Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Giấu ở đâu?
Du Tiền Lại đáp:
- Ở chỗ Điền Tiểu Tứ.
Tiểu mộc tượng lại hỏi: "Điền Tiểu Tứ là ai?"
Nhắc đến tên này, Du Tiền Lại đầy bụng oán hận:
- Tên đó cũng trọ ở khu nhà số 32 ngõ Tự Lực giống anh. Chính hắn nói với tôi về anh, bảo có con dê béo, trông có vẻ lắm tiền, nên tôi mới mò sang Triều Thiên Môn. Ngờ đâu gây ra bao nhiêu rắc rối. Biết thế này thì tôi dây vào làm gì?
Cũng trọ ở ngõ Tự Lực?
Tiểu mộc tượng nheo mắt, hỏi về ngoại hình người đó. Qua miêu tả của Du Tiền Lại, cậu nhớ ra ngay.
Khu trọ quả thực có một người như thế. Mỗi lần gặp đều chào hỏi cậu nhiệt tình, cười nói hỉ hả, còn vỗ ngực bảo nếu có việc gì cứ tìm hắn, hàng xóm láng giềng giúp nhau...
Không ngờ kẻ đâm sau lưng lại chính là hắn.
Tiểu mộc tượng không dây dưa nữa, chắp tay chào người của Ca Lão Hội rồi cầm tay nải cáo từ.
Ra khỏi nhà Trình Ngũ Gia, tiểu mộc tượng nói với Vương Đương Đầu:
- Chuyện hôm nay đắc tội nhiều, tôi đưa Du Tiền Lại đi tìm đồ, nếu tìm được, hôm khác sẽ đến tạ lỗi.
Trong lòng Vương Đương Đầu trước đó có thể còn chút oán hận, nhưng chứng kiến màn "thần tiên đánh nhau" giữa tiểu mộc tượng và Trình Hàn, mọi bất mãn đều nuốt ngược vào trong.
Hắn không dám nổi giận, ngược lại còn nịnh nọt:
- Đâu có, đâu có. Chúng ta không đánh không quen biết, được quen biết Cam gia là duyên phận lớn của Vương Ma Tử tôi. Đợi ngài xong việc, tôi sẽ đặt tiệc ở Trương Phi Lâu tạ lỗi với ngài...
Mã Đức Tài bên cạnh cũng xìu xuống, biết người như tiểu mộc tượng không thể chọc vào, chỉ có thể cung phụng.
Nhà Trình Ngũ Gia cách ngõ Tự Lực không xa. Tiểu mộc tượng gọi con mèo béo trên tường xuống, áp giải Du Tiền Lại đi. Vương Đương Đầu thoát thân, không muốn dính líu thêm nên vội vàng chuồn thẳng.
Riêng Mã Đức Tài bị Vương Đương Đầu cử đi theo.
Không phải để đề phòng tiểu mộc tượng mà là để canh chừng Du Tiền Lại. Dù sao vì chuyện này mà Vương Đương Đầu tốn không ít tiền.
Món nợ này cuối cùng phải tính lên đầu Du Tiền Lại.
Cả nhóm hùng hổ quay lại nhà số 32 ngõ Tự Lực. Chủ nhà đang ngồi dưới lầu, thấy tiểu mộc tượng đi mãi mới về, lại áp giải người theo, vội vỗ đùi đánh đét một cái, sán lại hỏi:
- Chính là tên này à?
Tiểu mộc tượng hỏi: "Điền Tiểu Tứ có ở trong phòng không?"
Chủ nhà đáp:
- Hây dà, thằng nhãi đó không biết vớ bở ở đâu, đi Đắc Xuân Viên rồi.
Đắc Xuân Viên là động tiêu tiền nổi tiếng khu vực này. Tầng một là nhà hàng có đầu bếp Tứ Xuyên danh tiếng, tầng hai và hậu viện là chốn lầu xanh. Nếu chưa thỏa mãn, chái nhà phía bắc hậu viện còn có tiệm hút thuốc phiện sang trọng.
Thuốc phiện ở đó toàn là hàng thượng hạng, vận chuyển ngàn dặm từ Đông Dương về.
Phê lắm.
Kỹ nữ ở Đắc Xuân Viên khác hẳn gái đứng đường hay trong quán nhỏ. Họ chuyên nghiệp, không những xinh đẹp, biết ăn diện mà còn có văn hóa, biết chữ, biết ngâm thơ, hát hò. Đưa đàn tỳ bà, đàn sắt cho là gảy tanh tách, rất có phong vị.
Nhất là dạo trước, ông chủ cải tổ mạnh mẽ, đưa về một loạt cô nương từ phương Bắc: Dương Châu sấu mã, Đại Đồng di bà, Thái Sơn cô tử, Hàng Châu thuyền nương... Những món này dân thường nghe còn chưa nghe bao giờ, nói gì đến thưởng thức.
Chính vì thế Đắc Xuân Viên mới đắt khách. Tất nhiên, dám bước chân vào đây thì túi tiền phải căng phồng.
Tiểu mộc tượng kể chuyện Điền Tiểu Tứ thông đồng trộm cắp, chủ nhà nghe xong cũng tức điên.
Khách trọ gây ra chuyện này thật phiền phức. Chủ nhà lấy chìa khóa mở phòng Điền Tiểu Tứ, mọi người lục soát một hồi nhưng không thấy tang vật.
Lục soát xong, tiểu mộc tượng túm cổ Du Tiền Lại lôi đến Đắc Xuân Viên.
Sở dĩ Điền Tiểu Tứ dám đến Đắc Xuân Viên là vì được Du Tiền Lại chia tiền. Còn cuốn Lỗ Ban Kinh, Du Tiền Lại xem qua thấy khó hiểu nhưng đoán là đồ quý nên gửi Điền Tiểu Tứ giữ hộ, đợi về Giang Bắc tìm hiểu kỹ rồi tính sau.
Ai ngờ Điền Tiểu Tứ có tiền là ngứa ngáy chân tay, chạy tót đến Đắc Xuân Viên.
Đến Đắc Xuân Viên, người đón khách đon đả mời chào. Nhưng khi biết họ đến tìm người, gã đại trà hồ (bảo kê kiêm phục vụ) lập tức trở mặt, hất hàm không thèm tiếp chuyện.
Chuyện đã đến nước này, tiểu mộc tượng không còn giữ ý tứ gì nữa. Cậu hiểu rõ đạo lý "mềm nắn rắn buông, rắn sợ ngang, ngang sợ liều, liều sợ không cần mạng", nhất là với những kẻ chó cậy gần nhà này.
Nên cậu bước tới, tát bốp bốp mấy cái vào mặt tên đại trà hồ. Hỏi lại lần nữa, gã sợ mất mật, vừa khóc vừa mếu máo khai ra số phòng của Điền Tiểu Tứ.
Cả nhóm rầm rập kéo lên tầng ba. Đến cửa phòng, chưa gõ cửa đã nghe tiếng cười nói lả lơi bên trong, không chỉ có một hai người.
Tiểu mộc tượng gõ cửa không thấy trả lời, gõ mạnh thêm lần nữa làm rung chuyển cả hành lang. Một gã béo ở phòng bên thò đầu ra ngó. Cửa phòng cuối cùng cũng mở, một cô gái dáng người thướt tha, thơm nức mùi hoa quế bước ra.