Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tô lão bản hít sâu một hơi rồi nói:

- Đã đến nước này thì tôi cũng không giấu nữa.

Ông quyết tâm kể:

- Cam tiểu huynh đệ, cậu có biết tại sao tôi đang làm ăn ngon lành ở Hồ Châu lại lặn lội đường xa đến tận Du Thành này không?

Tiểu mộc tượng lắc đầu: "Không biết."

Tô lão bản đáp:

- Nói ra thì cũng vì con gái Từ Văn của tôi cả.

Ông thở dài rồi kể đầu đuôi câu chuyện.

Hóa ra Tô lão bản kinh doanh ở Hồ Châu, sau theo đồng hương lên Thượng Hải làm ăn. Thập Lý Dương Trường (Bến Thượng Hải) đầy rẫy cơ hội kiếm tiền, ông vốn chẳng muốn đến vùng Tây Nam nghèo nàn này làm gì, vừa không kiếm được tiền lại vừa loạn lạc.

Nhưng ông vẫn đến, vì nghe nói ở Du Thành có cao nhân biết trừ tà.

Vậy ai là người bị trúng tà?

Chính là Tô Từ Văn tiểu thư.

Vốn dĩ Tô tiểu thư học trường nữ sinh ở Thượng Hải do giáo hội mở, chất lượng rất tốt. Theo kế hoạch của Tô Tam gia, đến tuổi sẽ cho cô đi du học.

Thời đó, con gái được đi học đã là hiếm, nói gì đến du học.

Nhưng Tô Tam gia là thương nhân tư tưởng tiến bộ, từng gặp Tôn Trung Sơn và ba chị em họ Tống, hiểu biết rộng, biết rằng quan niệm "nữ nhi vô tài là đức" đã lỗi thời. Hơn nữa tuy có hai con trai nhưng ông lại cưng chiều cô con gái út này nhất, đặt rất nhiều kỳ vọng.

Tô tiểu thư cũng rất giỏi giang, các môn học đều xuất sắc, lại thông thạo cả tiếng Anh và tiếng Pháp, thầy cô nào cũng khen ngợi hết lời.

Nhưng ngay khi Tô Tam gia chuẩn bị cho con đi du học thì Tô Từ Văn gặp chuyện.

Chuyện lạ lùng bắt đầu sau một chuyến dã ngoại. Về nhà cô lăn ra ốm liệt giường, chạy chữa đông tây y cả tháng trời không khỏi.

Tưởng chừng cô sắp không qua khỏi thì bỗng một ngày, cô tỉnh dậy khỏe mạnh như chưa từng ốm đau, tinh thần phấn chấn. Bác sĩ Tây y kiểm tra xong kinh ngạc thốt lên "Oh My God", bảo là phép lạ.

Bác sĩ bảo đó là vinh quang của Chúa, nhưng Tô Từ Văn lại ấp úng muốn nói lại thôi.

Tô Tam gia tinh đời nhận ra điều bất thường, gặng hỏi hai lần cô vẫn ngượng ngùng không dám nói.

Hết cách, ông nhờ vợ hỏi chuyện.

Hóa ra lý do Tô Từ Văn khỏi bệnh là do đêm trước cô nằm mơ.

Trong mơ, một người đàn ông mặc áo bào trắng nói muốn cưới cô làm vợ lẽ thứ mười hai. Sau đó là một đêm mặn nồng ân ái. Sáng hôm sau tỉnh dậy cô thấy người khỏe hẳn.

Chỉ có điều, từ đó về sau, người đàn ông kia cứ dăm ba hôm lại đến "thăm" cô...

Tô Tam gia nghe vợ kể lại thì cho là chuyện hoang đường. Nhưng những chi tiết Tô Từ Văn kể lại quá chân thực. Con gái ông sống trong nhung lụa từ nhỏ, đi học trường nữ sinh, là cô gái trong trắng ngây thơ, làm sao biết những chuyện đó? Ông bắt đầu nghi ngờ.

Ông đón con về nhà chăm sóc. Một đêm, vợ ông nghe thấy tiếng động lạ, chạy sang phòng con gái thì nghe thấy tiếng rên rỉ kỳ quái. Bà đẩy cửa vào thì thấy trong phòng chỉ có mình Tô tiểu thư.

Nhưng trên giường thì bừa bộn như vừa trải qua một cuộc mây mưa...

Lần này Tô Tam gia sợ thật sự. Ông chạy vạy khắp nơi tìm người giúp đỡ. Nhưng quan hệ có hạn, ông gặp toàn thầy bà lừa đảo, tiền mất tật mang.

Ông tìm cả linh mục Tây phương cũng không ăn thua.

Duy nhất có một ông thầy bói mù phán rằng Tô Từ Văn bị tà vật ám, ông ta có thể thử chữa.

Kết quả chữa đâu không thấy, ông thầy bói lăn ra chết.

Từ đó Tô Tam gia hoảng loạn. Hai tháng sau, Tô Từ Văn bảo bố trong bụng có một cục cứng to bằng nắm tay.

Cục cứng đó lại còn biết thở như người.

Tô Tam gia chạy đôn chạy đáo nhờ vả nhưng cao nhân thường ẩn dật khó tìm. Sau nghe đối tác làm ăn bảo Tây Xuyên nhiều kỳ nhân dị sĩ nên ông lặn lội đến đây.

Ông đến Cẩm Quan Thành (Thành Đô) trước, rồi đi nhiều nơi, cuối cùng dừng chân ở Du Thành.

Nhân tiện Hội quán Hồ Châu mở rộng làm ăn ở Tây Nam, ông lấy cớ đi thị sát để tìm cao nhân chữa bệnh cho con gái.

Nghe xong, tiểu mộc tượng cau mày:

- Nếu là chuyện này thì ông tìm nhầm người rồi. Nói đâu xa, ngay trong Bào Ca Hội có Liêu Nhị Gia là đại cao thủ thực sự, sao ông không nhờ ngài ấy?

Tô Tam gia lắc đầu:

- Không, thực ra tôi đã tìm Liêu Nhị Gia rồi. Ngài ấy bảo ngài ấy bó tay, nhưng cậu thì có thể làm được.

Tiểu mộc tượng sững sờ: "Gì cơ?"

Lời của Tô Tam gia khiến tiểu mộc tượng hơi ngẩn người, hỏi:

- Ý ngài là sao?

Vị đại gia giàu có chỉ vào cô con gái bên cạnh:

- Cậu có biết con bé bị trúng tà thuật gì không?

Tiểu mộc tượng quan sát kỹ Tô Từ Văn. Trước đó cậu ngại không dám nhìn chằm chằm con gái nhà người ta sợ bị coi là lưu manh. Giờ nhìn kỹ mới thấy giữa trán cô quả thực có một luồng khí đen nhàn nhạt.