Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đồng thời, đôi má cô ửng hồng, khóe mắt phượng hơi xếch lên, toát lên vẻ quyến rũ khác thường so với những nữ sinh bình thường.

Cậu biết quan sát sắc mặt nhưng không giỏi thuật "vọng khí", cuối cùng đành lắc đầu bảo không biết.

Tô Tam gia không để tâm, giải thích luôn:

- Trong giới bàng môn tả đạo gọi là thuật Mãn Giải Chu (Nhện Cua Đầy). Cậu biết Mãn Giải Chu là gì không?

Nghe đến cái tên này, tiểu mộc tượng nhớ ra ngay, gật đầu:

- Tôi biết rồi. Thuật Mãn Giải Chu bắt nguồn từ Cấm Công (thầy cúng) của tộc Lê ở Quỳnh Châu. Họ thờ một loài hải thú tên là Hồi Long Giao. Bằng tín ngưỡng cuồng nhiệt, họ biến cơ thể sắp tàn tạ của mình thành một cái vỏ, thần hồn ngưng tụ thành đom đóm đi tìm vật chủ, kết kén trong cơ thể vật chủ, hút chất dinh dưỡng của vật chủ rồi cuối cùng phá kén chui ra, hóa thân thành người.

Tô Tam gia mắt sáng rực, giơ ngón tay cái lên khen ngợi:

- Quả không hổ danh đệ tử của Quỷ Phủ Đại Trượng! Tà thuật hiếm gặp thế này mà cậu cũng biết.

Tiểu mộc tượng gật đầu đáp lễ nhưng không nói gì.

Thuật Mãn Giải Chu được ghi chép trong phần Tiền Truyện Hậu Giáo của Lỗ Ban Kinh như một giai thoại kiến thức. Tà thuật này được đặt tên theo loài nhện Mãn Giải Chu ít người biết đến.

Loài nhện này ngoài cực độc còn nổi tiếng vì con non khi sinh ra sẽ ăn thịt mẹ để lớn nhanh.

Cách sinh tồn rùng rợn này có thể khó chấp nhận với con người, nhưng đó là lý do nó tồn tại được trong tự nhiên khắc nghiệt đến tận ngày nay.

Thấy tiểu mộc tượng biết tà thuật này, Tô Tam gia thở phào, nói tiếp:

- Trước khi các cậu đến, tôi đã nói chuyện với Liêu Nhị Gia. Ngài ấy nói phương pháp trừ tà của ngài ấy quá mạnh mẽ, dùng chính khí hạo nhiên để diệt tà. Tuy hiệu quả nhưng quá cương liệt, có thể làm tổn thương sinh cơ của vật chủ, tức là con gái tôi. Giống như một ngôi nhà sắp sập, nếu là ngài ấy thì sẽ dỡ bỏ làm lại từ đầu. Nhưng có người lại không cần đập đi xây lại mà có thể sửa chữa trong quá trình đó để giải quyết vấn đề...

Tiểu mộc tượng hiểu ra, chỉ vào mình:

- Hóa ra ngài nghĩ tôi là người có thể sửa chữa ngôi nhà đó?

Tô Tam gia vỗ tay: "Đúng thế!"

Tiểu mộc tượng lắc đầu quầy quậy:

- Đúng cái gì mà đúng! Tôi nói thật với ngài, tôi chỉ nghe nói về tà thuật này thôi chứ hoàn toàn không biết cách yểm hay cách giải. Ngài tìm nhầm người rồi.

Tô Tam gia khẳng định chắc nịch:

- Không nhầm đâu. Lúc nãy Liêu Nhị Gia bảo tôi tìm cậu, biết đâu cậu có cách.

Tiểu mộc tượng từ chối mãi, Tô Tam gia lại hiểu lầm cậu vẫn để bụng chuyện bị đuổi việc nên lại xin lỗi.

Tiểu mộc tượng vẫn không nhận lời. Tô Tam gia hỏi: "Hay là vì tiền?"

Tô Tam gia giàu nứt đố đổ vách, dĩ nhiên không thiếu tiền. Tiểu mộc tượng kiên nhẫn giải thích không phải vấn đề tiền bạc. Nói đi nói lại mãi, Tô Từ Văn đỏ mặt nói với cha:

- Cha à, con đã bảo rồi, chuyện này không sao đâu, không cần tìm người chữa trị...

Tô Tam gia cũng đỏ mặt tía tai, trừng mắt quát con gái:

- Không sao á? Đợi cái thai quỷ đó lớn lên ăn thịt con thì ta mới xử lý à?

Tô Từ Văn há miệng định nói rồi lại thôi. Tô Tam gia kích động đến mức định quỳ xuống cầu xin tiểu mộc tượng.

Thấy vậy, tiểu mộc tượng vội đỡ ông dậy, khuyên giải mãi mới chịu ngồi xuống ghế.

Không thể từ chối được nữa, tiểu mộc tượng uống ngụm trà, nhắm mắt suy nghĩ hồi lâu rồi nói:

- Vụ này tôi nhận, nhưng thành hay bại tôi không dám chắc. Hơn nữa tôi có hai điều kiện.

Tô Tam gia chắp tay: "Xin cứ nói."

Tiểu mộc tượng nói:

- Tôi không biết sẽ ở lại Du Thành bao lâu. Nếu có việc, tôi có thể phải rời đi.

Tô Tam gia không lo lắng:

- Mọi việc cứ theo thời gian của cậu. Nếu cậu rời Du Thành, cứ để con gái tôi đi theo là được.

Tiểu mộc tượng nói điều kiện thứ hai:

- Điều thứ hai cũng liên quan đến việc đó. Người thi triển thuật Mãn Giải Chu rất kỵ người lạ, lại nhạy cảm, không thích chỗ đông người, nếu không sẽ không hiện nguyên hình. Vì thế tôi muốn Tô Từ Văn tiểu thư đi cùng tôi, còn phía ngài tuyệt đối không được cử người đi theo, kể cả bảo vệ ngầm. Nếu làm kinh động đối phương thì sẽ không có hiệu quả.

Hả?

Lần này Tô Tam gia do dự. Ông nheo mắt quan sát tiểu mộc tượng, vẻ không yên tâm.

Một lúc sau, ông mặc cả:

- Cho một bảo vệ đi theo không được sao? Tiểu huynh đệ, không phải tôi không tin cậu, nhưng thời buổi loạn lạc, Du Thành này cũng lắm sóng gió ngầm. Tôi sợ xảy ra chuyện gì cậu một mình không lo liệu được.

Tiểu mộc tượng lắc đầu: "Thật sự không được."

Nhưng cậu cũng nhượng bộ một bước:

- Nếu ngài thực sự không yên tâm, sáng tối mỗi ngày tôi sẽ báo cáo hành trình cho ngài, ngài cũng có thể gặp Tô tiểu thư, được không?