Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tiểu mộc tượng không nghĩ sự việc nghiêm trọng đến thế. Hơn nữa cậu tự tin vào tay nghề của mình, không nghĩ cấp trên sẽ làm khó dễ gì.
Nên cậu chẳng nghĩ ngợi nhiều, đi tìm cai thầu ngay.
Cai thầu và đốc công Trương Thủy Ngư đang đứng cùng nhau. Thấy cậu đến, cai thầu chẳng thèm cho cậu sắc mặt tốt, cũng chẳng nói nhiều, chỉ phán một câu xanh rờn:
- Lát nữa cậu ra phòng kế toán thanh toán tiền công, rồi thu dọn đồ đạc rời khỏi đây đi.
Tiểu mộc tượng sững sờ: "Ý ông là sao?"
Cai thầu vừa nãy còn anh em ngọt xớt, giờ mặt lạnh tanh:
- Cậu đừng trách tôi, đây là ý của ông chủ lớn.
Đốc công tâm trạng cũng không tốt, nhưng nhớ ơn tiểu mộc tượng giúp đỡ bấy lâu nay nên cố nặn ra nụ cười, kéo cậu sang một bên nói nhỏ:
- Cam ca à, vốn dĩ chuyện này cậu còn bị phạt tiền, lấy tiền công bù vào tiền thuốc men cho ông Tây và thiệt hại của công trường. Tôi đã nói khó mãi mới giữ được tiền công cho cậu đấy. Cậu mau đi đi, kẻo Dương lão bản đổi ý thì phiền phức lắm...
Hai người kẻ đấm người xoa, tiểu mộc tượng nghe mà buồn cười.
Nhưng chuyện đã đến nước này, cậu ở lại cũng không tiện. Cậu có tay nghề, người ta trả đủ tiền công cũng coi như sòng phẳng, nên không nói gì thêm, quay lưng bỏ đi.
Tiểu mộc tượng thu dọn đồ nghề, vác hòm gỗ đi về. Cai thầu Dương lão bản và đốc công Trương Thủy Ngư nhìn theo bóng cậu với cảm xúc phức tạp.
Tay nghề của thiếu niên này rất khá, nếu giữ lại được thì rất tốt cho công trình.
Chỉ tiếc là ông chủ lớn đang giận, phải có người chịu trận thay.
Tiểu mộc tượng đi về, con mèo béo Hổ Bì cũng lò dò đi theo sau. Thấy bộ dạng lười biếng của nó, tiểu mộc tượng mắng:
- Xem mày gây họa chưa kìa! Chạy thì chạy đi, còn quậy phá, lại còn cào người ta bị thương, hại tao mất cả cần câu cơm...
Con mèo béo chẳng thèm quan tâm, kêu "meo" một tiếng đầy đắc ý.
Tuy mất việc nhưng tiểu mộc tượng không lo lắng lắm. Cậu về phòng trọ, đặt hòm đồ nghề xuống rồi dẫn con mèo béo ra ngoài.
Khu trọ cậu ở là những dãy nhà mới xây, chia thành từng phòng nhỏ xíu như cái hộp, chuyên cho dân ngụ cư thuê. Xuống lầu đi khoảng ba bốn mươi mét là đến khu phố sầm uất, hàng quán san sát.
Đang giờ cơm trưa, phu phen bến Triều Thiên Môn đổ về đây ăn uống tấp nập. Nào bánh bao, màn thầu, ngô khoai, cháo nóng...
Đông nhất là quán "Cửu Cách" (Chín Ngăn). Tiểu mộc tượng đi qua mấy hàng, đến cuối phố mới tìm được chỗ trống.
Có người sẽ hỏi "Cửu Cách" là cái gì?
Kể ra cũng thú vị. Món ăn này bắt nguồn từ một nơi ở Triều Thiên Môn, vốn là lò mổ gia súc của người Hồi. Người Hồi mổ trâu chỉ lấy thịt, xương, da, còn nội tạng thì vứt bỏ. Thủy thủ, phu kéo thuyền nhặt về rửa sạch, cho vào nồi nấu với ớt, hoa tiêu, gừng, tỏi, muối... để ăn cho no bụng, lại trừ hàn thấp.
Sau này nhiều người ăn, cách làm lan truyền, nội tạng trâu bò cũng bắt đầu bán lấy tiền.
Những người bán hàng rong lanh lợi mua dạ sách trâu về rửa sạch, luộc qua rồi thái miếng nhỏ. Trên quang gánh đặt một cái lò đất, bên trên là cái chậu sắt lớn chia làm chín ngăn. Trong chậu là nước dùng cay nồng, mặn mà sôi sùng sục.
Phu phen lao động vây quanh gánh hàng, mỗi người nhận một ngăn, vừa nhúng vừa ăn. Ăn bao nhiêu miếng tính tiền bấy nhiêu, vừa rẻ vừa ấm bụng...
Nói đến đây chắc các bạn cũng đoán ra rồi.
Hề hề, đây chẳng phải là lẩu sao?
Đúng vậy, đây chính là tiền thân của món lẩu Trùng Khánh trứ danh, bắt nguồn từ tầng lớp bình dân nhất.
Tiểu mộc tượng rất thích món "Cửu Cách" này. Nội tạng cay nồng giá rẻ bèo nhưng lại kích thích vị giác cực mạnh.
Cậu còn gọi thêm bát rượu rẻ tiền, uống không hết còn chia cho con mèo béo một ít.
Ăn xong bữa trưa nóng hổi, cậu quên sạch chuyện mất việc, đủng đỉnh đi về.
Về đến phòng, cậu mở đáy hòm đồ nghề, định lấy cuốn Lỗ Ban Toàn Thư ra xem phần Thượng bộ.
Hơn hai tháng qua, cậu đã xem hết và nghiền ngẫm kỹ Trung bộ, Hạ bộ và Vạn Pháp Quy Tông. Riêng Thượng bộ vì không thích nên chưa xem kỹ.
Nhưng đã là di sản của Lỗ Ban giáo thì vẫn phải xem qua cho biết.
Nào ngờ vừa mở hòm ra, tiểu mộc tượng phát hiện những cuốn sách bên trong đã không cánh mà bay.
…
Thứ bị mất không chỉ có cuốn Lỗ Ban thư mà còn cả số đại dương sư phụ để lại cho cậu... không còn lấy một xu.
Tiểu mộc tượng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, bật dậy quan sát căn phòng chật hẹp, sợ hãi sư thúc hờ Trương Khải Minh đột ngột xuất hiện tính sổ.
Nhưng cậu nhanh chóng bình tĩnh lại. Du Thành cách Càn Thành hàng trăm dặm, biển người mênh mông, Trương Khải Minh làm sao tìm được đến đây?
Cậu kiểm tra căn phòng, đến bên cửa sổ thì thấy có dấu vết bị cạy phá và dấu giày.
Vậy là có kẻ đã cạy cửa sổ vào trộm đồ.