Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiểu mộc tượng kiểm tra kỹ lại, ngoài cuốn Lỗ Ban thư và số đại dương giấu dưới đáy hòm, còn mất thêm vài món đồ lặt vặt như một cái áo còn khá mới, nửa cái ga giường...

Ngay cả cái bàn chải đánh răng Khuất Mạnh Hổ tặng cũng không cánh mà bay.

Là trộm.

Tiểu mộc tượng tức điên người. Ở nơi đất khách quê người, cậu đã hết sức cẩn thận. Cuốn "Vạn Pháp Quy Tông" liên quan đến tu hành cậu luôn mang theo bên người, chỉ có cuốn Lỗ Ban thư khá dày nên mới để dưới đáy hòm. Mà cái hòm này khi đi làm cậu cũng mang theo, không rời mắt nửa bước.

Cẩn thận đến thế mà vẫn bị trộm dòm ngó. Chỉ ra ngoài ăn cơm một lát đã bị khoắng sạch.

Giờ thì rắc rối to rồi. Tiền bạc chỉ là vật ngoài thân, mất thì thôi, dù tiếc nhưng cậu vẫn chấp nhận được.

Nhưng Lỗ Ban thư, đặc biệt là cả ba tập Thượng, Trung, Hạ đều mất, vấn đề thực sự nghiêm trọng.

Chưa nói đến việc đây là bí điển quan trọng của Lỗ Ban giáo, chỉ riêng việc nếu kẻ trộm học được những tà thuật trong đó rồi đi hại người thì tiểu mộc tượng ít nhiều cũng phải gánh chịu nhân quả.

Càng nghĩ càng giận, nắm đấm cậu siết chặt kêu răng rắc. Đúng lúc đó, tiếng "meo" vang lên kéo cậu về thực tại.

Cậu cúi xuống nhìn con mèo béo Hổ Bì dưới chân, trong đầu nảy ra một ý nghĩ.

Nếu là Khuất Mạnh Hổ thì cậu ấy sẽ làm thế nào?

Đặt mình vào vị trí của người bạn, lý trí dần trở lại. Tiểu mộc tượng không còn chìm đắm trong cơn giận dữ nữa mà bắt đầu suy nghĩ tìm cách giải quyết.

Một lát sau, cậu xuống lầu tìm chủ nhà trọ, trình bày sự việc.

Khách trọ bị mất trộm không phải chuyện hay ho gì, mặt chủ nhà khó coi thấy rõ. Ông ta kéo cậu ra một góc hỏi han qua loa rồi hỏi có muốn báo cảnh sát không.

Ở Du Thành hai tháng, tiểu mộc tượng thừa hiểu trị an nơi này. Gọi quan chức đến chẳng những không tìm lại được đồ mà còn bị lột da. Bọn họ sẽ tra hỏi tại sao cậu có nhiều tiền như vậy rồi hành cậu đến chết.

Nên tiểu mộc tượng không muốn làm chuyện vô ích đó, chỉ hỏi chủ nhà xem lúc cậu đi ăn có thấy gì bất thường không.

Hoặc có thấy ai khả nghi ra vào không.

Ban đầu chủ nhà không muốn dính líu, nhưng tiểu mộc tượng dọa sẽ làm ầm lên khiến ông ta mất mặt nên đành phải giúp.

Ông ta vừa chửi đổng vừa đi nghe ngóng khắp nơi.

Khoảng một khắc sau, chủ nhà quay lại bảo thợ đóng giày ở ngõ sau cung cấp một manh mối: hắn thấy tên Du Tiền Lại, một gã lưu manh ở Giang Bắc lảng vảng quanh đây, vừa nãy vác một cái tay nải vải xanh vội vã đi về phía Triều Thiên Môn.

Tiểu mộc tượng nhờ chủ nhà dẫn đi gặp thợ đóng giày. Nghe mô tả về hoa văn cái tay nải, cậu khẳng định đó chính là cái ga giường bị mất.

Kẻ trộm đồ của cậu chính là tên Du Tiền Lại.

Tiểu mộc tượng hỏi thông tin về tên này, thợ đóng giày ấp úng. Cậu hiểu ý, lấy nửa xâu tiền vừa lĩnh lương dúi vào tay hắn.

Thợ đóng giày cười híp mắt:

- Ái chà chà, thế này ngại quá...

Miệng nói ngại nhưng tay hắn cất tiền rất nhanh, rồi kể cho tiểu mộc tượng biết Du Tiền Lại là một tên trộm vặt chuyên nghiệp ở Giang Bắc, hắn quen biết qua một người họ hàng.

Tên này là đàn em của Vương Đương Đầu ở Ngũ Lý Điếm, Giang Bắc, bình thường ít khi lai vãng đến khu Triều Thiên Môn này.

Thợ đóng giày nói lấp lửng nhưng tiểu mộc tượng hiểu ngay.

Du Tiền Lại không hoạt động ở khu vực này, lần này đến đây chắc chắn là có tin mật báo.

Và người cung cấp tin tức rất có thể là hàng xóm hoặc người sống cùng khu trọ.

Hỏi thêm vài câu về ngoại hình, đặc điểm của Du Tiền Lại và xác định vụ này không liên quan đến Trương Khải Minh, tiểu mộc tượng theo hướng thợ đóng giày chỉ, đuổi theo về phía bắc.

Cậu chạy một mạch ra bờ sông, tìm quanh bến đò, hỏi thăm các thuyền bè nhưng không thấy bóng dáng tên trộm đâu.

Kẻ trộm đã lấy được đồ chắc chắn sẽ trốn kỹ.

Tiểu mộc tượng chạy đi chạy lại mấy vòng không thấy người, hơi men cũng tan hết. Quay đầu lại thấy con mèo béo Hổ Bì vẫn lẽo đẽo theo sau, cậu nhìn vào đôi mắt vàng rực của nó lẩm bẩm:

- Mày nói xem tao phải làm sao bây giờ?

Gặp chuyện xui xẻo bất ngờ, tiểu mộc tượng cũng choáng váng. Áp lực đè nặng khiến cậu muốn bùng nổ.

Nghe vậy, con mèo béo ngẩng đầu lên, nhe nanh múa vuốt, ra vẻ hung dữ như muốn nói "ông đây cân tất".

Tiểu mộc tượng bật cười, nhặt một hòn đá ném mạnh xuống đất, chửi thề:

- Chạy trời không khỏi nắng! Mẹ kiếp, tưởng ông đây là hổ giấy à? Đi, tìm tên Vương Đương Đầu kia đòi người!

"Ngửa mặt cười lớn đi ra cửa, Ta há là người chốn cỏ cây." (Lý Bạch)

Nếu là tiểu mộc tượng ở Tam Đạo Khảm trước kia, có lẽ cậu đã cam chịu số phận. Nhưng những ngày qua tu luyện "Vạn Pháp Quy Tông" đã có chút thành tựu, vận hành được sáu vòng chu thiên mỗi ngày, sức lực tăng lên đáng kể.