Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tô Tam gia do dự rất lâu, nhưng biết đây là nhượng bộ cuối cùng của tiểu mộc tượng nên đành đồng ý.

Thỏa thuận xong hai điều kiện, Tô Tam gia bàn về thù lao. Việc này ông rất rành. Ngoài việc lo toàn bộ chi phí ăn ở đi lại cho Tô Từ Văn khi đi theo tiểu mộc tượng, ông còn trả cho cậu một khoản tiền lớn.

Khoản tiền này tương đương với ba đến năm năm làm việc ở công trường.

Quả đúng là "người không có của hoạnh tài thì không giàu, ngựa không ăn cỏ đêm thì không béo". Tiểu mộc tượng không tham tiền nhưng nghe con số đó tim cũng đập nhanh hơn vài nhịp.

Bàn bạc xong xuôi những việc chính và một số việc vặt, Tô Tam gia rất dứt khoát dẫn vệ sĩ về trước.

Tiểu mộc tượng ngẩn ra một lúc, đợi Tô Tam gia đi xa mới nhớ ra hỏi Tô tiểu thư:

- À... tiền trà bố cô trả chưa nhỉ?

Tô tiểu thư bật cười, lấy túi gấm ra lắc lắc:

- Cha tôi bảo rồi, mọi chi phí đều được thanh toán, do tôi trả, anh không cần lo.

Lúc nãy có cha ở đó, cô gái tân thời này không nói gì. Giờ cha đi rồi, cô thở phào nhẹ nhõm, dáng vẻ cũng thoải mái hơn.

Cô ngồi biếng nhác đối diện tiểu mộc tượng, hỏi:

- Những gì cha tôi vừa nói anh nhớ hết chứ?

Tiểu mộc tượng gật đầu:

- Nhớ đại khái rồi.

Tô Từ Văn nhón một miếng bánh hoa quế bỏ vào miệng, nhai chậm rãi rồi nói:

- Thế thì quên đi.

Tiểu mộc tượng hỏi: "Tại sao?"

Tô Từ Văn nhìn cậu cười đầy ẩn ý:

- Lúc nãy anh im lặng suy nghĩ, chẳng phải đã nhận ra điều gì sao?

Tiểu mộc tượng nói:

- Cô muốn nói cái thứ trên người cô không phải Mãn Giải Chu thuật mà là thứ khác?

Tô Từ Văn gật đầu:

- Mãn Giải Chu thuật cái gì, đó là lão già họ Liêu mắt kém đoán bừa thôi. Cái này thực ra là Quỷ Phu (chồng ma). Người đó và tôi có nhân duyên ba kiếp nên mới tìm đến tôi nối lại tiền duyên. Chàng và tôi một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, sao nỡ hại tôi?

Tiểu mộc tượng thở dài:

- Nếu vậy tôi ra nói rõ với cha cô, xin ông ấy mời cao nhân khác nhé?

Tô Từ Văn ngăn lại:

- Không. Mấy hôm nay tôi bị cha làm phiền chết đi được. Đi theo anh tôi lại được rảnh rang. Anh yên tâm, thù lao tôi sẽ trả đầy đủ.

Tiểu mộc tượng do dự: "Nhưng mà..."

Tô Từ Văn không bàn chuyện đó nữa, chỉ vào mấy cái đĩa trống không hỏi:

- Còn muốn ăn gì nữa không?

Tiểu mộc tượng lập tức im bặt, liếm môi:

- Tôi thấy... bánh hồ đào cũng ngon đấy...

Tô Từ Văn mỉm cười lộ hàm răng trắng bóng, gọi với ra ngoài:

- Chú Lưu, cho thêm hai lồng bánh hồ đào. À, bánh định thắng, bánh xốp, bánh hoa hồng, bánh bạc hà, bánh niên cao mỡ lợn, bánh nếp nhân thịt xào, bánh trôi tàu, mỗi thứ một phần cho cháu...

Một giờ sau, tiểu mộc tượng no căng bụng bước ra khỏi trà lâu, ợ một cái rõ to thì nghe tiếng mèo kêu thảm thiết.

Meo...

Nhìn sang thấy con mèo béo Hổ Bì ướt sũng sương đêm đang ngồi dưới bậc thềm cách đó không xa.

Trông nó đáng thương vô cùng, hình như còn gầy đi một chút.

Tiểu mộc tượng do dự một chút rồi nói với Tô Từ Văn vừa trả tiền đi ra:

- À... có thể gói mang về ít đồ ăn được không...

---

Đợi Hổ Bì ăn no, cơn buồn ngủ ập đến với tiểu mộc tượng. Tô tiểu thư đưa cậu đến một khách sạn gần đó nghỉ ngơi.

Gọi là khách sạn vì đó là tòa nhà kiến trúc kiểu Tây bốn tầng. Từ vẻ ngoài đến nội thất bên trong đều khiến chàng thợ mộc quê mùa như tiểu mộc tượng lóa mắt. Vào đến phòng, nhìn thấy bồn tắm và bồn cầu trắng bóng trong nhà vệ sinh, cậu càng ngơ ngác hơn.

Sự lạ lẫm thì không cần phải bàn.

Tô tiểu thư ngủ phòng ngủ. Con mèo béo Hổ Bì mặt dày chui vào, được cô ôm chặt, kêu meo meo sung sướng.

Nó thì sướng rồi, còn tiểu mộc tượng phải ngủ ghế sô pha phòng khách.

Nhưng cảm giác êm ái khiến cậu vừa đặt lưng xuống đã ngủ say như chết.

Ngủ một mạch đến chiều tối. Hai người một mèo dậy vệ sinh cá nhân xong xuống nhà hàng tầng một. Nhà hàng chia làm hai khu: đồ Tây và đồ Tàu.

Đèn hoa vừa lên, Tô Từ Văn đãi tiểu mộc tượng và Hổ Bì một bữa đồ Tây: bò bít tết, súp kem nấm và bánh mì. Tiểu mộc tượng bản lĩnh đầy mình nhưng bó tay với dao nĩa.

Đang nghe Tô Từ Văn giảng giải về nghi thức ăn đồ Tây đến ù cả tai thì đột nhiên đùi cậu bị ai đó ôm chặt.

Tiểu mộc tượng cúi xuống, thấy một bé gái chừng bảy tám tuổi đang cười với mình.

Rồi cô bé gọi:

- Bố ơi, bố...

Tiểu mộc tượng chưa từng gặp cảnh này bao giờ. Nhìn cô bé mắt đen láy, mặt mũi dễ thương, cậu thầm nghĩ mình là trai tân mười sáu mười bảy năm nay, làm sao lòi ra đứa con gái lớn tướng thế này?

Cậu đang bối rối thì hai nhân viên phục vụ mặc đồng phục kiểu Tây lịch sự đi tới nói:

- Xin lỗi quý khách, là sơ suất của chúng tôi làm phiền ngài dùng bữa. Chúng tôi sẽ đưa con bé đi ngay...