Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trên khoảng sân trống chan hòa ánh nắng của sơn trang.
Trong lúc Ninh Tranh còn đang suy tư, một chuyện khiến hắn khó hiểu lại xảy ra.
Đám thợ rèn đằng xa lại, lại nữa, và lại cãi nhau.
“Á á á~ Mùa đông thật sự phải ngủ trong cái này á? Tôi không chịu nổi cái túi ngủ này đâu!”
“Hà Yêu dame!”
“Hội yêu Hà Yêu lên tiếng kịch liệt lên án!”
Cả đám đồng loạt phản đối việc dùng túi ngủ Hà Yêu. Từ góc độ thực tế mà nói, dù ai cũng mê mẩn cái tựa game làm ruộng sơn trang phong cách kẹo ngọt cổ tích này, vẫn có người không tài nào chấp nhận nổi cái túi ngủ kỳ lạ như vậy.
Con người là một loài sinh vật kỳ lạ. Thế giới quan từ nhỏ đã khiến họ chấp nhận các sản phẩm từ da thú, áo khoác lông cừu, túi hiệu da cá sấu, nhưng túi ngủ da Hà Yêu thì không. Cảm giác nó vừa xấu vừa bựa.
Nguyên nhân chủ yếu không phải do game quá dị.
Mà là vì ở đây quá tự do, như một dị giới thực thụ. Cảnh lột da dã thú khiến những thanh niên thành phố chưa từng cắt tiết gà vịt cảm thấy khó mà chấp nhận nổi.
Nhân đây, xin được đặc biệt réo tên Y Tiên Nữ, một mình chị đã bẻ lái phong cách của cả cái game, lại còn mạnh miệng tuyên bố túi ngủ Hà Yêu chết thì nhạt như nước ốc, phải là Hà Yêu sống làm túi ngủ mới đậm vị.
Rõ ràng là cái gu mặn mòi của cô ta lại tái phát.
“Yên tâm đi mà.”
Lúc này, Y Tiên Nữ ở đằng xa vội vàng bước ra, híp mắt cười toe toét:
“Bên trong túi ngủ Hà Yêu sẽ được lót lông nhung, áo bông. Mà đã có một bác sĩ chuyên giải phẫu như tôi đây, đảm bảo sẽ giúp các vị có được những bộ da Hà Yêu hoàn hảo nhất.”
“Mọi người cứ coi nó như một cái túi ngủ hình thú mắt hột đậu siêu cấp đáng yêu đi. Dễ thương lắm đó, cực kỳ hợp với phong cách sơn trang kẹo ngọt cổ tích của chúng ta luôn, đúng không nào?”
“Vẫn là dame nhé.” Đốt Củi Khôn đứng ra, dẫn theo một đám người phản đối: “Trai tráng như tôi không có mê mấy thứ cute phô mai que!”
Y Tiên Nữ cảm thấy mình đã đánh giá quá cao đám thợ rèn mồm mép tép nhảy này.
Đặc biệt là anh đó, Đốt Củi Khôn, cái dũng khí đòi cưới Tro Tàn hôm trước của anh bay đi đâu rồi?
Y Tiên Nữ nhỏ nhẹ, ngọt ngào nói: “Vậy thế này đi, túi ngủ Hà Yêu sẽ có hai phiên bản, một là bản túi ngủ, hai là bản giường ngủ, các vị thấy sao?”
Có người đột nhiên lên tiếng: “Tôi chọn phương án ba, ngủ trong lò rèn. Ban ngày đập sắt lò nóng mấy nghìn độ, chỉ cần cách nhiệt ngon nghẻ là giữ ấm được cả đêm.”
“Thậm chí, lò rèn còn có thể làm thành hệ thống sưởi sàn, dẫn ống đến các phòng, giữ nhiệt tối đa.”
Y Tiên Nữ nổi gân xanh đầy trán.
Ủa alo, thế mối làm ăn của bà thì sao!
Sang dị giới rồi ai còn ngủ giường truyền thống, ai còn dùng ống sưởi làm gì, phải thử trải nghiệm mới chứ lũ khốn này!
Y Tiên Nữ hiển nhiên cũng học được vài phần tinh túy, bộ đồ Pikachu khoa trương trên người cũng run lên: “Hừm, đúng là một lũ tôm tép~ Lũ noob nhát gan~ Lũ trạch nam~ Ngủ thôi cũng sợ, đúng là gà mờ~ Gà mờ~”
Dù mọi người biết tỏng cô ta định làm gì, nhưng vẫn rất hưởng ứng màn khích tướng này: “Đốt Củi Khôn nó hèn thôi chứ tụi này không hèn! Cô cứ làm ra đi, đẹp, xịn, là tụi này mua!”
