Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ra mở cửa là một gã đại trà hồ mắt nhắm mắt mở. Gã này không giống tên trước, là kẻ tinh mắt, vội vàng đi gọi quản sự.

Đắc Xuân Viên buôn bán kiểu khác người ta, quản sự bận rộn đến tận khuya, ngủ chưa được bao lâu đã bị dựng dậy, đương nhiên là đầy một bụng tức. Nhưng vừa thấy tiểu mộc tượng, lão không dám thất lễ - chuyện này là nhờ hôm nọ Trình Hàn tìm tiểu mộc tượng đã đánh tiếng trước.

Quản sự sai người đi gọi cô ả Thúy Nhi xuống lầu, lại mời tiểu mộc tượng và Điền Tiểu Tứ vào trong.

Tiểu mộc tượng bước vào Đắc Xuân Viên. Ở phía xa, con gái của Tô Tam gia hội quán Hồ Châu, cô nữ sinh có dung mạo thanh tú kia nhìn theo bóng lưng cậu, hỏi người bên cạnh: “Cái Đắc Xuân Viên kia, là nơi làm gì thế?”

Tiểu mộc tượng đợi ở tầng một một lát thì Tiểu Thúy ngáp ngắn ngáp dài đi xuống.

Có lẽ do làm việc cả đêm, Tiểu Thúy buổi sáng không xinh đẹp như lần trước tiểu mộc tượng thấy. Sắc mặt nhợt nhạt, bọng mắt thâm quầng, cả người uể oải, toát ra một mùi hương phấn son rẻ tiền khó tả.

Cô ta gắt gỏng:

- Có thôi đi không hả? Chẳng qua chỉ xem vài trang sách rách thôi, làm gì mà làm căng thế?

Vừa nói cô ta vừa đi đến trước mặt Điền Tiểu Tứ, hít mũi một cái rồi vội bịt mũi, vẻ mặt kinh tởm:

- Eo ôi, người anh mùi gì thế? Thối chết đi được.

Điền Tiểu Tứ ngượng chín mặt. Lúc trước còn là khách sộp bao ba cô, giờ lại là phu hót phân không xu dính túi.

Sự thay đổi này quá lớn khiến hắn xấu hổ không dám nhìn người đẹp.

May thay lúc này tiểu mộc tượng lên tiếng giải vây, hỏi về mấy trang sách bị mất. Ban đầu Tiểu Thúy chối bay chối biến, đến khi tiểu mộc tượng nổi giận, mắt long sòng sọc, cộng thêm quản lý ép buộc, cô ta mới chịu khai thật.

Ba trang giấy bị rách đó, cô ta dùng để... chùi đít sau khi đi vệ sinh.

Ặc...

Tin tức này thật bốc mùi. Tiểu mộc tượng chán nản hỏi:

- Chùi xong cô vứt đâu?

Tiểu Thúy đáp:

- Thì vứt xuống hố xí chứ còn vứt đâu? Chẳng lẽ giữ lại à?

Tiểu mộc tượng cạn lời, quay sang hỏi quản lý: "Hố xí ở đâu?"

Quản lý cũng sắp phát điên:

- Đại ca à, chỗ chúng tôi là lầu xanh, người ra kẻ vào tấp nập, thứ đó làm sao giữ lại được? Đương nhiên là cho người dọn đi ngay trong ngày rồi.

Ông ta không hiểu nổi tại sao thiếu niên này lại cứ chấp nhặt mấy tờ giấy rách. Nếu là người khác chắc ông ta đã đuổi thẳng cổ rồi.

Đồ thần kinh!

Quản lý thầm chửi trong bụng nhưng không dám để lộ ra mặt.

Ông ta thấy vị thiếu niên từng được Trình Tiểu Gia của Ca Lão Hội chào hỏi này quả là quái dị. Còn tiểu mộc tượng thì vô cùng buồn bực. Nếu mấy trang giấy rơi xuống hố xí rồi bị xe phân chở đi thì chắc đã nát bét, thành phân bón ruộng rồi.

Nếu lúc này là Trương Khải Minh chứ không phải tiểu mộc tượng thì có khi lão ta đã đuổi theo xe phân rồi. Nhưng tiểu mộc tượng vốn không phải người trong Lỗ Ban giáo, cậu truy cứu việc này chỉ vì sợ tà thuật thất truyền hại người thôi.

Giờ thứ đó đã bị hủy, cậu cũng chẳng còn ý định truy tìm nữa.

Tuy vậy, cậu vẫn chưa yên tâm, đòi lục soát phòng Tiểu Thúy để xác nhận lần cuối.

Tiểu Thúy dĩ nhiên không chịu, làm ầm ĩ lên. Nhưng quản lý sợ thế lực Ca Lão Hội nên ép cô ta phải đồng ý.

Lục soát một hồi, ba trang sách không thấy đâu, chỉ thấy toàn những thứ kỳ quái.

Tiểu mộc tượng tuy chưa trải mùi đời nhưng cũng đoán được công dụng của chúng, mặt đỏ bừng. Lúc này Tiểu Thúy đã hoàn hồn, trêu chọc cậu vài câu khiến cậu sợ quá bỏ chạy.

Xác định xong việc, tiểu mộc tượng thở phào nhẹ nhõm. Chạy đôn chạy đáo cả ngày, người ngợm bẩn thỉu, nhớ tối nay có tiệc, cậu bèn rẽ vào một nhà tắm công cộng tẩy trần.

Còn Điền Tiểu Tứ, thoát nạn xong vội chạy về đội hót phân ở ngoại thành. Nhưng rốt cuộc vẫn bị đuổi việc.

Quan hệ của hắn không đủ mạnh, làm việc lại lề mề, ăn thì nhiều. Cai đội vốn đã ngứa mắt, lại thêm người làm cũ đi cùng mách lẻo nên đuổi hắn thẳng cổ, không trả một xu tiền công.

Bị đuổi việc, Điền Tiểu Tứ thất thểu ra bờ sông, nhìn dòng nước cuồn cuộn mà tủi thân.

Nhớ lại quá khứ huy hoàng (trong mộng tưởng) và những chuyện xui xẻo gần đây, hắn vừa giận vừa hận, tuyệt vọng vô cùng.

Ý định nhảy sông tự tử vừa nhen nhóm thì hình ảnh ánh mắt khinh bỉ của kỹ nữ Tiểu Thúy hiện lên. Máu nóng dồn lên não, hắn cởi thắt lưng, quất túi bụi vào "của quý".

Vừa đánh hắn vừa chửi:

- Tại mày, tại mày hết! Nếu không phải tại mày thì Điền Tiểu Tứ tao đâu đến nông nỗi này?

Hắn điên lên đánh mạnh quá tay, thế nào mà... gãy thật.

Gãy... rồi...

Lúc này hắn mới tỉnh ra, đau đớn tột cùng. Nhìn dòng sông cuồn cuộn, hắn nghĩ thà chết quách cho xong.

Hắn hít sâu một hơi, chuẩn bị nhảy xuống sông.