chủ cho giữ ấm, thì còn cái vẹo gì là gameplay theo mùa nữa? Chẳng có gì khác biệt cả.”
“May mà không có giữ ấm, chúng ta có thể tận hưởng niềm vui của sự trưởng thành.”
“Tao không cho phép một sơn trang không có mùa đông! Tao muốn đắp người tuyết! Ném tuyết, chơi trốn tìm mùa đông cùng ‘Hoa Mắt’.”
“Nếu tao không thể làm ra thiết bị giữ ấm, xin hãy để cái thằng phế vật không biết chơi game nông trại này chết cóng đi! Thế thì nhục mặt dân cày chuyên nghiệp tụi này quá!”
Sự cảm động trong lòng Ninh Tranh bỗng dưng bay màu.
Thực ra, trong mắt các thợ rèn, lẽ nào một Trang chủ mạnh mẽ lại không biết bố trí trận pháp giữ ấm sao?
Lão tổ người ta bá như thế, đời này chắc chắn cũng không kém cạnh!
Đây rõ ràng là do thằng chó dev chứ đâu!
Rất nhiều game đều có những điểm gây ức chế kiểu này: rõ ràng NPC rất cao cấp, nhiều phép thuật chỉ cần búng tay là xong, nhưng lại giao cho người chơi xử lý, trông cực kỳ vô lý (BUG).
Nhưng cũng phải có những cái BUG như thế, giao đủ mọi công trình cho người chơi, thì mới khiến người chơi cảm thấy thú vị.
Hiện tại rõ ràng là phụ bản hầm ngục đã chính thức ra mắt rồi!
Quả nhiên, Tô Ngư Nương trước đây chỉ là phát hiện sớm nhiệm vụ chính tuyến mùa đông, bây giờ mới chính thức kích hoạt. Niềm vui treo máy cho pet farm vật liệu cuối cùng cũng sắp đến rồi.
Mọi người lập tức tràn đầy khao khát đối với phụ bản hầm ngục kinh điển. Thậm chí chỉ muốn lao ngay đi rèn vài búa, làm trang bị cho pet, rồi căng buồm ra khơi.
——Kỷ nguyên Đại Hàng Hải của pet sắp mở ra rồi chăng?
Tô Ngư Nương thì phi như bay đến bảng nhiệm vụ trước cổng sơn trang, vung bút viết lên:
【Bản Cập Nhật Chính Tuyến: Mùa Đông Đang Đến】 【Sau Tết, mùa đông giá rét cận kề. Là một sơn trang trên đỉnh núi cao gần 5.000 mét, nơi đây lạnh lẽo vô cùng. Xin hãy chú ý giữ ấm, và tiếp tục rèn sắt trong mùa đông, cống hiến hết mình cho Trang chủ đại nhân.】
【Để có túi ngủ giữ ấm, xin hãy công lược hầm ngục, giải cứu 200 Hà Yêu mang về để chuẩn bị cho sơn trang.】
Mọi người cũng không còn gì để nói, không hiểu sao con mắm này cũng hóa thân thành Rau Hẹ Vinh, kích hoạt đối thoại NPC để cập nhật nhiệm vụ chính tuyến luôn rồi.
…
Dù Ninh Tranh cảm thấy có gì đó sai sai so với dự tính, nhưng cũng có thu hoạch, giờ hắn đã nắm được một vài mánh khóe: đăng thông báo cập nhật game.
Tuy mình không biết viết văn theo kiểu thông báo cập nhật, nhưng mình biết cách dụ họ đăng, tiện hơn nhiều. Ví dụ như Tô Ngư Nương, Rau Hẹ Vinh, đều là những nhân tài rất giỏi hiểu rõ thánh ý, không hổ là hai người có giá trị khí vận cao nhất sơn trang mỗi ngày.
Ninh Tranh phát hiện, làm NPC trong miệng họ thực ra cũng rất đơn giản.
Chủ yếu là phải trưng ra bộ mặt “lo lắng bồn chồn”, cộng thêm giọng điệu đầy ẩn ý, kiểu “người khôn ăn nói nửa chừng…”, rồi vô tình buột miệng nói ra vấn đề gần đây, không cần quá chi tiết.