Thấy mọi người cãi nhau không hồi kết, cuối cùng Tô Ngư Nương phải đứng ra chốt hạ: “Tổng cộng có ba phương án ngủ cho mọi người lựa chọn, thích cái nào chọn cái đó, quá tự do rồi còn gì?”
“Dù sao thì cứ bắt Hà Yêu về trước đã, không thành vấn đề, còn nuôi được một thời gian mà.”
Ninh Tranh chẳng buồn xem họ nghiên cứu cách ngủ nữa.
Ngày nào mà họ chẳng ầm ĩ, đến chuyện lông gà vỏ tỏi cũng lôi ra nói được cả ngày.
Nếu là lão quản sự béo trước kia, chắc đã cho mỗi đứa mấy bạt tai, chửi cho một trận rằng lũ nô lệ các ngươi, ngủ thôi cũng lắm chuyện.
Sau khi nhắc nhở họ về vấn đề giữ ấm mùa đông, hắn rời khỏi thư phòng, định đi dạo thêm vài vòng.
Xưởng rèn, tuy là sản nghiệp cốt lõi, nhưng không cần đến đó.
Bởi vì bên ấy vẫn đang điên cuồng dập series Cỏ Đuôi Chó.
Dường như họ muốn vắt kiệt series này đến khi thị trường bão hòa rồi mới tính đến chuyện nghiên cứu vũ khí mới.
Từ góc độ này mà nói, chiến lược kiếm tiền của họ lại cực kỳ vững chắc.
Ninh Tranh thật sự không tài nào hiểu nổi suy nghĩ của họ, lúc thì tấu hài cực mạnh, lúc lại tính toán chắc cú, hành vi biến đổi khôn lường.
Trái lại, Ninh Tranh lúc này lại hơi tò mò về khu ký túc xá.
Bởi vì cái ruộng thịt tự làm sạch trong hầm phân kia, hắn thấy thực sự cần phải đi xem một chuyến.
Cạch.
Mở cửa ra.
Từng cái giường lưới sắt treo lơ lửng, xoay tròn hiện ra trước mắt.
Khu ký túc xá hiện tại cũng đã qua mấy lần nâng cấp, giờ họ toàn phải đu dây xích để lên được mấy cái giường lơ lửng trên không.
Chắc là học theo Tarzan.
Bên dưới ký túc xá là một cái rãnh dốc sâu hoắm.
Nhưng một vài mảng thịt đỏ tươi đã lờ mờ lộ ra, cực kỳ bầy hầy, trông như mấy loại cây leo tường, bám dọc theo vách mà mọc lên.
Mới vài ngày mà tốc độ phát triển này quả thực không hề chậm.
Sắc mặt Ninh Tranh trầm xuống:
“Không có xương cốt, kinh mạch, không thể định hình thịt thành ruộng được. Thuần túy là một đống thịt bầy hầy không ra hình thù gì, trông thật ghê tởm.”
Tuy đây là lần đầu thấy pháp khí mọc ra thịt, nhưng Ninh Tranh không cho rằng trước đây chưa từng có ai làm vậy.
Chỉ cần không phải thằng ngu, chắc chắn đã có ma tu từng thử dùng loại linh căn chuyên cho ruộng thịt như Nhục Linh Chi, biến người sống thành pháp khí, hòng được hưởng món hời là thịt mọc ra miễn phí.
Nếu thành công, vấn đề bất tiện trong việc di chuyển ruộng thịt sẽ được giải quyết.
“Tiếc là, đống thịt nát này chẳng có tác dụng gì, giá trị dinh dưỡng chắc cũng thấp tẹt.” Ninh Tranh thở dài. Nếu có hiệu quả, nó đã sớm phổ biến rồi.
Tuy nhiên, để xử lý vấn đề vệ sinh thì có lẽ là đủ.
Xét từ góc độ này, họ quả thực đã tìm được một công cụ dọn dẹp tuyệt vời cho khu ký túc xá.
Lúc này, Rau Hẹ Vinh đi tới, nói:
“Lão quản sự đại nhân, con đã nghĩ thông suốt rồi. Chúng con muốn mời họ hàng đến đây làm việc, xin ngài hãy tuyển thêm 100 thợ rèn nữa đi ạ.”
Yêu cầu này không nằm ngoài dự đoán của Ninh Tranh.
“Ta biết rồi.”
Ninh Tranh cũng là người quyết đoán, cười nói: “Sáng mai sẽ mở thêm suất làm việc mới, chào mừng người mới đến sơn trang phỏng vấn.”
Rau Hẹ Vinh gật đầu, thuận theo ánh mắt của lão quản sự nhìn về phía ruộng thịt, “Thịt của chúng ta mọc rất nhanh, dinh dưỡng cũng rất dồi dào, nhưng tuổi thọ thì có hạn.”
