Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cô gái mặt hoa da phấn, quần áo xộc xệch, chừng hai mươi tuổi, cau mày nhìn tiểu mộc tượng rồi hỏi bằng giọng lơ lớ không phải người Tây Nam:

- Làm cái gì thế hả?

Tiểu mộc tượng không thèm trả lời, lách người chen vào trong. Trong phòng ngoài cô gái chặn cửa còn có ba người nữa. Hai người đang lăn lộn trên giường, còn một cô gái trông thanh tú ngồi bên bàn cạnh cửa sổ.

Cô gái này mặt lấm tấm tàn nhang, mặc yếm xanh ngọc bích, bộ ngực căng tròn như muốn nhảy ra ngoài. Trên tay cô ta chính là cuốn Lỗ Ban Kinh mà tiểu mộc tượng đang tìm kiếm.

May quá.

Tiểu mộc tượng thở phào, vươn tay giật lấy cuốn sách.

Cô gái tàn nhang đang xem say sưa bị giật mất sách liền nhảy dựng lên la hét om sòm. Chiếc yếm xanh không che nổi tòa thiên nhiên đồ sộ cứ rung lên bần bật khiến tiểu mộc tượng đỏ mặt, theo phản xạ lùi lại phía sau.

Ở bên kia, Du Tiền Lại nín nhịn cả buổi cuối cùng cũng bùng nổ, lao tới giường túm lấy Điền Tiểu Tứ đang trần như nhộng, tát tới tấp vào mặt.

Hắn vừa đánh vừa chửi:

- Thằng khốn nạn, mày hại ông mày khổ sở thế này mà mày còn tâm trí làm chuyện đó à...

Điền Tiểu Tứ bị đánh tối tăm mặt mũi, hoảng loạn ôm đầu khóc lóc: "Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa..."

Lấy lại được sách, tiểu mộc tượng mặc kệ cô gái đang chửi bới và giằng co, quay lưng kiểm tra qua cuốn sách. Sách vốn bị rách làm mấy phần, sau được cậu khâu lại, vẫn còn hơi nát nhưng xem qua thì không thấy thiếu trang nào, bèn cất vào trong ngực.

Lúc này, bảo vệ của Đắc Xuân Viên và một quản lý cũng kéo đến.

Quản lý thấy phòng ốc bừa bộn thì nổi giận đùng đùng. Nhưng khi nhìn thấy Mã Đức Tài, ông ta khựng lại.

Mã Đức Tài là tay hòm chìa khóa của Vương Đương Đầu, cũng là gương mặt quen thuộc trong giới giang hồ Du Thành. Quản lý bước tới hỏi:

- Tiểu Mã, cậu cũng biết Đắc Xuân Viên này do Ca Lão Hội Du Thành bảo kê, tháng nào cũng đóng phế, lại còn là mức cao nhất. Cậu dẫn người đến đây quậy phá, không nể mặt ông chủ Lưu Tử Chính thì thôi, nhưng quay về Ca Lão Hội hỏi tội thì tôi biết ăn nói sao?

Mã Đức Tài định đứng ngoài xem kịch, nhưng cuối cùng vẫn bị lôi vào cuộc. Hắn vội vàng giải thích.

Hắn khéo léo kể lại sự tình, đặc biệt nhấn mạnh chuyện tiểu mộc tượng giao đấu ngang ngửa với con trai Trình Ngũ Gia. Nghe xong quản lý mới biết tiểu mộc tượng là một nhân vật đáng gờm.

Nhưng gờm hay không thì không liên quan đến ông ta, vì có Ca Lão Hội chống lưng, ông ta nói chuyện rất cứng rắn, yêu cầu họ ra ngoài giải quyết.

Còn chuyện tên đại trà hồ bị đánh, ông ta lờ đi coi như không biết.

Và có một điều quan trọng: tiền chơi gái không được thiếu.

Sau một hồi lằng nhằng, cả nhóm rời khỏi Đắc Xuân Viên. Tiểu mộc tượng ôm bọc đồ tìm lại được, gom nốt số tiền lẻ còn lại của Điền Tiểu Tứ. Cậu tát Du Tiền Lại ba cái rồi đuổi cổ hắn đi, sau đó áp giải Điền Tiểu Tứ về, bắt bán hết đồ đạc trả nợ.

Nhưng loại lưu manh như Điền Tiểu Tứ có bán hết đồ cũng chẳng đủ bù số tiền đã tiêu.

Tiểu mộc tượng không phải người hào phóng, bắt hắn viết giấy nợ, điểm chỉ rồi mới tha.

Còn chuyện báo quan thì thôi bỏ đi.

Xong xuôi mọi việc thì trời đã tối. Cậu cất giấy nợ định về phòng thì bị chủ nhà chặn lại.

Chủ nhà cười nịnh nọt bảo:

- Vừa nãy bận quá quên không nói với cậu. Chiều nay có một cô gái ăn mặc rất tân thời đến tìm cậu đích danh. Nghe nói cậu không có nhà, cô ấy nhờ nhắn lại là khi nào rảnh thì đến Hội quán Hồ Châu một chuyến.

Tiểu mộc tượng hỏi chủ nhà về ngoại hình của cô gái kia. Qua mô tả, cậu đoán chắc đó là cô nữ sinh đi cùng ông chủ lớn.

Nhưng một tiểu thư đài các như cô ta tìm cậu làm gì?

Cam Mặc thắc mắc không hiểu, hỏi chủ nhà xem cô gái đó nhắn gì không. Chủ nhà bảo cô ta không nói nhiều, chỉ dặn khi nào cậu về thì đến công trường một chuyến.

Tiểu mộc tượng nghĩ mãi không ra, nhưng cậu đã rời đi thì không có ý định quay lại.

Ngựa tốt không ăn cỏ cũ mà.

Hơn nữa hiện giờ cậu còn việc quan trọng hơn phải làm.

Suy nghĩ một lát, cậu báo với chủ nhà là đã biết, rồi về phòng.

Đêm đã khuya, căn phòng tối om. Tiểu mộc tượng thắp đèn dầu, kiểm tra lại đồ đạc trong phòng.

Xác định xong, cậu lấy Lỗ Ban thư ra lật giở một lượt, hít sâu một hơi rồi nhét tất cả vào hòm đồ nghề to tướng của sư phụ. Tiếp đó, cậu mở cửa sổ - nơi tên trộm Du Tiền Lại từng lẻn vào - nhảy từ tầng hai xuống.

Tiếp đất nhẹ nhàng, cậu ngoái lại nhìn căn nhà số 32 ngõ Tự Lực nơi mình từng ở hai tháng, rồi vẫy tay gọi con mèo béo Hổ Bì, một người một mèo dứt khoát rời đi không ngoảnh lại.

Đúng vậy, cậu quyết định tạm thời rời khỏi Du Thành.