Họ sẽ lập tức nhiệt tình chủ động xông lên, hỏi han khó khăn của bạn.
Tóm lại, cứ tỏ ra lạnh lùng, thần bí, họ sẽ tự khắc cầu xin bạn giao nhiệm vụ cho họ.
Dựa trên việc nghe lỏm cuộc nói chuyện của họ, nếu trên đầu mình mà hiện thêm một dấu “?” thì càng tuyệt. Càng phù hợp với phong cách của một “người khôn”.
Tiếc là trợ lý Tiểu Ái hơi phèn, hiện tại không làm được điều này, có lẽ lại phải tìm cơ hội tích một đợt khí vận, nâng cấp lại máy chủ của thợ rèn.
Viết xong thông báo này, Tô Ngư Nương thở dài một hơi, ra vẻ sầu não:
“Haizz, không biết ai có thể nhận nhiệm vụ hầm ngục này đây, phụ bản mê cung mạo hiểm à? Thiếu nữ xinh đẹp nhận nhiệm vụ mạo hiểm chắc chắn đang rất thiếu trang bị nhỉ.”
“Dù sao thời gian cũng gấp rồi, có lẽ chưa đầy một tháng là đến mùa đông, sông ngầm đóng băng, mê cung hầm ngục e rằng càng khó khám phá, cần có người tài trợ thôi!”
Các thợ rèn vừa nghe, liền biết mụ này lại định moi tiền, tìm người tài trợ trang bị đây mà, trong lòng cũng bắt đầu tính toán.
Gần đây, đúng là phải điên cuồng cày Pháp tiền rồi. Trả hết nợ cũ, rồi lại vay một khoản để mở Tam Hoa, quay ra pet, khám phá hầm ngục, không thể để một mình mụ ta húp hết được.
Có người thì thầm: “Tiền này, vẫn phải trông vào chỗ chị thương nhân thôi, không biết việc bán hàng của chị thương nhân kia thế nào rồi.”
Có người khác cũng xì xào:
“Mới qua hai ba ngày thôi mà, chắc gì đã thành hàng hot nhanh thế được? Tôi nghĩ chúng ta chắc chắn bán được, tôi cũng đã rèn mấy món rồi.”
“Mỗi món pháp khí được chiết khấu tận 10%, Phù Ma Sư và thợ rèn chúng ta mỗi người chia 5%, tính ra mỗi món tôi có thể kiếm được hai mươi Pháp tiền đó.”
Hoạt động kinh doanh cốt lõi của Chú Kiếm Sơn Trang là chế tạo vũ khí. Đối với họ, làm thợ rèn và Phù Ma Sư mới là ngành nghề siêu lợi nhuận thực sự.
Mỗi lần họ hồi sinh sẽ tốn thêm 10 Pháp tiền so với lần trước. Điều đó cũng có nghĩa là mỗi lần hồi sinh, họ đều phải làm ra pháp khí có lợi nhuận cao hơn lần trước.
Vậy nên ngay từ đầu, họ đã chuẩn bị làm một mẻ lớn, pháp khí 499 Pháp tiền là kiếm được nhiều nhất.
Một món được chia hai mươi Pháp tiền!
Đợt series Cỏ Đuôi Chó này nếu bán hết, mỗi người họ đều có thể kiếm được 40~60 Pháp tiền.
Trong khi đó, lần hồi sinh thứ hai chỉ tốn có 20 Pháp tiền, lần thứ ba cũng chỉ 30 Pháp tiền.
Lần này nếu pháp khí bán hết, họ sẽ hốt đậm.
Đương nhiên, số Pháp tiền họ kiếm được, phần lớn đều dùng để tìm Ninh Tranh mua mạng sống.
Nhưng việc bán mạng sống, đối với Ninh Tranh vốn dĩ gần như không tốn chi phí, thuộc dạng kiếm được bao nhiêu tiền, thì trả lại bấy nhiêu.
Bởi vì hắn có hai cái vạc thịt, hồi sinh là chuyện đơn giản.
“Nhưng mà khoan, cái vạc thịt Kim Tiền Đồng Tử của mình sắp cạn rồi.” Dòng suy nghĩ của Ninh Tranh lại quay trở lại cái vạc thịt Đồng Tử.