Chỉ có ruộng thịt đạt tới Ngũ Thể đại tuần hoàn mới có thể tồn tại lâu dài.
Cái này mới là đơn thể, rất nhanh sẽ mất đi khả năng phục hồi.
“Tuy nhiên, theo tình hình này, chúng con phân tích rằng nó có thể sẽ biến thành một loại kiến trúc đặc biệt: Ký túc xá Ác Ma.”
Rau Hẹ Vinh không ngừng giới thiệu: “Tức là thịt sẽ không ngừng lúc nhúc phát triển, cuối cùng bao bọc toàn bộ tường của căn phòng.”
Ninh Tranh thử tưởng tượng ra cảnh đó.
Đây không còn là gu lạ thông thường nữa rồi.
Ninh Tranh nghĩ, chỉ cần nó mọc đến một giới hạn nhất định là phải đốt đi, hoặc xẻo cho gà vịt ăn.
Nhưng đó là suy nghĩ của người bình thường.
Rau Hẹ Vinh lại không phải người thường, tư duy của cậu ta rất đặc biệt: “Ngài xem, ruộng thịt là do huyết khí ngưng tụ, liệu có tác dụng giữ ấm không ạ? Ruộng thịt có thể dùng làm ‘áo lót giữ nhiệt’ cho ký túc xá được không?”
Chuyện giữ ấm mùa đông, cậu ta vừa đi ngang qua đã nghe họ bàn tán rồi.
Nếu đám thịt này có thể giữ ấm, như một lớp áo lót, mọc bao bọc toàn bộ ký túc xá, vậy chúng ta sống bên trong chẳng phải giống như đang ở trong bụng một sinh vật khổng lồ sao? Trong dạ dày nó ư?
Thế là qua được mùa đông rồi!
Mọi người đều là những em bé yêu sạch sẽ mà.
Ý của cậu ta là, làm ruộng thịt thành lớp kẹp, lớp cách nhiệt, chèn vào giữa các lớp tường.
Như vậy sẽ rất vệ sinh.
Đồng thời còn hiện thực hóa được một hệ thống tuần hoàn tự sưởi ấm sinh thái hoàn toàn mới.
“…”
Ninh Tranh nghe xong mà thấy không ổn rồi, sao mấy người này càng ngày càng quái dị vậy.
Có tí ruộng thịt mà anh cũng đòi một ruộng hai công dụng?
Ký túc xá là ở trong bụng ruộng thịt.
Cả mùa đông các người định sống như thế hả?
Về khoản gây bất ngờ, đám người này chưa bao giờ làm Ninh Tranh hết bất ngờ.
Nhưng Ninh Tranh đã phũ phàng dập tắt ảo mộng tư bản của cậu ta:
“Ruộng thịt cao cấp, hoạt tính cực mạnh, khí huyết như sông lớn cuồn cuộn thì tự nhiên có thể giữ ấm. Nhưng cái ruộng thịt này quá kém, mùa đông không giữ ấm cho nó, e là nó lăn ra chết cóng tại chỗ.”
“Không trụ nổi ạ?” Rau Hẹ Vinh có vẻ tiếc hùi hụi.
Nếu không thì mình đã có thể giúp Trang chủ tiết kiệm thêm một mớ tiền rồi. Dù sao thì game kinh doanh chính là phải moi tiền từ từng kẽ răng mà ra.
Haizz!
Công trình kiến trúc đặc biệt của cậu, Ký túc xá Huyết Nhục, đã bị bóp chết từ trong trứng nước.
Ninh Tranh thấy vẻ mặt tiếc nuối của cậu ta, liền rất hài lòng nói: “Với tư cách là quản sự mới, cậu vì Trang chủ đại nhân mà lo lắng, san sẻ gánh nặng, nỗ lực này ta ghi nhận. Nhưng chúng ta muốn trở thành Chú Kiếm Sơn Trang danh tiếng, thì phải chú ý hình tượng một chút! Không thể dọa khách chạy mất dép được!”
Chào tạm biệt Rau Hẹ Vinh xong, Ninh Tranh cũng coi như đã đi một vòng sơn trang. Mọi mặt đều phát triển tốt, có thể về tu luyện tiếp được rồi.
Nhưng ngay trên đường xuống núi, Ninh Tranh đột nhiên nhận được truyền âm lệnh.
Vị Trương Họa Bình kia liên lạc với hắn, muốn đặt mua thêm một lô vũ khí hộp mù nữa.
Điều này khiến Ninh Tranh cực kỳ kinh ngạc.
Mới qua có mấy ngày thôi mà, bán hết rồi sao?