Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đúng lúc đó, bên cạnh xuất hiện một người.

Người đó mặc áo lụa, mặt mũi phúc hậu, người nồng nặc mùi hương liệu. Hắn khẽ vươn tay, tóm gọn Điền Tiểu Tứ từ xa.

Sau đó hắn hỏi:

- Chết còn không sợ, lại sợ sống sao?

Điền Tiểu Tứ tuyệt vọng khóc lóc:

- Sống thì có gì tốt chứ?

Người kia hỏi: "Ngươi muốn cái gì tốt?"

Điền Tiểu Tứ mếu máo:

- Mẹ tôi tìm thầy bói xem mệnh cho tôi, bảo tôi đại phú đại quý, tam thê tứ thiếp. Ai ngờ tôi lại ra nông nỗi này. Thà chết sớm đầu thai sớm, kiếp sau sinh vào nhà vương tôn quý tộc làm lại cuộc đời còn hơn sống nhục nhã thế này.

Người kia cười:

- Đại phú đại quý, tam thê tứ thiếp dễ ợt, cần gì kiếp sau? Đi theo ta, ta có một chủ nhân, nếu ngươi hầu hạ tốt ngài ấy, những thứ đó sẽ có đủ.

Điền Tiểu Tứ nín khóc, nghi ngờ:

- Ngài lừa tôi phải không? Tôi thế này làm sao lọt vào mắt xanh của ngài?

Người kia nhìn xuống đũng quần hắn, cười nhạt:

- Trước kia thì không, nhưng giờ... miễn cưỡng cũng được.

---

Sau khi Lỗ Ban thư bị trộm, tâm lý tiểu mộc tượng thay đổi hẳn. Cậu tiêu xài rộng rãi hơn, không còn ki bo như trước. Nhà tắm cậu chọn theo phong cách phương Bắc, bể tắm rộng thênh thang, có thợ kỳ lưng người Dương Châu phục vụ, tắm xong người nhẹ bẫng đi mấy cân.

Còn con mèo béo Hổ Bì sợ nước nên bị tiểu mộc tượng bắt trông hòm đồ.

Một người một mèo sống chung gần ba tháng, từ chỗ ghét nhau như chó với mèo, dần dần cũng có chút ăn ý.

Tiểu mộc tượng cuối cùng cũng hiểu tại sao Khuất Mạnh Hổ lại coi trọng con mèo béo này. Bởi vì nhiều lúc con súc sinh này rất hiểu chuyện, như thể nghe hiểu tiếng người vậy.

Tất nhiên cũng phải dỗ dành nó, chứ nó mà dở chứng lên thì chó cũng phải chạy mất dép.

Nhưng nếu chiều chuộng nó, ví dụ thỉnh thoảng cho ăn ngon thì nó cũng ngoan ngoãn.

Tắm rửa xong xuôi, thay bộ quần áo sạch sẽ, thấy giờ giấc cũng tàm tạm, tiểu mộc tượng vác hòm gỗ đi thuyền qua sông. Đến sòng bạc của Vương Đương Đầu, tên này đã đợi như ngồi trên đống lửa. Thấy cậu đến, hắn mừng như bắt được vàng, hớn hở ra đón.

Hắn chỉ sợ tiểu mộc tượng không đến, cho hắn leo cây.

Còn sớm, tiểu mộc tượng trò chuyện với Vương Đương Đầu. Cậu nhận ra tên này tuy khách sáo nhưng bản chất vẫn là một tên lưu manh. Nếu cậu không có bản lĩnh thì hắn sẵn sàng trở mặt cắn người ngay.

Với loại người này, tiểu mộc tượng không muốn kết giao, chỉ xã giao cho qua chuyện.

Đến giờ xuất phát, Vương Đương Đầu bảo tiểu mộc tượng để hòm gỗ lại chỗ hắn cho đỡ vướng víu.

Tiểu mộc tượng thấy có lý, lấy tiền ra rồi để hòm lại.

Dù sao Lỗ Ban Kinh cậu đã thuộc làu làu, in sâu vào trong óc rồi.

Vương Đương Đầu gọi hai cỗ kiệu mềm mời tiểu mộc tượng cùng đi, nhưng cậu từ chối. Kiệu mềm ở đây khác kiệu phương Bắc, chỉ cần hai người khiêng trước sau, không che kín mà bốn bề thông thoáng, tiện trò chuyện và ngắm cảnh.

Loại kiệu này ở nơi khác cũng có nhưng ở Du Thành - thành phố núi non trùng điệp, leo dốc xuống đèo nhiều - thì phát triển mạnh, vì xe ngựa xe bò không đi được.

Kiệu mềm là phương tiện di chuyển tiêu chuẩn của giới nhà giàu Du Thành. Nhưng tiểu mộc tượng sức dài vai rộng, lại xuất thân nghèo khó nên không quen ngồi thứ này.

Thấy cậu không chịu, Vương Đương Đầu cũng không ép, để cậu đi trước, hắn theo sau.

Con mèo béo Hổ Bì thấy thế liền nhảy phắt lên lòng Vương Đương Đầu, duỗi người khoan khoái rồi lim dim ngủ, báo hại Vương Đương Đầu ôm không được mà vứt cũng không xong, khó chịu vô cùng.

Đến Trương Phi Lâu, một tửu lâu khá sang trọng ở Du Thành, nằm gần cửa Hồng Nhai, sát bờ sông.

Nơi đây phong cảnh hữu tình, món ăn nổi tiếng nhất là thịt bò Trương Phi.

Tưởng đến sớm, ai ngờ Trình Tiểu Gia của Ca Lão Hội đã đến trước, đang đứng đợi ở cửa.

Vương Đương Đầu thấy vậy vội nhảy xuống kiệu, chạy lại vái chào.

Trình Hàn lạnh nhạt đáp lại rồi bước tới chào hỏi tiểu mộc tượng nhiệt tình.

Hôm đó tỷ thí với tiểu mộc tượng, một đao một kiếm, ban đầu dùng đồ gỗ sau chuyển sang đồ thật, đánh nhau nảy lửa, suýt chút nữa mất mạng. Tưởng kết thù oán, ai ngờ Trình Hàn tính khí kỳ quái, trọng anh hùng, tiếc là hôm đó bận việc không kịp trò chuyện, sau tìm mãi không được người, nay nghe Hoàng Lão Thất báo tin nên vội vàng đến ngay.

Tiểu mộc tượng sợ cậu ta là kẻ cuồng võ lại đòi tỷ thí nên hơi lo lắng. Nhưng Trình Hàn không nhắc chuyện đánh đấm mà trò chuyện vui vẻ như bạn cũ.

Hàn huyên xong, Hoàng Lão Thất và người đi cùng Trình Hàn, cũng như tùy tùng của Vương Đương Đầu đều ở lại tầng một. Chỉ có ba người họ lên tầng ba.

Trương Phi Lâu nằm trên vách núi sát sông cạnh cửa Hồng Nhai, nhìn ra sông lớn, phong cảnh đẹp nhất là ở tầng ba.

Vì không có phòng riêng nên vị trí sát cửa sổ là đẹp nhất.