Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tô Tam gia buông tay ra, nói:
- Chuyện này khá phức tạp, một lời khó nói hết. Nhưng trước tiên tôi muốn hỏi cậu một câu: chuyện Liêu Nhị Gia nói về sư tổ cậu là Hà Diệp Trương, sư phụ cậu là Quỷ Phủ Đại Trượng, có thật không?
Chuyện đã đến nước này, tiểu mộc tượng cũng chẳng giấu giếm, gật đầu:
- Vâng, đúng là sự thật.
Tô Tam gia thở phào nhẹ nhõm:
- Thế này nhé, nếu cậu rảnh rỗi, mời cậu theo tôi đến quán trà uống chén trà nóng, ăn chút bánh ngọt, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện, được không?
Nơi này là địa bàn của Bào Ca Hội, rõ ràng không tiện bàn công việc riêng tư, nên Tô Tam gia mới sắp xếp như vậy.
Tiểu mộc tượng ngẫm nghĩ thấy mình cũng chẳng có việc gì. Hơn nữa, Tô Tam gia tuy vì ông Tây Gangrel mà sa thải cậu nhưng cũng không tuyệt tình, tiền công trả đủ, sau đó lại nhiều lần mời cậu quay lại làm việc.
Giờ nếu từ chối thẳng thừng thì hơi quá đáng.
Sư phụ từng dạy: "Ra ngoài kết bạn bớt thù", quan trọng là "hòa khí sinh tài", bạn bè khắp thiên hạ.
Nên cậu gật đầu đồng ý.
Tô Tam gia thấy tiểu mộc tượng nhận lời thì mừng rỡ, gọi con gái và bảo vệ chuẩn bị đi. Lúc này, Chấp Pháp Lão Út Khương Đại của Bào Ca Hội đi tới.
Người đàn ông râu ria rậm rạp, mặt lạnh lùng chắp tay nói với tiểu mộc tượng:
- Cam tiểu huynh đệ, Ngũ Gia nhắn cậu nán lại một chút.
Vị truyền nhân Lỗ Ban này tuy võ nghệ không cao siêu nhưng pháp thuật Lỗ Ban lại độc đáo và tuyệt vời. Màn thể hiện vừa rồi ở Giảng Nghĩa Đường khiến người ta kinh ngạc, nên dù Khương Đại võ công cao cường cũng phải tỏ ra khách sáo.
Tiểu mộc tượng tưởng họ đến gây rắc rối, thấy thái độ này thì yên tâm, gật đầu đồng ý.
Đợi một lúc thì Trình Ngũ Gia đi tới.
Ông vừa bận rộn xử lý vụ kỹ nữ Linh Tê, giờ mới rảnh tay.
Gặp tiểu mộc tượng, ông nói:
- Chuyện hôm nay, đa tạ cậu nhiều.
Tiểu mộc tượng khách sáo vài câu. Trình Ngũ Gia nói tiếp:
- Tiểu huynh đệ như ngọc thô trong núi, bản lĩnh hơn người. Tiếc là con ta tuy có mắt nhìn người nhưng phận mỏng, không thể kết giao huynh đệ với cậu một đời.
Nói đến đây ông không khỏi đau lòng. Tiểu mộc tượng an ủi vài câu. Sau đó, Trình Ngũ Gia ngỏ lời mời tiểu mộc tượng gia nhập Song Hỷ Bào Ca Hội ở Du Thành.
Điều này làm tiểu mộc tượng ngạc nhiên. Bào Ca Hội tuy đông nhưng rất coi trọng vai vế.
Nếu được Trình Ngũ Gia dẫn dắt thì địa vị chắc chắn rất cao.
Với người dân thường ở Du Thành, đây có thể coi là một bước lên trời.
Nhưng nhớ đến lời hứa với Khuất Mạnh Hổ và kỳ vọng của sư phụ Lỗ Đại, tiểu mộc tượng vẫn khéo léo từ chối.
Trình Ngũ Gia không giận, nói:
- Tuy con ta vô phúc, nhưng tình nghĩa giữa nó và cậu, người làm cha như ta vẫn ghi nhận. Sau này ở Du Thành nếu gặp khó khăn, cứ nhắn cho ta một tiếng, ta nhất định sẽ giúp.
Tiểu mộc tượng chắp tay tạ ơn.
Xong chuyện xã giao, tiểu mộc tượng hỏi Trình Ngũ Gia:
- Ngũ Gia, tình hình cô gái kia thế nào rồi?
Trình Ngũ Gia đáp:
- Bị bỏng nặng lắm, nhưng vẫn còn thoi thóp. Ta cho người duy trì sự sống cho cô ta. Còn kẻ chủ mưu sát hại con ta là ai thì phải đợi cô ta tỉnh lại mới tra hỏi được.
Tiểu mộc tượng nói:
- Tôi và Trình Hàn tuy quen biết chưa lâu nhưng ý hợp tâm đầu. Sau này nếu cần gì cứ nói với tôi.
Chào tạm biệt Trình Ngũ Gia xong, tiểu mộc tượng đi tìm cha con Tô Tam gia đang đợi gần đó.
Họ cùng lên xe ngựa rời đi.
Xe đi một lúc thì đến một trà lâu sang trọng. Đại sảnh náo nhiệt nhưng hậu viện rất yên tĩnh. Ông chủ quen thân với Tô Tam gia, nói rặt giọng Ngô (vùng Giang Nam), chạy đôn chạy đáo sắp xếp xong xuôi rồi cẩn thận đóng cửa lui ra.
Trong phòng riêng ở hậu viện, hai vệ sĩ canh cửa, bên trong chỉ có ba người: tiểu mộc tượng, Tô Tam gia và Tô Từ Văn.
Trà đã pha, bánh ngọt bày ra bốn bát bốn đĩa tám loại, toàn thứ lạ mắt tiểu mộc tượng chưa từng thấy: bánh xảo quả, bánh tùng hoa, bánh bàn hương, bánh tổ ong, bánh mật trăm quả, bánh mỡ, bánh vân phiến... nghe tên đã thấy hấp dẫn.
Tô Tam gia không hề tỏ ra kiêu ngạo của một thương gia lớn, ân cần mời tiểu mộc tượng dùng bánh.
Không còn quan hệ chủ tớ, tiểu mộc tượng cũng không giữ ý, nếm thử mỗi loại một ít, thấy rất ngon và lạ miệng.
Tiếc là bánh bé quá, chưa kịp cảm nhận hết vị đã trôi tuột xuống họng.
Nếm xong bánh, uống ngụm trà, cậu mở lời:
- Tô lão bản, có chuyện gì xin cứ nói thẳng, không cần khách sáo.
Tô lão bản đặt đũa xuống, thở dài thườn thượt:
- Không phải tôi vòng vo, mà chuyện này... thật sự khó nói quá.
Tiểu mộc tượng thấy khi Tô lão bản nói, sắc mặt Tô Từ Văn tiểu thư trở nên mất tự nhiên, hai má đỏ bừng, ánh mắt lảng tránh, bèn hỏi:
- Liên quan đến Tô tiểu thư à?